Nghiện Giả Dối - Điện Thượng Bất Điện Hạ

Chương 13: Đồ Phiền

Trước Tiếp

Dựa dẫm?

Từ này khá mới mẻ với Hứa Thanh Hà, hắn không thể nói hắn đạt được vị trí hôm nay chỉ nhờ vào đơn đả độc đấu, nhưng cũng không thể nói nhờ dựa dẫm vào ai đó. Tất cả đều là mối quan hệ đôi bên cùng có lợi. Nếu thích hợp thì lợi dụng nhau, không thì chia tay.

Từ hồi có trí nhớ, hắn luôn một mình, ba mẹ trong ký ức của hắn không hề để lại ảnh hưởng tích cực nào. Ba hắn thuộc dòng dõi Tam trưởng lão, nghe nói Tam trưởng lão khi trẻ rất phong lưu, ba Hứa không thừa hưởng đầu óc kinh doanh của ông nhưng lại giống tố chất đó. Lúc bắt đầu hiểu chuyện nam nữ, ba Hứa bước vào cuộc sống trăng hoa, cả nam lẫn nữ đều không chừa, rành rành là gã đàn ông trụy lạc tệ bạc, ai cũng biết.

Nhờ ngoại hình và thân phận, ba Hứa luôn được mỹ nam mỹ nữ vây quanh, đời tư phong phú đa dạng. Trong số những người ở bên ông ta, có người thật lòng thích ông, mang tâm lý muốn cảm hóa kẻ trăng hoa, hy vọng khiến ông quay đầu bằng tình yêu. 

Mẹ Hứa là một trong số đó, bà nhờ vài quan hệ lợi ích nên thành công kết hôn với ba Hứa, dù bà biết rõ ông là người thế nào. Bà ôm ấp ảo tưởng ngây thơ của thiếu nữ, muốn dùng tình yêu cháy bỏng để lay động người chồng quyến rũ, đa tình mà vô tình, ước rằng sẽ dệt nên câu chuyện cổ tích. Bà giở thủ đoạn để sinh Hứa Thanh Hà, tự cho là phải có con để tạo ra gia đình hạnh phúc trọn vẹn.

Tuy nhiên theo thời gian trôi, những suy nghĩ non nớt của mẹ Hứa dần phai nhạt. Khi ngọn lửa tình tắt đi, bà không để ý đến ba Hứa cũng phớt lờ Hứa Thanh Hà.

Hứa Thanh Hà là đứa con duy nhất của họ lúc bấy giờ nhưng sự hiện diện rất mờ nhạt. Ba Hứa chỉ nhớ đến hắn mỗi khi ông cần hắn để làm công cụ tán tỉnh người khác. Chẳng qua tính tình Hứa Thanh Hà quá trầm lặng u ám, luôn làm bầu không khí ngột ngạt, thế nên ba Hứa dẫn hắn ra ngoài vài lần rồi bỏ mặc hắn.

Cho đến khi Hứa Thanh Hà lên bốn tuổi, mẹ hắn sinh một em trai tên là Hứa Thanh Ninh. Lúc đó mẹ hắn đột nhiên nảy ra nhận thức mới về nhân sinh, bà thay đổi và quyết tâm trở thành người mẹ tốt hơn. Bà dành tất cả tình yêu thương cho đứa con mới sinh, ba tháng sau bà ly hôn với ba Hứa.

Bà chọn dắt Hứa Thanh Ninh theo, bỏ Hứa Thanh Hà lại.

Đến giờ Hứa Thanh Hà vẫn nhớ người phụ nữ mảnh khảnh ấy kiên nhẫn dỗ dành đứa bé đang khóc trong lòng, rồi quay lưng bỏ đi không buồn ngoảnh đầu. Sáng hôm đó bà nói với Hứa Thanh Hà một câu: "Mẹ đưa em con đi, sau này con ở với ba."

Giọng bà ấm áp mà lời bật ra lại tàn nhẫn.

Người cho Hứa Thanh Hà chào đời là một phụ nữ bốc đồng không màng đến hậu quả, quyết định sinh hắn trong lúc nông nổi. Bà vứt bỏ bản thân mình trước kia, dĩ nhiên cũng vứt luôn Hứa Thanh Hà xuất hiện lúc bà còn đi chệch hướng.

Việc hôn nhân ba mẹ tan vỡ không ảnh hưởng gì đến Hứa Thanh Hà, hắn vẫn sống cuộc sống như trước. Ba Hứa độc thân lại duy trì sinh hoạt muôn màu muôn vẻ, nghe đồn ông có rất nhiều con ngoài giá thú, nhưng nhiều năm sau đó, người duy nhất được vào gia phả chỉ có cậu con trai tên là Hứa Thanh Phong.

Về phần mẹ Hứa, bà đã hẹn hò với ba người đàn ông sau khi rời khỏi nhà họ Hứa, kết hôn với người yêu bà nhất và đổi họ của Hứa Thanh Ninh.

Cả hai đều sống cuộc sống họ muốn, chưa một lần nghĩ đến đứa con đầu lòng họ sinh ra. Hứa Thanh Hà không cần dựa dẫm vào bất cứ điều gì, từ khi sinh ra đã định sẵn không có ai để hắn nương tựa. Vậy mà bây giờ bỗng dưng có người nói rằng, muốn được hắn dựa dẫm.

Thật là...

Hứa Thanh Hà thấy lòng mình rối bời, hắn nghĩ Tống Dã quá ngây thơ, mười một năm qua xảy ra biết bao nhiêu biến cố, anh vẫn tức cười như xưa.

Làm việc bồng bột giống người phụ nữ kia, sau cùng anh sẽ tỉnh ngộ và bỏ đi, để lại tất cả rắc rối đằng sau. Còn tệ hơn cả ba Hứa, ông ta thối nát đến tận xương tủy ngay từ ban đầu, song ông dám phơi bày mọi sự ghê tởm ra ngoài ánh sáng.

Một người không đáng tin, người kia thì ích kỷ.

Nếu phải chọn, Hứa Thanh Hà thà làm người như ba Hứa, đã xấu thì xấu cho trọn. Giờ nhìn lại thì trên người hắn quả thật cũng có bóng dáng ông ta.

Hắn đồng tình với quan điểm của ba Hứa, nói một cách đơn giản là cuộc đời dài như vậy, ai lại yêu mãi một người? Tình yêu là thứ phù du có kỳ hạn, đừng quá coi trọng nó. Nhưng dù ông ta thẳng thắn trong tình yêu và cả những lần chia tay, ông vẫn thường trêu phải mấy người muốn cảm hóa ông, để lại nhiều hậu họa.

Hứa Thanh Hà tránh được việc đó, những người ở bên hắn ngoài việc nhìn thuận mắt, tạm gọi là có thiện cảm, thì điều quan trọng nhất là họ phải hiểu rõ lập trường của mình và biết mình muốn gì. Kiểu người như vậy sẽ khó bị tình cảm chi phối mà phạm phải sai lầm ngu xuẩn.

Đáng tiếc Tống Dã là ngoại lệ, ngay cả sau mười một năm, trên người anh vẫn còn lưu giữ dấu vết của quá khứ, dễ bị cảm xúc điều khiển.

Hứa Thanh Hà chưa từng nghĩ đến việc chơi đùa với anh, cũng không muốn làm vậy. Bởi vì Tống Dã quá đặc thù, hắn không biết phải đối mặt với anh bằng cảm xúc nào.

"Vì sao anh lại thích tôi?"

Mắt hắn đặc quánh như mực, lạnh căm phản chiếu ánh sáng màn hình máy tính.

Trong một khoảnh khắc, Tống Dã cảm giác hắn đã lấy lại ký ức. Anh ngẩn người, bất chợt có ngón tay lạnh lẽo vén tóc anh ra sau tai, hỏi anh bằng giọng trầm khàn ma mị: "Sao anh Dã thích người như tôi?"

Tống Dã vô thức gạt bỏ nghi ngờ vừa mới nổi lên, nói thật: "Anh không biết, tự dưng nhận ra mình thích em thôi."

Có lẽ là từ lúc muốn được hắn công nhận, anh bắt đầu để ý xem mình trông thế nào trong mắt hắn rồi thấy khó chịu mỗi khi ở bên hắn có người đàn ông nào xuất hiện, thích hắn từng chút một.

Tống Dã nhớ ra gì đó, đột nhiên cợt nhả nói thêm: "Chắc vì em đã đẹp trai mà còn hư hỏng, anh không thể cưỡng lại sức hút của mấy tên tồi."

Hứa Thanh Hà: ...

Nói chuyện lâu như vậy, miệng Tống Dã khô khốc. Anh nhân cơ hội tiến tới hôn hắn một cái, một nụ hôn sâu kéo dài gần một phút để làm ẩm môi.

Hôn xong, anh liên tục ngáp dài, uể oải hỏi: "Nói nhiều vậy rồi em có nhớ ra gì không?"

Hứa Thanh Hà không trả lời mà hỏi ngược: "Anh không thấy mối quan hệ của chúng ta rất kỳ lạ à?"

Tống Dã khó hiểu: "Ý em là sao?"

"Vì sao ba anh chết?"

Nghe vậy khuôn mặt Tống Dã cứng đờ, anh nhíu mày: "Em nhớ lại? Hay người khác nói em biết?"

Các bậc trưởng bối nhà Hứa biết kha khá về vụ bê bối đó, dù sao chuyện này...

Hứa Thanh Hà giữ yên lặng, Tống Dã chẳng còn tâm trí đâu mà để ý, trong lòng bực bội vô cùng. Khỉ thật! Mấy người kia rảnh quá nên đi kể hắn nghe mấy chuyện đó? Có gì hay ho đâu mà kể, nhà Hứa cũng khinh thường mấy trò trăng hoa của ông ta mà?

Tống Dã bứt rứt muốn hút thuốc.

Thói xấu hút thuốc lá xuất hiện do những năm ở bên Hứa Thanh Hà, vì phải xã giao nên anh tập hút. Hiện tại không có thuốc lá, anh cân nhắc một lúc rồi nói: "Chúng ta đi ngủ trước đã, tỉnh dậy rồi nói tiếp."

Anh đã thức suốt 24 tiếng đồng hồ, không mở mắt nổi.

Hứa Thanh Hà liếc nhìn anh, rút gói thuốc lá từ ngăn kéo gần đó ra, châm lửa rồi thản nhiên mở miệng: "Ba anh lên cơn hen suyễn, chết trên giường ba tôi."

Trước đó hai người đàn ông ấy làm gì đã quá rõ.

Hắn nghiêng đầu mỉa mai: "Anh Dã không thấy buồn nôn?"

Thời điểm Hứa Thanh Hà nghe tin, hắn vừa thấy hoang đường vừa thấy ghê tởm.

Hóa ra gia đình hạnh phúc mà hắn phản cảm và chống đối chẳng là gì cả. Chủ đề này khiến bầu không khí trở nên lạnh lẽo, căn phòng tràn ngập mùi khói thuốc nồng nặc. Tống Dã giật lấy điếu thuốc từ tay Hứa Thanh Hà, anh rít mạnh một hơi rồi dứt khoát dập tắt.

"Hút thuốc ít thôi, nghe nói ảnh hưởng đến chức năng sinh lý, gây hại cho cuộc sống t*nh d*c của chúng ta."

Hứa Thanh Hà vẫn thờ ơ: "Anh không thấy chúng ta kỳ quái hay ghê gớm sao? Anh không căm hận?"

Căn phòng yên tĩnh hồi lâu, lâu đến mức lúc Hứa Thanh Hà quay lại thì Tống Dã đã ngủ thiếp trên gối. Có vẻ anh thật sự kiệt sức, khuôn mặt vương nét mệt mỏi ngay cả khi ngủ.

Máy tính nằm im lìm bên cạnh, tỏa ra ánh sáng lành lạnh. Hứa Thanh Hà cúi xuống cầm nó lên, ngồi vào bàn nhìn số trang PPT, không ngờ dài hơn một trăm trang.

Tên này nói quái gì nói lắm vậy?

Hắn bấm đọc tiếp, phần còn lại chủ yếu là Tống Dã giải thích lý do anh gạt hắn và cố gắng lấy lại lòng tin, tự thêm thắt mấy lời nhảm nhí. Những trang cuối là ảnh chụp chung của hắn và Tống Dã, tất cả đều do Tống Dã tự ý chụp, có vài tấm thậm chí hắn còn không nhớ.

Đến trang cuối cùng, tay Hứa Thanh Hà khựng lại giữa bàn phím như bị đông cứng.

[Thanh Hà à, đến sớm không bằng đến đúng lúc, hay là... em đi với anh nhé, tiện thể chúng mình kết hôn luôn ^v^]

Hứa Thanh Hà lẳng lặng nhìn chằm chằm vào dòng chữ, đợi đến khi trời bắt đầu hửng sáng mới đóng sập máy lại.

Hừ, vớ vẩn.

Người trên giường vẫn sa vào mộng đẹp, trong lúc mơ màng anh cảm giác có ai đó nhéo mặt mình, làm anh phải rên vài tiếng tủi thân bất mãn. Hứa Thanh Hà thu tay về, nhìn tư thế ngủ xấu kinh khủng của anh rồi ngoảnh mặt đi, nhắm mắt ngủ. Năm phút sau hắn cảm nhận cơ thể nặng trĩu, người nào đó lăn qua lăn lại gác chân lên người hắn.

Hứa Thanh Hà nhíu mày nhưng rốt cuộc cũng không đẩy ra, hắn thầm nghĩ: Đồ phiền. 

Sáng hôm đó Hứa Thanh Hà tỉnh dậy, Tống Dã đã biến mất, cả ba lô cũng không còn. Nếu máy tính cũng bị đem đi, Hứa Thanh Hà suýt nghi ngờ đêm qua hắn nằm mơ. Hắn nhận ra màn hình máy tính vẫn đang bật qua khóe mắt, hiện dòng chữ gì đó. Hắn bước tới để xem rõ.

[Anh không thể thay đổi những gì đã xảy ra, hơn nữa chuyện của thế hệ trước là vấn đề ở họ, chúng ta là chúng ta. d*c v*ng và tình yêu là hai thứ khác biệt, điều anh dành cho em là cái sau.]

[Hứa Thanh Hà, anh thật lòng thích em, muốn ở bên em, cùng em đối mặt với sóng gió sau này. Chỉ vậy thôi.]

Trước Tiếp