Nghiện Giả Dối - Điện Thượng Bất Điện Hạ

Chương 12: Diễn Như Thật

Trước Tiếp

Bày ra trận thế lớn như vậy, nhà họ Hứa nhanh chóng biết tin Hứa Thanh Hà gặp nạn ở nước ngoài, sau khi hắn mất trí nhớ thì bị Tống Dã giấu ở thị trấn nhỏ phía Nam, rồi bị Hứa tam gia bắt đi khi nghe ngóng được, cuối cùng được hai vị trưởng lão đưa về dinh thự cổ.

Mỗi gia tộc đều mang mưu toan riêng, nhân danh quan tâm để dò hỏi thực hư, vô tình khiến tin này lan truyền trong giới. Khó lắm mới có cơ hội này nên vài người không kìm nén được, những tiếng nghi ngờ liên tục dấy lên, hoài nghi liệu Hứa Thanh Hà còn đủ khả năng tiếp nhận vị trí đó hay không.

Tất cả đều diễn ra đúng như Hứa Thanh Hà dự đoán, chỉ trong vòng một tháng, mọi thứ sẽ sụp đổ như domino. Hắn đã lên kế hoạch chặt chẽ, bố trí nhân lực đúng nơi, giờ đây hắn chỉ cần quan sát và chờ nghiệm thu kết quả cuối cùng.

Thành ra hắn khá nhàn rỗi, trong trí nhớ của hắn thì hắn chưa bao giờ nhàn rỗi đến mức buồn tẻ thế này. Người ta dễ chìm đắm vào những suy nghĩ vẩn vơ khi rảnh, hồi tưởng lại quá khứ, tưởng tượng về tương lai hay thậm chí làm vài việc quái lạ.

Hứa Thanh Hà không là ngoại lệ, hắn còn hay mơ.

Đêm khuya gió thổi mạnh, Hứa Thanh Hà tỉnh dậy với cổ họng khô khốc, quần áo ướt đẫm mồ hôi. Giấc mơ quá hỗn loạn, hắn mơ thấy ba mẹ không đáng tin cậy của mình, mơ thấy Thời Âm hai mặt ngay từ nhỏ, mơ thấy Tề Ngọc hạ bệ hắn. Còn mơ thấy Tống Dã làm hắn căm ghét và những ngày tháng đen tối phải vật lộn để sinh tồn ở nước ngoài.

Hắn mất khá lâu để trấn tĩnh, đến khi cảm giác khó chịu giảm bớt mới đứng dậy, cởi áo bước vào phòng tắm.

Vì không buồn ngủ nên hắn rót cho mình ly nước rồi bước ra ban công. Tầm nhìn từ dinh thự cổ rất rộng, không bị ô nhiễm ánh sáng như trong thành phố, cho phép người ta thả lỏng cảm nhận vẻ đẹp bầu trời đêm. Đang thất thần ngắm nhìn trời sao lấp lánh, hắn chợt thấy bóng người đang lén lút lướt qua tầm mắt.

Bóng dáng đó trông rất quen...

Hứa Thanh Hà nhìn chằm chằm người đó mà cảm giác bất lực khó tả dâng lên, tự nhủ chuyện vẫn nằm trong dự liệu. Nhận thấy người đó định ngẩng đầu nhìn, hắn vô thức lùi lại, núp vào bóng tối. 

"Ở đâu được chứ?"

Người ở dưới rầm rì, thời tiết nóng bức làm anh cáu kỉnh, khó chịu đến mức chỉ muốn dứt khoát gào to tên ai đó.

Anh mới đến dinh thự nhà Hứa hai lần, cả hai đều vào năm trước. Nơi này rộng lớn, nhiều lối đi và phòng ốc đến nỗi anh không phân biệt được phòng nào ra phòng nào, lỡ mà vào nhầm thì tai họa sẽ ập đến.

Khoảng hai phút sau, Hứa Thanh Hà nhìn anh đi ra xa, dần biến mất trong màn đêm. Hắn quay người đi vào trong phòng, đứng bên bàn v**t v* ly nước trong tay, ánh mắt lướt qua gợn nước trong vắt, chìm vào suy tư.

Cốc cốc cốc.

Có người gõ cửa.

Hứa Thanh Hà đặt ly nước xuống, chờ tiếng gõ thứ hai mới mở cửa.

"Đúng thật này, cũng may."

Người đứng ngoài cửa thấy Hứa Thanh Hà thì đôi mắt sáng rỡ, anh nhanh chóng lẻn vào trong, đóng cửa lại thay cho Hứa Thanh Hà. 

Tống Dã cởi mũ trùm đầu định nói gì đó với hắn nhưng ánh mắt lại dừng ở phần thân trên tr*n tr** của đối phương. Hành động đi trước suy nghĩ, anh quên mất lý do thoái thác đã soạn trước, lập tức nhào đến. Thế tới vừa vội vàng vừa mãnh liệt như muốn trút bỏ u sầu và nỗi nhớ mấy ngày qua, trong ánh sáng lờ mờ chỉ nghe được tiếng thở và nhịp tim.

Hứa Thanh Hà phát hiện có bàn tay lởn vởn ở bụng mình, hắn nheo mắt nắm lấy.

Tống Dã đổi sang tay kia, kéo gấu quần của hắn.

"Làm trước đã rồi anh sẽ cho em lời giải thích thỏa đáng."

Anh thì thầm vào tai Hứa Thanh Hà đòi hỏi.

"Anh sai rồi Thanh Hà, anh không nên nói dối em."

"Tha thứ cho anh được không?"

Nửa khuôn mặt Hứa Thanh Hà khuất trong bóng tối, có vẻ u ám.

Hừ, diễn như thật.

Hứa Thanh Hà nhìn ba lô Tống Dã đeo trên vai, đêm hôm khuya khoắt lẻn vào nhà chỉ để làm chuyện này với hắn? Trong ba lô đựng gì? Mấy dụng cụ để thỏa mãn đam mê khổ dâm b**n th** của anh sao? Nghĩ đến khả năng này, tâm trạng của Hứa Thanh Hà bỗng trở nên vô cùng kỳ quặc, lông mày sắp dính vào nhau.

Tống Dã vùi đầu vào cổ Hứa Thanh Hà, không hay biết hắn đang bày ra biểu cảm phức tạp. Mãi mà không nghe hắn đáp, anh nảy sinh nghi ngờ. Diễn vai tội nghiệp không hiệu quả hay do anh diễn tệ quá? Mấy mánh khóe nhỏ chắc cũng đủ để đối phó với Hứa Thanh Hà mất trí nhớ chứ?

Trong lúc anh đang phân vân có nên thử kế hoạch khác không, Hứa Thanh Hà giơ tay kéo quai ba lô.

"Cái gì đây?"

Hứa Thanh Hà nghĩ mình cần làm rõ trong đầu Tống Dã chứa gì.

Bây giờ Tống Dã mới nhớ mục đích đến đây là khôi phục lòng tin của Hứa Thanh Hà. Anh cụt hứng, ôm hắn chậm chạp nói: "Em còn giận anh hả?"

Anh đã lường trước mọi chuyện sẽ bị phanh phui nhưng không ngờ lại rầm rộ đến mức này, thà Hứa Thanh Hà lấy lại trí nhớ rồi trừng trị anh còn hơn.

Tóc anh cọ vào mặt Hứa Thanh Hà làm hắn ngứa ngáy. Hắn nhấc tay gạt nó đi, hỏi tiếp: "Trong ba lô có gì?"

Tống Dã cởi ba lô nhét vào tay Hứa Thanh Hà rồi ngả người xuống giường.

"Anh nằm nghỉ một lát."

Anh vừa trèo tường vừa tìm đường, thật sự mệt rã rời. Khắp phòng đều tràn ngập mùi Hứa Thanh Hà, anh thèm thuồng vùi mặt vào gối, rất thích mùi hương trên người hắn. Tuy không thể tả đó là mùi gì nhưng vô cùng thơm, chỉ duy nhất hắn có.

Hứa Thanh Hà cầm ba lô ước chừng thấy khá nặng, hắn bước đến bàn mở ra mới biết là chiếc máy tính. Người này tốn công tốn sức đeo ba lô chạy đến đây, lẽ nào vì có ý đồ? Đôi mắt hắn ẩn chứa sóng ngầm, bước tới nhấc chân đá vào chân Tống Dã đang lơ lửng giữa không trung.

Tống Dã buồn ngủ, bị hắn đá thì mở mắt ngồi dậy, thấy máy tính trong tay hắn, anh lại nhận ra mình chưa hoàn thành mục tiêu tới đây.

"Em chờ chút."

Tống Dã cầm máy bấm một hồi, xoay màn hình cho hắn xem.

Hứa Thanh Hà nhìn sang, biểu cảm trở nên lạ lùng.

Màn hình hiển thị file PPT với tiêu đề được in đậm: [Vài điều về em Thanh Hà nhà anh]

Tống Dã đưa tay lên miệng ho khẽ: "Anh thừa nhận trước đây anh nói dối em, anh không phải người bảo trợ của em, em cũng không phải cậu bé nghèo khó gì."

Anh chuyển trang, trang thứ hai có kha khá chữ giới thiệu vắn tắt về lý lịch Hứa Thanh Hà, bao gồm chiều cao cân nặng sở thích các thứ. Trông khá chi tiết, có vẻ đã bỏ ra rất nhiều công sức để viết.

Nhưng vẫn có vài lỗi.

Hứa Thanh Hà không mấy để ý đến những chi tiết đó, Tống Dã không biết là chuyện bình thường. 

"Hôm nay anh đến đây để chuộc lỗi, giúp em lấy lại trí nhớ, giải thích vì sao anh lại lừa em."

Tống Dã chân thành, cố ý đưa máy tính lại gần Hứa Thanh Hà hơn. Nhà Hứa đang đối mặt với nguy hiểm trùng trùng, anh không thể dẫn Hứa Thanh Hà theo cùng nên phải cố gắng giúp hắn nhớ lại, tránh bị kẻ xấu hãm hại.

Hứa Thanh Hà nói đầy ẩn ý: "Anh nói đi."

Nghe có vẻ thú vị, không biết anh âm mưu chuyện gì.

Thái độ của hắn không thân thiện lắm, Tống Dã thấy cũng đúng, dù sao anh là người nói dối trước, ngay cả Hứa Thanh Hà hiền lành sau khi mất trí nhớ cũng khó mà không nổi giận. Anh ấn trang tiếp theo, hiện lên những tấm ảnh toàn là Hứa Thanh Hà hồi học cấp ba. Hắn mặc đồng phục học sinh, nét mặt non nớt, ánh mắt lúc nào cũng u ám khó gần.

Hứa Thanh Hà ngạc nhiên, Tống Dã lấy những tấm ảnh này từ đâu ra? 

Tống Dã nghĩ đến nguồn gốc của những bức ảnh mà ghen tị: "Đây là ảnh lúc em đi du học."

Tống Dã xin những bức ảnh này từ Thời Âm, nghe nói là bạn du học cùng cô giữ, người đó từng thầm mến Hứa Thanh Hà.

"Em có nhớ gì không?"

Trước ánh mắt vừa mong đợi vừa mâu thuẫn từ anh, Hứa Thanh Hà lắc đầu.

Tống Dã không nản lòng mà chọn ra vài chuyện mình biết để kể cho hắn nghe nhưng vẫn vô ích. Anh mím môi, cuối cùng cực kỳ miễn cưỡng cho hắn xem một bức ảnh. Anh cụp hàng mi dài, che đi ánh mắt. 

"Đây là người em từng thích, tên Tề Ngọc."

Anh vừa dứt lời liền hối hận, nhưng bây giờ là tình huống đặc biệt, để giúp Hứa Thanh Hà khôi phục ký ức nhanh nhất có thể, anh phải nhịn!

Tống Dã ôm một bụng bực dọc, không nhận ra ánh mắt hắn bỗng tối sầm khi thấy ảnh.

"Em nhớ ra gì chưa?" Tống Dã không muốn nhìn biểu cảm trên mặt Hứa Thanh Hà.

Bức ảnh không được rõ nét, nó được chụp trong phòng riêng tối mờ. Trong ảnh, Tề Ngọc kẹp điếu thuốc giữa ngón tay, mở hai cúc áo sơ mi, ở khóe mắt có nốt ruồi nhỏ, khóe miệng hơi nhếch lên. Đường nét cậu ta thanh tú nhưng lại âm u, trông y hệt yêu tinh sinh ra trong đêm tối.

Bên cạnh chính là Hứa Thanh Hà đang cầm lá bài, miệng ngậm điếu thuốc mà Tề Ngọc đưa cho. Chỉ nhìn bức ảnh thôi nhưng mẹ nó trông xứng đôi đến lạ. 

May là Tề Ngọc có bạn đời rồi, cậu ta chất phác, đáng yêu, tươi sáng trái ngược hẳn với Hứa Thanh Hà. 

"Sao tôi lại thích cậu ta?"

Chất giọng trầm ấm kéo hồn Tống Dã về, anh bực mình trả lời: "Chắc vì cậu ta đẹp trai."

Tống Dã im lặng một lúc rồi nheo mắt, thình lình hỏi: "Em thấy tôi với cậu ta, ai đẹp trai hơn?"

Hứa Thanh Hà ngậm miệng không đáp, Tống Dã cũng không muốn rước khó chịu nên lẩm bẩm: "Thôi bỏ đi, em đang giận chắc chắn sẽ không chọn anh."

Anh trở về trạng thái đoan chính, trịnh trọng giới thiệu: "Đây là anh."

Cậu thiếu niên trong ảnh toát vẻ nho nhã hiền lành, nhìn là biết người có học thức. Khi đó Tống Dã mới 16 tuổi chưa để tóc dài, có gia đình "hạnh phúc viên mãn", một trái tim dịu dàng với thế giới và những suy nghĩ ngây thơ ngớ ngẩn dưới môi trường học đường.

Đây là kiểu người Hứa Thanh Hà ghét.

"Em ghét con người này của anh."

Giọng Tống Dã bình thản nhưng ánh mắt lại mơ màng như đang lạc vào ký ức. 

"Năm anh chính thức ở bên em, anh mười bảy tuổi còn em mười lăm. Chúng ta vẫn đang trong tuổi đi học vậy mà em chín chắn, điềm đạm hơn anh nhiều, cũng hiểu rõ mưu mô bản chất lòng người hơn, không giống trẻ con chút nào."

"Anh không biết chi tiết cuộc sống trước mười lăm tuổi của em, nhưng trong mười một năm anh ở bên em, anh biết chắc em đã trải qua khoảng thời gian khó khăn, chẳng trách em có tính cách như vậy."

"Em thích giấu mọi thứ trong lòng, không có bạn bè thân thiết nào. Ngoài công việc ra, em chỉ thích ở một mình, anh không biết em thường làm gì lúc không có anh bên cạnh."

"Hứa Thanh Hà à, anh ở với em mười một năm rồi, đôi khi anh cảm thấy mình chẳng hiểu gì về em cả. Những gì em bày ra trước mặt anh chỉ toàn là giả dối, bịa đặt dành riêng cho anh."

Cổ họng Tống Dã bắt đầu đau rát, anh nuốt nước bọt rồi nói tiếp: "Anh không quan tâm em muốn lấy gì từ anh trước khi mất trí nhớ, anh chỉ muốn nói cho em biết một điều, đó là em có thể thử tin tưởng anh."

Hứa Thanh Hà, từ ngày anh nhận ra mình thích em, anh vẫn luôn cố gắng lại gần em hơn chỉ để khiến em...

"Thỉnh thoảng em hãy... dựa dẫm vào anh đi."

Trước Tiếp