Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lúc tôi tìm thấy Hứa Triệt thì anh ấy đã sắp bị đánh chết rồi.
Có kẻ đang túm lấy tóc anh ấy, dùng lực đập mạnh xuống nền xi măng.
Máu tươi đỏ rực theo lọn tóc chảy xuống cổ, nhưng Hứa Triệt lại chẳng hề có một chút phản ứng nào.
Kẻ đó không hài lòng với thái độ này của Hứa Triệt, bèn giẫm một chân lên, đế giày nghiền thật mạnh qua những ngón tay của Hứa Triệt.
Hắn cười tợn, một mặt tàn nhẫn dùng sức, một mặt hỏi: "Thằng ranh, tao có chỗ nào có lỗi với mày mà mày cứ phải đối đầu với tao?"
Hứa Triệt nhắm mắt, xem như không nghe thấy gì.
"Đại ca, nó chính là một tên vô ơn, không biết ơn nghĩa, phì!"
Tôi nheo nheo mắt, người đang nói chuyện này tôi có quen biết.
Tống Trạch, người mà Hứa Triệt hận thấu xương tủy.
Nghe nói trước kia hai người là anh em rất tốt của nhau, không biết vì sao lại rạn nứt, một người còn phải vào tù.
Năm thứ hai sau khi kết hôn, Tống Trạch ra tù, dò hỏi tin tức của Hứa Triệt khắp nơi, cuối cùng tìm đến tôi, nói muốn mượn hai trăm nghìn.
Tôi chỉ coi hắn là kẻ lừa đảo, một xu cũng không cho.
Tống Trạch thấy không xin xỏ được lợi lộc gì thì định ra tay với tôi.
May mà Hứa Triệt kịp thời đến nơi, đưa kẻ đó vào đồn công an.
Về sau tôi không còn gặp lại người này nữa.
Nhìn tình hình này, hiện tại hắn và Hứa Triệt đã rạn nứt rồi.
Tống Trạch đá một cước qua: "Không biết điều, mạng rẻ rách y như con em gái của mày. Đại ca, em thấy cứ theo quy tắc cũ mà làm, đánh chết quách cho xong?"
Lời này giống như một công tắc, đã kích phát mặt bạo ngược trong cơ thể Hứa Triệt ra ngoài.
Người vốn đang im lìm như chết bỗng nhiên ngẩng phắt đầu lên, tóm lấy chân Tống Trạch ra sức giật mạnh, lật người ngồi cưỡi lên người đối phương, vung hết cú đấm này đến cú đấm khác xuống.
Những người còn lại dồn dập tiến lên đè anh ấy lại, kéo một Tống Trạch mặt mũi bầm dập sưng húp đứng dậy.
"Mẹ kiếp! Mẹ nó mày tìm cái chết đấy à!"
Tống Trạch vừa chửi bới om sòm vừa chộp lấy một thanh cốt thép, đi về phía Hứa Triệt.
Mí mắt tôi giật nảy một cái.
Không thể chờ thêm được nữa.
Tôi lao vào ngăn cản hắn.
"Dừng tay!"
Tống Trạch nhổ một bãi nước bọt: "Mày là ai thế? Mẹ nó đừng quản chuyện bao đồng."
Tôi không thèm chấp hắn, nhìn về phía người đàn ông đầu đinh đang ngậm thuốc lá ở phía sau hắn.
Vừa rồi Tống Trạch gọi gã đó là đại ca.
Tôi nói: "Tôi muốn dẫn cậu ấy đi."
Gã đầu đinh nhướng mày một cái, liếc nhìn tôi: "Nó bị cô dẫn đi rồi, tiền nợ tôi thì tính thế nào?"
"Nợ bao nhiêu tiền?"
Người đó ra dấu tay.
"Tôi trả thay cậu ấy."
Gã đầu đinh ngẩn ra một lúc, cười mỉa: "Tám trăm nghìn không phải là con số nhỏ đâu, cô thực sự muốn trả thay nó à?"
Tôi tháo chiếc vòng tay ngọc bích trên cổ tay mình ra đưa qua: "Trị giá mấy triệu, đã đủ chưa?"
Gã đầu đinh cầm lấy trong tay đo lường hai cái, ánh mắt nhìn tôi mang đầy ý sâu xa.
"Nhiêu đây còn chưa đủ đâu."
Xem ra người này còn muốn tống tiền tôi một khoản nữa.
Cũng may trong giây tiếp theo, tiếng còi xe cảnh sát hú vang inh ỏi truyền đến.
Bọn họ lườm tôi một cái dữ tợn, bỏ mặc Hứa Triệt lại rồi rời đi.
Hứa Triệt bị thương quá nặng, cảnh sát đã đưa chúng tôi đến bệnh viện.
Anh ấy biểu hiện rất kháng cự đối với tôi, ánh mắt đầy vẻ phòng bị: "Cô là ai? Muốn làm gì?"
Tôi chăm chú nhìn những vết thương trên người anh ấy, đưa tay ấn nhẹ lên hốc mắt bầm tím: "Ra tay nặng thật đấy, có đau không?"
Anh ấy ngẩn ra.
Ngay sau đó gạt tay tôi ra, nhíu mày: "Đừng chạm vào tôi."
Tôi nheo mắt một cái.
Còn khá cáu kỉnh đấy nhỉ.
Vừa mới dùng chiếc vòng tay đổi lấy một mạng cho anh ấy, ngoảnh mặt đi đã lật lọng không nhận người quen.
Lúc xuống xe, Hứa Triệt bám vào cửa xe dịch chuyển từng chút một, cơ thể nghiêng qua một bên, suýt chút nữa ngã nhào xuống.
Tôi đã kịp thời đỡ lấy anh ấy.
Cơ thể anh ấy cứng đờ, dùng sức đẩy tôi ra, ánh mắt hung tợn: "Đã bảo là đừng chạm vào tôi!"
Tôi loạng choạng lùi lại hai bước, tức đến bật cười.
Giỏi thật rồi đấy.
Trước kia chưa bao giờ nỡ nặng lời với tôi một câu, bây giờ lại vừa đẩy vừa mắng tôi.
Tôi kéo dài giọng gọi: "Hứa Triệt."
Anh ấy như thể không nghe thấy gì, rõ ràng chân đã bị thương nhưng cứ khăng khăng đi khập khiễng về phía trước.
Tôi đuổi theo, đè người anh ấy vào cột đá, ghé vào tai anh ấy nói nhỏ: "Anh còn bướng bỉnh với em nữa là nửa đời sau không có vợ đâu, có tin không?"
Người qua kẻ lại trước cổng bệnh viện rất đông.
Có lẽ đây là lần đầu tiên anh gặp phải chuyện như thế này giữa ban ngày ban mặt.
Anh ấy trợn tròn hai mắt, lườm tôi một cách hung dữ: "Cô muốn chết à? Buông tôi ra!"
"Xin lỗi nhận sai với em đi."
Anh ấy cười lạnh một tiếng: "Cô là cái thá gì? Cũng dám quản đến đầu tôi hả? Đừng tưởng vừa rồi cứu tôi một mạng thì tôi sẽ bảo gì nghe nấy, tôi đã cầu xin cô cứu chắc? Bớt ở đây giả bộ giả tịch đi, cút ra xa một chút."
Tôi cúi đầu không nói lời nào, vành mắt dần dần đỏ lên.
"Cô còn muốn bày trò gì nữa đây?"
Nước mắt tí tách rơi xuống, đọng trên mu bàn tay của Hứa Triệt.
Anh ấy ngơ ngác đứng chôn chân tại chỗ, đưa tay muốn xoay mặt tôi lại để nhìn, vừa mới chạm vào cằm lại giống như bị bỏng mà vội vàng rụt về.
"Này, cô đừng khóc nữa."
Tôi không thèm để ý đến anh ấy, nước mắt rơi lã chã như chuỗi hạt đứt dây.
Anh ấy phiền muộn vò đầu bứt tai, lục lọi trong túi quần, thế mà lại móc ra được một tờ giấy ăn, nhét vào tay tôi, giọng điệu cứng ngắc: "Tôi xin lỗi cô là được chứ gì, đừng khóc nữa."
"Cái đồ khốn kiếp." Giọng tôi nghẹn ngào, nỗi uất ức dâng lên trong lòng, "Em vất vả lắm mới tìm được anh, anh còn dám hung dữ với em."
Hứa Triệt tặc lưỡi một cái: "Rốt cuộc cô là ai hả? Tôi không quen biết cô."
Tôi lau sạch nước mắt, chăm chú nhìn cậu ấy: "Em là người vợ trong tương lai của anh."
"Cô cũng khéo bịa chuyện thật đấy."
Hứa Triệt sờ sờ khuôn mặt mình, vẻ mặt phức tạp: "Cô nhắm trúng tôi ở điểm nào vậy? Không cha không mẹ không học vấn không tiền bạc, khuôn mặt này còn bị hủy dung nữa. Mắt nhìn người tệ thật."
Vẻ mặt tôi nghiêm nghị, nhìn kỹ khuôn mặt của Hứa Triệt một lượt rồi đẩy anh ấy vào trong bệnh viện.
"Mau đi đăng ký khám đi, khuôn mặt này không thể để bị hủy được."
Bác sĩ xử lý xong vết thương cho anh ấy thì trời đã rất muộn rồi.
Lúc tôi đi vào, Hứa Triệt đang tựa vào ghế ngồi, đầu nghiêng sang một bên, đã ngủ say sưa.
Hứa Triệt thời thiếu niên có đường nét lông mày và ánh mắt còn non nớt, toát ra một sự lạnh lùng tàn nhẫn khiến người lạ không dám đến gần, lúc ngủ trông ngoan ngoãn hơn nhiều, mái tóc mềm mại rủ xuống bên thái dương, giống như một con búp bê bằng sứ trắng bợt, tinh xảo.
Tôi nhờ cô y tá để mắt giùm một chút rồi vội vàng chạy về nhà.
An An ở nhà một mình qua đêm, tôi không yên tâm.
Đèn trong nhà vẫn còn sáng, An An đã ngủ thiếp đi trên ghế sofa, trong lòng còn ôm một quyển sách.
Tôi nhẹ chân nhẹ tay đóng cửa lại, con bé liền tỉnh giấc ngay lập tức.
Đôi mắt ngái ngủ, liên tục ngáp mấy cái liền.
"Mẹ ơi, mẹ đã tìm thấy bố chưa?"
Tôi hôn một cái lên gò má mềm mại, phúng phính của con bé.
"Tìm thấy rồi nè. An An ngủ một giấc thật ngon đi, đợi đến khi trời sáng mẹ sẽ dẫn con đi gặp bố, có được không?"
"Được."
An An đưa tay ôm lấy tôi, nhắm mắt lại.
"... Sau này, chúng ta không bao giờ xa bố nữa."
Tôi nhìn khuôn mặt ngủ bình yên của An An, trong lòng có đôi phần thon thót, lo âu.
Cách đây không lâu khi vừa mới xuyên không đến thời đại này, tôi từng hỏi An An rằng, nếu như gặp được bố của mười năm trước, người bố này vẫn chưa gặp gỡ mẹ, vẫn chưa sinh ra con thì con có còn thích người ấy nữa không.
An An cố gắng suy nghĩ về những lời lẽ khiến con bé khó hiểu này.
"Nhưng mà, dù thế nào đi nữa thì bố vẫn là bố mà."
"An An thích bố mẹ nhất. Bố cũng sẽ thích chúng ta, đúng không ạ?"
Nghĩ đến một Hứa Triệt thời thiếu niên tràn đầy gai góc quanh mình, tôi không kìm được mà thở dài một tiếng.