Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa

Chương 8

Trước Tiếp

Báo cáo kiểm tra sức khỏe đã có kết quả.

Lâm Hướng Bắc - người âm thầm hút thuốc uống rượu nhưng vẫn ôm tâm lý may mắn đăng ký làm người thử thuốc, cuối cùng không đạt nhiều hạng mục kiểm tra, chỉ nhận được 150 tệ tiền trợ cấp.

Nhưng cũng không phải là không thu hoạch được gì.

Những người đăng ký làm người thử thuốc thường rất thiếu tiền, khi cậu ra khỏi trung tâm kiểm tra sức khỏe lúc 9 giờ, đám "buôn máu" trong cơ sở y tế đen đang rình rập ở cửa đã tiến tới hỏi cậu có muốn "hiến máu" không.

Lâm Hướng Bắc không do dự làm một việc "tốt", bị rút đúng 600ml máu, nhận được 1200 tệ tiền trợ cấp. Khi cậu bước xuống xe hiến máu, tay ấn miếng bông cầm máu ở khuỷu tay, một tia nắng không quá mạnh chiếu vào mặt, cả thế giới đều chao đảo.

Cậu vội vàng mua một chai coca ở cửa hàng tiện lợi gần đó uống cạn, rồi lại cố nén cơn buồn nôn nuốt hai cái bánh mì để bổ sung thể lực. Đợi đến khi tứ chi yếu ớt dần có lại sức lực, cậu mới gắng gượng lái xe điện về nhà, ngủ thiếp đi cho đến hơn 8 giờ tối mới tỉnh dậy, đầu óc vẫn còn mơ màng, toàn thân như một miếng bọt biển mất đi sức đàn hồi bị đấm liên tục, mềm nhũn chẳng lấy đâu ra sức lực.

Lâm Hướng Bắc nghĩ mình rất có thể sẽ chết trẻ.

Cậu nhìn chằm chằm vào trần nhà màu xám trắng với đôi mắt trống rỗng. Ngủ quá lâu, cậu đã mơ nhiều giấc mơ rời rạc, tất cả đều quanh quẩn bóng dáng Hạ Tranh.

Bão qua, trường học thông báo cho nghỉ học đột xuất, Lâm Hướng Bắc không thể gặp lại Hạ Tranh đã giúp cậu giải vây trong con hẻm nhỏ vào ngày mai như đã nói.

Có một câu cậu cảm thấy quá sến nên không dám nói với Hạ Tranh, nhưng khi cậu đã chuẩn bị tinh thần chiến đấu một mình rồi bị đánh cho bầm dập, thì Hạ Tranh cầm ô đen bước ra từ ánh sáng mờ ảo trong mắt cậu thực sự giống như một siêu anh hùng đẹp trai vô đối trong truyện tranh thiếu niên, là nguồn sáng duy nhất trong bóng tối vô tận, gió gào và mưa rơi đều giống như đang làm nền cho Hạ Tranh.

Khi quay lại trường, Lâm Hướng Bắc rất tự nhiên mang đồ ăn sáng đến cho Hạ Tranh coi như một lời cảm ơn.

Hai người chưa từng nói chuyện nhưng đều có tiếng xấu như nhau, bỗng nhiên trở nên thân thiết, khó tránh khỏi thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.

Hạ Tranh từng thất bại một lần, đang dồn hết tâm sức chuẩn bị cho kỳ thi đại học năm sau, hoàn toàn không muốn trở thành tiêu điểm trong môi trường đã đầy áp lực sẵn, hơn nữa tiềm thức mách bảo anh rằng dính líu đến Lâm Hướng Bắc quá nhiều không phải là chuyện gì tốt, vì vậy anh không ăn chiếc bánh bao đặt trên bàn.

Lâm Hướng Bắc nhận thấy chiếc bánh bao nóng hổi đã nguội lạnh cứng lại, cậu ngang ngược đuổi bạn ngồi bàn trước đi, chân dài bước một bước ngồi ngược lại đối diện với Hạ Tranh: "Nếu anh không đói, vậy tôi ăn nhé?"

Hạ Tranh thờ ơ liếc nhìn cậu, cậu cầm túi nhựa, cắn một miếng lớn vào chiếc bánh trắng núng nính, một bên má phồng lên, nói không rõ ràng: "Ngon lắm đấy, thật sự không ăn một cái sao?"

"Chuyện đêm đó đã qua rồi, cậu không cần làm vậy." Hạ Tranh cúi đầu đọc sách.

Cuối cùng Lâm Hướng Bắc cũng chậm chạp nhận ra sự lạnh nhạt của Hạ Tranh, ừm một tiếng, lúc này mới phát hiện ra các bạn học trong lớp đều đang lén quan sát họ nói chuyện, kèm theo tiếng thì thầm to nhỏ, ánh mắt không thể gọi là có ý tốt.

Cậu nhai chậm lại, một tay vắt ngang lưng ghế, cằm tựa lên cánh tay, ngước mắt lên nhìn Hạ Tranh khẽ nói: "Tôi chỉ cảm thấy chúng ta khá giống nhau, sau này có thể hỗ trợ nhau ở trường..."

Đầu ngón tay Hạ Tranh khựng lại, không ngẩng đầu lên, lật trang sách.

Lâm Hướng Bắc kết bạn thất bại, cầm luôn chiếc bánh còn lại, lẩm bẩm: "Nếu anh cảm thấy không ổn, tôi sẽ không làm phiền anh nữa, nhưng mà đêm hôm đó, thật sự cảm ơn anh nhiều."

Nói xong cậu đứng dậy, ánh mắt quét một vòng, những tiếng thì thầm xung quanh hai người lập tức tan biến, tất cả đều cúi đầu giả vờ bận rộn với những việc khác – Học kỳ một lớp 11, buổi chiều bạn học trong lớp vừa mới cãi nhau với Lâm Hướng Bắc, tan học đã bị đám Chung Trạch Nhuệ chặn lại trong hẻm dọa cho một trận.

Đã có bài học từ trước, ai dám gây sự với Lâm Hướng Bắc nữa? Lúc này chẳng ai dám nhìn vào mắt Lâm Hướng Bắc.

Lâm Hướng Bắc có một chiếc điện thoại cũ mua từ chợ, quên chỉnh sang chế độ im lặng, trong giờ học điện thoại kêu "tít tít" hai tiếng, suýt bị giáo viên chú ý.

Cậu lén lấy ra xem, vẫn là về chuyện cậu bị chặn đánh đêm hôm trước.

Đầu năm nay Chung Trạch Nhuệ quen biết một ông chủ họ Vương, nghe nói rất có máu mặt, cả Lệ Hà và vùng lân cận, ngành giải trí chỗ nào ông ta cũng có thể chen vào vài câu, dưới tay nuôi cả đống đàn em, còn làm ăn buôn lậu thuốc lá rượu bia, kiếm được tiền đầy túi.

Chung Trạch Nhuệ may mắn bám được vào cây đại thụ này, ông chủ Vương giao việc bảo vệ an ninh cho một hộp đêm tên Tân Thế Giới cho anh ta quản lý, anh ta cũng nóng lòng muốn những anh em đi theo mình đều có cơm ăn, chỉ vài ngày đã sa thải toàn bộ nhân viên bảo vệ cũ và thay bằng người của mình.

Chặn đường kiếm tiền của người ta chẳng khác nào giết cha mẹ họ, làm sao những người bị mất việc có thể nuốt trôi cơn giận này, tất nhiên phải trả thù Chung Trạch Nhuệ và những người thân cận với anh ta.

Chung Trạch Nhuệ nhắn tin cho cậu, nói chuyện này ông chủ Vương đã ra mặt dàn xếp xong, bảo cậu sau này không cần lo lắng.

Lâm Hướng Bắc liếc nhìn Hạ Tranh đang chăm chú nghe giảng, trả lời một chữ "Được".

Thật ra cậu mơ hồ đoán được lý do Hạ Tranh không muốn qua lại với mình, có lẽ là vào mùa đông năm ngoái, cậu đi theo Chung Trạch Nhuệ đến chợ thu tiền bảo kê – nói trắng ra là tống tiền, trong mắt các chủ quầy hàng nhỏ thì chẳng khác gì bọn côn đồ lưu manh, không nộp tiền bảo kê, được thôi, vậy sẽ đập phá quầy hàng của các ông các bà, xem ông bà làm ăn kiểu gì.

Lâm Hướng Bắc tất nhiên biết rõ việc Chung Trạch Nhuệ đang làm là phạm pháp, nhưng biết là một chuyện, có lên án trách móc hay không lại là chuyện khác.

Chung Trạch Nhuệ là đứa trẻ mồ côi nhặt từ thùng rác ra, ước mơ lớn nhất đời này là được thành gia lập nghiệp, có người thân của mình.

Sau khi quen biết anh ta, đối phương đã coi cậu như em trai, mặc dù cậu chỉ đang học cấp ba, nhưng lại là người có học vấn cao nhất trong đám người chỉ tốt nghiệp tiểu học này, Chung Trạch Nhuệ có lẽ cũng cảm thấy trong nhóm có một người "học vấn cao" là điều khá có thể diện, rất ủng hộ Lâm Hướng Bắc học hết cấp ba, học phí học kỳ hai lớp 11 thậm chí còn là do Chung Trạch Nhuệ tự móc túi đóng cho cậu.

Lâm Hướng Bắc thường giả vờ không biết, không hỏi quá nhiều về những việc cậu không tham gia.

Chung Trạch Nhuệ thu tiền bảo kê, Lâm Hướng Bắc chỉ đứng trước cổng chợ trông xe máy cho anh ta, hai người vừa gặp nhau, Hạ Tranh tình cờ đi qua vô tình chạm mắt với cậu.

Hạ Tranh và cậu có hoàn cảnh tương tự nhau, một người phấn đấu vươn lên, một người lại trôi theo dòng nước, sự tương phản rõ rệt giữa hai mặt đối lập khiến cậu cảm thấy hơi xấu hổ.

Vì vậy không trách Hạ Tranh không muốn dính líu đến cậu, mặc dù mọi thứ sau đó đều nằm ngoài dự đoán.

Ánh mắt mất tiêu cự dần dần tụ lại thành một điểm, nhìn chằm chằm vào một vết ố cũ kỹ trên trần nhà.

Giấc mơ quá vụn vặt, quá hỗn loạn, đầu Lâm Hướng Bắc càng đau nhói như sắp nứt ra, nằm trên giường nửa ngày vẫn không tỉnh táo lại được.

Điện thoại báo có tin nhắn mới, nhắc nhở ngày mai sẽ trừ khoản nợ trả góp từ một nền tảng nào đó.

Trước đây cậu rút tiền mặt từ quá nhiều khoản vay online, mỗi tháng sẽ có bảy tám tin nhắn nhắc nhở trả nợ, nếu không xem lại lịch sử, bản thân cũng quên mất mình nợ bao nhiêu, lãi suất chồng chất thế nào.

Lâm Hướng Bắc cố gắng vượt qua cơn buồn ngủ, ước tính sơ bộ thu nhập tháng này trừ đi các khoản nợ, vẫn còn thiếu bảy ngàn đồng, và chỉ còn chưa đầy ba ngày nữa là hết tháng.

Ngực như bị một tảng đá ngàn cân đè nặng, phải cố gắng hít vào mạnh mới có thể hít được một chút không khí loãng, cậu cảm thấy mệt mỏi từ thể xác đến tâm hồn, chỉ muốn ngủ một giấc không bao giờ tỉnh lại.

Mỗi người chọn mỗi con đường khác nhau, có lẽ từ năm cậu 16 tuổi, cuộc đời của cậu đã được định đoạt.

Tình trạng của Lâm Hướng Bắc quá tệ, hoàn toàn không trụ nổi công việc, cậu xin nghỉ với quản lý, đối phương nói tối nay Hoàng Kính Nam sẽ đến.

Đó gần như là một ám chỉ rõ ràng - mỗi lần Hoàng Kính Nam ghé qua, Lâm Hướng Bắc đều sẽ có thêm một khoản hoa hồng từ rượu, tất nhiên, vì cậu quá "giữ kẽ", ông chủ Colin nói vậy, nên không kiếm được nhiều tiền.

Nghĩ đến khoản thiếu hụt bảy ngàn đó, Lâm Hướng Bắc cắn răng rời giường.

Cậu nhìn thấy một khuôn mặt trắng bệch như ma trong gương, không khỏi tự giễu Hoàng Kính Nam thật không kén chọn.

Cũng có thích cậu nhiều lắm đâu, chẳng qua là vì cậu "giữ kẽ" nên mới thấy mới mẻ, có cảm giác thử thách thôi chứ gì?

Lâm Hướng Bắc cũng là đàn ông, tất nhiên hiểu tâm lý đàn ông, thứ càng không ăn được thì lại càng là miếng ngon, thật sự có được rồi thì chưa biết sẽ đối xử tệ bạc thế nào.

Cậu vỗ mạnh lên má, cố gắng làm cho sắc mặt mình trông có vẻ tốt hơn một chút, nhưng chẳng cải thiện được bao nhiêu.

Hiếm khi xa xỉ gọi taxi một lần, cậu thật sự sợ mình lái xe điện ngủ quên trên đường, sẽ bị xe tải cán chết.

Lâm Hướng Bắc nghiêng đầu nhìn ánh đèn neon chạy dọc đường phố, chỉ mong đêm nay không gặp Hạ Tranh.

Dù có phải sống như chó không có tôn nghiêm, cũng không muốn như vậy trước mặt Hạ Tranh.

Vẫn còn sớm, Muselbar vừa bắt đầu nóng lên, nhưng Lâm Hướng Bắc vẫn cảm thấy quá ồn ào, những nốt nhạc quá chói với tiết tấu mạnh đang gõ từng nhịp vào màng nhĩ của cậu, cậu buộc phải trốn vào một buồng vệ sinh, vừa mới yên tĩnh một lúc, từ buồng ở góc truyền đến tiếng va chạm liên hồi và tiếng rên cố tình nâng cao giọng.

Lâm Hướng Bắc khó khăn lắm mới tìm được chút yên tĩnh bị buộc phải trở thành một phần trong trò chơi của họ.

Cũng đâu phải chó mèo bị nhốt vào phòng là nổi hứng, chỗ nào cũng làm được, đã xong chưa vậy!

Lâm Hướng Bắc tức điên lên, "cách" một cái mở cửa, đi đến buồng trong cùng, nắm tay lại đập mạnh mấy cái.

Bên trong đầu tiên là một tiếng kêu kinh hãi, rồi đột nhiên im bặt, sột soạt sột soạt, tốt nhất là sợ đến teo lại luôn đi.

Lâm Hướng Bắc vội vã rời khỏi nhà vệ sinh trước khi đối phương mở cửa ra chửi bới, vì trò đùa trẻ con thành công nên cậu mới nở nụ cười đầu tiên của ngày hôm nay, nhưng nụ cười này chẳng giữ được lâu, đồng nghiệp đã báo cho cậu biết Hoàng Kính Nam đang đợi cậu ở ghế dài.

Cậu chần chừ gần nửa tiếng mới đến, nửa ngồi quỳ châm thuốc cho Hoàng Kính Nam.

Trong đám xấu xí thì Hoàng Kính Nam vẫn được coi là ưa nhìn, ít nhất thì ngũ quan ngay ngắn, dáng người cao lớn, nhưng mắt trắng ba phần, dưới mắt có một quầng thâm khá đậm, có lẽ là vì tiền nhiều nên rất tự tin, thường nhìn người khác bằng nửa con mắt, cho người ta một cảm giác kiêu căng coi trời bằng vung.

"Đều là chỗ quen biết, ngồi đi."

Hoàng Kính Nam vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh, Lâm Hướng Bắc suy nghĩ một lúc, rồi ngồi xuống, mục tiêu của cậu rất rõ ràng, nặn ra một nụ cười hỏi: "Anh Hoàng tối nay có mở rượu không?"

"Cậu giới thiệu đi."

Lâm Hướng Bắc bình thường rất có chừng mực, hiểu rõ rằng ở những nơi như thế này không thể moi tiền từ túi Hoàng Kính Nam mà không phải trả giá, nhiều nhất chỉ có thể gợi ý một số loại rượu từ vài nghìn đến gần chục nghìn, nhưng lần này cậu thực sự bị nợ nần dồn ép đến mức không còn cách nào khác, cắn răng lấy can đảm chỉ một loại rượu ba mươi ngàn, thấy Hoàng Kính Nam không có phản ứng gì, lại suy nghĩ một chút, đổi sang loại năm mươi ngàn.

Hoàng Kính Nam ôm vai cậu: "Được, nghe cậu."

Nói rồi nhanh chóng áp sát và hôn lên má cậu một cái, Lâm Hướng Bắc nhịn không né, người cứng đờ như một viên gạch.

Rượu được mang lên, Hoàng Kính Nam rót một ly nhỏ cầm trong tay, ghé vào tai cậu, ngón tay chỉ một ghế dài: "Như thế kia, đút cho tôi uống, hoa hồng chai rượu này sẽ tính vào thành tích của cậu."

Lâm Hướng Bắc nhìn theo hướng gã ta chỉ, trong ánh đèn đổi màu, ghế dài gần đó có một đám người đang vây quanh hò hét, hai thanh niên đang miệng miệng đối miệng uống rượu, lưỡi táo bạo quấn lấy nhau giữa không trung.

Hình ảnh đó như một cây kim đâm vào mắt Lâm Hướng Bắc, khuôn mặt vốn đã trắng bệch nhanh chóng mất hết màu máu, hoàn toàn là một phản ứng bản năng, cậu đột nhiên đứng bật dậy, hành động quá nhanh quá mạnh, khuỷu tay vô tình huých vào Hoàng Kính Nam một cái.

Hoàng Kính Nam đau điếng, sắc mặt lập tức thay đổi, ném ly rượu xuống chân cậu, mảnh vỡ thủy tinh và rượu bắn tung tóe.

Tai Lâm Hướng Bắc ngân lên một tiếng "bíp--" dài, xong đời rồi.

Trước Tiếp