Neon Nhạt Màu - Văn Đốc

Chương 57: Năm 2013

Trước Tiếp

Gói tang lễ đắt nhất ở nhà tang lễ có giá 59.999 tệ, bao gồm các dịch vụ như thay quần áo, trang điểm, liên hệ tổ chức nghi lễ mai táng truyền thống, một buổi lễ tiễn biệt được thiết kế lộng lẫy, hoa tươi vận chuyển trực tiếp từ cửa hàng, và một hũ tro cốt đắt tiền, tinh xảo.

Gói rẻ nhất có giá 997 tệ, chỉ gồm những thủ tục cơ bản nhất là vận chuyển thi hài, hỏa táng và một buổi lễ tiễn biệt ngắn ngủi. Hũ tro cốt cần tự mang tới, hoặc phải mua riêng.

Họ đã chọn cho Lãng Lãng gói 997 tệ, cộng thêm dịch vụ chỉnh trang thi hài bắt buộc và một hũ tro cốt màu xanh lá tươi tắn có hình quả trứng phục sinh.

Chất liệu của hũ tro cốt nhẵn mịn, bên trên được vẽ những đường nét đầy tính nghệ thuật, tỏa ra ánh sáng dìu dịu dưới ánh đèn.

Hình dáng quả trứng ấy không gợi cảm giác về một nơi yên nghỉ ngàn thu, mà ngược lại, trông như thể có một mầm sống mới sẽ phá vỏ chui ra sau một thời gian dài đằng đẵng.

Trì Tiểu Mãn không rõ những đường nét trên quả trứng ấy có ý nghĩa gì, nhưng khi đưa mắt lướt qua tất cả hũ tro cốt sầu thảm và rập khuôn trong tủ kính, lúc nhìn thấy cái này...cô nghĩ Lãng Lãng nhất định sẽ thích. Vì thế, ngay cả khi nhân viên tiếp đón đã nhắc rằng giá của hũ tro cốt này gấp ba lần gói dịch vụ, cô vẫn quyết định mua nó.

Chỉ là, ngay vào lúc trả tiền.

Trì Tiểu Mãn nhận ra bản thân không thể gom đủ ngần ấy, và cũng đột nhiên không thể nhớ nổi mật mã cuốn sổ tiết kiệm của Lãng Lãng.

Thật kỳ lạ, trí nhớ của cô rõ ràng rất tốt, trước đây học thuộc tên món ăn hay lời thoại chưa từng sai lấy một chữ. Vậy mà giờ đây, dãy mật mã sáu chữ số từng được lặp lại hai lần, lại khiến cô làm cách nào cũng không thể nhớ ra nổi.

Cứ như thể, có ai đó đã dùng muỗng múc đi phần ký ức này vậy.

Đến mức khi nhân viên nhà tang lễ hỏi cô muốn quẹt thẻ hay trả tiền mặt...

Trì Tiểu Mãn giống như một cái cây bị gió thổi rụng sạch lá. Cô đứng trơ trọi tại chỗ, ngẩn người hồi lâu mới khó nhọc móc từ trong túi ra mấy tờ tiền giấy nhàu nát.

Nhưng tiết trời quá lạnh, đôi bàn tay cô run rẩy vì cóng.

Lấy ra rồi không tài nào cầm chắc được.

Mấy đồng tiền lẻ được trả lại từ quầy thanh toán viện phí cứ thế rơi xuống đất.

Leng keng...

Trì Tiểu Mãn vội vàng cúi người xuống nhặt.

Cô nghe thấy Trần Đồng khẽ nói với người nhân viên đã đợi họ rất lâu rằng:

"Tôi quẹt thẻ có được không?"

Mùa đông, hơi thở phả ra hóa thành một màu trắng bệch. Trì Tiểu Mãn không đứng dậy.

Cô vẫn khom lưng, lóng ngóng mò mẫm mấy đồng tiền xu trên mặt đất.

"Được, được chứ." Nhân viên đáp lời, sau đó cầm máy POS nhấn vài phím.

"Tít..."

Thanh toán thành công.

Người nhân viên thu máy lại, nói với Trần Đồng: "Mấy ngày này sảnh tiễn biệt không còn nhiều chỗ, các cô có chấp nhận hỏa táng vào rạng sáng mai không?"

Rạng sáng mai.

Cũng chính là ngày giao thừa.

Vẫn chưa đến năm mới.

Trì Tiểu Mãn khó nhọc nhặt được mấy đồng xu đó, đứng dậy hỏi: "Có, có thể đợi thêm một ngày nữa không?"

"Được thì được." Ánh mắt người nhân viên dừng lại trên nắm tiền giấy bị vò nát trong tay cô một giây, sau đó dời đi: "Chỉ là gửi thêm một ngày thì sẽ tính thêm chi phí của ngày đó."

"Một ngày bao nhiêu tiền?" Trì Tiểu Mãn hỏi.

"100 tệ." Người nhân viên nói ngắn gọn.

"Vậy tôi, tôi có." Trì Tiểu Mãn luống cuống vuốt phẳng nắm tiền giấy bị vò nát trong tay ra. Một tờ 20 tệ, một tờ 10 tệ, một tờ 5 tệ, lại thêm một tờ 50 tệ, mấy đồng xu, và vài tờ 1 tệ...

Cô cố gắng vuốt phẳng từng tờ tiền, nhưng sau khi vuốt xong lại đột nhiên không phân biệt nổi thế nào mới đủ 100 tệ, đành run rẩy đưa tất cả về phía trước:

"Chừng này, chắc là đủ rồi."

Người nhân viên ngập ngừng nhìn Trần Đồng một cái.

Trần Đồng không nói gì.

Chị tiến lại gần, ôm lấy vai Trì Tiểu Mãn thật lâu, mãi sau mới khẽ khàng lên tiếng: "Đủ rồi."

Người nhân viên mím chặt môi, rút lấy mấy tờ tiền và vài đồng xu từ bàn tay đang run rẩy của Trì Tiểu Mãn, cuối cùng thở dài một tiếng: "Xin hãy yên tâm, tôi sẽ cố hết sức xếp lịch cho hai cô vào ngày kia."

"Cảm ơn, cảm ơn." Trì Tiểu Mãn cúi mặt nói.

Sau khi đưa hết số tiền đó, trong tay cô chỉ còn lại một tờ 5 tệ và vài đồng xu lẻ. Cô quệt mặt một cái rồi lại bỏ số tiền còn lại vào túi, dùng một lực thật chặt để nắm lấy chúng.

Trần Đồng ôm lấy cô, đưa tay vuốt lại mái tóc đỏ xơ rối vì gió đêm đông.

Họ không nói gì.

Giống như hai hạt tuyết vừa gần lại vừa xa đứng giữa đại sảnh nhà tang lễ, bị ánh đèn sáng choang chiếu vào một cách tàn nhẫn.

Thực tế là.

Trì Tiểu Mãn cảm thấy bản thân mình giống như một sinh vật có xương sống bị rút cạn dịch tủy não, rồi bị đặt vào trong một bình thủy tinh trong suốt để người ta quan sát và thí nghiệm.

Đôi mắt, đôi tai, tất cả các giác quan của cô đều bị ngăn cách với thế giới xung quanh bởi một lớp sương mù trắng mỏng manh, không cách nào cảm nhận rõ điều gì được nữa.

Nhìn mọi thứ xung quanh, cô thấy mình như chẳng còn chút tri giác nào. Cô không rõ, từ tờ giấy chứng tử ở bệnh viện cho đến những giấy tờ đã ký tại nhà tang lễ kia là thật hay là giả, cũng không rõ một Trần Đồng đột ngột xuất hiện bên cạnh mình là thật hay chỉ là hư ảo.

Mãi đến khi họ bước ra khỏi nhà tang lễ.

Trần Đồng đưa cô lên một chiếc taxi.

Sau khi xuống xe, chị nắm chặt lấy tay cô, bước về phía đường Hạnh Phúc.

Trời đông, gió lớn, tuyết lạnh căm căm.

Bàn tay của cả hai đều lạnh ngắt và run rẩy, dù đã nắm lấy nhau nhưng rất lâu sau vẫn chẳng thấy chút hơi ấm nào. Thế nhưng, họ vẫn cứ nắm chặt lấy nhau không buông.

Khi đi ngang qua một quán mì vẫn còn mở cửa, Trì Tiểu Mãn dừng bước, hơi thẫn thờ hỏi Trần Đồng: "Chị Trần Đồng, có phải từ nãy đến giờ chị vẫn chưa ăn gì không?"

Trần Đồng nghiêng người, nhìn vào mắt cô: "Ăn chút mì nhé?"

"Dạ." Trì Tiểu Mãn gật đầu.

Bàn tay còn lại đang để không của cô siết chặt số tiền ít ỏi còn sót lại trong túi, cô nói: "Để em mời chị ăn."

"Được." Trần Đồng gật đầu.

Họ bước vào quán mì.

Có lẽ chủ quán không ngờ vào giờ này vẫn còn có khách ghé qua, nên nhiều nguyên liệu vẫn chưa chuẩn bị kịp, chỉ còn món mì trứng đơn giản nhất.

Trì Tiểu Mãn đếm lại số tiền trong túi rồi gọi một tô mì trứng. Chỉ đủ tiền cho đúng một tô. Cô móc hết sạch tiền trong túi đưa cho ông chủ, hàm răng hơi run rẩy vì lạnh: "Phiền chú, phiền chú cho thêm một quả trứng với ạ."

"Được rồi." Ông chủ nhận tiền rồi đi nấu mì.

Họ ngồi xuống một chiếc bàn rất đỗi bình thường.

Mặt đối mặt.

Trần Đồng nhìn cô.

Trì Tiểu Mãn cúi mặt, lấy đôi đũa dùng một lần, cẩn thận chà xát để loại bỏ dầm gỗ cho Trần Đồng, rồi cũng giải thích đơn giản: "Em không ăn nổi gì cả, cứ ăn vào là lại buồn nôn nên em không ăn đâu."

Trần Đồng im lặng.

Đêm khuya, đèn trong quán sáng trưng, phía ngoài kia là nền tuyết trắng bệch. Dường như Trần Đồng đang cân nhắc xem phải làm thế nào mới có thể khiến Trì Tiểu Mãn cảm thấy nhẹ lòng hơn đôi chút.

Bởi vì Trần Đồng hoàn toàn không hiểu chuyện gì đã xảy ra, mà lại khiến Lãng Lãng gieo mình từ tầng lầu cao như thế.

Trần Đồng vốn có thể hoàn toàn là một người vô can, nhưng chính Trì Tiểu Mãn đã mang đến cho chị bao nhiêu khổ sở, khiến chị phải đi mượn tiền mẹ, khiến chị đổ hết những đồng cát-xê đóng phim vất vả vào Bắc Kinh, để rồi dường như tất cả cũng chẳng có ích gì, chỉ nhận lại được tin báo "Lãng Lãng mất rồi" qua một cuộc điện thoại.

Nhưng Trì Tiểu Mãn không có cách nào giải thích với chị. Thực tế là, chính bản thân cô lúc này cũng chẳng thể hiểu nổi rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.

Cho nên, khi tô mì được bưng lên.

Qua làn hơi nước bốc lên nghi ngút.

Cô khó nhọc nặn ra một nụ cười với Trần Đồng, đặt ngay ngắn đôi đũa đã được chuốt sạch dầm gỗ, rồi nói: "Ăn mì, ăn mì trước đi chị."

Trần Đồng cụp mắt.

Chị nhìn tô mì đang tỏa hơi nóng.

Một lúc lâu sau, chị bỗng nhiên đứng dậy, đi ra phía sau Trì Tiểu Mãn.

Thấy chị đứng dậy, Trì Tiểu Mãn ngơ ngác dõi theo, đôi môi mấp máy nhưng không nói lời nào.

Một lát sau.

Trần Đồng quay lại.

Chị cầm một cái chén mới, lấy một đôi đũa mới từ trong ống đũa bên cạnh, rồi gắp một phần mì và một quả trứng từ tô mì có hai quả trứng kia ra.

Sau khi chia xong.

Chị đưa tô mì ban đầu có nhiều nước dùng hơn cho Trì Tiểu Mãn, nhẹ giọng nói: "Ở sân bay chị có ăn một chút rồi, không ăn hết được nhiều thế này đâu."

Trì Tiểu Mãn khó nhọc mấp máy môi.

"Em ăn đi." Trần Đồng nói vậy, rồi chị gắp một đũa mì đưa vào miệng, cắn một miếng, nhai rất lâu rồi mới khó nhọc nuốt xuống: "Đừng để mì nguội."

Thật ra Trần Đồng ăn rất chậm. Lúc nào chị cũng có thói quen nhai kỹ nuốt chậm, thường thì chỉ ăn vài miếng là sẽ dừng lại. Nhưng với tô mì đã được chia làm hai này, chị lại ăn một cách lặng lẽ và đầy nỗ lực, không dừng lại lấy một nhịp, cứ thế chậm rãi ăn từng miếng một.

Giống như là...chị đang làm gương để Trì Tiểu Mãn cũng có thể ăn uống cho hẳn hoi vậy.

Trì Tiểu Mãn nhìn chị một lúc.

Vành mắt cô không kiềm được mà đỏ hoe.

"Sao em vẫn chưa ăn?" Trần Đồng dừng lại.

"Ăn."

Trì Tiểu Mãn dụi dụi mắt, vội vàng cầm đũa lên, cũng gắp một miếng mì thật lớn: "Em ăn ngay đây."

Cô nói vậy.

Rồi cũng gắng gượng đưa mì vào miệng.

Hương vị của tô mì trứng này rất bình thường, có lẽ do ông chủ cho ít gia vị nên vị của nó rất nhạt nhẽo.

Trì Tiểu Mãn cứ thế đưa từng miếng, từng miếng vào miệng.

Trần Đồng nhìn cô một lát, rồi cũng chậm rãi ăn tiếp.

Rất lâu sau đó.

Cả hai đều không nói thêm câu nào.

Họ chỉ lặng lẽ đối diện nhau, chia nhau một tô mì.

Cho đến khi sắp ăn xong.

Trì Tiểu Mãn cảm thấy bụng dạ cồn cào rất khó chịu.

Cô đành chậm rãi dừng đũa, và cũng chính vào khoảnh khắc ấy, cô mới dám thật sự nhìn kỹ Trần Đồng đang ngồi đối diện mình...

Lâu rồi không gặp.

Lẽ ra họ không nên gặp lại nhau trong hoàn cảnh này.

Trong hình dung của Trì Tiểu Mãn về ngày gặp lại, đáng lẽ Trần Đồng phải hoàn thành bộ phim thật thuận lợi và bình an, rồi cô sẽ cùng Lãng Lãng bắt xe ra sân bay đón chị. Khi ấy, có lẽ tiết trời cũng đã từ lạnh chuyển sang ấm.

Lúc đó, có lẽ Lãng Lãng vẫn sẽ chê cô lải nhải bên tai, nhưng rồi cuối cùng vẫn sẽ nghe lời mà mặc thật ấm vào.

Còn cô thì sẽ cầm theo chiếc áo khoác mới mua, kiễng cao chân, ra sức vẫy tay với Trần Đồng khi bóng dáng chị hiện ra giữa dòng người đông đúc...

Và rồi.

Dưới ánh mắt của Lãng Lãng, họ sẽ ôm lấy nhau giữa dòng người, cố gắng cảm nhận hơi ấm quen thuộc từ đối phương.

Đáng lẽ ra, mọi chuyện phải như thế.

Trì Tiểu Mãn thẫn thờ nghĩ.

Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của cô.

Trần Đồng cũng dừng lại. Chị khựng lại một lát, ngước mắt nhìn: "Em no chưa?"

Trì Tiểu Mãn gật đầu.

"Được." Trần Đồng cũng gật đầu.

Trông chị đã khác đi nhiều so với lúc rời khỏi Bắc Kinh. Tóc dài ra trông thấy, phần đuôi tóc hình như cũng đã được tỉa tót lại. Chị có vẻ gầy đi hẳn, hai má hơi hóp vào, có lẽ chuyến hành trình xuyên đêm đã khiến chị trông thật tiều tụy.

Chị mặc một chiếc áo khoác không giống kiểu chị thường mặc vào mùa đông ở Bắc Kinh, quàng khăn tím, hình như mắt kính cũng đã thay bằng một gọng kính đen, không còn là gọng kính màu xanh rêu dáng tròn dẹt của mùa hè năm ấy nữa.

Vẫn rất xinh đẹp.

Chỉ là Trì Tiểu Mãn bỗng thấy chị hơi lạ lẫm.

Trần Đồng rút ra hai tờ khăn giấy, đưa cho Trì Tiểu Mãn một tờ trước.

Trì Tiểu Mãn dè dặt đưa tay đón lấy.

Vô tình chạm phải ngón tay chị.

Cô ngay lập tức rụt tay lại.

Động tác của Trần Đồng cũng khựng lại vài giây.

Có lẽ thấy cô cứ mãi nhìn mình rồi thẫn thờ, Trần Đồng bèn nhẹ giọng lên tiếng:

"Sao cứ nhìn chị mãi thế?"

"Dạ không có gì." Trì Tiểu Mãn lắc đầu.

Cô cụp mắt, dùng tờ giấy Trần Đồng vừa đưa để lau miệng, chậm rãi nói:

"Chỉ là em không ngờ chị lại đột nhiên quay về."

Cô sụt sịt mũi: "Cũng không ngờ chị lại tìm thấy em trong hoàn cảnh này."

Gượng cười một cách đầy mệt mỏi với Trần Đồng: "Chị đúng là vị cứu tinh của em."

"Trì Tiểu Mãn." Trần Đồng gọi tên cô.

"Dạ?" Trì Tiểu Mãn ngơ ngác ngước mắt lên.

Trần Đồng nhìn cô.

Họ nhìn nhau đăm đăm.

Cả hai đều nhìn đối phương bằng tất cả sự mãnh liệt.

Giống như trước khi Trần Đồng rời Bắc Kinh, khi chuyến xe buýt ấy từ đường Hạnh Phúc lăn bánh về một nơi xa xôi nào đó. Ngăn cách bởi lớp kính xe buýt, họ bị chia lìa, và cũng đã nhìn nhau đầy chấp niệm như thế.

Trì Tiểu Mãn dụi mắt.

Vành mắt Trần Đồng cũng dần đỏ hoe, trông chị như thể có muôn vàn điều muốn hỏi, cũng có muôn vàn lời muốn nói.

Nhưng cuối cùng.

Chị chỉ gọi tên cô: "Tiểu Mãn."

Rồi khó khăn thốt thành lời.

"Chúng ta về nhà trước, được không em?"

---

Một ngày trước giao thừa, phố xá bao trùm một vẻ tiêu điều đầy hân hoan. Trên những khoảng tuyết trắng, rải rác biết bao chú người tuyết được đắp vội.

Họ lướt qua những người tuyết ấy, lặng lẽ bước về phía hẻm Hương Thủy, đường Hạnh Phúc.

Trần Đồng nắm tay Trì Tiểu Mãn, nắm rất chặt.

Trì Tiểu Mãn cũng nắm lấy tay chị.

Cả hai đều siết chặt tay nhau.

Bằng lực rất mạnh.

Có lẽ chỉ có như vậy, họ mới thật sự cảm nhận được người kia đang ở ngay cạnh mình.

Sau khi nắm tay một lúc.

Cuối cùng Trì Tiểu Mãn cũng tìm lại được chút cảm giác quen thuộc chân thật từ Trần Đồng. Sự xa lạ không vì thế mà biến mất, nhưng cô vẫn khao khát mình có thể nhanh chóng xóa bỏ khoảng cách này, thế nên cô chủ động lên tiếng: "Chị Trần Đồng, còn bộ phim đó thì phải làm sao đây?"

Trần Đồng khựng lại một lúc, nắn nhẹ những ngón tay cô: "Không sao đâu em, vừa hay mấy ngày này đoàn phim cũng đang nghỉ Tết."

Giọng nói chị dịu lại, ngữ điệu đầy kiên nhẫn:

"Tối qua, chị vốn định gọi điện bảo em là chị sẽ về, nhưng mà không kịp."

Trì Tiểu Mãn gật đầu: "Vậy kỳ nghỉ Tết kéo dài đến bao giờ?"

Trần Đồng dừng bước.

Trì Tiểu Mãn không biết đã xảy ra chuyện gì.

Cô đành phải dừng lại theo, ngơ ngác chớp mắt.

Trần Đồng khẽ chạm vào mặt cô.

Ngón tay chị lành lạnh.

Nhưng ngay khoảnh khắc chạm vào, cả hai đều đứng lặng thật lâu.

Trì Tiểu Mãn cụp mắt, hơi co đầu ngón tay lại.

Trần Đồng thu tay về, cười nhạt với cô: "Không vội, phía đoàn phim vẫn chưa nói."

"Vậy nếu đoàn phim có thông báo, chị nhất định phải quay lại đấy." Trì Tiểu Mãn cố gắng nói.

"Cũng phải kịp thời mua vé máy bay nữa, nếu không tầm này vé khó mua lắm, lại còn đắt."

"Được." Trần Đồng vừa bước đi trên tuyết vừa đáp.

Chị đồng ý một cách rất tự nhiên.

Trì Tiểu Mãn bèn thở phào nhẹ nhõm.

Dù sao đi nữa, chuyện đã đi đến nước này hoàn toàn là trách nhiệm của một mình Trì Tiểu Mãn, không liên quan gì đến Trần Đồng cả, chị không cần phải gánh vác bất cứ trách nhiệm nào cho việc này.

Ngày đông, dưới hầm để xe lạnh thấu xương.

Mấy ngày qua, bản thân Trì Tiểu Mãn hiếm khi có thời gian về nhà, cũng chẳng có lúc nào dọn dẹp, thế nên đồ đạc bày biện rất lộn xộn. Dưới ánh sáng trắng bệch của mùa đông, cả căn phòng trọ trông cứ xám xịt và phủ đầy bụi bặm.

Sáng hôm đó.

Họ cùng nhau đi lấy nước nóng từ tầng trên xuống.

Cả hai dọn dẹp rất lâu.

Mới có thể miễn cưỡng đưa căn phòng trọ trở lại dáng vẻ như ngày Trần Đồng mới rời đi.

Sau khi xong xuôi.

Trì Tiểu Mãn cảm thấy trong người không được khỏe, bèn nhân lúc Trần Đồng đang gấp chăn màn mà chạy ra ngoài, lén lút đứng một mình trước thùng rác, nôn sạch nửa tô mì vừa ăn ra.

Nôn xong.

Cô yếu ớt tựa vào cột điện để đứng vững, bất chợt ngước mắt lên, liền nhìn thấy căn phòng của Lãng Lãng trên tầng hai...

Cửa sổ đóng chặt.

Mấy ngày nay, nơi này cũng chẳng có ai quét dọn, trên cửa sổ đã phủ một lớp bụi dày.

Trì Tiểu Mãn nhìn trân trân vào ô cửa sổ xám xịt phủ đầy bụi ấy thật lâu, rồi dụi mắt.

Bất chợt, cô nhặt một cục đá dưới đất lên.

Dùng hết sức ném mạnh về phía đó...

Tiếng đá chạm vào khung cửa kêu lanh ca lanh keng.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây...

Trì Tiểu Mãn cố sức ngẩng cao đầu, mở trừng mắt không chịu nhắm lại. Duy trì tư thế ấy suốt một phút ròng, cô cảm thấy đôi mắt đau nhức cay xè, cái cổ ngẩng lên cũng đã cứng đờ khó chịu, nhưng vẫn bướng bỉnh không chịu cúi đầu.

Một chiếc xe điện vút qua cạnh cô, làm bắn tung tóe những tảng tuyết vỡ vụn vào bắp chân. Cái lạnh thấu vào tận xương tủy.

Cô nhìn trân trân vào ô cửa sổ đóng chặt ấy, hốc mắt dần đỏ hoe. Đến tận lúc này cô mới thật sự hiểu thấu một điều...từ bên trong khung cửa nhỏ bé kia, sẽ chẳng còn người phụ nữ mặt mày tái nhợt với mái tóc dập xù như râu bắp thò đầu ra, mất kiên nhẫn mà quát cô rằng:

"Trì Tiểu Mãn, có chuyện gì thì nói mau! Đừng có suốt ngày ném đá vào cửa sổ nhà chị nữa có được không hả!"

Sau này, sẽ chẳng bao giờ còn nữa.

Trì Tiểu Mãn lấy mu bàn tay che mắt, từ từ ngồi sụp xuống bên lề đường. Gió thổi tung những sợi tóc đỏ của cô, quất vào mặt đau rát. Cô giống như một quả thanh long bị nhát dao bổ đôi, từ sâu trong cơ thể trào ra thứ chất lỏng màu đỏ của sự đớn đau.

Nhưng cô hiểu rằng mình không thể khóc quá lâu.

Bởi vì Trần Đồng vẫn đang đợi cô.

Không thể...

Không thể để Trần Đồng vừa mới tất tả trở về phải lo lắng cho cô quá nhiều được. Bởi lẽ, tất cả những chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến chị cả. Nỗi đau của cô, không cần chị phải gánh vác. Những thứ cô đã tận mắt chứng kiến, cũng vĩnh viễn không cần chị phải nhìn thấy.

Cô không tài nào hiểu nổi tại sao Lãng Lãng lại đột nhiên...đột nhiên biến thành 'người chết' trong lời kể của cảnh sát, cũng không sao hiểu được...tại sao họ lại nói Lãng Lãng tự sát.

Cô không biết chuyện này có liên quan đến mình hay không.

Chẳng biết có phải vì cô đã nói dối rằng trên đời này có chị Cầu Vồng để rồi Lãng Lãng phát hiện ra; chẳng biết có phải vì cô đã gọi điện mượn tiền Vương Ái Mai và để Lãng Lãng nghe được; hay chẳng biết có phải vì cô đã không cất kỹ cuốn sổ ghi chép kia nên Lãng Lãng nhìn thấy...

Nếu như...nếu như thật sự là do cô đã làm chưa đủ tốt, thế thì cô phải làm sao mới được đây?

Nếu thật sự.

Thật sự là vì cô.

Bây giờ cô phải làm thế nào đây?

Có ai đó có thể nói cho cô biết cô nên làm gì không?

Giữa trời tuyết lạnh giá, Trì Tiểu Mãn ngồi sụp xuống bên đường khóc không thành tiếng. Cô tự vấn bản thân hết lần này đến lần khác, rằng rốt cuộc mình có nhận ra những điều bất thường ở Lãng Lãng không.

Rốt cuộc là cô đã lờ mờ nhận ra, nhưng vì cảm thấy bản thân không có cách nào đối mặt nên mới vội vàng trốn chạy, hay là cô thật sự chẳng mảy may hay biết gì cả? Nếu là vế đầu, tại sao cô chưa từng nghĩ đến hậu quả sẽ nghiêm trọng như thế này? Còn nếu là vế sau, sao cô có thể ngu muội đến mức không có lấy một chút linh cảm nào chứ?

Trì Tiểu Mãn bụm mặt, cảm thấy lồng ngực mình như bị ai đó vặn xoắn, khóc đến đau đớn rã rời.

Chẳng biết đã bao lâu trôi qua.

Có một người xuất hiện ở phía sau cô.

Chị như đang nhìn cô, lại như đang bao bọc lấy cô vào lòng.

Chị quỳ xuống ôm chầm lấy cô, cố gắng áp sát gương mặt mình vào mặt cô để sưởi ấm.

Trì Tiểu Mãn òa lên khóc nức nở. Cô quay đầu lại, giống như một người đang chới với giữa dòng nước vớ được chiếc phao cứu sinh duy nhất sẵn lòng để mình bám vào. Cô ôm chặt lấy Trần Đồng, vừa thổn thức vừa gọi: "Chị Trần Đồng, Lãng Lãng... Thật ra Lãng Lãng chị ấy sợ đau lắm."

"Chị ấy..."

Trì Tiểu Mãn không thể nói tiếp được nữa.

Nước mắt tuôn rơi, lấp đầy những khoảng trống giữa hai người. Chúng nóng hổi, bỏng rát, rồi dần trở nên lạnh lẽo và tê tái.

Trần Đồng dùng hết sức mình ôm chặt lấy Trì Tiểu Mãn, hình như chị cũng khóc, nước mắt rơi lã chã. Trần Đồng ngồi sụp xuống ven đường, dường như cũng đang rất lạnh, nhưng chị vẫn cố gắng khom người, dồn hết sức lực để ghì chặt lấy Trì Tiểu Mãn. Chị gọi "Tiểu Mãn", rồi khó nhọc lặp đi lặp lại từng hồi:

"Không sao cả, tụi mình sẽ không sao cả."

---

Đêm ấy kết thúc trong những giọt nước mắt hòa quyện vào nhau.

Trì Tiểu Mãn khóc đến kiệt sức.

Trong ký ức của Trần Đồng, Trì Tiểu Mãn chưa bao giờ khóc đến mức này.

Kể từ khi gặp gỡ, dường như Trì Tiểu Mãn đã mang sẵn trong mình sắc thái của mùa hè, luôn rạng rỡ và tích cực. Dẫu đôi lúc không kiềm lòng được mà bật khóc, em cũng chỉ mếu máo vài cái rồi lau đi ngay. Lúc đó, trông em vẫn thật đáng yêu.

Nhưng đêm nay.

Em khóc một cách khó nhọc, tựa như trong cơ thể đã chẳng còn chút chất lỏng nào để vắt ra nữa. Nhưng nỗi đau vẫn không hề tan biến, thế nên em chỉ có thể không ngừng trào ra thứ gì đó khô khốc và đắng chát.

Cuối cùng, Trì Tiểu Mãn thẫn thờ cuộn tròn nơi góc giường, ôm lấy đầu gối, nhắm nghiền đôi mắt. Em giống như đã ngủ thiếp đi, lại giống như chỉ đang nhắm mắt để giữ cho bản thân được tĩnh lặng.

Chỉ là một hai tháng không gặp.

Trông em đã gầy đi rất nhiều, khi khom lưng, những đốt xương sống nhô hẳn lên, tựa như một con cá còn sống bị người ta rạch phanh lồng ngực.

Trần Đồng không ngủ.

Cô ôm lấy Trì Tiểu Mãn đang gắng sức thu mình, đắp lại tấm chăn, khẽ vỗ về tấm lưng gầy, và không ngừng lau đi những giọt nước mắt vẫn cứ tuôn rơi dù đôi mắt kia đã nhắm nghiền.

Điện thoại của cả hai đặt trên chiếc tủ nhỏ kê sát cạnh. Một cái là điện thoại phím bấm cũ kỹ, màn hình đã vỡ nát, cái còn lại là của Trần Đồng.

Cái điện thoại vỡ màn hình chẳng một lần sáng lên, còn điện thoại của Trần Đồng thì cứ liên tục lóe sáng hết lần này đến lần khác.

Có lẽ Trì Tiểu Mãn đã nhận ra điều gì đó, em gắng gượng hé mắt, hỏi: "Chị Trần Đồng, có ai tìm chị sao?"

"Ừ, là mẹ chị." Trần Đồng lặng lẽ ôm lấy Trì Tiểu Mãn từ phía sau: "Mẹ hỏi sao năm nay chị không về ăn Tết."

"Vậy...chị phải về rồi ư?" Trì Tiểu Mãn khó nhọc hỏi.

"Chị không về." Trần Đồng đáp gọn lỏn.

Trì Tiểu Mãn im lặng.

"Sang năm chị sẽ về đón Tết với mẹ sau." Trần Đồng nói như vậy.

Trì Tiểu Mãn vẫn không lên tiếng.

Đêm đông lạnh lẽo thấu xương, họ cứ thế ôm chặt lấy nhau thật lâu, nhưng dường như cả hai đều chẳng thể ấm lên được chút nào.

Một lát sau.

Trì Tiểu Mãn nhọc nhằn xoay người lại, cũng gắng gượng hé mở đôi mắt, nhìn Trần Đồng một hồi lâu.

Trần Đồng đưa tay chạm lên trán em, hơi cau mày: "Tiểu Mãn, hình như em hơi sốt rồi thì phải?"

Trì Tiểu Mãn không đáp lời, em cứ đờ đẫn mở to mắt nhìn Trần Đồng dưới ánh đèn mờ ảo.

"Tiểu Mãn?" Trần Đồng gọi em thêm lần nữa.

Trì Tiểu Mãn chợt rướn người lại gần, khẽ khàng và đầy thận trọng đặt một nụ hôn lên môi cô.

Một nụ hôn lạnh lẽo và đắng chát.

Thật khó lòng tin nổi chuyện này lại xảy ra đúng vào thời điểm này. Thế nhưng, dường như trong giây phút ấy, ngoài điều đó ra cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.

Trần Đồng không thể khước từ. Cô đáp lại nụ hôn của Trì Tiểu Mãn, đồng thời siết lấy em chặt hơn nữa.

Cứ ngỡ đó chỉ là một nụ hôn đơn thuần.

Nhưng Trì Tiểu Mãn không dừng lại.

Em bắt đầu cởi bỏ quần áo trên người mình, từng lớp, từng lớp một. Rồi sau đó, em giống như một người tuyết lạnh lẽo, cứ thế rúc sâu vào lòng Trần Đồng.

Trần Đồng sợ em sẽ đổ bệnh, liền giữ lấy hai tay không cho em cởi tiếp: "Tiểu Mãn."

Trì Tiểu Mãn không đáp lời.

Dưới ánh sáng mờ ảo, em nhìn cô bằng đôi mắt nhòa lệ, để mặc hai cổ tay gầy guộc của mình nằm gọn trong lòng bàn tay cô.

Im lặng vài giây, em lại rướn người tới, vụng về hôn lên môi Trần Đồng, rồi cố hết sức rúc sâu vào vòng tay cô.

Nước mắt đắng chát nơi khóe mắt rơi xuống làn môi.

Một giọt.

Hai giọt.

Để rồi tan biến dần trong nụ hôn ngọt ngào và quấn quýt.

Sợ Trì Tiểu Mãn sẽ lạnh, Trần Đồng chỉ còn biết nỗ lực ghì chặt em vào lòng.

Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường cứ sáng lên từng hồi, soi tỏ căn phòng nhỏ bé, trống vắng và lạnh lẽo ấy hết lần này đến lần khác.

Cuối cùng, nó cạn sạch chút năng lượng cuối cùng rồi lặng lẽ tắt nguồn.

---

Khi tỉnh lại lần nữa, đã là giao thừa.

Trì Tiểu Mãn không biết mình có thật sự ngủ không, cũng chẳng rõ bản thân lúc này có được coi là đã tỉnh táo hay chưa.

Lúc ấy, cô cảm thấy đôi mắt mình đau rát.

Cả cơ thể cũng đau nhức rã rời.

Tựa như mọi khớp xương đều bị bẻ gãy, rồi lại được lắp ráp lại một lần nữa trong đêm đen này.

Cô biến thành một người được nhào nặn lại từ dòng sông đen kịt và tuyết trắng xóa. Ai đó đã rút cạn sự vui vẻ, lạc quan và yêu đời của cô, rồi lấp đầy cơ thể ấy bằng nỗi hoang mang, sợ hãi, hối hận và tuyệt vọng. Lúc này đây, cô chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình.

Nhưng sau này cô mới dần thấu hiểu, hóa ra trưởng thành chính là như vậy. Sẽ có một khoảnh khắc ta chợt bàng hoàng nhận ra rằng, có nhiều thứ dù bản thân có nỗ lực níu kéo đến nhường nào đi nữa, thì đến cuối cùng cũng chẳng thể giữ lại được.

Trong cơn mê man.

Trì Tiểu Mãn cố hết sức mở mắt, chợt cảm thấy nơi này thật lạ lẫm, chẳng có lấy một chút hơi ấm nào, trông cứ lạnh lẽo làm sao.

Cô hơi mấp máy môi.

Muốn gọi tên Trần Đồng.

Nhưng lại chẳng thể thốt ra tiếng.

Cô sợ Trần Đồng vốn dĩ không có ở đây.

Lại càng sợ...Trần Đồng thật sự đang ở nơi này.

Cô ôm lấy chính mình trong cơn mê muội, nhận ra mình đã được mặc vào lớp áo thật dày. Trong tầm mắt nhạt nhòa, cô thấy Trần Đồng đang đứng bên cạnh chiếc ghế sô pha màu xanh...

Rõ ràng ngay bên cạnh là một chiếc ghế sô pha mềm mại, thứ duy nhất trong căn phòng trọ này trông có vẻ "vừa vặn" với chị. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, Trần Đồng không hề ngồi xuống, chỉ đứng lẻ loi bên cạnh sô pha nghe điện thoại. Vạt áo chị rủ xuống, lặng lẽ và chậm chạp cọ vào mép ghế.

Lúc nghe điện thoại, giọng chị nén xuống thật thấp.

Từng chữ thốt ra đều rất mơ hồ.

Trì Tiểu Mãn đầu óc choáng váng, chẳng rõ chị đang nói gì, nhưng cô rất muốn tiến lại gần ôm lấy chị.

Vì thế, cô gắng gượng chống người ngồi dậy.

Nhưng chẳng còn đủ sức để bước xuống giường.

Cô ôm chặt lấy tấm chăn, ngẩn ngơ ngồi bên mép giường, nhìn trân trân vào bóng hình nhạt nhòa của Trần Đồng...

Chẳng được bao lâu.

Trần Đồng như nhạy bén nhận ra ánh mắt của cô, chị ngoảnh lại nhìn, rồi nhanh chóng cụp mắt xuống, áp tay che ống nghe, nói với đầu dây bên kia một câu: "Chúng ta nói sau đi."

Cúp máy.

Chị bước về phía Trì Tiểu Mãn, ngồi xuống bên cạnh giường, ngay sát cô, nhưng bóng hình lại dường như xa xôi lắm.

Chị chạm nhẹ vào trán Trì Tiểu Mãn, nhíu mày: "Hôm nay em thấy đỡ hơn chút nào chưa?"

Trì Tiểu Mãn nhìn chị, không nói lời nào.

Trần Đồng vẫn mặc chiếc áo khoác của ngày hôm qua, không quàng khăn, để lộ phần cổ trắng ngần và thanh mảnh. Chị vẫn đeo gọng kính đen ấy, làn da trắng trẻo và sạch sẽ.

Phông nền phía sau chị là căn phòng trọ tối mờ chẳng buồn bật đèn; là chiếc sô pha màu xanh mà giờ đây chẳng còn ai dám ngồi lên nữa; là mớ đồ cũ kỹ, chật chội và lộn xộn; là những mảng tường đã ngả vàng; là lớp gạch sàn cũ kỹ dù hôm qua có cọ rửa bao nhiêu lần đi chăng nữa thì kẽ gạch vẫn chẳng thể sạch nổi.

Trần Đồng bỗng đưa tay v**t v* khuôn mặt Trì Tiểu Mãn, ôn tồn hỏi:

"Em đang nghĩ gì vậy?"

Trì Tiểu Mãn khẽ dụi cằm vào tay chị, chậm rãi thốt ra: "Nhớ chị."

"Nhớ chị?"

Trần Đồng ngẩn người một thoáng, chị mỉm cười với cô: "Chị đang ở ngay trước mặt em rồi, có gì mà phải nhớ nhung chứ?"

"Em không biết nữa." Trì Tiểu Mãn lắc đầu.

Rồi cô lại đờ đẫn đưa hai cánh tay ra:

"Chị Trần Đồng, chị có thể ôm em một cái không?"

Trần Đồng nhìn cô một hồi, dường như cảm thấy trạng thái của cô đang rất tệ, định nói với cô điều gì đó. Nhưng cuối cùng chị lại chẳng nói gì cả, chỉ tiến lại gần ôm lấy cô, khẽ vỗ về lên lưng cô rồi dịu dàng bảo:

"Đừng nghĩ nhiều."

Trì Tiểu Mãn vùi mặt vào vai chị. Có lẽ sau khi sang Hồng Kông, Trần Đồng không còn dùng loại sữa tắm và dầu gội mà trước đây hai người vẫn hay dùng nữa, mùi hương tỏa ra cũng chẳng còn giống xưa.

Thế là Trì Tiểu Mãn chợt nhận ra một điều, có lẽ dù cô có ôm chị bao lâu đi chăng nữa, thì cũng khó lòng tìm lại được mùi hương thân thuộc năm nào trên cơ thể ấy. Dẫu vậy, cô vẫn cứ ôm thật chặt, và vẫn nói với Trần Đồng rằng...

"Dạ."

Cái ôm này kéo dài thật lâu, còn lâu hơn cả mùa hè. Vậy thì liệu rằng, nó có lâu hơn cả mùa đông không?

Trì Tiểu Mãn đã nghĩ như vậy.

Nhưng cô không hỏi, cũng chẳng nói với Trần Đồng rằng, trong điện thoại của mình có chụp được một tấm ảnh lúc Lãng Lãng rơi xuống, chính mắt cô đã thấy Lãng Lãng rơi ngay trước mặt, chính cô đã nói dối Lãng Lãng rằng trên đời này có chị Cầu Vồng, chuyện cô đi mượn tiền đã bị Lãng Lãng biết được... Và rằng, có lẽ cái chết của Lãng Lãng có liên quan rất lớn đến cô.

Cũng giống như việc cô chẳng hề nói với Trần Đồng, tối qua cô đã bất chợt ghé sát lại hôn chị, lúc này lại đột nhiên ôm lấy chị thật chặt, và cả việc ban nãy cô cứ thẫn thờ nhìn chị đứng bên cạnh chiếc sô pha màu xanh kia, nhìn cái dáng vẻ hoàn toàn lạc lõng của chị giữa không gian tồi tàn này.

Thật ra, mỗi khi nhìn Trần Đồng đến ngẩn ngơ, trong lòng cô đều chỉ nghĩ về một chuyện duy nhất... Có lẽ Trần Đồng không nên xuất hiện ở nơi này nữa, dường như chị chưa từng thuộc về nơi này.

Trì Tiểu Mãn đã không nói ra điều đó.

Bởi vì cô vẫn muốn được chị ôm thật chặt như lúc này, khao khát mình có thể hôn lên môi chị mỗi khi lòng thôi thúc, có thể chạm vào mái tóc chị một cách thật chân thực, và có thể nghe chất giọng dịu dàng ấy gọi mình là "Tiểu Mãn" thêm thật nhiều lần nữa...

Nếu đã như vậy, thì cho dù có một ngày dư vị mùa hè trên người Trần Đồng ngày càng nhạt đi, cho dù mùi hương trên cơ thể chị có trở nên xa lạ, và cho dù chị định sẵn sau này sẽ bay đến một nơi mà Trì Tiểu Mãn có kiễng chân cũng chẳng tài nào chạm tới...

Thì có lẽ, những điều đó cũng chẳng còn quan trọng gì so với lúc này.

Họ ôm nhau thật lâu.

Trì Tiểu Mãn tựa cả người lên vai Trần Đồng. Cô vụng về áp mặt mình vào mặt chị, cảm nhận gò má mềm mại của chị dán chặt vào làn da mình.

Cô khó nhọc thở ra một hơi nóng, tựa như một chú mèo nhỏ dụi dụi vào mái tóc đen dài thẳng mượt đang rủ xuống của người phụ nữ, rồi khẽ cất tiếng gọi "Chị Trần Đồng" với âm lượng thật nhỏ.

"Hửm?" Trần Đồng đáp lời, khựng lại một lát rồi siết vòng tay ôm cô chặt hơn: "Sao thế em?"

Trì Tiểu Mãn lắc đầu, không nói gì, chỉ là dù đã ôm rất chặt rồi, cô vẫn cố siết lấy Trần Đồng chặt thêm chút nữa.

Trước Tiếp