Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trong cuộc đời của Trần Đồng chưa bao giờ xuất hiện hai chữ "hối hận".
Mặc dù vào năm 23 tuổi, cô đã đưa ra một lựa chọn hoàn toàn trái ngược với 23 năm trước đó, thay đổi hoàn toàn quỹ đạo cuộc đời mình, nhưng về sau, cô cũng chưa từng thật sự cảm thấy hối tiếc về quãng thời gian 23 năm ấy của bản thân.
Lựa chọn đã đưa ra rồi, sau này có hối hận cũng chẳng có ích gì.
Nhưng.
Quyết định vào đầu đông năm 2013, cái quyết định mà khi đó cô tin rằng không thể đúng đắn hơn được nữa, lại khiến cô phải hối hận không biết bao nhiêu lần trong quãng đời sau này.
Không phải vì sau này cô muốn phủ nhận nó, hay không còn xem đó là lựa chọn đúng đắn nhất nữa. Cô hối hận là bởi, tại sao khi đưa ra lựa chọn ấy, bản thân mình lại có thể dứt khoát đến vậy, không hề do dự dù chỉ một chút.
Thực tế là...
Kể từ khoảnh khắc bước lên chuyến xe buýt ra sân bay, qua lớp kính phủ đầy sương mù của ngày đông, Trần Đồng ngoái lại và thấy Trì Tiểu Mãn vẫn đứng chôn chân tại chỗ, thu nhỏ lại thành một cái bóng bé xíu giữa mùa đông trắng xóa. Khi ấy, cô đã bắt đầu nghi ngờ lựa chọn của mình, tự hỏi liệu một ngày nào đó, nó có dẫn đến kết quả không thể lường trước được hay không.
Thế nên, ngay sau khi vừa đáp xuống Hồng Kông, cô đã gọi cuộc điện thoại đầu tiên cho Trì Tiểu Mãn với tốc độ nhanh nhất có thể.
Lúc ấy, cô vẫn chưa thật sự cảm thấy mình đã xa Trì Tiểu Mãn.
Qua sóng điện thoại, Trì Tiểu Mãn vẫn hỏi cô có lạnh không như mọi khi. Nhưng giọng em nghe chẳng giống ngày thường, mà lại đầy vẻ hoang mang và mệt mỏi. Giữa tiếng ồn ào hỗn tạp của bệnh viện, giọng nói ấy vang lên nhỏ bé và mờ nhạt, tưởng như có thể tan biến bất cứ lúc nào.
Đến mức khiến Trần Đồng chợt nảy sinh một cảm giác vô cùng khó tả...
Họ giống như hai người cùng nhau tìm đường sống dưới tòa nhà đang sụp đổ. Khi đến trước lối thoát duy nhất vừa hẹp vừa chỉ đủ cho một người đi qua, Trì Tiểu Mãn đã nhường lại nguồn nước duy nhất và cơ hội sống cho cô.
Và Trần Đồng đã kiên định tin rằng, việc bản thân thoát ra ngoài trước để tìm sự giúp đỡ mới là lựa chọn đúng đắn nhất, thế nên cô chẳng hề mảy may nghi ngờ. Nhưng đến khi thật sự ra được bên ngoài, cô mới bàng hoàng nhận ra rằng, hóa ra mình đã không còn cách nào quay lại cứu Trì Tiểu Mãn được nữa.
Mọi chuyện cứ thế thay đổi theo từng ngày.
Lúc bắt đầu, Trần Đồng nghĩ rằng sau khi thử vai xong, cô có thể nhanh chóng quay về bên cạnh Trì Tiểu Mãn, đợi đến năm sau phim khai máy. Khi đó...biết đâu tình hình đã khá khẩm hơn hiện tại.
Thế rồi, cô không ngờ mình lại trúng vai nhanh đến thế, cũng không ngờ sau khi trúng tuyển, đoàn phim lại yêu cầu cô ở lại tập huấn. Vì khoản phí tập huấn đó, cô đã chấp nhận dừng chân. Cũng vì đây là con đường duy nhất để giành lấy cơ hội, nên cô đành ở lại.
Tiếp đó, cô chẳng thể lường trước việc đoàn phim lại dời lịch khai máy sớm hơn. Thế là cô đã quỳ sau cửa phòng suốt một đêm không ăn không uống, van nài Trần Tiểu Bình để mình rời đi, cuối cùng bệnh nặng, sốt cao li bì.
Ngày hôm sau, người chị họ cuối cùng cũng chịu từ Thượng Hải trở về chữa bệnh đã đến thăm cô, ôm lấy cô khóc nức nở một hồi lâu, rồi gom góp tiền bạc trả lại cho cô một phần. Cũng chính điều đó đã giúp cô có được sự mủi lòng từ Trần Tiểu Bình...để đi Hồng Kông.
Kể từ ngày rời khỏi Bắc Kinh, thế giới dường như đã biến thành những khối gỗ xếp chồng lên nhau, bất cứ lúc nào cũng có thể bị rút ra một mảnh, rồi ngẫu nhiên ghép vào một vị trí khác...
Đến mức khiến người ta lúc nào cũng phải căng như dây đàn, dồn hết tâm trí mới có thể chống chọi được.
Trong hoàn cảnh ấy.
Những cuộc điện thoại của Trì Tiểu Mãn đã trở thành một khe hở bé xíu giữa những khối gỗ xếp hình đang xoay vần biến đổi.
Khe hở ấy chật hẹp vô cùng.
Chỉ vừa đủ để chứa đựng chuyện thời tiết, cơm nước và tình hình sức khỏe mỗi ngày của Lãng Lãng.
Trong những cuộc gọi đầu tiên, Trì Tiểu Mãn nói... Em thấy, dường như Lãng Lãng sẽ khỏe lại thôi. Vì ngày nào chị ấy cũng ăn rất nhiều, vẫn đi bộ được rất xa.
Trần Đồng ngồi bên ngoài văn phòng thử vai thở phào một cái, đáp... Thế thì tốt rồi, có lẽ chỉ là chẩn đoán nhầm thôi.
Trong những cuộc gọi sau đó, Trì Tiểu Mãn bảo... Hôm nay Lãng Lãng tỉnh táo được rất lâu, kịch bản cũng sắp viết xong rồi. Chị ấy còn hỏi chị đóng phim thế nào nữa.
Tranh thủ những kẽ hở trong buổi tập huấn, Trần Đồng tạm thời thoát ra khỏi thân xác của cô gái trẻ Thâm Quyến ấy, nói... Thế thì tốt rồi, chị đóng phim thuận lợi lắm.
Trong những cuộc điện thoại sau đó nữa, câu đầu tiên của Trì Tiểu Mãn bao giờ cũng là... Lãng Lãng không sao cả, em cũng không sao.
Trần Đồng im lặng rất lâu. Cô đứng giữa những tòa cao ốc xa lạ đón gió hồi lâu, rồi mệt mỏi rã rời nói... Hôm nay chị cũng rất khỏe.
Thế rồi Trì Tiểu Mãn sẽ kể cho cô nghe về những chuyện xảy ra trong ngày, phần lớn đều là những việc vụn vặt. Em kể rằng hôm nay gặp được một bạn nhỏ, nhận được viên kẹo rất đáng yêu; kể rằng hôm nay gặp được chị Cầu Vồng tốt bụng, từ nay về sau không cần lo chi phí điều trị cho Lãng Lãng nữa; kể rằng Bắc Kinh hôm nay tuyết rơi rồi, rất muốn cùng cô ngắm nhìn; và cả việc em đứng trong làn gió lạnh của Bắc Kinh để cùng cô luyện đi luyện lại lời thoại, tập diễn xuất...
Phần lớn thời gian, Trần Đồng đều không nói gì nhiều. Bởi lẽ, bản thân cô vốn dĩ đã là người ít nói, lại thêm việc tập huấn mỗi ngày và áp lực chuẩn bị khai máy. Đây là lần đầu tiên cô đóng phim, cô chẳng nghĩ ra cách nào tốt hơn để nhập vai, nên đành phải nỗ lực tiếp cận nhân vật ngay cả trong đời sống thường nhật.
Cảm giác chìm đắm trong phim trường và những buổi tập huấn giống như một giọt nước tan vào dòng sông, khiến nhiều lúc Trần Đồng khó lòng phân biệt được, mình rốt cuộc là Trần Đồng vẫn còn ngồi ăn mì tại quán mì Hạnh Phúc ở Bắc Kinh một tháng trước, hay là cô gái trẻ Thâm Quyến đang lạc lối và mơ hồ giữa Hồng Kông...
"Chị Trần Đồng."
Trong những cuộc điện thoại, Trì Tiểu Mãn luôn gọi cô như thế.
Và thế là, trong cuộc gọi ngắn ngủi mỗi ngày ấy, Trần Đồng mới có được những phút giây hít thở nhẹ nhõm, để thật sự cảm nhận được rằng mình vẫn là Trần Đồng.
Cô khao khát được nghe những cuộc điện thoại của Trì Tiểu Mãn; khao khát mình vẫn còn ở Bắc Kinh để nghe em ríu rít bên tai; khao khát chỉ cần vươn tay ra là có thể chạm vào khuôn mặt của Trì Tiểu Mãn, cũng có thể lau đi vụn thức ăn còn vương nơi khóe miệng em vì ăn quá nhanh...
Thế nhưng, vì thần trí mông lung, cô lại chẳng thể đáp lại nhiều hơn.
Dẫu vậy, cho dù cô trong điện thoại ngày càng trở nên im lặng, Trì Tiểu Mãn cũng chẳng vì thế mà cảm thấy nản lòng. Mỗi ngày em vẫn sẽ ríu rít gọi điện đến, ríu rít gọi cô là chị Trần Đồng... Chỉ là thi thoảng, dường như vì bị cái lạnh bên ngoài làm cho rét mướt, em cũng sẽ sụt sịt mũi mà hỏi: "Chị Trần Đồng, có phải chị mệt lắm rồi không?"
"Không có." Trần Đồng lắc đầu. Cô nhẹ giọng gọi tên em: "Tiểu Mãn."
"Dạ?" Có lẽ Trì Tiểu Mãn đang ra ngoài mua cơm cho Lãng Lãng. Giọng em run lên vì lạnh, nhưng vẫn nói với cô: "Em đây."
"Chị không sao." Trần Đồng hạ thấp giọng: "Chỉ là muốn nghe giọng của em nhiều hơn một chút thôi."
"Dạ được." Trì Tiểu Mãn vội vã thở hắt ra một hơi: "Vậy thì em sẽ kể thật nhiều cho chị nghe nhé..."
"Hôm nay tụi em ăn sườn hầm bí đao, sườn hầm hơi bị dai một chút, không ngon bằng em nấu đâu. Chị Trần Đồng, đợi chị về em sẽ hầm cho chị ăn, ừm, hầm cho chị và Lãng Lãng cùng ăn luôn..."
Dường như em đang leo cầu thang, tiếng bước chân cộp cộp cộp cộp rất nhanh, hơi thở có chút dồn dập.
"À đúng rồi, hôm qua Lãng Lãng bảo em giúp chị ấy nhuộm tóc, em định sẽ cùng chị ấy nhuộm màu hot nhất năm nay. Tạm thời không nói cho chị biết là màu gì đâu, đợi chị về chắc là sẽ thấy thôi..."
"Còn nữa, hình như Lãng Lãng sắp viết xong kịch bản rồi. Chị ấy nói là vẫn chưa nghĩ thông suốt phần kết, không biết nên để kết vui hay kết buồn. Thế là em mới bảo với chị ấy rằng, cuộc đời vốn đã đủ đắng cay rồi, viết cái gì đó tốt đẹp và ấm áp một chút không được sao? Lúc đó chị ấy không nói gì, có lẽ là vẫn còn đang do dự..."
"Thật ra, nhìn chị ấy lúc nào cũng cười hì hì thế thôi, chứ chị ấy yêu cầu cao với những thứ mình viết lắm, cũng bướng bỉnh, chẳng nghe ai nói đâu. Cái tính đó, người ta gọi là quá nguyên tắc..."
Có lẽ vì giọng nói của Trì Tiểu Mãn quá sinh động, quá tràn đầy sức sống, nên dẫu có cách trở qua những tín hiệu sóng điện xa xôi, dường như vẫn khiến người ta cảm nhận được... Món sườn hầm bí đao hôm nay hơi dai, màu tóc em định nhuộm sẽ rất đẹp, từng chữ trong kịch bản của Lãng Lãng đều chứa đựng bao tâm huyết...
Nó cũng khiến Trần Đồng, giữa những lần thoát vai trống rỗng và lặp đi lặp lại, nảy sinh cảm giác rằng cuộc sống sẽ mãi tiếp diễn như thế này...
Trì Tiểu Mãn sẽ cứ líu lo như thế cho đến tận cuối cùng. Đợi đến sau Tết, khi Lãng Lãng xuất viện và Trần Đồng đóng máy trở về Bắc Kinh, họ sẽ lại cùng nhau quay về đường Hạnh Phúc, cùng ăn món sườn hầm bí đao thơm ngon do chính tay Trì Tiểu Mãn nấu.
Trần Đồng khao khát mọi chuyện sẽ diễn ra theo chiều hướng đó.
Cho đến khi cô nhận được cuộc điện thoại ấy, âm thanh xung quanh vô cùng ồn ào náo loạn. Một lúc lâu sau, một giọng nữ lạ lẫm ghé sát vào ống nghe, bắt đầu hỏi cô những điều cần xác nhận.
"Hình như bạn của cô ngất xỉu rồi, xin hỏi hiện giờ cô có thể đến đồn cảnh sát XXX một chuyến không?"
Thật ra, khi nghe thấy danh xưng đồn cảnh sát, lẽ ra Trần Đồng đã phải nhận ra điều gì đó. Nhưng vào khoảnh khắc ấy, não bộ cô rơi vào một khoảng trắng xóa kéo dài, cơ thể chỉ vô thức thay cô hỏi lại một câu: "Bạn nào cơ?"
Thế là giọng nữ ở đầu dây bên kia rời xa ống nghe, hỏi người bên cạnh: "Cô bé lúc nãy tên gì ấy nhỉ?"
Người bên cạnh có lẽ đang lật giở giấy tờ, vài giây sau mới đáp: "Trì Tiểu Mãn."
Giọng nữ kia lại áp sát vào ống nghe, lặp lại một lần nữa bằng tông giọng không cảm xúc:
"Trì Tiểu Mãn, cô có quen không?"
---
【Trì Tiểu Mãn, xin lỗi.
Phải nói sao nhỉ? Tuy hơi cũ rích, nhưng chị vẫn muốn nói giống như những tình tiết sáo rỗng thường thấy trong kịch bản phim... Khi cô đoán được mật khẩu và mở thư mục này ra, có lẽ chị không còn cứu được nữa rồi.
Chị không biết phải nói gì với cô nữa.
Bởi vì chị luôn tự thấy, bản thân mình sống cũng khá tốt đấy chứ. Cả đời này chị luôn cần cù, chịu thương chịu khó, yêu công việc, lại còn sống rất lương thiện và đáng tin; chưa từng và cũng sẽ không bao giờ để bản thân phải mắc nợ bất kỳ ai.
Nhưng mà cô.
Trời ơi.
Người mà chị cảm thấy có lỗi nhất chính là cô đó.
Cô mới có 20 tuổi thôi mà.
Thật ra mỗi lần nghĩ đến chuyện này, chị lại thấy giật mình.
20 tuổi.
Vẫn còn là một đứa trẻ thôi. Luận văn tốt nghiệp và phim ngắn còn chưa làm xong, vậy mà ngày nào cũng phải chạy đôn chạy đáo vì chị, còn đi mượn tiền khắp nơi, thậm chí mượn đến tận chỗ bà nội cô luôn... Mỗi lần nhớ lại, chuyện này thật sự khiến chị thấy mặt nóng bừng bừng, như thể muốn bốc cháy vậy.
Nói đi cũng phải nói lại, tụi mình cũng đâu có thân tới mức đó đâu ta. Không phải họ hàng thân thích, chỉ có thể coi là hai người xa lạ tình cờ gặp nhau giữa Bắc Kinh thôi. Cô nói xem, cô làm vậy là vì cái gì cơ chứ?
Nhiều lần thấy cô ngồi bên cạnh cứ gật gà gật gù như một hình nhân không xương, chị luôn muốn lay cô dậy để hỏi câu đó. Nhưng rồi chị lại thấy chẳng cần phải hỏi, vì chắc chắn cô sẽ bảo chị bị khùng.
Thế nên cho đến cuối cùng chị cũng chẳng hỏi.
Nhưng chị đoán lúc này chắc hẳn cô đang nước mắt giàn giụa, và rất muốn hỏi chị rằng... Vì sao lại nghĩ quẩn như thế?
Vậy thì chị sẽ nói thật kỹ cho cô nghe nhé.
Quyết định này không phải là một phút nghĩ quẩn nhất thời đâu.
Mà là chị đã suy nghĩ rất lâu, đã từng tự phủ nhận rất nhiều lần, nhưng cuối cùng vẫn hạ quyết tâm như vậy.
Có những chuyện cô không biết đâu, vì cả cuộc đời này chị đã sống quá khổ rồi.
Ngay từ lúc biết mình mắc căn bệnh này, chị đã luôn liều mạng kiếm tiền. Hồi còn trẻ, tức là tầm tuổi cô bây giờ ấy, chị đã muốn kiếm tiền để chữa bệnh cho bản thân. Nhưng sau đó chị nhận ra rằng, có lẽ dù có sống thêm hai kiếp nữa, chị cũng chẳng thể kiếm đủ tiền để chữa khỏi bệnh. Thế nên chị nghĩ... Vậy thì mình sẽ dùng số tiền này để quay bộ phim mà mình hằng mong ước.
Thế nên chị mới nhắm trúng cô và chị Trần Đồng của cô đấy.
Chỉ có điều, giờ bệnh mới chữa được phân nửa mà tiền đã cạn sạch, phim cũng chẳng thể quay xong.
Haiz.
Thôi bỏ đi.
Đời người đâu phải cứ nhất thiết thực hiện được lý tưởng của mình đâu.
Chắc chị cũng chỉ là một kẻ tầm thường như bao người khác thôi.
Nói cho cùng thì sang năm chị cũng 30 tuổi rồi, cũng đến lúc phải nhìn thấu cái lẽ thường ấy. Nhưng chuyện này lạ lùng lắm, thật lòng chị không muốn chút nào.
Chị không muốn chạm ngưỡng ba mươi, cũng không muốn phải thấu hiểu cái đạo lý đó, càng không muốn thừa nhận rằng mình đã thật sự sống đến 30 tuổi đầu mà vẫn hoàn trắng tay, vẫn chẳng thể quay nổi một bộ phim cho ra hồn.
Thế nên, kết cục bây giờ cũng tốt đấy chứ. Ít nhất thì vẫn còn cô và Trần Đồng nhớ rằng, chị chính là biên kịch vĩ đại nhất thế giới.
Chẳng phải người ta vẫn hay bảo, khi con người ta chết đi, tác phẩm sẽ trở nên đáng giá hơn sao? Vậy nên chị giao cho cô toàn quyền xử lý kịch bản của chị đấy nhé.
Lỡ như sau này có ai đó để mắt tới, cô cứ nhanh chóng đem bán đi, bán được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu. Đừng có khờ, cũng đừng có khư khư giữ lấy mấy thứ gọi là tình nghĩa giữa chị và cô hay gì hết. Tình nghĩa chẳng đáng tiền đâu, cũng chẳng có tác dụng gì cả, biết chưa hả?
Có lẽ giờ cô nghe không lọt tai đâu, nhưng chị đoán đến khi bằng tuổi chị, cô sẽ hiểu thôi. Mấy thứ như tình cảm, ước mơ, nguyên tắc... đều không đáng để nhắc tới.
Nhìn chung thì, kết cục này của chị cũng coi như là oanh liệt rồi nhỉ?
Thế nên đừng suy nghĩ nhiều quá. Đây là quyết định chị đã đưa ra từ trước khi quen cô rồi, chỉ là, sự xuất hiện của cô đã khiến chị trì hoãn quyết định này thêm một thời gian mà thôi.
Chị chưa từng nghĩ mình sẽ gặp được cô ở Bắc Kinh.
Cũng chẳng ngờ cái đêm bất thình lình nhảy lên sau xe đạp của cô, lại khiến cô sau này giống như một vị cứu tinh, cầm gậy đứng chắn trước mặt chị mà chẳng hề do dự.
Chưa từng nghĩ bữa tối cô mời chị hôm đó lại giúp chị gặp được Trần Đồng, để rồi sau này bộ phim của chị có được hai vị nữ chính vĩ đại nhất.
Càng không ngờ hai đứa các cô lại khờ đến vậy. Một đứa thì cứ bám trụ ở Bắc Kinh chăm sóc một bệnh nhân nan y, bỏ mặc cả tương lai của chính mình. Đứa kia thì vốn dĩ đã cãi nhau với gia đình, vậy mà giờ lại vì chị chạy về nhà mượn tiền... Được rồi, chị thừa nhận, nhân lúc cô không có mặt, chị đã lén xem cuốn sổ ghi chép chi tiêu của cô rồi. Ôi thật là, còn trẻ thế này mà gánh trên vai bao nhiêu nợ nần, sau này biết làm sao đây hả?
Chị thương hai đứa bây lắm chứ.
Thế nên chị mới luôn tự nhủ rằng, còn gắng gượng được đến đâu thì sẽ cố gắng hết sức để trụ lại đến đó.
Vả lại, kể từ khi quen biết cô, mấy năm qua chị sống vui lắm.
Vốn dĩ chị còn muốn xem sau này khi trưởng thành cô sẽ ra sao, cũng muốn xem liệu sau này khi cô sống sung túc rồi, có cạn tình cạn nghĩa mà quên chị hay không.
Nhưng giờ chẳng cần xem nữa, bởi vì chị đã thấy cả rồi.
Hồi trước chị cứ nghĩ, chắc là do chưa từng trải qua sự tôi luyện của xã hội, nên tính tình của cô mới luôn hồn nhiên, bay bổng như thế; mới theo thói quen coi ai cũng là người tốt, suốt ngày lo cho người khác còn nhiều hơn lo cho chính mình.
Thế nhưng suốt thời gian qua, khi chị ốm yếu đến mức này, nhiều lúc còn chẳng tỉnh táo, mà bên cạnh cô cũng không có lấy một người lớn nào để bảo ban chăm sóc, vậy mà cô vẫn cứ ríu rít như thế, vẫn luôn là chỗ dựa cực kỳ đáng tin cậy. Lúc ấy chị mới nhận ra, hóa ra bấy lâu nay cô vốn dĩ đã là một người trưởng thành rồi.
Vì vậy.
Người lớn Trì Tiểu Mãn vô cùng chín chắn và cũng vô cùng đáng tin cậy ơi, phiền cô sau khi xem được thư mục này, cho dù có đang giận chị đến mức nào, hay là có đau lòng đến thế nào đi chăng nữa, thì cũng hãy giúp chị làm nốt ba việc cuối cùng này nhé.
Việc thứ nhất, chính là đi tìm cuốn sổ tiết kiệm chị giấu trong tủ. Mật khẩu thì chị đã nói với cô rồi nhé, chị sẽ không viết vào đây đâu, lỡ như laptop bị trộm mất thì người khác lại thấy được.
Tóm lại là, sau khi tìm được sổ tiết kiệm, cô hãy đem trả hết số tiền mà dạo gần đây cô đã mượn đi. Sau đó nếu còn dư, thì hãy chuyển toàn bộ số tiền đó vào số tài khoản nằm trong một tệp tin khác cũng trong thư mục này...
Việc thứ hai, trong thư mục này còn có một bản tuyên bố miễn trừ trách nhiệm mà chị đã ký, phiền cô đưa nó cho phía bệnh viện và cảnh sát để chứng minh rằng chuyện này không liên quan đến bất kỳ ai, cũng chẳng liên quan đến bất kỳ đơn vị nào cả.
Việc thứ ba, xin cô đừng có sống trách nhiệm quá mức như vậy, đừng coi chuyện này là trách nhiệm của bản thân cô, càng đừng coi chị là gánh nặng mà cô phải gánh vác. Chị để lại kịch bản cho hai người là để hai người chiêm ngưỡng tác phẩm vĩ đại của chị thôi, chứ không phải bắt cô nhất định phải kế thừa di nguyện của chị đâu. Chị cũng đâu phải mẹ cô đâu mà.
Dĩ nhiên nói đi cũng phải nói lại, kể cả là mẹ ruột thì cũng chẳng cần cô phải làm đến mức này. Cho nên sau này, nếu có một ngày cô thật sự tìm thấy mẹ mình, thì cũng đừng quá để tâm đến những gì bà ấy nói với cô. Cô phải biết nổi giận với bà ấy, hiểu chưa? Cái đứa như cô đó, chuyện gì cũng tốt, chỉ mỗi tội là chẳng biết giận, cũng chẳng biết chửi người ta bao giờ.
À.
Chị nhớ ra rồi.
Có lẽ còn có việc thứ tư nữa.
Haiz.
Trì Tiểu Mãn này.
Vốn dĩ chị định bảo là sau này cô giàu rồi thì cũng đừng quên chị nhé.
Thế nhưng hiện tại, chị đoán là cô cũng khó mà quên được chị rồi nhỉ?
Vậy thì.
Hãy cứ tiếp tục trưởng thành và ríu rít như thế nhé.
Chao ôi, thật là.
Chị chẳng muốn đóng mấy bộ phim tình cảm sướt mướt đâu.
Chị muốn đóng phim võ hiệp cơ.
Tạm biệt nhé.】
---
Đầu năm 2014, vào ngày 28 tháng chạp, tuyết ở Bắc Kinh rơi rất dày. Trì Tiểu Mãn vẫn chưa lấy được laptop của Lãng Lãng, và cũng chưa kịp nhìn thấy thư mục ấy.
Bởi vì đêm hôm đó dài đằng đẵng.
Cô ngã gục trên nền tuyết xốp và lạnh lẽo trong khuôn viên bệnh viện, như một xác thân bị rút cạn linh hồn, bị bao ánh nhìn sắc lẹm và sợ hãi của dòng người qua lại lướt qua.
Rất lâu sau, chiếc điện thoại bị văng đi của cô được ai đó nhặt lên. Với màn hình vỡ nát và tấm ảnh bên trong, nó được bỏ vào một túi đựng vật chứng trong suốt, bị xách đi cùng cô trên một chiếc xe cảnh sát để phối hợp điều tra.
Sau đó.
Trì Tiểu Mãn và chiếc điện thoại bị tách rời.
Cô bị nhốt trong một căn phòng vừa rộng vừa lạnh, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối. Với mái tóc vừa mới nhuộm, cô ngồi đó như một hạt cơm đỏ đơn độc dính chặt trên mặt ghế.
Có người ngồi xuống trước mặt cô, rót cho cô một ly nước nóng, ôn tồn bảo: "Uống chút nước nóng đi."
Trì Tiểu Mãn ngơ ngác ngước mắt lên, phát hiện mình không nhìn rõ được khuôn mặt đối diện. Cô không biết mình có thể nói gì, cũng chẳng biết mình nên làm gì, vậy nên cô đưa tay bưng ly nước ấy lên.
Mặt nước hơi chao đảo.
Nước tràn ra, đổ lên tay cô.
Người đối diện giật mình, vội vàng rút mấy tờ giấy lau cho cô. Sau khi lau vội vài cái, thấy cô vẫn chẳng hề có phản ứng gì, người đó lạ lùng hỏi: "Cô không thấy nóng sao?"
Trì Tiểu Mãn lắc đầu, cô không cảm thấy nóng. Cô nhấp một ngụm, cảm thấy nhiệt độ nước rất bình thường, nhưng trong lòng vẫn thấy lạnh buốt, cô mấp máy môi, định mở lời nói gì đó.
Người đối diện xua tay: "Tôi hỏi gì thì cô trả lời nấy là được rồi."
Trì Tiểu Mãn đờ đẫn gật đầu.
Người đối diện lật mở tập hồ sơ, cúi đầu hỏi cô:
"Tên cô là gì?"
Trì Tiểu Mãn tách hai hàm răng đang run rẩy, cố gắng thốt ra từng chữ: "Trì...Trì Tiểu Mãn."
"Tuổi."
"Hai, năm nay hai mươi."
Người đối diện ngẩng mặt lên nhìn cô một cái.
Trì Tiểu Mãn cũng giữ gương mặt không cảm xúc nhìn lại anh ta.
Người đối diện cụp mắt xuống, tiếp tục hỏi: "Có quan hệ gì với người chết?"
Trì Tiểu Mãn sững sờ.
Cô bưng cái ly dường như chẳng có chút nhiệt độ nào, nhấp một ngụm nước cũng lạnh lẽo vô hồn. Sau một lúc lâu, cô vẫn thấy mình thật khó để thấu hiểu được câu hỏi này, bèn hỏi lại:
"Người chết?"
Người đối diện nhìn cô một hồi: "Cô và Vương Ân Tình có quan hệ gì?"
Vương Ân Tình.
Khoảng thời gian này.
Cái tên đó xuất hiện với tần suất dày đặc, trên hóa đơn viện phí, trên sổ bệnh án, mỗi lần bác sĩ vào phòng bệnh kiểm tra đối chiếu tên tuổi, mỗi khi y tá vào thay thuốc...
Nhưng Trì Tiểu Mãn vẫn cảm thấy thật xa lạ.
Phải một lúc lâu sau.
Cô mới chậm rãi tách đôi môi lạnh lẽo cứng đờ của mình ra, khó khăn mở lời:
"Tôi, chị ấy là bạn của tôi."
"Bạn?" Người đối diện khựng lại một chút.
Nói với giọng điệu bình thản:
"Cô ấy không có người thân sao? Sao lại để một người bạn như cô chăm sóc trong suốt thời gian nguy kịch?"
"Tôi...tôi chính là, chính là người thân của chị ấy." Trì Tiểu Mãn nỗ lực giải thích.
"Thật ra, thật ra cũng gần như vậy."
Người đối diện gật đầu, không tiếp tục chất vấn thêm nữa. Khựng lại một lát, anh ta hỏi cô: "Vậy cô có biết tại sao cô ấy lại đột ngột nhảy lầu không?"
Trong phòng rất lạnh, có lẽ Trì Tiểu Mãn đã quá lạnh rồi. Cô hơi không nghe rõ lời viên cảnh sát đối diện nói, chỉ cảm thấy lồng ngực mình như bị mở toang ra, rồi bị người ta thô bạo nhét đầy vào đó những bông tuyết lạnh lẽo và cứng ngắc. Cô không thể cất lời.
Thế là người đối diện cũng im lặng theo.
Anh ta quay đầu nói vài câu với người phía sau, rồi mới bắt đầu hỏi cô từng câu một:
"Cô có cảm thấy cô ấy là kiểu người sẽ đột ngột tự sát không? Cô có nắm rõ tình hình gia đình của cô ấy không?"
"Vào thời điểm này bình thường cô ấy hay làm gì? Có gì khác biệt so với mọi khi không?"
"Hôm nay cô ấy có nói câu gì khiến cô cảm thấy ngày thường cô ấy sẽ không nói, hay làm bất cứ việc gì mà cô thấy ngày thường cô ấy sẽ không làm không?"
"Trước khi cô xuống lầu, cô ấy đã nói gì với cô? Có lời nói hay hành động nào giống như đang từ biệt, hoặc là dặn dò chuyện hậu sự không?"
"Còn mấy ngày trước thì sao? Cô có nhận thấy cô ấy có gì bất thường không? Hay là có từng nghĩ cô ấy nảy sinh ý định tự sát không?"
...
Giọng điệu kiên nhẫn, không hề thúc giục.
Nhưng Trì Tiểu Mãn không trả lời nổi một câu nào. Cô nhìn người đối diện bên kia bàn, cảm thấy những nếp nhăn trên khuôn mặt người đó trông giống như vô số dòng sông đen ngòm. Cô đăm đăm nhìn dòng sông, và dòng sông cũng đang nhìn trừng trừng lại cô.
Cô thấy đau mắt.
Bèn đưa tay dụi nhẹ.
"Thế này đi, cô chờ một lát." Dòng sông đen ngòm kia nói với cô.
Trì Tiểu Mãn đành phải dừng tay.
Thế là dòng sông ấy tràn tới, nhấn chìm cả môi mũi, tràn vào tim phổi, ngâm trọn trái tim và lục phủ ngũ tạng của cô trong một thứ chất lỏng mục rữa nồng nặc.
"Rầm..."
Cánh cửa bật mở.
Trì Tiểu Mãn cố gắng nhìn qua.
Đó là một người phụ nữ.
Không phải Trần Đồng.
Cũng không phải Lãng Lãng.
Người phụ nữ mặc cảnh phục bảo người đang ngồi trước mặt cô đi ra chỗ khác, rồi tự mình ngồi xuống. Cô ấy nhìn cô một lúc, vỗ nhẹ lên mu bàn tay lạnh ngắt của cô, rồi mới chậm rãi nói:
"Xin lỗi nhé, lúc nãy cách hỏi của đồng nghiệp chị không được thỏa đáng cho lắm. Nhưng không sao đâu, em có thể tạm thời không cần trả lời những câu hỏi đó."
Cô ấy mỉm cười nói với Trì Tiểu Mãn: "Nếu em thấy không khỏe, có thể đợi hai ngày nữa nghỉ ngơi cho tốt rồi hẵng đến làm bản tường trình."
Trì Tiểu Mãn lắc đầu: "Em không sao ạ."
Nữ cảnh sát không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô.
Có lẽ ánh đèn quá chói mắt, trắng toát như tuyết.
Trì Tiểu Mãn nhìn lại một lúc đã không thể chịu đựng nổi nữa. Cô đưa tay lên, chỉ định dụi mắt một cái thật khẽ.
Thế rồi.
Cô ngất lịm đi.
Lúc tỉnh lại lần nữa.
Cô thấy mình đang nằm trong một căn phòng trắng toát, thấy mọi thứ trước mắt đều là một màu trắng xóa. Cô không biết mình đang ở đâu, cũng chẳng rõ đã bao lâu trôi qua.
Cô khó nhọc chống tay ngồi dậy.
Phát hiện trên tay mình đang nối với một sợi dây truyền dịch rất mảnh, rất giống với mấy sợi dây trên tay Lãng Lãng suốt những ngày qua.
Trì Tiểu Mãn nhìn chằm chằm chất lỏng trong ống truyền mà ngẩn người.
Một lúc lâu sau.
Một người mặc đồ trắng bước lại gần, gương mặt hiền từ nói với cô:
"Em tỉnh rồi à?"
"Đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?" Trì Tiểu Mãn ngơ ngác nhìn người trước mặt. Những người mặc áo blouse trắng là thiên thần. Từ khi còn rất nhỏ, Trì Tiểu Mãn đã nhận thức được điều đó, và từ đó đến nay cô vẫn luôn tin tưởng không chút nghi ngờ. Vậy, liệu vị thiên thần này có thể cho cô biết bây giờ cô nên làm gì không?
"Em bị ngất ở đồn cảnh sát." Thiên thần nhắc nhở cô: "Nhưng không có vấn đề gì quá nghiêm trọng đâu, chỉ là em bị suy kiệt cảm xúc quá mức thôi. Chị đã truyền cho em một ít glucose, nếu thấy ổn hơn thì em đi nộp viện phí là có thể về được rồi."
Trì Tiểu Mãn gật đầu.
"Đúng rồi." Thiên thần tiếp tục nói với cô, giọng điệu có chút ngập ngừng, "Bạn của em..."
"Bạn của em?" Trì Tiểu Mãn nghi hoặc ngẩng đầu.
"Vương Ân Tình có phải là bạn của em không?" Thiên thần hỏi vậy.
"Dạ." Trì Tiểu Mãn đờ đẫn gật đầu.
"Cô ấy đã được xác nhận là tử vong rồi." Thiên thần đưa cho cô chiếc điện thoại đã vỡ màn hình và nói: "Phía cảnh sát xác nhận đây là một vụ tự sát. Có thể sau này họ sẽ còn liên lạc để mời em đến làm bản tường trình."
"Tuy nhiên, trước đó tốt nhất là em nên liên hệ với người nhà cô ấy, bảo họ đến làm thủ tục khai tử, cũng như kịp thời đưa thi thể đi."
Hóa ra sau khi một người chết đi, còn cần phải làm nhiều việc đến vậy.
Chết bất thường thì phải đến đồn cảnh sát để lấy lời khai, cần phải đưa ra chứng cứ chứng minh đó là tự sát chứ không phải là bị sát hại.
Xác nhận tử vong xong thì phải làm giấy chứng tử, phải liên hệ người đến đưa thi thể đi...
Cuối cùng mới là tang lễ ư?
Trì Tiểu Mãn siết chặt chiếc điện thoại đã tối đen màn hình, ngồi thẫn thờ trong phòng bệnh mà suy nghĩ.
Lãng Lãng...
Thật sự đã chết rồi sao?
Không còn nữa ư?
Từ nay về sau, thế giới này sẽ không bao giờ còn Lãng Lãng nữa à?
Trì Tiểu Mãn vẫn cảm thấy mọi chuyện không chân thực.
Cô cũng không biết mình nên để lộ ra biểu cảm gì, hay phải phản ứng thế nào cho đúng.
Trì Tiểu Mãn bước ra khỏi phòng bệnh, dùng chút tiền cuối cùng còn lại trên người để nộp viện phí.
Cô không đi làm giấy chứng tử cho Lãng Lãng theo lời bác sĩ dặn, cũng không đi nhìn di thể của chị.
Vốn dĩ cô đã định đi lên đó.
Thế nhưng khi đứng trước cửa phòng bệnh của Lãng Lãng, đối diện với bức tường trắng toát lặng câm, cô lại thẫn thờ rất lâu. Cô không hiểu nổi kể từ tối qua cho đến tận bây giờ, tất cả những chuyện này rốt cuộc đã xảy ra thế nào, cũng không hiểu tại sao bản thân lại chẳng hề nhận ra sự bất thường của Lãng Lãng.
Thế nên, cô đã không bước vào trong.
Trì Tiểu Mãn đi xuống lầu.
Bước ra khỏi khu nội trú.
Bước ra khỏi bệnh viện.
Giẫm lên lớp tuyết mới mềm xốp.
Rất lâu.
Cô cảm thấy mình chỉ đang bước đi vô định, chỉ muốn tìm chút tĩnh lặng, chỉ muốn chạy trốn một chút. Trước khi ngất đi, cô bị thúc ép phải hồi tưởng đi hồi tưởng lại những ký ức đau khổ của đêm qua, nhưng khi tỉnh lại, cô phát hiện mình dường như chẳng còn nhớ rõ bất kỳ chi tiết nào nữa.
Tại sao lại là mùa đông nhỉ?
Cô chẳng hề thích thế giới trắng xóa này chút nào.
Tại sao mùa đông lại dài đến thế? Còn bao lâu nữa mùa hè mới tới đây?
Trong lúc vô thức.
Bên tai vang lên tiếng còi xe sắc nhọn...
Một chiếc ô tô lao vút qua người cô, bắn tung những tảng tuyết đã đóng băng cứng đờ trên mặt đất.
Tuyết lạnh bắn vào bắp chân, buốt thấu xương gan.
Trong cơn thẫn thờ, Trì Tiểu Mãn ngẩng đầu lên.
Bấy giờ cô mới nhận ra mình đã sắp đi đến đường Hạnh Phúc.
Quán mì Hạnh Phúc đã đóng cửa, trên cửa cũng dán tờ thông báo màu đỏ đầy không khí vui tươi, nói rằng quán sẽ nghỉ đến sau Tết Nguyên Tiêu, chúc khách cũ lẫn khách mới năm mới vui vẻ, năm Ngọ đại cát.
Trì Tiểu Mãn đứng trước lớp cửa cuốn đã kéo xuống, thẫn thờ hồi lâu trong làn không khí băng giá. Bấy giờ cô mới chợt nhớ ra, hóa ra đã sắp đến năm mới rồi.
Chỉ còn lại hai ngày nữa thôi ư?
Cô đứng trên đường Hạnh Phúc quen thuộc, rõ ràng chẳng ăn thứ gì, vậy mà đột nhiên lại thấy rất muốn nôn.
Thế là cô dùng lòng bàn tay đã đông cứng vì lạnh vịn vào cột điện lạnh buốt, khó nhọc khom lưng, đau đớn nôn ra từng ngụm, từng ngụm khí trắng, đến cả dịch lỏng cũng không có.
Cô đang nôn ra tất cả những gì bên trong cơ thể, những thứ vốn đã bị dòng sông đen ngòm nhấn chìm.
Rất lâu.
Cô gượng mình đứng thẳng dậy, cảm thấy bản thân giống như một chiếc com-pa cứng nhắc, bị người ta thô bạo bẻ ngược một góc 180 độ.
"Trì Tiểu Mãn."
Có tiếng người đang mơ hồ gọi tên cô.
Trong cơn ngây dại, Trì Tiểu Mãn đưa mắt nhìn quanh. Tầm nhìn mờ mịt, tựa như dòng nước sông đen ngòm vẫn chưa hoàn toàn rút khỏi cơ thể, thậm chí chúng còn phát ra những tiếng nức nở kéo dài từ sâu bên trong cô.
Ánh mắt cô dừng lại ở một hướng...
Đèn đường trước thềm năm mới rất sáng, phố sá ồn ào, ai nấy đều đang chìm trong sự náo nhiệt để chờ đón khoảnh khắc giao thừa.
Trong không khí thoang thoảng hơi tuyết khô lạnh, một người phụ nữ từ khoảng cách mười mấy mét đang lao nhanh về phía cô, mỗi lúc một gần hơn. Tóc chị bị gió thổi rối bời, sắc mặt nhợt nhạt, đôi môi cũng trắng bệch, gần như không còn chút máu.
Trì Tiểu Mãn không nhìn rõ khuôn mặt chị.
Nhưng theo bản năng.
Cô bước về phía chị.
Lúc đầu là những bước đi chậm rãi.
Về sau thì lảo đảo, loạng choạng.
Rồi chuyển thành những bước chân vụng về, tựa như một đứa trẻ vừa mới tập đi đang cố chạy vậy.
Người phụ nữ lao đến.
Chị cũng loạng choạng lao về phía cô.
Đêm muộn, đường Hạnh Phúc tràn ngập hương thơm của cơm canh.
Họ giống như hai giọt nước nhỏ bé, bị dòng sông đẩy đưa mà hòa quyện vào nhau.
Trì Tiểu Mãn không biết đây có phải là ảo giác của mình hay không.
Cô lao tới, ôm chầm lấy người phụ nữ vừa chạy đến trước mặt mình.
Cô rúc mình vào lòng người phụ nữ ấy, hóa thành một cái kén nhỏ được bao bọc kỹ càng, chẳng còn muốn chui ra để đối mặt với thế giới này thêm lần nào nữa.
Cơ thể người phụ nữ ấy lạnh ngắt, lớp áo quần cũng lạnh căm, tựa như một người tuyết đột nhiên hiện ra. Thế nhưng chị vẫn cố sức ôm lấy cô, vỗ về cô, run rẩy thở ra và gọi tên:
"Tiểu Mãn."
"Đừng sợ."
"Chị sẽ luôn ở bên cạnh em."
Trì Tiểu Mãn vì thế mà cảm thấy an tâm vô cùng, giống như khi còn nhỏ đứng ở cổng trường, đứng mãi cho đến khi bạn học đều đã về nhà ăn cơm, cuối cùng cô cũng được Vương Ái Mai đang bận việc đồng áng vội vã chạy đến đón đi.
Cô ôm chặt Trần Đồng, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình lại, muốn từ đây biến mất khỏi thế giới này. Nhưng cô lại lưu luyến hơi ấm nơi lồng ngực Trần Đồng, cũng chính vì vậy mà bằng một cách ích kỷ và hoảng loạn...
Cô đã tự ý phớt lờ tất cả, như việc mình và Trần Đồng đã quá lâu không gặp, mùi hương lạ lẫm trên người chị, cách ăn mặc lạ lẫm, độ dài mái tóc lạ lẫm, cả nhiệt độ cơ thể vốn đã không còn quen thuộc, và tất cả những gì lạ lẫm khác...
"Được." Trì Tiểu Mãn gục đầu vào vai Trần Đồng khóc rất lâu.
Có lẽ vì đêm đó quá đỗi đau khổ, nên sau này mỗi khi nhớ lại, ký ức của Trì Tiểu Mãn đều rất mờ nhạt.
Trong biển ký ức bao la bị dòng sông đen ngòm nhấn chìm, sự thật duy nhất còn đủ rõ nét chính là vào thời khắc đó, có lẽ cô đã hoang mang, kinh hãi và bất an đến cực điểm, đến mức chẳng còn đủ nhạy bén để linh cảm về một sự thật nào đó sắp sửa ập đến trong tương lai...
Có lẽ số phận thật sự là một dòng sông có thể dung chứa muôn vàn giọt nước. Họ cũng chỉ là những giọt nước bình thường nhất trong số đó, chẳng thể nào tự quyết định mình sẽ trôi dạt về phương nào.
Không chỉ có Lãng Lãng đột ngột rời đi. Có lẽ chẳng bao lâu nữa, cả Trần Đồng rồi cũng sẽ trôi về một nơi cao hơn, xa xôi hơn.
Hoặc cũng có lẽ.
Cô chỉ muốn vờ như mình chẳng hề hay biết gì mà thôi.