Neon Nhạt Màu - Văn Đốc

Chương 45: Năm 2013

Trước Tiếp

"Chị Trần Đồng, không được đâu." Trì Tiểu Mãn đột nhiên lên tiếng.

Trông cô như một con rối bóng, tứ chi chỉ được chống đỡ bằng những thanh gỗ mảnh.

Cô cố rướn cằm một cách cứng nhắc, đôi mắt đờ đẫn nhìn lên trần nhà, giọng nói thốt ra mềm nhũn:

"Chị Trần Đồng."

Đôi môi lành lạnh và mềm mại của người phụ nữ khẽ chạm vào cổ cô. Trì Tiểu Mãn gồng cứng người như một khúc gỗ:

"Ý em là...em~ em~ em~ em~ em~ vẫn chưa tặng quà sinh nhật cho chị mà."

Một câu nói mà đi kèm với năm sáu cái luyến láy.

Trần Đồng bỗng bật cười.

Chị vẫn đang tì trên vai Trì Tiểu Mãn, gương mặt vừa mát lạnh lại vừa ấm nóng. Từng sợi tóc mềm mại rủ xuống mặt, xuống cổ và vai cô, lay động theo nhịp cười của chị.

Chiếc giường nhỏ vốn không chắc chắn lắm, diện tích chẳng rộng rãi nên cũng rung theo tiếng cười của Trần Đồng.

Trì Tiểu Mãn chẳng hiểu chị cười cái gì.

Cô cứ đơ mặt ra.

Rồi dùng đôi tay như kẹo dẻo sắp tan chảy của mình dính nhớp đẩy Trần Đồng, lấy hết can đảm nói:

"Em tặng quà sinh nhật cho chị trước được không?"

Bị cô đẩy ra, nhưng Trần Đồng có vẻ cũng không hề giận.

Chị im lặng một lát.

Có lẽ vì biết tính tình Trì Tiểu Mãn vốn hay tinh nghịch, nên chị rất bình thản phối hợp với cô, đáp: "Được."

Trần Đồng ngồi sang chiếc giường nhỏ bên cạnh.

Chị quấn chăn quanh người, nheo mắt nhìn cô. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, quai áo màu xanh rêu trễ xuống, để lộ một đường dây mảnh dẻ trên vai.

"Trì Tiểu Mãn."

Chị gọi cả họ lẫn tên, giọng điệu có chút bất lực.

Nhưng sau đó cũng chẳng buông lời trách mắng gì thêm.

"Em xong ngay đây."

Giọng Trì Tiểu Mãn nhỏ rí.

Cắt ngang vào lúc này, đúng là cô thấy ngại chết đi được.

Nhưng cứ nghĩ đến việc không tặng sợi dây chuyền vào đúng ngày sinh nhật của Trần Đồng, cô lại thấy không cam lòng.

Đây là lần đầu tiên cô được đón sinh nhật cùng chị.

Cô không muốn để lại bất kỳ tiếc nuối nào.

Dù Trì Tiểu Mãn không phải kiểu người bi quan, cũng chưa từng nghĩ xa xôi rằng sau này mình có còn ở bên Trần Đồng nữa hay không, nhưng đôi khi cô lại khá mê tín... Cô luôn cảm thấy, ngay lần sinh nhật đầu tiên mà đã không tặng được quà thì chẳng phải điềm lành gì.

Thế nên.

Đợi Trần Đồng đi ra.

Trì Tiểu Mãn liền nhanh nhẹn quơ lấy bộ đồ ngủ đã rơi xuống, đầu tóc bù xù ngồi xổm bên mép giường, nhe răng trợn mắt nhặt cái hộp nhỏ bị rơi kia.

Thật ra thì không khó nhặt lắm.

Nhưng vì đang trong tình cảnh này, lại thêm Trần Đồng ở phía sau đang nhìn, thậm chí có lẽ là đang đợi cô.

Nên Trì Tiểu Mãn phải vận hết sức bình sinh, mặt đỏ bừng bừng, mất gần mười phút mới nhặt được cái hộp nhỏ ấy lên.

Cầm được nó trong tay, cô vui mừng khôn xiết.

Cô xoay người lại.

Nhếch môi cười với Trần Đồng, người đang nhìn mình:

"Chị Trần Đồng, em lấy được rồi nè!"

Tính tình Trần Đồng thật sự rất tốt, dường như chị chẳng hề giận vì cô đột nhiên muốn đi nhặt đồ. Chị ngồi ở giường đối diện ngắm nhìn khuôn mặt xám xịt của cô một hồi, rồi mới tiến lại gần lau bụi trên mũi cô, đôi mắt cong lên:

"Món quà gì mà khiến em coi trọng đến thế?"

"Cũng không có gì đâu chị." Trì Tiểu Mãn vừa ngoan ngoãn để chị lau mũi cho mình, vừa ngước mặt lên. Vì không muốn Trần Đồng kỳ vọng quá nhiều để rồi thất vọng, cô hơi khép nép nói: "Cũng không phải món gì đắt tiền lắm đâu, sau này em sẽ mua cho chị cái khác tốt hơn."

Động tác của Trần Đồng khựng lại.

Ánh sáng và bóng tối đan xen.

Chị nhìn sâu vào mắt Trì Tiểu Mãn: "Tiểu Mãn, thật ra không nhất thiết phải đắt tiền mới là tốt."

"Tất nhiên rồi." Trì Tiểu Mãn gật đầu, rất tán thành lời Trần Đồng: "Của ít lòng nhiều, em biết mà."

"Bị bẩn mất rồi, để em đi rửa qua một chút."

Thấy trên cái hộp nhỏ có dính bụi, Trì Tiểu Mãn trân trọng phủi phủi, rồi chạy đi rửa sạch bằng nước. Cô cũng rửa luôn đôi tay vừa chạm vào đầy bụi và cả những vệt bẩn trên mặt. Lúc quay lại, trên mặt Trì Tiểu Mãn vẫn còn đọng những giọt nước, cô mỉm cười rạng rỡ nhìn Trần Đồng đang đợi mình bên giường.

Có lẽ vì vừa ôm hôn nhau một hồi lâu nên giờ dừng lại, tóc tai cả hai đều rối bời. Bóng của hai người in trên mặt đất, trông như một mạng nhện đang vươn ra tứ phía.

Trì Tiểu Mãn đã sạch sẽ chỉnh tề, ngồi xuống đối diện Trần Đồng.

Trần Đồng ngẩng đầu, mỉm cười với cô.

Trì Tiểu Mãn cũng hếch cằm cười đáp lại.

Họ nhìn nhau trong căn phòng ngủ nhỏ hẹp.

Trì Tiểu Mãn nắm chặt cái hộp, cảm thấy mình vẫn nên thành thật nói với Trần Đồng rằng:

"Nhưng em vốn là người khá tầm thường, em vẫn muốn mua cho chị thật nhiều thứ đắt tiền."

Nói đến khuyết điểm của mình.

Cô mỉm cười với Trần Đồng, có chút ngượng ngùng:

"Giống như hồi nhỏ em hay giả vờ hiểu chuyện ấy. Mỗi lần sang nhà bạn chơi, người lớn đưa cho mấy món bánh kẹo mà em chưa thấy bao giờ. Lần nào em cũng bảo là không ăn đâu, em không ăn được mấy thứ này, nhà em có rồi. Nhưng thực tế là trên đường về nhà, em cứ thọc tay vào cái túi rỗng tuếch rồi buồn thắt ruột. Trong lòng em khao khát bà Vương Ái Mai sẽ mua cho mình loại sô-cô-la đắt tiền, và càng mong mỏi có một ngày, chính em có thể đem số sô-cô-la đắt tiền đó chia cho bạn bè mình."

Nói một tràng dài luyên thuyên, Trì Tiểu Mãn cũng không chắc mình đã nói đúng trọng tâm chưa, bèn khịt mũi nhấn mạnh:

"Cho nên chị Trần Đồng, em mong chị đừng hiểu chuyện quá."

Trong căn phòng trọ chưa đầy hai mươi mét vuông, bên cạnh chiếc hộp nhỏ vừa được lau còn ướt sũng, là một Trì Tiểu Mãn cũng tự tắm táp sạch sẽ vì không muốn để Trần Đồng phải vương chút bụi bặm nào. Lần đầu tiên giữa cuộc sống xô bồ đến nghẹt thở, cô mới có được chút thảnh thơi để thành thật giãi bày những yếu lòng của bản thân với Trần Đồng:

"Em muốn mua cho chị dầu gội đắt tiền, mặt nạ đắt tiền, cả dây chuyền, khăn quàng, hay găng tay cũng phải là loại đắt tiền. Em muốn khi chị nhận quà sinh nhật, sẽ không phải nhìn vào tờ hóa đơn rồi cảm thấy món quà ấy không tiện đưa ra trước mặt mọi người."

"Em muốn chị thích thứ gì đó thì đều có thể nói với em, cũng muốn chị nhận được một chiếc bánh sinh nhật to ơi là to."

Năm nay Trì Tiểu Mãn vừa mới đón sinh nhật tuổi 20.

Lần đầu yêu, cô chẳng hề biết việc thừa nhận mình là một kẻ tầm thường trước mặt người mình yêu lại đau lòng đến thế, cũng chẳng thể học theo những người cao thượng để thật lòng tin rằng "của ít lòng nhiều". Cô chỉ là một Trì Tiểu Mãn tuổi 20 đầy thực dụng, muốn dành cho Trần Đồng tất cả những gì tốt đẹp nhất.

Trì Tiểu Mãn càng không hiểu nổi.

Vì sao đang nói những lời thật lòng.

Mà nước mắt cứ thế tuôn rơi chẳng vì lý do gì.

Tóm lại.

Sau khi nói xong những lời đó.

Trì Tiểu Mãn mếu máo.

Cô quẹt bừa nước mắt trên mặt, suýt chút nữa là bật khóc thành tiếng:

"Chị Trần Đồng, xin...xin lỗi chị, em...em không cố ý khóc đâu."

Có lẽ đây là lần Trì Tiểu Mãn khóc thảm nhất kể từ sinh nhật 7 tuổi, cái năm mà bà Vương Ái Mai quên mua bánh sinh nhật cho cô.

Trần Đồng vốn đang nhìn cô, dường như đang cân nhắc nên trả lời thế nào. Nhưng thấy cô khóc, chị cũng bối rối theo, vội rút mấy tờ giấy định lau cho cô. Tuy vậy, Trần Đồng lại phát hiện càng lau thì nước mắt Trì Tiểu Mãn lại càng trào ra nhiều hơn.

Trần Đồng im bặt.

Rất lâu sau.

Chị tiến tới ôm chầm lấy Trì Tiểu Mãn.

Gió lùa vào phòng, khiến chú cá vàng nhỏ màu đỏ đung đưa.

Cái ôm này hơi lành lạnh.

Nhưng nhờ nhiệt độ cơ thể của cả hai hòa vào nhau mà dần trở nên ấm áp.

Tựa như một giọt nước được bao bọc bởi một chiếc lá.

Trần Đồng vỗ nhẹ vào tấm lưng gầy nhưng đầy kiên cường của Trì Tiểu Mãn, tựa mặt lên vai cô. Một lúc lâu sau, chị khẽ thầm thì:

"Tiểu Mãn, em hãy cứ tự nhiên một chút."

"Tiểu Mãn, chị sẽ học cách bớt hiểu chuyện lại."

"Tiểu Mãn, cảm ơn em đã sẵn lòng rơi nhiều nước mắt như vậy trước mặt chị."

...

Rất nhiều lời như thế được một Trần Đồng vốn luôn ngăn nắp, chỉn chu lặp đi lặp lại nhiều lần. Cuối cùng, chị ôm Trì Tiểu Mãn thật lâu, xoa mái tóc rối bù của cô, vụng về áp mặt mình vào mặt cô rồi dịu dàng nói:

"Tiểu Mãn, chị yêu em."

---

Trì Tiểu Mãn nấc lên một cái vì khóc, rồi lại ngượng ngùng mím chặt môi.

Cô lau nước mắt.

Chóp mũi và đôi mắt đều đỏ hoe, nói với Trần Đồng rằng: "Chị Trần Đồng, em muốn, em muốn đeo thử dây chuyền cho chị xem có hợp không."

Trần Đồng cười, vỗ vỗ lưng cô rồi buông ra, nhìn cô dưới ánh đèn:

"Hóa ra quà sinh nhật của chị là dây chuyền à."

"Dạ...dạ." Giọng Trì Tiểu Mãn đặc sệt tiếng mũi.

Khóc xong cô ngại lắm, cảm thấy sinh nhật người ta mà mình cứ ngồi đây sướt mướt mãi. Thế là cô quẹt nước mắt, vòng ra phía sau Trần Đồng, mở chiếc hộp nhỏ và chậm rãi lấy sợi dây chuyền bên trong ra:

"Nó...nó là hình mặt trăng."

Cô đưa sợi dây chuyền cho chị xem.

Khịt mũi nói:

"Nhân viên bán hàng bảo với em là có thể đặt làm riêng hình dáng mặt trăng vào đúng ngày chị sinh ra, em cũng không biết có thật không nữa."

"Nhưng em thấy nó rất đẹp." Trì Tiểu Mãn nhanh chóng bổ sung.

Trần Đồng nhìn ngắm mặt trăng trên sợi dây chuyền: "Ừ, đẹp lắm."

Rõ ràng là một lời khen.

Nhưng Trì Tiểu Mãn vẫn thấy hơi ngượng: "Vậy, vậy để em đeo cho chị nhé?"

"Được."

Trần Đồng gật đầu.

Chị cũng rất phối hợp vén mái tóc sau lưng lên, để lộ cần cổ trắng ngần và thanh mảnh.

Trì Tiểu Mãn cẩn thận vòng sợi dây qua cổ chị, vụng về loay hoay với cái móc khóa. Thậm chí vì hơi run nên ngón tay cô cứ lóng ngóng, bấm mấy lần mới vào được nấc.

"Xong rồi."

Trì Tiểu Mãn nói, rồi cúi đầu dùng mu bàn tay xoa xoa đôi mắt đang cay xè.

Một lần nữa ngồi đối diện với Trần Đồng.

Sau một hồi khóc lóc.

Cô thấy xấu hổ.

Nên ánh mắt cứ né tránh, lòng đầy hối lỗi muốn lảng sang chuyện khác: "Trời ơi, sao em lại thế này không biết..."

"Đúng đấy, sao em lại như thế cơ chứ." Trần Đồng mỉm cười hùa theo cô.

Sau đó, chị từ từ xõa tóc xuống.

Ngồi đối diện cười nhìn cô: "Vậy giờ chúng ta tiếp tục được chưa?"

"Tiếp tục cái gì hả chị?" Trì Tiểu Mãn vô thức hỏi theo.

Nhưng ngay giây sau cô đã phản ứng lại được. Ánh mắt cô càng thêm né tránh, hai tay đều đặt lên đầu gối, gượng gạo nói:

"Dạ được."

Thế là Trần Đồng mỉm cười. Chị ngắm cô một lát rồi vươn tay nắm lấy bàn tay mềm nhũn như kẹo dẻo của cô, mân mê một hồi.

Sau đó mới ghé sát lại.

Trì Tiểu Mãn nín thở, nhắm nghiền mắt.

Nằm ngoài dự đoán.

Người phụ nữ ấy tiến lại gần, đặt nụ hôn đầu tiên lên đôi mắt cô. Đôi mắt vừa mới khóc xong, có lẽ vẫn còn vương chút vị mặn.

Lông mi Trì Tiểu Mãn run lên.

Giây tiếp theo.

Nụ hôn rơi xuống cánh môi.

Cô hoảng loạn, cảm thấy mình như một giọt mưa mắc chứng sợ độ cao vừa rơi xuống từ tầng mây vút tận trời xanh.

Chứng sợ độ cao khiến cô choáng váng, và cú rơi tự do ấy khiến đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng.

Nhưng đã có một đám mây sẵn lòng hạ mình bay thấp để vững chãi đón lấy, dịu dàng nâng niu cô trong vòng tay, hôn lên khóe môi còn đẫm lệ và nói rằng chị yêu cô.

Giọt mưa nhỏ vì thế mà tan chảy, cũng muốn học cách nâng đỡ đám mây đang sà xuống thấp kia.

Nhờ chứng sợ độ cao mà vào ngày hôm ấy, giọt mưa nhỏ đã hiểu thế nào là yêu, và khao khát được hóa thành dòng sông để dành thật nhiều, thật nhiều tình yêu cho đám mây này.

---

Chẳng nhớ từ lúc nào, Trì Tiểu Mãn từng nghe ai đó kể một câu chuyện, cô không còn ấn tượng về nội dung, nhưng lại nhớ mãi một câu nói trong đó... Người ta bảo rằng khi ở bên người mình yêu, thời gian trôi nhanh như một chuyến tàu hỏa.

Nhưng thời đại bây giờ đã thay đổi.

Cô thấy câu đó nên đổi thành...

Thời gian trôi nhanh như tàu vũ trụ Thần Châu 10 vậy.

Ngày 2 tháng 12 năm 2013, tin tức đưa tin tàu thăm dò Hằng Nga 3 vĩ đại đã được phóng thành công. Ngày 14 tháng 12, bản tin lại báo Hằng Nga 3 đã đổ bộ thành công xuống mặt trăng. [1]

[1] Hằng Nga 3 là tàu thám hiểm đầu tiên của Trung Quốc thực hiện hạ cánh mềm thành công xuống bề mặt mặt trăng vào ngày 14 tháng 12 năm 2013. Nó bao gồm một tàu đổ bộ và xe tự hành mang tên Thỏ Ngọc, đánh dấu cột mốc Trung Quốc trở thành quốc gia thứ ba nắm giữ kỹ thuật này sau Liên Xô và Mỹ.

Ngày hôm đó, tivi liên tục đưa tin về sự kiện này.

Nếu chiếc xe tự hành mang tên "Thỏ Ngọc" kia có thiên lý nhãn, cũng từ không gian xa xôi ngoảnh lại nhìn một lần.

Có lẽ nó sẽ biết...trên địa cầu cách rất xa ấy, tại hầm để xe số 5, hẻm Hương Thủy, đường Hạnh Phúc, có hai chiếc giường đơn vốn tách biệt nay đã được ghép lại làm một; có một chiếc máy chiếu cũ săn được từ chợ đồ cũ, và một chiếc laptop mà Trì Tiểu Mãn đã chắt chiu dành dụm tiền để mua về.

Hai người trẻ mặc áo len dày sụ, vai kề vai chen chúc trong tấm chăn dày, đang nín thở theo dõi nó thăm dò bề mặt gồ ghề của mặt trăng, khảo sát tình trạng của hành tinh này và nỗ lực gửi tín hiệu về một hành tinh xa xôi khác.

Khi ấy, dưới sự trị liệu giải mẫn cảm kiên trì hết lần này đến lần khác của Trì Tiểu Mãn, Trần Đồng cuối cùng đã thừa nhận rằng, bản thân chị là một diễn viên đang chờ việc và rất khao khát được thử sức với điện ảnh.

Sự thật là.

Kể từ mùa hè năm ấy, ngay từ lần đầu tiên chị ngập ngừng ướm lời dò xét về ý định này.

Trì Tiểu Mãn đã hết mực ủng hộ Trần Đồng làm điều đó. Cô còn thường xuyên cầm xấp kịch bản của Lãng Lãng, hở ra là lại hô vang trong căn ga-ra nhỏ... "Lưu Thụ, scene 7, shot 6, action..."

Chẳng có ống kính nào ở đây cả.

Nhưng đôi mắt của Trì Tiểu Mãn chính là ống kính. Cô sẽ đứng bên cạnh chăm chú xem Trần Đồng diễn, rồi bắt đầu bằng những lời khen ngợi tươi rói, sau đó mới đến những nhận xét nhỏ có phần khắt khe theo quan điểm cá nhân mình.

Cách làm bừa này của Trì Tiểu Mãn chẳng giống ai.

Nhưng lại cực kỳ hiệu quả với Trần Đồng.

Bởi theo hiểu biết của bậc thầy tình yêu Trì Tiểu Mãn về bạn gái mình...

Trần Đồng là người có khả năng học hỏi rất nhanh, thậm chí thuộc kiểu người càng bị dồn vào áp lực thì lại càng tiến bộ vượt bậc.

Điều này có lẽ cũng liên quan đôi chút đến cách giáo dục của mẹ chị. Bởi lẽ Trì Tiểu Mãn quan sát thấy...mỗi lần Trần Đồng gọi điện cho mẹ xong đều không mấy vui vẻ, thậm chí còn có lúc cãi vã.

Thế là Trì Tiểu Mãn cũng lo lắng không yên, muốn Trần Đồng đừng có áp lực lớn đến thế.

Nhưng Trần Đồng chỉ lắc đầu, kiên quyết muốn Trì Tiểu Mãn tiếp tục huấn luyện mình theo cách đó. Chị bảo chị thích cảm giác có thứ gì đó thúc đẩy mình tiến về phía trước.

Cũng bởi vì theo một cách đầy bất ngờ, chị phát hiện mình yêu việc diễn xuất hơn cả tưởng tượng. Và chính vì yêu, chị mới nhận ra thời gian đã chẳng còn sớm sủa gì. Nếu không tranh thủ học hỏi, e rằng sẽ không kịp nắm bắt những cơ hội bày ra trước mắt.

Vậy nên Trì Tiểu Mãn đành phải làm theo lời Trần Đồng. Chỉ có điều, cứ mỗi khi chị diễn xong một cảnh, cô sẽ ghé sát lại tặng ngay cho bạn gái một nụ hôn.

Mà phải hôn thật kêu.

Thật vang.

Khiến Trần Đồng cũng phải bật cười theo.

Có lần Trì Tiểu Mãn còn ngông nghênh hôn lên mũi Trần Đồng ngay trước mặt Lãng Lãng.

Khiến Lãng Lãng ghét bỏ rồi vội vàng bịt chặt tai lại.

Còn Trần Đồng thì nheo mắt cười cười.

Cái máy chiếu mua về tuy hơi cũ, nhưng chiếu lên bức tường trắng vẫn khá rõ nét. Thế là từ hè sang đông, tối nào hai người cũng cùng nhau xem một bộ phim cũ.

Sau khi xem được kha khá.

Trì Tiểu Mãn phát hiện dường như trước đây Trần Đồng chưa từng xem phim bao giờ, rất nhiều bộ phim kinh điển mà theo Trì Tiểu Mãn là cực kỳ xuất sắc thì Trần Đồng lại chưa hề biết đến.

Cô thấy thật đáng tiếc.

Bèn hỏi có phải ngày xưa chị thuộc kiểu mọt sách, căn bản chẳng màng đến chuyện ăn uống chơi bời gì không.

Trần Đồng mỉm cười, bóp bóp ngón tay cô, suy nghĩ một lát rồi chậm rãi nói: "Đúng là chị chẳng có sở thích gì cả."

"Như vậy có phải không tốt lắm không?" Chị ngập ngừng hỏi Trì Tiểu Mãn: "Người không có cá tính riêng, có phải không hợp làm diễn viên không em?"

"Làm gì có chuyện đó!"

Giọng Trì Tiểu Mãn bình thản vô cùng, cô hỏi ngược lại: "Chị không có cá tính chỗ nào?"

Rồi cô bồi thêm:

"Với lại bất kể làm chuyện gì, vốn dĩ chẳng có cái gọi là hợp hay không hợp, chỉ có muốn hay không muốn mà thôi."

"Chị là thiên tài mà!" Cô rướn người tới, hôn nhẹ lên chóp mũi Trần Đồng.

Trần Đồng bị hôn đến nỗi bật cười.

Nhưng cũng mỉm cười gật đầu.

Dường như chị đã đoán trước được Trì Tiểu Mãn sẽ nói như vậy.

"Chỉ là..." Trì Tiểu Mãn nhăn mũi.

"Chỉ là thế nào?" Trần Đồng hỏi.

"Thật ra cũng không có gì, dù nói những điều này bây giờ thì hơi sớm." Trì Tiểu Mãn ngẫm nghĩ, cô nắm tay Trần Đồng, đầy tâm huyết nói:

"Chị Trần Đồng, sau này nếu chị trở thành một diễn viên rất giỏi, thì chị nhất định phải nhớ dành lại chút thời gian cho chính mình nhé."

"Ý em là sao?" Trần Đồng không hiểu.

"Em từng đọc một bài phỏng vấn." Trì Tiểu Mãn xoa cằm, suy tư một lúc: "Có một diễn viên em rất thích từng nói rằng, thật ra mỗi người đều sẽ nhận được thứ gì đó từ nhân vật, nhưng đồng thời cũng sẽ đánh mất đi một phần của bản thân."

"Tình trạng này không hẳn là xấu."

"Nhưng chuyện này xảy ra, vậy có nghĩa là một phần con người thật của chị đã bị nuốt chửng mất."

"Cuối cùng, người diễn viên ấy có thể sẽ trở thành một tập hợp của rất nhiều nhân vật khác nhau."

"Nguy hiểm hơn là, sẽ có ngày chị chẳng thể tìm thấy chính mình được nữa."

"Mà chị lại là người dịu dàng như thế." Trì Tiểu Mãn nói: "Đây là lời khen nhé, chị đừng hiểu lầm. Những diễn viên dịu dàng thường có khả năng cảm nhận và thấu cảm nhân vật sâu sắc hơn."

"Đối với diễn xuất, đó chắc chắn là chuyện tốt."

"Nhưng với tư cách là bạn gái chị."

"Em vẫn hy vọng chị dành nhiều thời gian hơn cho bản thân, đừng lúc nào cũng ép mình phải nhập vai hay thoát vai ngay cả trong đời thực, cũng đừng vì muốn diễn tốt một vai mà làm tổn thương mình."

"Thú thật, dù em rất yêu diễn xuất và muốn diễn thật tốt, nhưng đôi khi xem những cảnh phim tiêu hao quá nhiều cảm xúc và các buổi phỏng vấn hậu trường, em thấy nhiều diễn viên sau khi thoát vai có trạng thái rất tệ."

"Vậy nên, em không ủng hộ việc một diễn viên bào mòn sinh mạng của bản thân để diễn cho tốt đâu."

Nói đến đây, Trì Tiểu Mãn chợt dừng lại. Cô nhận ra mình đã nói quá nhiều và cũng quá xa vời, bèn ngượng nghịu mím môi: "Trời ơi, em nói nhiều rồi."

"Thật ra đó chỉ là chút cảm nhận cá nhân thôi, chưa chắc đã đúng đâu. Chị nghe cho biết là được rồi."

"Được." Trần Đồng nghe xong gật đầu, khẽ đáp: "Chị hiểu ý em mà."

"Dạ, dù sao thì, dù sao thì mọi chuyện cũng chưa biết thế nào. Chuyện tương lai ai mà nói trước được cơ chứ." Trì Tiểu Mãn nói.

Trần Đồng không đáp lời.

Chị im lặng một lát.

Rồi tựa mặt lên vai Trì Tiểu Mãn.

Rất lâu sau, dưới ánh sáng chập chờn của máy chiếu, chị khẽ gọi: "Tiểu Mãn."

"Dạ?" Tiếng trả lời của Trì Tiểu Mãn nghe rất mơ màng.

Trần Đồng lặng đi một chút, giọng chị càng thấp hơn: "Vậy, em sẽ luôn ở bên cạnh chị chứ?"

Trì Tiểu Mãn không trả lời.

Trần Đồng ngẩng đầu lên mới phát hiện Trì Tiểu Mãn đã ngủ thiếp đi từ lúc nào... Đầu tựa vào tường, mặt nghiêng về phía chị, lông mi khẽ run, hơi thở đều đặn.

Mùa đông đến.

Chỉ còn một học kỳ nữa là tốt nghiệp.

Trì Tiểu Mãn trở nên vô cùng bận rộn và vất vả. Cô phải lên trường liên tục, báo cáo đề tài, họp nhóm, viết luận văn, lại còn phải quay phim ngắn tốt nghiệp. Hơn nữa, gần đây cô cũng bắt đầu có thêm chút cơ hội, được diễn vài vai có lời thoại.

Chuyện mà cô mong mỏi bao năm cuối cùng cũng có chút khởi sắc.

Trì Tiểu Mãn không muốn dễ dàng bỏ cuộc, đành nghiến răng kiên trì chạy đi chạy lại giữa hai nơi, lúc rảnh rỗi vẫn tranh thủ đi làm thêm.

Tuy nhiên, vì thời gian ngày càng eo hẹp, cô đành phải bỏ bớt hai công việc.

Dù vậy, cuộc sống vẫn cứ thế trôi qua từng ngày. Khi mùa đông đến, vì không muốn Trần Đồng bị lạnh khi phải tắm dưới vòi hoa sen có áp lực nước quá yếu, Trì Tiểu Mãn thường đưa chị ra nhà tắm công cộng hoặc đến chỗ của Lãng Lãng. Thế nhưng, ngay cả khi đến chỗ Lãng Lãng, lần nào Trì Tiểu Mãn cũng chủ động gửi lại một ít tiền điện nước.

Cứ đà này, ống tiết kiệm nhỏ của Trì Tiểu Mãn hiếm khi thấy tờ tiền mới nào bỏ vào, mà số tiền tích góp bên trong cũng cứ thế vơi dần đi.

Còn công việc ở đoàn phim của Trần Đồng thì đã kết thúc từ tháng trước. Sau khi nhận tháng lương cuối cùng, cô nhận ra mình cũng chẳng để dành được bao nhiêu.

Một phần là vì lương vốn dĩ đã ít. Hai là vì cô cũng góp tiền mua máy chiếu, với lại lần nào đi làm về cũng muốn mua bánh gạo chiên cho Trì Tiểu Mãn. Đôi khi cô còn giấu Trì Tiểu Mãn lén nhét tiền vào con heo đất, vì không muốn em quá lo lắng chuyện tiền nong. Cô hy vọng đôi khi Trì Tiểu Mãn có thể giống như những nữ sinh đại học 20 tuổi khác, không cần phải lúc nào cũng bươn chải vì kế sinh nhai.

Lý do thứ ba là vì sau khi cãi nhau với Trần Tiểu Bình, nghe nói chị họ vẫn kiên quyết bám trụ ở Thượng Hải không chịu về, nên tuần trước Trần Đồng đã đi Thượng Hải thăm chị. Khi ấy, tình trạng của chị họ đã rất tệ.

Trong túi Trần Đồng chẳng còn bao nhiêu tiền. Trì Tiểu Mãn biết chuyện, trước khi cô đi, em đã lôi con heo đất ra, lấy năm tờ tiền xếp ngay ngắn đưa cho Trần Đồng, bảo cô cầm lấy để chị họ ăn thêm mấy củ khoai lang nướng vào mùa đông này.

Mùa đông năm ấy, họ bỗng chốc nghèo rớt mồng tơi.

Nhưng Trần Đồng không hề thấy buồn.

Bởi vì Trì Tiểu Mãn vẫn vừa nấu cơm vừa nghêu ngao hát; vẫn thấy vui sướng khi nhìn mặt trời lặn, đột ngột chạy đến rủ Trần Đồng cùng nhảy một điệu; vẫn chào hỏi Lãng Lãng ở tòa nhà đối diện mỗi sáng, và vẫn lái chiếc xe điện nhỏ đón Trần Đồng tan làm.

Trần Đồng cũng không đi tìm việc mới. Ở tuổi 23, sâu thẳm trong lòng cô bỗng nảy mầm một giấc mơ diễn xuất như một đại thụ đang lớn dần.

Thế là cô trở thành nhân viên bán thời gian ở rạp chiếu phim, công việc là mở phim cho khách xem. Hằng ngày ở trong phòng kỹ thuật, cô xem đi xem lại vô số bộ phim đang công chiếu. Khi rảnh rỗi, cô dựa theo danh thiếp Lãng Lãng đưa, hay nhờ những nhân viên hiện trường, phó đạo diễn mà mình quen ở đoàn phim trước để đi thử vai ở các đoàn phim khác nhau.

Hóa ra làm diễn viên chẳng hề đơn giản như thế.

Không phải cứ lúc nhỏ có người nhét cho hai tấm danh thiếp.

Thì khi lớn lên có thể nghiễm nhiên trở thành một diễn viên có phim để đóng.

Cô cũng chỉ có thể bắt đầu từ những vai quần chúng không có lấy một lời thoại.

Thành thật mà nói.

Dù Trần Đồng tự nhận mình không phải kẻ kiêu ngạo, nhưng từ nhỏ đến năm 23 tuổi, cô dường như chưa từng gặp quá nhiều trắc trở trên con đường đạt được mục tiêu của mình.

Lần thử vai đầu tiên.

Còn chưa kịp mở miệng nói lời thoại.

Thì cô đã bị người ta lịch sự mời ra ngoài.

Tối đó tan làm, Trần Đồng ngồi thẫn thờ trên bậc thềm trước cửa rạp phim rất lâu.

Dòng người qua lại tấp nập trước mặt cô, một chiếc xe điện nhỏ dừng lại ngay trước mắt, một đôi giày vải được giặt sạch sẽ có thêu cánh hoa nhỏ xinh bước đến.

Cô ngẩng đầu lên.

Trên tay lái của xe điện có treo một túi khoai lang nướng thơm nức mũi.

Cô gái đội nón bảo hiểm, gương mặt có chút tròn trịa hơn vì cái lạnh mùa đông, đôi mắt cười híp lại:

"Chị gái xinh đẹp nào bị bỏ rơi ở đây thế này, để em nhặt về nhé!"

Trần Đồng bật cười.

Cô ngước nhìn bầu trời Bắc Kinh sáng rực, giơ tay quẹt nhẹ khóe mắt.

Sau đó.

Cô đón lấy chiếc nón bảo hiểm khác từ tay Trì Tiểu Mãn.

Bước tới.

Ngồi vào yên sau xe điện.

Lặng lẽ ôm lấy vòng eo thon nhỏ của em.

Trì Tiểu Mãn quay đầu lại, dụi mặt vào mặt cô như một chú mèo nhỏ quấn chủ, rồi nhét túi khoai lang nướng vào tay cô:

"Chị mau ăn đi, tí nữa gió thổi là nguội mất đấy."

Trần Đồng mở lớp giấy gói, hương thơm tỏa ra ngào ngạt. Cô xé một miếng đưa cho Trì Tiểu Mãn.

Trì Tiểu Mãn "ngoàm" một cái, há miệng cắn một miếng thật lớn.

Em vừa hít hà thổi hơi nóng ra ngoài, vừa giơ ngón tay cái lên tán thưởng.

"Ngon lắm, ngon lắm luôn."

Em không để Trần Đồng đút tiếp mà quay mặt đi, vành tai bị gió lạnh thổi đỏ ửng:

"Chị ăn nhiều vào, chị Trần Đồng."

Trần Đồng khựng lại.

Rồi chậm rãi bóc vỏ khoai.

Đút một miếng cho mình.

Một miếng cho Trì Tiểu Mãn.

Trì Tiểu Mãn chẳng còn cách nào khác. Có lẽ vì sợ gió thổi nguội khoai, hoặc có lẽ là vì thèm thật, nên cứ mỗi khi cô đút, em lại giống như chú mèo nhỏ dính mồi, nghiêng đầu sang cắn một miếng.

Trần Đồng cười, cũng nói với em: "Em ăn từ từ thôi kẻo bị phỏng."

"Dạ, em biết rồi." Trì Tiểu Mãn vừa trả lời vừa hít hà thở ra những làn khói trắng.

Mùa đông Bắc Kinh vừa lạnh vừa khô, dòng người ăn mặc sang trọng qua lại tấp nập, nhưng hai cô gái ấy cứ đứng bên lề đường, nhâm nhi từng chút một củ khoai lang nướng quý giá, rồi mang theo hương thơm ngào ngạt ấy trở về đường Hạnh Phúc.

Đó chính là mùa đông đầu tiên họ bên nhau.

Thật ra tính kỹ lại, đắng cay chắc chắn nhiều hơn ngọt bùi.

Nhưng mỗi lần Trần Đồng hồi tưởng.

Điều đầu tiên cô nhớ đến.

Không phải là những vất vả sau này, mà là mùi khoai lang nướng lan tỏa trong không gian.

Đó là vào khoảng thời gian gần Tết.

Từ hè sang đông.

Cuối cùng Trần Đồng cũng có được cơ hội thử vai chính cho một bộ phim điện ảnh... Đó là một bộ phim nghệ thuật kinh phí thấp dự kiến quay ở Hồng Kông, đạo diễn là một cái tên còn khá xa lạ. Nghe nói đây là tác phẩm đầu tay của vị đạo diễn này, nên cô ấy muốn tìm một diễn viên hoàn toàn mới, tốt nhất là từ đại lục, để xem sự kết hợp giữa hai yếu tố mới mẻ ấy có tạo nên hiệu ứng bất ngờ nào không.

Một nhà sản xuất từng làm việc chung đoàn phim với Trần Đồng đã gửi thông tin tuyển dụng này cho cô.

Dưới sự hướng dẫn của Trì Tiểu Mãn, Trần Đồng đã vượt qua vòng thử vai online chính thức và nhận được thông báo... Phía đoàn phim hy vọng cô có thể đến Hồng Kông để thử vai trực tiếp. Nếu phù hợp, vai diễn sẽ được chốt ngay lần này, vì sau khi xem tất cả các bản thử vai, đạo diễn chỉ mời đúng ba người đến gặp mặt chính thức mà thôi.

Tuy nhiên, chi phí máy bay và khách sạn thì không được bao thầu.

Vì chuyện này mà Trì Tiểu Mãn đã mất ngủ mấy đêm liền. Em quay lại công việc viết lách bán thời gian, liên tục vỗ nước lạnh lên mặt để tỉnh táo, bôi dầu gió vào thái dương, tối nào cũng ngồi xổm trước cửa ga-ra để làm việc.

Em mượn DV của Lãng Lãng, nhường cái máy tính xách tay mình dùng viết luận văn để Trần Đồng nghiên cứu các phân đoạn thử vai. Chờ Trần Đồng dùng xong, em mới tranh thủ sửa luận văn. Sau đó, Trì Tiểu Mãn lại dùng cái điện thoại bàn phím nhỏ xíu, hì hục viết rất nhiều bản thảo vào phần ghi chú để kiếm tiền. Cuối cùng, em vét sạch những tờ tiền còn lại trong ống tiết kiệm để gom đủ tiền vé máy bay và khách sạn cho Trần Đồng.

Lãng Lãng nghe chuyện cũng góp thêm cho họ một ít, nói rằng ở Hồng Kông đắt đỏ lắm, Trần Đồng đi xa không được chịu ấm ức vì chuyện tiền nong, phải ở chỗ tốt một chút, ăn uống tử tế một chút.

Một tuần trước khi khởi hành đi Hồng Kông.

Vừa trở về từ rạp chiếu phim, Trần Đồng đã nhận được những tờ tiền đỏ nhàu nát, nhăn nhúm từ hai con người ấy. Những tờ tiền cũ kỹ được gấp làm đôi, cầm trong tay thấy dày cộm và phảng phất một mùi hương rất đặc trưng. Cô im lặng hồi lâu, cảm thấy dù thế nào mình cũng không thể nhận lấy số tiền này.

Nhưng Trì Tiểu Mãn lại cười với cô, em dụi đôi mắt đỏ hoe vì thức đêm, nheo mắt nói: "Thật ra em với chị ấy đang đầu tư cho Ảnh hậu tương lai đấy."

Dạo đó, Lãng Lãng đã lâu không cùng họ ra ngoài chơi, cứ giam mình trong nhà suốt. Hôm ấy, chị cũng đặc biệt mang tiền qua cho Trần Đồng. Thấy cô không nhận, Lãng Lãng vẫn kiên quyết nhét vào lòng cô, bảo: "Nữ chính của chị ơi, đừng để đi ra ngoài bị người ta bắt nạt đấy nhé."

Trần Đồng cầm những tờ tiền nhăn nhúm đã được cố gắng vuốt phẳng kia, ngồi một mình rất lâu.

Sau khi Lãng Lãng về.

Trì Tiểu Mãn tiến lại ôm lấy cô.

Cũng xoa đầu cô: "Đi Hồng Kông nhớ mua cho em loại mặt nạ thật xịn về là được rồi."

Mọi chuyện diễn ra rất nhanh.

Trần Đồng còn chưa kịp nghĩ đến việc nếu thử vai thành công, cô ở lại Hồng Kông đóng phim, mối quan hệ giữa cô và Trì Tiểu Mãn đang ở Bắc Kinh sẽ ra sao, thì Trì Tiểu Mãn đã cùng với Lãng Lãng gom góp đủ tiền để cô bay sang đó rồi.

Thực tế thì.

Trần Đồng rất ghét cảm giác người khác phải hy sinh vì mình.

Nhưng đồng thời, cô cũng là một người đặt lý trí lên hàng đầu. Cô hiểu rõ những gì Lãng Lãng và Trì Tiểu Mãn nói đều hoàn toàn đúng. Cơ hội lần này rất hiếm có, nếu không biết nắm bắt, nếu thật lòng muốn thử sức làm diễn viên mà cuối cùng lại để lỡ chỉ vì chuyện cỏn con như tiền bạc, sau này nghĩ lại chắc chắn sẽ rất hối tiếc.

Vì thế đêm đó.

Trần Đồng một mình thức giấc, trầm tư rất lâu. Cuối cùng, giữa đêm khuya, cô ôm lấy Trì Tiểu Mãn lúc này đã ngủ say đến mơ màng, chậm rãi nói:

"Được, đợi chị về, chị sẽ mua cho hai người mặt nạ đắt tiền."

Khi thốt ra câu nói ấy, cô không thể ngờ ngay ngày cuối cùng trước khi rời Bắc Kinh, đường Hạnh Phúc lại xảy ra bao nhiêu chuyện nằm ngoài dự liệu của cô.

Thật ra, ngay từ hai ngày trước.

Trần Đồng đã phải đi bệnh viện vì bị mề đay cấp tính. Trên mặt và người cô nổi đầy những mảng mề đay, chỉ cần gió thổi nhẹ qua là cả gương mặt sẽ đỏ bừng lên.

Đây tuyệt đối không phải là trạng thái tốt nhất để đi thử vai.

Vì chuyện này mà Trì Tiểu Mãn lo cuống cuồng. Em đưa cô đi bệnh viện không biết bao nhiêu lần, cắn răng mua mớ thuốc đắt tiền, tiêu gần sạch số tiền khó khăn lắm mới bỏ vào ống tiết kiệm mấy ngày qua. Em còn lo cô ăn phải thứ gì khiến bệnh nặng thêm, nên chỉ dám mua thịt gà và thịt heo sạch cho cô ăn.

Mất hai ngày, tình trạng của Trần Đồng mới khá lên một chút.

Thế nhưng, ngay đêm trước ngày định bay sang Hồng Kông.

Trần Đồng rốt cuộc vẫn phát sốt vào giữa đêm, cả gương mặt đỏ bừng lên vì nóng.

Mấy ngày nay Trì Tiểu Mãn vốn đã chẳng được ngon giấc, giờ thấy cô như thế này lại càng thêm cuống cuồng. Em cõng Trần Đồng chạy thẳng đến bệnh viện gần đó, tất bật nộp viện phí, làm thủ tục để cô được tiêm thuốc hạ sốt và giảm sưng.

Mãi đến đêm muộn.

Những mảng mề đay trên người Trần Đồng mới lặn bớt.

Trì Tiểu Mãn đứng trước mặt bác sĩ, mím chặt môi, lấy từ trong túi ra những đồng tiền nhàu nát, cẩn thận đếm đi đếm lại, cuối cùng vẫn nhờ bác sĩ kê cho Trần Đồng loại thuốc trị ngứa rất đắt.

Sau khi tiêm xong.

Trì Tiểu Mãn lại cõng cô về nhà.

Đêm đông Bắc Kinh gió lạnh thấu xương, thổi vào mặt như dao cắt. Trần Đồng mê man nằm trên lưng Trì Tiểu Mãn.

Mùa đông mặc nhiều áo, việc cõng người trở nên rất khó khăn. Trì Tiểu Mãn lấy luôn áo khoác của mình đắp lên lưng Trần Đồng, còn em thì mặc độc chiếc áo len, chống chọi với gió lạnh để cõng cô về.

Khi sắp về đến đường Hạnh Phúc.

Trì Tiểu Mãn th* d*c không ra hơi.

Nghe vậy, Trần Đồng đang áp mặt trên lưng em, dùng giọng nói khàn đặc bảo: "Tiểu Mãn, em thả chị xuống đi."

"Không sao đâu." Trì Tiểu Mãn lắc đầu: "Sắp đến nơi rồi."

"Chị ngủ đi." Em nói với Trần Đồng.

Trần Đồng siết chặt lấy cổ Trì Tiểu Mãn, im lặng không đáp.

Trì Tiểu Mãn đi thêm một quãng, khẽ th* d*c, dường như đoán được tâm tư của cô nên lên tiếng an ủi:

"Không sao đâu chị Trần Đồng."

"Chị uống thuốc vào, ngày mai tan sưng rồi đến gặp đạo diễn giải thích một câu là ổn thôi mà."

"Dù sao thì vòng thử vai chị cũng qua rồi, giờ chỉ là diễn thử thôi." Trì Tiểu Mãn nhấn mạnh.

Gió đêm ùa về vây lấy hai người, tựa như một đại dương đang tràn ngược vào. Trần Đồng im lặng rất lâu, đột nhiên thốt ra một câu: "Tiểu Mãn, hay là chị không đi nữa nhé?"

Trì Tiểu Mãn dừng bước, dường như không thể hiểu nổi: "Tại sao chứ?"

Trần Đồng im lặng.

Trì Tiểu Mãn bật cười.

"Chị Trần Đồng, từ bao giờ chị lại trở thành kiểu người chưa làm đã bắt đầu sợ hãi thế này?"

Trần Đồng lắc đầu: "Thật ra chị vốn luôn là người như vậy mà."

"Còn lâu ấy." Trì Tiểu Mãn phản bác: "Chị là người dũng cảm nhất, cũng là người giỏi giang nhất mà em từng gặp."

"Còn lâu ấy." Trần Đồng bắt chước em.

Trì Tiểu Mãn "hừ" một tiếng trong mũi, xốc lại người trên lưng cho ngay ngắn rồi nói tiếp:

"Chị Trần Đồng, chị đừng sợ."

Trần Đồng vẫn im lặng.

Trì Tiểu Mãn vừa cõng cô bước từng bước một, vừa lẩm bẩm từng câu: "Em biết chắc chắn chị đang nghĩ là..."

"Ôi dào, mình đã ra nông nỗi này rồi, còn cố quá làm gì không biết?"

"Ôi dào, đằng nào kết quả cũng chẳng ra sao, không phải là đang lãng phí tiền của Tiểu Mãn với Lãng Lãng ư?"

"Ôi dào, cái bệnh mề đay này đúng là đáng ghét thật mà!"

Đêm đông gió lạnh thấu xương, giọng nói của cô gái trẻ hơi dồn dập vì thấm mệt, nhưng lại mang theo một sức sống hiếm hoi trong cái mùa giá rét này.

Trần Đồng bật cười thành tiếng.

Nhưng rồi vì bị gió tạt vào họng, cô ho sặc sụa một hồi lâu mới chậm rãi thở dài một tiếng, bảo:

"Trì Tiểu Mãn, chị không bao giờ nói chuyện kiểu đó nha."

"Ôi dào, thì ý chị chắc chắn cũng na ná thế thôi mà." Trì Tiểu Mãn nói.

"Nhưng chị phải đi." Em nhấn mạnh với Trần Đồng.

Trần Đồng im lặng một lúc rồi hỏi: "Thật sự phải đi sao?"

"Ừ." Trì Tiểu Mãn gật đầu một cách đầy nghiêm túc: "Bởi vì nếu chị không đi, sau này dù chị không làm diễn viên, hay đã trở thành diễn viên rồi, có thể chị sẽ nghĩ là..."

"Giá mà mùa đông năm ấy mình đến Hồng Kông, có phải mình đã có thể làm diễn viên sớm hơn không? Có phải mình đã sớm trở thành Ảnh hậu rồi không?"

Dạo này Trì Tiểu Mãn cứ thích dùng từ "Ảnh hậu" mãi thôi.

Trần Đồng mỉm cười: "Chị sẽ không nghĩ vậy đâu."

"Nhưng chị sẽ thấy hối tiếc." Trì Tiểu Mãn nói.

Trần Đồng im lặng.

Tốc độ bước đi của Trì Tiểu Mãn chậm lại: "Chị Trần Đồng, chị đừng để bản thân mình rất nhiều năm về sau phải hối hận vì hôm nay đã không đi Hồng Kông."

Giọng nói của em tan vào trong gió, trở nên vô cùng dịu dàng: "Có được không chị?"

Công bằng mà nói, Trì Tiểu Mãn rất giỏi khích lệ người khác, cũng rất giỏi trong việc truyền đi nguồn sinh khí dồi dào bên trong cơ thể mình sang cho người đối diện. Đêm nay, và có lẽ không chỉ riêng đêm nay, Trần Đồng đã cảm nhận được biết bao sự cổ vũ cùng sự ủng hộ vô điều kiện từ em, khiến cô không cách nào thốt ra được một chữ "Không".

Cô im lặng rất lâu trên lưng Trì Tiểu Mãn.

Cuối cùng, cô vẫn chọn nói:

"Được."

"Thế mới đúng chứ!"

Trì Tiểu Mãn vui mừng vì câu trả lời của cô, liền cõng cô xoay một vòng dưới gốc cây khô héo.

Trần Đồng ho sặc sụa.

Trì Tiểu Mãn lập tức đứng sững lại không dám động đậy.

Trần Đồng bật cười, khẽ nhéo cái tai đã đỏ ửng vì lạnh của em: "Trì Tiểu Mãn, chị đi mà em vui đến thế cơ à?"

"Không có đâu." Trì Tiểu Mãn cẩn thận cõng cô, khịt mũi: "Thật ra em không nỡ xa chị chút nào."

"Hồng Kông xa như vậy, em cũng chẳng có tiền để bay đi thăm chị bất cứ lúc nào, cũng không dám gọi điện cho chị quá nhiều."

"Sau này nếu chị trở thành một diễn viên rất lợi hại, không còn thời gian quay về đường Hạnh Phúc thăm em nữa, thật lòng em cũng sẽ buồn lắm."

Giọng điệu của em nửa thật nửa đùa.

Trần Đồng v**t v* khuôn mặt em: "Trì Tiểu Mãn, có phải em đang nghĩ quá xa rồi không?"

"Có lẽ vậy." Trì Tiểu Mãn giả vờ thở dài một hơi, nhận ra một thoáng khựng lại của Trần Đồng.

Em lại nói: "Nhưng em vẫn rất hy vọng chị sẽ được chọn."

"Chị Trần Đồng, chị giỏi thật đấy, mới có nửa năm mà đã tiến bộ vượt bậc thế này, còn sắp được đi Hồng Kông nữa." Em sụt sịt mũi, nói thêm: "Dù kết quả có ra sao, em cũng sẽ mừng cho chị."

"Chị biết mà." Trần Đồng chậm rãi đáp, có vẻ như cô không hề mảy may nghi ngờ điều đó.

"Ừ, vậy em không nói nữa." Trì Tiểu Mãn quay đầu lại, âu yếm áp mặt mình vào mặt Trần Đồng.

"Chị chợp mắt một lát đi, sắp về đến nhà rồi."

"Được." Trần Đồng đồng ý.

Cũng dần chìm vào tĩnh lặng trên lưng em.

Trì Tiểu Mãn không nói thêm lời nào.

Thật ra bản tính Trì Tiểu Mãn vốn hay liến thoắng, nơi duy nhất khiến cô có thể tĩnh tâm và thả lỏng bản thân chính là ở bên cạnh Trần Đồng. Cô không biết sau khi Trần Đồng rời đi, liệu mình còn có được những phút giây vừa yên bình vừa an tâm như thế này nữa không? Cô cũng không biết sau này, đường Hạnh Phúc chỉ còn mình độc hành sẽ buồn đến nhường nào?

Nhưng cô không nói.

Cô không muốn để Trần Đồng biết những điều này.

Trì Tiểu Mãn vừa rảo bước về phía đường Hạnh Phúc, vừa lặng lẽ đem tất cả tâm tư giấu kín vào tận đáy lòng.

Thế nhưng, khi còn chưa kịp bước vào hầm để xe nhỏ của họ.

Cô đã nghe thấy tiếng còi xe mô tô rú lên inh ỏi trên đường.

Giữa đêm khuya.

Tiếng động ấy chói tai đến cực cùng.

Trì Tiểu Mãn sợ có chuyện chẳng lành xảy ra.

Cô vội vàng đưa Trần Đồng vào trong nhà, khóa chặt cửa lại, rồi một mình cầm gậy chạy ra ngoài xem xét.

Tiếng còi xe không vang lên quá lâu.

Trì Tiểu Mãn hớt hải, lăm lăm cây gậy trong tay chạy tới.

Cô thấy trên con đường lớn của khu nhà phía trên hầm để xe, một người đàn ông và một người phụ nữ đang đứng nói chuyện bên lề đường.

Người đàn ông đã rất già, tóc bạc trắng, lưng cũng đã còng.

Người phụ nữ sắc mặt tái nhợt, cặp kính quen thuộc, mái tóc uốn xù như râu bắp cũng rất quen, chỉ có điều màu vàng của tóc đã phai gần xuống tận ngọn.

Là Lãng Lãng.

Trong cơn nóng ruột, Trì Tiểu Mãn không kịp nghĩ ngợi nhiều, lập tức lao tới, đúng lúc nghe thấy người đàn ông hỏi:

"Con đ**m rẻ tiền này, ba mày đến thăm mà mày lại trưng ra cái bộ mặt đó à?"

"Lãng Lãng!"

Trì Tiểu Mãn cầm gậy nhanh chóng chạy tới, một tay kéo phắt Lãng Lãng, người lúc này đã đứng không vững, ra sau lưng mình. Cô nắm chặt lấy cánh tay đang run rẩy của Lãng Lãng, che chắn cho chị rồi giận dữ trừng mắt nhìn gã đàn ông trước mặt: "Ông chửi ai đấy!"

Gã đàn ông "chậc" một cái, vỗ hai lòng bàn tay vào nhau: "Con đ**m này ra ngoài mà cũng có đồng bọn đó hả?"

Gương mặt Trì Tiểu Mãn căng cứng, cô dùng lực vung một gậy thật mạnh.

Nhưng không trúng.

Cũng chẳng đợi gã đàn ông kịp phản ứng, cô vừa cảnh giác giơ gậy quơ quơ trong không trung, vừa gào to hết mức: "Bảo vệ! Bảo vệ đâu!"

Trì Tiểu Mãn có một ưu điểm, đó là giọng cực kỳ to.

Chỉ một tiếng gào đó thôi.

Rất nhiều đèn trong tòa nhà đồng loạt bật sáng.

Cũng thật sự khiến phía chốt bảo vệ cầm đèn pin rọi ngay về phía này.

Gã đàn ông né được cú vụt gậy của cô, bĩu môi một cái rồi liếc nhìn Lãng Lãng đang đứng phía sau: "Mày khá lắm đứa con hoang, hóa ra cũng có đứa đứng ra bảo kê mày à. Tao nói cho mày biết, cứ đợi đấy, lần sau thì đừng trách!"

"Cút!"

Trì Tiểu Mãn nhặt một hòn đá, ném mạnh vào đùi gã.

"Cút đi! Có nghe thấy không hả!"

"Mẹ mày, tao dạy con gái tao thì liên quan gì đến mày!" Gã vừa chửi thề vừa tránh đi. Thấy bảo vệ đang đi tới, gã vừa lẩn đi vừa hậm hực buông lời đe dọa:

"Tao nói cho mày biết đấy Vương Ân Tình, đừng tưởng có người giúp mà tao sợ mày!"

Lãng Lãng đứng phía sau vẫn không hề nói lời nào.

Từ nãy đến giờ chị hoàn toàn im lặng, giống như một con vật đang rơi vào trạng thái sang chấn tâm lý. Cánh tay bị Trì Tiểu Mãn nắm lấy run lên dữ dội, cả người chị cũng không thể cử động nổi.

Trì Tiểu Mãn đứng rất gần Lãng Lãng, có thể cảm nhận trực tiếp sự run rẩy ấy nên càng nắm chặt lấy tay chị hơn.

Cả người cũng chắn kỹ phía trước.

Không để gã đàn ông kia nhìn Lãng Lãng.

Trì Tiểu Mãn nghiến chặt răng, cố sức giữ vững bờ vai và ngẩng cao đầu, nói với những người bảo vệ vừa chạy tới: "Đúng, chính là lão ta, lão ta định vào đây trộm đồ, đừng bao giờ để lão vào nữa!"

Cô trừng mắt nhìn theo cho đến khi cả bảo vệ và gã đàn ông đều rời đi.

Tay cô vẫn lăm lăm cây gậy, lồng ngực phập phồng, hơi thở nghẹn lại chẳng dám thở ra.

Gió đêm lạnh thấu xương, cho đến khi cả hai bóng người kia hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Trì Tiểu Mãn vẫn đứng chôn chân tại chỗ duy trì tư thế đó, chắn trước mặt Lãng Lãng rất lâu.

Bất động, không nói một lời.

Lãng Lãng cũng không nói lời nào, im lặng để mặc cho Trì Tiểu Mãn nắm lấy tay mình.

Cả hai người, một trước một sau, cứ thế đứng ngẩn ngơ.

Họ thất thần hồi lâu.

Cho đến khi rất nhiều ánh đèn trong khu nhà dần dần tắt, có một người phụ nữ chậm rãi đi từ phía con dốc hầm để xe lên. Bước chân người đó rất chậm, lảo đảo đi tới trước mặt hai người. Nhưng khi vừa lại gần, người đó bỗng khựng lại, ngơ ngác nhìn về phía này.

Là Trần Đồng.

Trì Tiểu Mãn đột nhiên giật bắn mình vì sợ hãi.

Nhìn thấy làn da trắng bệch của Trần Đồng dưới đêm đông.

Mồ hôi lạnh của Trì Tiểu Mãn túa ra đầy người.

Cây gậy trên tay cô lập tức trượt xuống, rơi "bộp" một tiếng trên mặt đất.

"Chị chạy ra đây làm gì thế!"

Trì Tiểu Mãn vội vàng chạy tới, muốn đẩy Trần Đồng vào trong ngủ.

Nhưng Trần Đồng không nhìn cô.

Mà đang nhìn trân trân vào Lãng Lãng ở phía sau lưng cô.

Trần Đồng ngăn Trì Tiểu Mãn đang định tiến tới đưa mình về hầm để xe, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm ra phía sau Trì Tiểu Mãn, như thể đang cố gắng thấu hiểu một sự thật nào đó. Rất lâu sau, Trần Đồng mới ngập ngừng mở lời:

"Lãng Lãng, chị...chị bị sao thế này?"

Trì Tiểu Mãn mím chặt môi quay đầu lại. Ngay khoảnh khắc đó cô cũng sững sờ, đứng hình hồi lâu, đôi môi run rẩy đầy hoảng loạn:

"Lãng Lãng, chị, sao chị lại chảy nhiều máu cam vậy?"

Đêm đông Bắc Kinh lạnh thấu xương, những cơn gió tựa như lưỡi dao mang gai nhọn, lướt qua rạch vào da thịt cả ba người.

Lãng Lãng đứng trong gió, sắc mặt vẫn trắng bệch như cũ. Hình như từ lúc gặp Trì Tiểu Mãn chị đã luôn như vậy, làn da lúc nào cũng trắng bệch ra, lại hay bị bệnh vặt, mùa đông gần như chẳng thể bước chân ra khỏi nhà.

Nghe thấy câu hỏi đó.

Chị theo bản năng đưa tay sờ lên mặt mình, sau đó thấy cả bàn tay đầy máu:

"À, chị chưa nói với hai cô hả?"

Lãng Lãng nhe răng, nở một nụ cười với họ, rồi chật vật lau mặt bằng mu bàn tay và ống tay chiếc áo khoác đã mặc lâu ngày hơi bẩn. Lau một hồi không sạch, chị liền nhún vai như chẳng hề gì, cười hì hì bảo:

"Mùa đông chị dễ bị nóng trong người lắm."

Trước Tiếp