Nàng Công Chúa Bị Bắt Cóc Thật Kỳ Lạ!

Chương 98

Trước Tiếp

Ta đưa mắt nhìn quanh, nhưng đây là một nơi ta hoàn toàn không có chút ấn tượng nào.

Những bức tường được làm bằng kính trong suốt, hệt như ta đang ở trong một khu nhà kính vậy. Nhưng nhìn xuyên qua lớp kính đó, ta chẳng thấy gì ngoài một màu đen đặc. Cảm giác như ta đang bị vứt chỏng chơ trong một không gian bị tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

"...Không lẽ lão thần linh thả mình vào một chỗ kỳ quái nào đó sao? Lão bảo mình chưa chết, nhưng rõ ràng mình chết rồi mà..."

Dù lão ta có khăng khăng "Ngươi chưa chết đâu" thì ta cũng đâu thể dễ dàng tin ngay được, vì chính bản thân ta đã cảm nhận được hơi thở của mình đứt đoạn cơ mà. Làm sao ta có thể gật gù bảo "À, ra vậy" được chứ.

Ta đưa tay s* s**ng khắp cơ thể, nhưng không thấy ngực trái đau nhói nữa. Cảm giác như vết thương cũng đã lành lặn rồi.

"Trước tiên phải ngồi dậy đã..."

Ngay khi định gượng dậy, ta giật mình khi thấy một mái tóc dài buông xõa xuống. Rõ ràng tóc ta ngắn cơ mà, làm sao chỉ sau một đêm mà dài ra thế này được.

"Rốt cuộc đã bao lâu rồi... Chịu thôi. Chắc do mới tỉnh nên đầu óc chưa được minh mẫn... Phải quan sát xung quanh đã."

Ta chống tay xuống sàn định đẩy người lên, nhưng hai cánh tay lại mềm nhũn, chẳng có chút sức lực nào. Kết quả là ta ngã nhào, cằm đập mạnh vào đâu đó.

"Ái da!"

Vừa xoa xoa cái cằm đau điếng, ta vừa cúi xuống nhìn, và lúc này ta mới nhận ra nơi mình vừa thức dậy là chỗ nào.

"C-Cái này... là quan tài?!"

Nhìn đi nhìn lại thì đây đích thị là một chiếc quan tài. Thậm chí còn là một chiếc quan tài vô cùng to lớn và sang trọng.

"Đấy, biết ngay là chết rồi mà! Chắc bị nhốt trong này suốt từ lúc chết đến giờ mới sống lại chứ gì? Vẫn may là chưa bị đem chôn... Ơ không, thế này thì may mắn nỗi gì?"

Đang cười dở mếu dở vì tình cảnh trớ trêu, một cái bóng khổng lồ chợt đổ ập xuống từ phía trên. Kèm theo đó là tiếng vù vù xé gió nghe rất chói tai.

Ngẩng lên, ta thấy Cerberus đang há miệng thè lưỡi, cười tít mắt như thể đang cực kỳ vui mừng. Hóa ra tiếng động lúc nãy là do cái đuôi của nó đang vẫy điên cuồng tạo ra.

"Cero?"

Con chó ba đầu thì trên đời này chỉ có Cerberus thôi, làm sao mà nhầm được.

Hơn nữa, nhìn cái ánh mắt rưng rưng chứa chan nỗi nhớ nhung và sự trách móc "Sao giờ ngài mới về", thì chắc chắn đó là Cero rồi.

"À, chắc là đã lâu lắm rồi nhỉ...?"

Đang mải hoang mang không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua, Cerberus bất ngờ lao đến vồ lấy ta. Lực đẩy mạnh đến mức khiến ta ngã ngửa trở lại vào trong quan tài.

"Kh-Khoan đã... Dừng lại!"

Thấy nó định l**m láp đầy nước dãi lên mặt mình, ta cố dùng tay đẩy ra, nhưng cơ thể yếu xìu chẳng có tí sức nào để chống cự.

Kết quả là, khi ta ngã ngửa ra sau, Cerberus có vẻ còn hoảng hốt hơn cả ta.

"Đúng là thảm như bệnh nhân liệt giường... Chắc phải mừng vì tim không còn bị thủng lỗ nữa mới đúng..."

Có vẻ ta đã nằm trong chiếc quan tài này một thời gian khá dài. Nhìn cái cơ bắp teo tóp lại vì lâu không hoạt động là đủ hiểu.

Cơ thể ta suy nhược nghiêm trọng, và nguồn ma khí từng cuộn trào mạnh mẽ nay đã cạn kiệt, chẳng còn sót lại chút nào. Ta không biết chính xác đây là đâu, nhưng với sự xuất hiện của Cerberus, chắc chắn đây là Ma Giới.

Đúng lúc đó, một cái cây lọt vào tầm mắt ta.

"Cây Thế Giới? Ngươi là Cây Thế Giới đúng không?"

Như để xác nhận, những cành lá của nó khẽ rung lên xào xạc.

"Trong lúc ta vắng mặt, mọi thứ thay đổi nhiều thật đấy..."

Ta đã tận mắt chứng kiến Cây Thế Giới khô héo và để lại một hạt giống, vậy mà giờ đây, nó lại đang sừng sững trước mắt ta với dáng vẻ xanh tươi y như lúc ban đầu. Đúng là khó tin.

Chà, chuyện này là minh chứng rõ ràng nhất rồi.

Làm sao một hạt giống Cây Thế Giới có thể lớn nhanh như thổi chỉ sau một đêm được.

Ít nhất cũng phải vài chục năm...? Tóc ta cũng dài ra thế này cơ mà. Chắc cũng khoảng chừng ấy thời gian nhỉ...?

"Kh-Khoan đã! Vậy còn Luminas thì sao? Luminas vẫn còn sống chứ?"

Mặt ta bỗng chốc tái mét. Luminas là con người. Một sinh vật có tuổi thọ vô cùng ngắn ngủi, mỗi năm trôi qua đều quý giá như vàng. Khó khăn lắm ta mới sống lại được, nếu em ấy không còn thì sự hồi sinh này có ý nghĩa gì nữa!

Lão thần linh lải nhải về Luminas rồi mới tống ta về đây, nên có lẽ em ấy vẫn an toàn, nhưng không tận mắt nhìn thấy thì ta không thể nào yên tâm được.

"Cero, mau đưa ta đến chỗ Luminas...!"

Ta cố gượng ngồi dậy, nhưng toàn thân run lẩy bẩy vì không còn sức. May mà Cerberus đã kịp lấy thân mình đỡ ta, nếu không ta đã ngã sấp mặt rồi.

Như hiểu được ý định muốn ra ngoài của ta, Cerberus cẩn thận ngậm lấy áo ta rồi đặt lên lưng nó. Sau đó, nó hiên ngang sải bước.

"Đ-Đi đâu vậy?"

"Gâu gâu!"

"Ý mày là sẽ đưa ta ra ngoài sao?"

Vừa bước qua cánh cửa, ta nhận ra đây chính là bên trong Lâu đài Ma Vương. Nhưng chưa kịp nhìn ngó xung quanh, một mũi tên bất ngờ lao vun vút tới từ bên hông. Đầu mũi tên ánh lên thứ chất lỏng màu tím nhạt, có vẻ là kịch độc.

"C-Cái quái gì thế này!"

Vừa mới sống lại chưa được bao lâu mà tim ta đã muốn nhảy ra khỏi lồng ngực rồi. Đâu chỉ có thế. Hết sàn nhà sụt lún thành hố sâu, lại đến những khúc gỗ khổng lồ đầy gai nhọn phóng tới vèo vèo, mọi thứ hỗn loạn như một cái mớ bòng bong.

May mắn thay, nhờ lớp da cứng hơn thép của Cerberus, cộng thêm khả năng luồn lách né tránh tài tình như thể đã thuộc nằm lòng mọi cạm bẫy, ta mới không bị sứt mẻ tí nào.

Chúng ta cứ thế cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng cho đến khi thoát ra khỏi lâu đài.

Lúc này ta mới thực sự cảm nhận được mình đã ra ngoài. Và không gian xung quanh cũng đã thay đổi chóng mặt.

Bầu trời màu tím u ám mà ta từng biết nay đã nhường chỗ cho một bầu trời trong xanh, rực rỡ. Không khí thoang thoảng mùi hương hoa cỏ dễ chịu.

"Đây mà là Ma Giới sao...?"

Chưa kịp hết bàng hoàng, ta đã thấy một đám ma tộc đang hớt hải chạy tới từ đằng xa.

"Ngươi là kẻ nào! Khai mau danh tính!"

Có lẽ vì bị thân hình đồ sộ của Cerberus che khuất nên từ xa bọn chúng không nhìn thấy ta.

"C-Cerberus? Đáng lẽ mày phải canh gác dưới hầm ngầm theo lệnh Bệ hạ chứ?"

Bọn ma tộc có vẻ không thể tin vào mắt mình khi thấy Cerberus xuất hiện ở đây. Thấy chúng hoàn toàn không nhận ra mình, ta bèn tụt xuống khỏi lưng Cerberus và đứng ra phía trước.

Chắc hẳn bọn chúng sẽ vô cùng kinh ngạc khi thấy vị Ma Vương đã chết nay lại sống sờ sờ ra đây.

Ta cứ mong đợi một phản ứng bùng nổ, nhưng thái độ của chúng lại hoàn toàn trái ngược. Bọn chúng trừng mắt nhìn ta đầy thù địch, và những lưỡi kiếm sắc bén đồng loạt chĩa thẳng vào cổ ta.

'Ơ... Ơ kìa...?'

"Ngươi là ai? Là ngươi đã dụ dỗ Cerberus ra ngoài này sao? Khoan đã... ngươi đã làm gì bọn ta thế? Sao tự dưng ta lại có cảm giác kỳ lạ này..."

"Ngươi nói gì thế? Ta thì làm gì được chứ? Ta là...!"

Ta định dõng dạc xưng danh Ma Vương, nhưng giọng nói cứ thế nhỏ dần. Nhìn cái cách bọn chúng không nhận ra mặt ta, có vẻ thời gian trôi qua còn lâu hơn ta tưởng rất nhiều.

Bảo sao lại có những ma tộc không biết mặt ta. Hơn nữa, với cái lượng ma khí hiện tại còn thảm hại hơn cả một con chó hoang chạy rông, thì làm sao chúng nhận ra ta qua ma khí được cơ chứ.

Sự im lặng của ta càng khiến bọn chúng thêm phần hung hăng.

"Tóm lại ngươi vẫn là một kẻ xâm nhập. Bắt hắn lại!"

Thế nhưng, làm sao Cerberus có thể đứng im nhìn bọn ma tộc đe dọa ta được. Nó vung mạnh chân trước, hất văng cả đám ma tộc ra xa.

"Ta đâu có bảo mày đánh bay chúng đi!"

"Cerberus lại đi bảo vệ hắn sao...! Phải báo ngay chuyện này cho Bệ hạ!"

Nhận thấy tình hình không hề đơn giản, một tên ma tộc lập tức dang cánh bay vút đi.

"K-Khoan đã! Ta là...!"

Chưa kịp tóm lấy tên đó, cổ tay ta đã bị một tên khác túm chặt.

"Làm thế nào ngươi lọt được vào đây? Có hàng vạn ma tộc đang canh gác ngoài tiền tuyến, và các ngài ấy không đời nào để lọt một con chuột nhắt như ngươi. Nếu không khai thật, đừng hòng quay về lành lặn."

Cerberus nãy giờ vẫn gầm gừ uy h**p từ phía trên, nhưng vì đã bị ta mắng nên không dám manh động. Ta cố gắng giải thích hết lời để chứng minh mình không phải người xấu.

"Ờ thì... Ta vừa tỉnh dậy là đã thấy mình ở đây rồi...?"

Nhưng càng nói lại càng thấy vô lý.

"Càng nghe càng thấy khả nghi."

Biết ngay mà.

"Mà nãy ngươi bảo Bệ hạ... Ma Vương hiện tại là ai thế? Có phải người quen của ta không? Cleat à? Ờ, chắc không phải Cleat đâu nhỉ. Thế là Dylan sao? Tên đó có vẻ hợp làm Ma Vương nhất đấy... mà thôi bỏ đi. Chắc Elvin không để yên cho hắn ngồi lên ngai vàng đâu."

Ánh mắt đám ma tộc nhìn ta bắt đầu thay đổi.

"Sao hắn lại biết những cái tên đó?"

"Nghe... cứ như cách nói chuyện của một người rất hiểu rõ các vị đại nhân vậy?"

"Như vậy lại càng khả nghi hơn. Nhưng chuyện này không đến lượt chúng ta quyết định. Vả lại còn có Cerberus đang bảo vệ hắn nữa."

"Đúng vậy. Dù sao thì cũng đã cử người đi báo cho Bệ hạ rồi, đợi ngài ấy đến rồi báo cáo chi tiết luôn thể."

Đám ma tộc nhìn chằm chằm vào Cerberus đang đứng sát cạnh ta với dáng vẻ trung thành bảo vệ chủ. Không khí có phần bớt căng thẳng hơn, ta chớp lấy thời cơ tiếp tục:

"Tất nhiên là ta biết rõ rồi. Chẳng lẽ các ngươi không nhớ cựu Ma Vương sao? Ta không nghĩ là thời gian đã trôi qua lâu đến thế đâu..."

Ta cố làm ra vẻ uy nghiêm nhất có thể, nhưng đáp lại chỉ là những ánh mắt lạnh nhạt, khinh bỉ.

"...Chỉ với cái chút ma khí rẻ rách đó á?"

"Đến con giun đất bò dưới chân còn nhiều ma khí hơn ngươi."

"Khụ!"

B-Bị đem đi so sánh với giun đất sao... Thế nhưng, ta hoàn toàn không có lý do gì để phản bác lại. Vì đó là sự thật. Đường đường là một cựu Ma Vương mà nay lại bị chê bai là yếu đuối... Dù ta có thể hiểu được lý do, nhưng...

"Dám tự xưng là Ma Vương, gan ngươi cũng to đấy."

"Này, đừng có làm loạn lên. Tạm thời cứ nhốt hắn vào ngục trước khi Bệ hạ đến đã. Lỡ hắn là người quen thật thì sao?"

Một tên có vẻ thận trọng đề nghị nhốt ta vào ngục. Giữa lúc bọn chúng đang bàn tán xôn xao xem nên xử lý ta thế nào, ta hoàn toàn không có cơ hội chen ngang.

"Cũng phải tính đến trường hợp xấu nhất chứ."

"...Bệ hạ chắc chắn sẽ nắm được tình hình sớm thôi, lúc đó tính tiếp cũng chưa muộn."

Chúng đưa mắt nhìn nhau như thể đã thống nhất ý kiến, rồi gật đầu cái rụp.

Ý nghĩa của cái nhìn đó là gì... Ta cũng muốn biết mà?

Và rồi, hai cánh tay ta bị hai tên ma tộc kẹp chặt. Ta cố vùng vẫy, nhưng với cái cơ thể yếu nhớt này thì có thoát đằng trời. 

Từ trên cao, Cerberus phát ra những tiếng r*n r* bất lực. Chỉ cần ta ra lệnh, nó có thể dễ dàng xé xác bọn chúng trong nháy mắt.

'Nhưng nếu làm thế, ta sẽ thực sự trở thành kẻ thù của bọn chúng mất.'

Chẳng còn cách nào khác, ta đành ngoan ngoãn để bọn chúng lôi đi xềnh xệch.

"Mà cái người các ngươi gọi là Bệ hạ rốt cuộc là ai? Ma Vương sao?"

"..."

"Hả? Là ai vậy? Tên gì?"

Tiếng hét của ta bị phớt lờ hoàn toàn. Chúng lôi ta về lại con đường cũ, rồi tống ta vào một phòng giam tối tăm, lạnh lẽo dưới tầng hầm, nơi không có lấy một tia sáng lọt vào.

Dù ta có bám chặt lấy song sắt mà gào thét đến lạc cả giọng, bọn chúng cũng chỉ ném lại một câu xanh rờn "Đợi Bệ hạ đến thì mi cũng xác định đi là vừa" rồi lạnh lùng quay gót.

Trước Tiếp