Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
'Con à, nghe bảo trong cung vừa có một Hoàng tử ra đời đấy.'
Mẹ đã nói như vậy sau khi Hoàng tử chào đời. Vẻ mặt bà lúc đó trông vô cùng buồn bã.
Cậu không hiểu ý nghĩa của nỗi buồn đó là gì, nhưng từ hôm đó, mẹ đột nhiên gọi cậu là "Công chúa" thay vì "Con yêu" như trước.
'Con à, con là Công chúa. Không phải Hoàng tử đâu.'
Dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cậu không hề hỏi lại. Cậu không muốn làm mẹ buồn thêm, và càng không muốn bị chính người mẹ của mình vứt bỏ.
Mẹ đã dặn dò rất kỹ. Rằng cậu là Công chúa, nên tuyệt đối không bao giờ được cởi áo trước mặt người khác. Không được để bất kỳ ai biết thân phận thực sự của cậu.
Cho đến một ngày kia, mẹ ngừng thở, và không bao giờ còn ôm cậu vào lòng hay gọi cậu là "Con yêu" thêm một lần nào nữa.
Khác với cậu, đứa trẻ đó được sinh ra trong vô vàn lời chúc phúc, là một Hoàng tử. Nghe bảo đứa trẻ đó là em trai cậu, nhưng rốt cuộc giữa cậu và em ấy có gì khác biệt? Khi còn nhỏ, cậu đã từng tự hỏi như vậy.
Thế nên có một lần, cậu đã lén lút đến xem mặt em trai mình.
Một bức tranh gia đình hoàn hảo, mọi người đều cười rạng rỡ. Trông ai cũng hạnh phúc. Một bức tranh không hề có sự tồn tại của cậu.
Cậu tò mò bước lại gần thêm một chút, thì ánh mắt của Quốc vương – cha cậu – lại hướng về phía này.
Khuôn mặt dịu dàng lúc nãy bỗng chốc méo xệch đi vì tức giận, ông ta gầm lên:
"Cái thứ rác rưởi đó sao vẫn chưa chết đi cho rảnh nợ?!"
Cậu bịt chặt hai tai, cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng về hướng ngược lại. Rồi sà vào lòng mẹ khóc nức nở.
"Mọi người đều ghét con..."
"Không đâu, con yêu. Trên thế giới này còn rất nhiều người yêu thương và trân trọng con mà."
"Thật sao...?"
"Con yêu, mẹ kể cho con nghe một câu chuyện kỳ lạ nhé? Khi mang thai con, mẹ đã mơ thấy một ngài Rồng khổng lồ, giống hệt như trong những trang sách cổ."
"Ngài Rồng...?"
"Ngài Rồng đang lặng lẽ ngắm nhìn một người mang vẻ đẹp của bầu trời đêm. Một ánh mắt đong đầy sự khát khao, như thể muốn chạm vào nhưng lại không thể. Rồi ngài Rồng hỏi mẹ."
"Hỏi gì ạ...?"
"Ngài ấy hỏi liệu mẹ có thể giúp ngài ấy gặp lại người đó được không."
Mẹ dịu dàng vỗ về tấm lưng nhỏ bé của cậu, thì thầm:
"Người đó chắc chắn là một người vô cùng tuyệt vời, và đang mải miết đi tìm Công chúa của chúng ta đấy. Chắc ngài Rồng biết điều đó nên mới muốn giúp Công chúa và người đó gặp nhau. Thế nên, dù mẹ không còn trên đời này nữa..."
Tiếp sau đó là những tiếng ho sặc sụa hòa lẫn trong tiếng khóc nghẹn ngào. Và chẳng bao lâu sau, mẹ trút hơi thở cuối cùng.
Cậu đã nghĩ những lời mẹ kể chỉ là để xoa dịu nỗi cô đơn của cậu khi phải ở lại thế gian này một mình.
"Hửm... Công chúa?"
Thế nhưng, thời gian trôi qua, khoảnh khắc chạm ánh mắt vào đôi đồng tử đen láy ấy, trái tim cậu đập liên hồi. Một niềm khao khát trào dâng trong cậu: 'Liệu đây có phải là người mang vẻ đẹp của bầu trời đêm mà mẹ từng nhắc đến?'
Mái tóc và đôi mắt của người đó đen tuyền như màn đêm thăm thẳm. Nhưng màn đêm ấy không hề đáng sợ, mà lại ấm áp đến lạ thường.
Cảm giác như cậu vừa tìm thấy một ngôi sao nhỏ lấp lánh giữa bầu trời đêm mịt mờ.
Một người luôn tỏa sáng rực rỡ... Giống hệt một vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm. Ước gì người này chính là người mà mẹ từng kể.
Nhưng rồi, người đó lại giật lấy mẩu bánh mì quý giá đang nằm trong miệng cậu và vứt nó đi.
Bữa ăn của mình!
Cậu tuyệt vọng đưa tay ra với lấy, nhưng mẩu bánh đã bay đi quá xa.
Nước mắt cậu chực trào. Cứ ngỡ bản thân đã quen với việc không ai gọi mình bằng những lời dịu dàng, không ai dang tay ôm mình vào lòng ấm áp, nhưng sự lạnh nhạt của một người xa lạ vẫn khiến cậu thấy nhói đau.
Có lẽ vì cậu đã trót hy vọng dù thừa biết câu chuyện về "người đó" mà mẹ kể chỉ là một lời nói dối, nên cảm giác mất mát mới lớn đến vậy.
Thấy cậu khóc, người đó tỏ ra bối rối. Khác hẳn với thái độ vô cảm của những người khác mà cậu từng gặp.
Rồi người đó dang tay ôm cậu vào lòng. Giọng nói dịu dàng vỗ về, hơi ấm lan tỏa từ cái ôm ấy khiến cậu vừa cảm thấy thật dễ chịu, lại vừa buồn tủi.
Một khao khát mà cậu đã hằng mong mỏi từ lâu nhưng chưa bao giờ được toại nguyện. Chính vì thế, cậu cứ ngỡ người đang đứng trước mặt mình chỉ là một ảo ảnh. Bởi vì chưa từng có ai đối xử với cậu dịu dàng như vậy.
"À... Chú không phải người xấu đâu. Đây, chú cho nhóc cái này nhé? Ngon lắm đấy."
Chẳng biết là thứ gì nhưng mùi vị thơm lắm. Nhưng mà...
Thấy người đó ngoắc tay gọi đến lấy, cậu băn khoăn, do dự mãi. Thế là người đó tự nhét luôn vào miệng cậu.
Ă-Ăn được sao? Nhìn thứ kỳ lạ tan chảy trong miệng, cậu thấy tiếc nuối vô cùng, đồng thời cũng hụt hẫng vì nghĩ rằng người đó sẽ chẳng đời nào cho không mình thứ gì. Nhưng rồi,
"Ngon thật đấy. Này, nhóc cũng ăn thử đi."
Người đó thực sự cho cậu sao? Không đòi hỏi gì à?
Người đó hỏi cậu ăn có ngon không, và tên cậu là gì.
Tên á, cậu biết chứ. Mẹ đã từng dạy cậu rồi. Tên là thứ người khác dùng để gọi cậu.
"Đồ bẩn thỉu, đồ ăn mày, đồ rác rưởi, đồ dơ dáy, Công chúa, con yêu..."
Người đó nhíu mày, có vẻ như đang cảm thấy đau lòng thay cho cậu. Và rồi, người đó đã nói ra câu mà cậu vẫn luôn mong được nghe.
Bảo cậu hãy đi cùng.
Cậu khao khát được trở thành người có ích với một ai đó, dù chỉ là một người thôi cũng đủ rồi.
"Ta cần em."
Đó là điều cậu luôn muốn nghe, nhưng cậu không thể hiểu nổi lý do tại sao người đó lại nói vậy với mình.
Tại sao chứ? Mọi người đều ghét cậu cơ mà. Tại sao người đó lại cần cậu?
Người đó hứa sẽ đối xử tốt với cậu.
Nếu người đó thực sự cần cậu và muốn cậu đi cùng, liệu người đó có bỏ lại cậu mà đi như mẹ đã từng không?
"Ngài sẽ không chết chứ...? Ngài sẽ không bỏ em lại chứ? Mọi người đều nói ghét ở cạnh em..."
Mẹ cũng từng hứa sẽ luôn ở bên cậu, nhưng rồi mẹ cũng chết. Dù có ở cạnh nhau, nhưng khoảng cách lại vô hình quá đỗi. Chẳng còn giọng nói dịu dàng, chẳng còn vòng tay ấm áp. Chẳng còn gì cả.
Những gì cậu mong muốn chỉ có vậy thôi mà...
"Đương nhiên rồi, ta sẽ sống lâu hơn em. Ta sẽ sống đến lúc nhìn thấy em trở thành một bà lão lọm khọm cơ."
"Vâng! Được ạ."
Chỉ vì câu nói đó mà cậu đã đồng ý đi theo. Và cậu chưa bao giờ hối hận về quyết định của mình.
Người mà cậu theo bước là một nhân vật vô cùng vĩ đại. Một người đứng trên vạn người, tỏa sáng rực rỡ, không hề mang một chút dáng vẻ tiều tụy nào.
Một ngày nọ, một người đàn ông có sừng nói với cậu.
Ngài ấy là một người cao quý, một người mà cậu có nằm mơ cũng không với tới được. Cậu tự hỏi liệu mình có tư cách đứng cạnh một người vĩ đại đến vậy không?
Và một người có đôi cánh thiên thần cũng đã nói.
Rằng không hiểu sao ngài ấy lại nhặt cậu về. Thậm chí còn nghi ngờ không biết ngài ấy có thật sự muốn lấy cậu làm vợ không.
"Em là cô dâu của ngài ấy! Em sẽ trở thành cô dâu!"
Dù vậy, cậu không hề nao núng mà mạnh mẽ đáp trả. Lời tuyên bố đanh thép ấy khiến người thiên thần bật cười lớn. Bảo rằng cậu cứ thử xem sao.
Nhìn cái cách mọi người xung quanh đối xử với ngài ấy, cậu cũng đủ hiểu.
Ngài ấy tỏa sáng đến mức khiến cậu tự hỏi liệu một đứa như mình có xứng đáng được chạm vào ngài ấy không. Một người luôn được mọi người tôn kính và yêu mến.
"Dù vậy... mình vẫn muốn ở bên cạnh ngài."
Cậu từng rất sợ bóng tối mịt mùng. Vì lúc nào cũng chỉ có một mình. Nhưng bây giờ thì khác. Vì đã có người đưa tay ra cứu vớt cậu, hứa sẽ ở bên cạnh cậu, và sẽ không bao giờ chết trước cậu.
Cậu muốn trở thành một người vợ xứng đáng với ngài.
Đủ xứng đáng để không phải rời xa ngài. Đủ xứng đáng để mọi người công nhận khi cậu đứng bên cạnh ngài.
"...Em có thể ở bên cạnh ngài không?"
Giọng nói run rẩy, đầy vẻ cầu khẩn.
Sự im lặng của ngài khiến cậu xót xa. Cậu muốn được ngài khẳng định thêm một lần nữa. Cậu muốn nhìn thấy ngài. Cậu muốn sà vào vòng tay ngài.
Cậu thử cuộn mình trong lớp chăn mềm mại, nhưng chẳng thể tìm lại được cảm giác ấm áp như vòng tay ngài.
Luminas nhăn nhó đứng dậy.
Chiếc giường và lớp chăn nệm êm ái quá đỗi lạ lẫm khiến cậu vấp ngã. Trán đập xuống giường, cậu cẩn thận bò xuống đất.
Căn phòng tối đen như mực khiến cậu chẳng phân biệt được đâu là trước, đâu là sau. Cuối cùng, cậu cứ thế kéo lê lớp chăn nặng trĩu đi tìm cửa phòng, nhưng mãi chẳng thấy đâu.
Một chút tủi thân thoáng qua, nhưng nghĩ đến việc ngày mai sẽ lại được gặp ngài, cậu nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Cậu nằm cuộn tròn dưới sàn nhà mà không thèm quay lại giường.
Và rồi sáng hôm sau.
"Chú ơi!"
"Chào buổi sáng."
Trong đôi mắt mở to ngạc nhiên của ngài, cậu thấy hình bóng mình. Cậu vui sướng vô cùng. Việc ngài không coi cậu như không khí, mà nhận ra sự tồn tại của cậu khiến cậu ấm lòng.
Dù chưa thực sự hiểu "cô dâu" nghĩa là gì, nhưng nếu ngài muốn, nếu được ở bên cạnh ngài, cậu sẽ cố gắng hết sức để trở thành một người vợ hoàn hảo.
Luminas nằm nghiêng trên giường, ánh mắt say đắm dán chặt vào khuôn mặt Suhyeon. Dù không thể trò chuyện, chỉ cần được nằm cạnh nhau như thế này cũng đủ khiến cậu hạnh phúc. Nhưng sâu thẳm bên trong, dường như vẫn còn một khoảng trống chưa được lấp đầy.
'Có lẽ mình... là một kẻ tham lam.'
Cứ ngỡ như vậy là đủ, nhưng lòng tham trong cậu lại trỗi dậy mãnh liệt.
Và những kẻ khác làm sao có thể không nhận ra lòng tham xấu xí đó.
Dù Ma Vương luôn trân trọng và yêu thương cậu, nhưng những kẻ khác thì không.
"Con người kia là Ma Vương phi á? Nực cười."
"Thậm chí còn chưa đủ dính răng nữa là."
Những ánh mắt dò xét, những lời xì xào bàn tán cứ thế đổ dồn về phía cậu. Những thứ mà cậu đã quá quen thuộc.
"Thưa Phu nhân, ngài không cần bận tâm đến chuyện đó đâu."
"Nhưng tại sao Ma Vương lại... Tôi không tốt hơn cái con người đó gấp ngàn lần sao? Nhìn cái sức mạnh tà ác đó kìa... thật đáng sợ."
"Tính tình ngài ấy vốn kỳ lạ mà. Điểm đó cũng tốt, nhưng lần này tôi thật không hiểu nổi. Sao ngài ấy lại muốn một con người hạ đẳng làm vợ cơ chứ. Nhiều ma tộc cũng phản đối lắm."
'Mình là cô dâu mà... Ma Vương đã nhận mình làm cô dâu mà... Lại sắp bị cướp mất sao?'
Giống như cái cách cậu bị vứt bỏ dù là đứa con đầu lòng.
"Gì đây, con người mà Ma Vương định lấy làm vợ đây sao? Chỉ là một đứa nhãi ranh thế này thôi à?"
Những khuôn mặt đầy vẻ giễu cợt. Đám ma tộc xung quanh cũng hùa vào châm chọc.
Bọn chúng nói rằng con người chỉ là thức ăn của ma tộc, và sự tồn tại của cậu chỉ làm ô uế danh dự của Ma Vương.
"Này, con người kia. Ngươi nghĩ mình xứng đáng ngồi lên ngai vị Ma Vương phi sao? Nhìn thấy ta thôi đã run như cầy sấy rồi, đồ rác rưởi. Một con người không có tư cách sát cánh hay đứng bên cạnh Ma Vương."
Những lời nói cay độc như những mũi dao cứa sâu vào màng nhĩ.
"Ngươi không thấy những đồng bào của chúng ta phải bỏ mạng trong cuộc chiến vô nghĩa chỉ vì ngươi sao? Chắc chắn Ma Vương cũng đang hối hận lắm. Ai ngờ lại có nhiều ma tộc phải chết vì một con người rẻ rách như vậy."
Là tại cậu mang dòng máu con người sao? Nhưng chú ấy bảo cậu là cô dâu cơ mà. Tại sao chứ...!
"Nơi đây là Lâu đài Ma Vương. Trái tim của Ma Giới. Một con người không thuộc ma tộc thì đừng hòng bước chân vào đây. Nếu biết thân biết phận thì tự mình biến đi, hoặc cút khỏi đây ngay lập tức."
Luminas không thể mở miệng phản bác lại lời của tên ma tộc đó. Bởi cậu ý thức được sự yếu kém của bản thân.
Renya chạy đến một lúc sau, nhưng mọi chuyện đã ngã ngũ.
"Phu nhân? Đã có chuyện gì xảy ra vậy ạ?"
Nước mắt Luminas đã rơi lã chã từ lúc nào không hay.
"Thần xin lỗi, thưa Phu nhân. Thần bận dọn dẹp mấy kẻ dám buông lời xúc phạm phu nhân ở đằng sau nên không thể theo sát ngài. Có phải bọn chúng không ạ?"
Renya nhìn chằm chằm bóng lưng của đám ma tộc đang dần khuất bóng, định đuổi theo chặn chúng lại. Nhưng Luminas đã ngăn cô lại.
"Đúng vậy..."
"Phu nhân."
Luminas đứng đợi ngài trước cửa phòng làm việc một lúc lâu.
Hy vọng ngài sẽ đến và xua tan đi nỗi bất an trong cậu. Nhưng thời gian cứ trôi qua, ngài vẫn bặt vô âm tín, và khi sự tuyệt vọng dâng lên đến đỉnh điểm, ngài mới xuất hiện.
Mang theo vẻ mặt vô cùng áy náy và mệt mỏi.
Luminas nhận ra mình đúng là thảm hại như lời bọn chúng nói. Nếu không có ngài ở bên, cậu chẳng thể làm gì khác ngoài việc khóc lóc tủi thân.
Nhưng ngài đã nói với cậu một điều hoàn toàn khác.
"Ta là một kẻ rất ích kỷ đối với những gì thuộc về mình. Ta đã nói rồi, em là cô dâu của ta, là Công chúa của ta. Ngay từ giây phút em nắm lấy tay ta, em không thể rút lại lời hứa đó nữa đâu."
Và ngài đã chứng minh điều đó bằng hành động.
Ánh sáng rực rỡ bao trùm cả thế giới lúc đó, có lẽ suốt đời này cậu cũng sẽ không bao giờ quên.