Nàng Công Chúa Bị Bắt Cóc Thật Kỳ Lạ!

Chương 60

Trước Tiếp

"...Trông như một đôi tình nhân vậy..."

Đó là lời thốt ra từ miệng Cecilia. Nghe câu đó, Luminas nở một nụ cười rạng rỡ như hoa nở, còn mặt Lyburn thì đen như đít nồi.

Rồi khi nhận ra sự hiện diện của ta, hắn lập tức bước lên phía trước để bảo vệ Cecilia.

"Cecilia, lùi lại phía sau."

Lyburn nhìn ta bằng ánh mắt đầy cảnh giác. Dù không có khả năng cảm nhận ma khí như Thánh Nữ, nhưng có vẻ hắn cũng có chút trực giác. Chắc do lăn lộn trong Rừng Quái Vật nhiều nên luyện được trực giác sinh tồn hoang dã chăng.

Vốn dĩ ta chẳng có ý định đối đầu, nhưng chính mắt ta đã thấy cái gã tự xưng là Dũng sĩ này dám vác kiếm định đòi mạng Luminas. Và thanh Thánh Kiếm của hắn giờ vẫn đang nằm chỏng chơ trên mặt đất.

"N-Ngài Lyburn... Là hắn ta. Kẻ đó chính là Ma Vương..."

Cecilia nhìn ta với ánh mắt không thể tin nổi. Một kẻ là Ma Vương mà lại ung dung xuất hiện ngay giữa lòng thủ đô, bảo sao cô ta không sốc.

"Nhưng hắn làm gì có cánh hay sừng đâu."

Dáng vẻ của ta hoàn toàn khác với những maein mà hắn từng đối mặt. Thảo nào hắn lại nhìn ta bằng ánh mắt đầy nghi hoặc như thế. Đây chắc cũng là một trong những lý do giúp thân phận của Dylan đến giờ vẫn chưa bị lộ.

"Ta cứ tưởng ngươi phải nhận ra ta trước cả Thánh Nữ chứ?"

Dũng sĩ đã từng nhìn thấy ta. Ta vẫn còn nhớ như in cái bộ dạng hắn nghiến răng nghiến lợi lao đến đòi giết Ma Vương hồi đó. Khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt nước mũi khi bị ta tóm cổ nhấc bổng lên bằng một tay vẫn còn in đậm trong tâm trí ta.

Đôi mắt nãy giờ vẫn ngơ ngác nhìn ta của Lyburn bắt đầu mở to.

"Ma Vương...!"

Có vẻ cuối cùng hắn cũng nhớ ra rồi. Ngay từ đầu việc Luminas gọi ta là Ma Vương đã là một gợi ý to lù lù rồi còn gì.

"Ta nhất định sẽ chính tay g**t ch*t ngươi! Và giành lại người chị gái... à không, người em gái bé bỏng là Công chúa!"

Nực cười đến mức ta chẳng buồn cười nổi. Ta không cười thì Luminas đứng cạnh đã cười khẩy thay ta. Thấy Luminas cười mỉa mai, Lyburn cau mày.

"Người em gái bé bỏng cơ đấy..."

"Ngươi đã từng gặp Công chúa chưa? Đừng nói là ngươi đã giết em ấy rồi nhé!"

"Vẫn còn sống nhăn răng."

Nghe tin Công chúa vẫn còn sống, hắn vuốt ngực thở phào. Công chúa thực chất là chị gái của hắn. Dù con người vẫn đang đinh ninh đó là em gái.

Có vẻ như cái kịch bản "người anh trai xả thân cứu đứa em gái bé bỏng" nghe mùi mẫn và lấy nước mắt hơn.

Dù thực tế, chẳng phải chị, cũng chẳng phải em gái, mà là anh trai...

Và rồi, như nhận ra một điểm bất thường, Lyburn lẩm bẩm trong vô thức:

"Ma Vương, chẳng phải ngươi đã bắt Công chúa đi làm cô dâu sao? Nhưng tại sao người bên cạnh ngươi lại... Ngươi đang sỉ nhục Công chúa đấy à!"

"Ừm... Ta không có ý đó đâu. Ta đã chăm sóc em ấy vô cùng chu đáo đấy chứ."

Thành quả của sự chăm sóc đó đang đứng ngay bên cạnh đây này. Lớn lên khỏe mạnh lắm. Bất giác, ta đưa tay xoa đầu Luminas.

Đang cười tít mắt, Luminas bỗng chốc liếc nhìn Lyburn bằng ánh mắt sắc như dao cạo.

"Cứ mở miệng ra là Công chúa... Sao ngươi không gọi tên em gái mình đi?"

"Nhắc mới nhớ, chúng ta không biết tên của Công chúa..."

Cecilia đứng cạnh dường như cũng mới nhận ra lỗ hổng lớn này. Câu hỏi đó chỉ có người trong cuộc biết rõ sự tình – rằng Công chúa vốn dĩ không có tên – mới có thể thốt ra được.

"Cái, cái đó..."

Và Lyburn cứng họng. Đương nhiên rồi. Vì không có tên nên ta mới là người đặt tên cho em ấy mà.

"Không quan trọng. Cái tên mà các người nói có là gì cũng chẳng sao cả."

Luminas hồi bé chắc chắn chẳng bao giờ có cơ hội được bắt chuyện với Dũng sĩ Lyburn. Nhưng bây giờ thì khác rồi.

"...Công chúa không phải là vấn đề lúc này."

Lúc nào cũng bù lu bù loa lên là quan trọng lắm cơ mà.

"Ma tộc tuyệt đối không bao giờ làm chuyện gì thiệt thòi. Ta biết ngươi đối xử dịu dàng với hắn. Nhưng tất cả đều là âm mưu! Ngươi chỉ coi hắn là món đồ chơi tiêu khiển tạm thời thôi!"

"Gọi là đồ chơi thì nghe hơi chướng tai đấy. Ta cực kỳ nghiêm túc."

Đôi mắt Luminas đứng cạnh ta dần mở to. Dù cảm nhận được ánh nhìn chằm chằm của em ấy, ta tuyệt đối không quay đầu lại.

"Là đồ chơi! Nếu ngươi yêu hắn, tại sao không thả Công chúa ra? Tất cả là vì lời tiên tri! Lời tiên tri nói rằng chỉ đứa trẻ mang dòng máu con người, đặc biệt là huyết thống của Dũng sĩ, mới có thể thống trị thế giới!"

Ta khẽ liếc nhìn Luminas. Đúng là những lời mà một kẻ không hề hay biết Công chúa chính là Luminas mới có thể thốt ra được. Đương nhiên rồi. Công chúa là nữ. Đó là sự thật hiển nhiên ai cũng biết.

Nhưng lại không phải vậy. Một sự thật mà trong giới loài người không một ai hay biết.

Đằng nào thì thân phận Ma Vương của ta cũng đã bại lộ, nên dù Luminas có tiết lộ thân phận thật của mình cũng chẳng sao. Dù sau này việc dạo chơi nhân giới sẽ khó khăn hơn, nhưng không phải là không có cách.

"Em cứ nói ra cũng được."

"Không. Không cần thiết. Em thấy chẳng đáng để nói thêm lời nào nữa. Chúng ta đi thôi."

Luminas quay người, nắm lấy tay ta. Rồi cậu kéo ta lùi lại phía sau.

Bị coi như không khí và bị quay lưng lại, Lyburn run lên vì cảm thấy bị sỉ nhục. Tuy nhiên, hắn không thể hùng hổ lao vào như lúc nãy. Vì thanh Thánh Kiếm vẫn không nằm trong tay hắn.

Hắn vừa lén nhìn sắc mặt ta, vừa dùng mắt đo đạc khoảng cách tới thanh Thánh Kiếm, tính toán xem nếu vung kiếm thì có chạm tới ta không.

"Bỏ mấy trò vớ vẩn đó đi. Nếu không muốn bị ăn đòn như ngày xưa."

Ta giải phóng ma khí, đè bẹp bọn họ. Cecilia mặt mày tái mét, ngã khụy xuống đất, còn Lyburn dù vẫn đang đứng nhưng hai chân đã run lẩy bẩy.

"...Dù có Thánh Kiếm thì cũng chẳng đánh lại được đâu."

Mới xả ra một chút khí tức mà đã phản ứng thế này rồi. Dù có là Dũng sĩ đi chăng nữa, nếu chưa vượt qua được giới hạn của con người thì đừng hòng đối đầu với ta. Hắn giờ mới chỉ là một Dũng sĩ chật vật mới tiêu diệt được một tên maein cấp thấp thôi.

Nếu Elvin mà thấy cảnh này, chắc chắn hắn sẽ cười vào mặt cho xem.

"Luminas, về thôi. Tốn thời gian đến nhân giới quá. Dũng sĩ hay Thánh Nữ gì cũng toàn lũ kém cỏi."

"Làm gì có kẻ nào đủ sức giết được Ma Vương chứ."

Luminas nói một cách chắc nịch. Lyburn cắn chặt môi, ánh mắt chuyển hướng sang Luminas. Cái nhìn hằn học như thể muốn nói, việc Luminas cứ đứng bên cạnh làm nũng ta còn chướng mắt hơn cả một kẻ mà hắn không thể với tới như ta.

Và rồi, đôi mắt Lyburn dần mở to.

"...Ngươi... Đừng nói là..."

Mái tóc vàng óng và đôi mắt xanh biếc. Một màu sắc phổ biến, nhưng nếu nói là hiếm thì cũng hiếm. Đừng bảo là hắn nhận ra Luminas chính là Công chúa rồi nhé?

"Kh-Khoan đã...!"

Người vượt qua được áp lực ma khí của ta không phải là Dũng sĩ mà là Thánh Nữ.

Cô ta đứng dậy từ lúc nào vậy.

Đúng như dự đoán, kẻ ngáng đường sau này không phải Dũng sĩ mà chính là Thánh Nữ. Cô ta túm lấy vạt áo ta.

"Dám dùng cái bàn tay bẩn thỉu đó mà chạm vào..."

Ánh mắt Luminas lạnh lẽo như một cánh đồng tuyết giữa mùa đông. Cậu không ngần ngại hất mạnh tay Thánh Nữ ra. Phủi phủi vài cái như thể vừa dính phải bụi bẩn là hàng khuyến mãi kèm theo. Thế nhưng, Cecilia không mảy may bận tâm đến phản ứng của Luminas mà tiếp tục nói.

"Luồng khí tức đen ngòm vờn quanh ngài đúng là ma khí mà ma tộc mang theo từ khi sinh ra... Nhưng làm sao... ngài lại nhận được sự ban phước của thần linh...?"

'Thì vì thực sự ta đã được thần linh ban phước chứ sao.'

Nhưng dù có nói sự thật thì Thánh Nữ cũng chẳng thể nào hiểu nổi. Hiện tại, cô ta vẫn đang trợn tròn mắt, không thể tin vào những gì mình vừa cảm nhận được.

Ta không lảng tránh ánh mắt đang soi xét mình một cách tỉ mỉ. Đứng ở một khoảng cách khá gần, ta và cô ta nhìn thẳng vào mắt nhau.

Khi màn đối mắt căng thẳng cứ thế kéo dài, Lyburn nhặt thanh Thánh Kiếm dưới đất lên và kéo Cecilia lùi lại phía sau. Cùng lúc đó, Luminas giật mạnh cánh tay ta.

"Ngài đang nhìn đi đâu vậy? Ngài thích Thánh Nữ sao?"

Nhìn kiểu gì cũng thấy rõ là đang ghen. Hành động đáng yêu đó khiến ta bất giác bật cười.

"Có em ở đây rồi, ta thích cô ta làm gì."

Đôi môi Luminas vừa mấp máy định nói gì đó thì đã bị tiếng quát của Lyburn cắt ngang.

"Cecilia, đừng tùy tiện lại gần hắn! Dù sao hắn cũng là Ma Vương. Ai biết hắn sẽ giở trò gì! Hôm nay hắn cũng định lợi dụng ma tộc để hại người mà."

Có vẻ Dũng sĩ lại tìm thấy sự tự tin khi nắm Thánh Kiếm trong tay. Hắn hiên ngang chĩa thẳng kiếm về phía trước. Y hệt như lần đó.

"Đồng bọn của ngươi đã bị thanh Thánh Kiếm này thiêu rụi rồi! Ngươi không thể xem thường ta được nữa đâu. Ta của bây giờ đã khác xưa rồi!"

"Đồng bọn? Ngươi nói ai cơ? Đừng bảo là cái tên maein ngươi vừa giết hôm nay nhé?"

"Maein...?"

"Đó là trường hợp con người biến thành ma tộc đấy. Mong ngươi đừng coi loại rác rưởi đó là đồng bọn của ta."

Có vẻ hắn không thể tin nổi những lời ta nói, khi ta gọi kẻ mà hắn đã phải dốc hết sức mới đánh bại được là "rác rưởi". Đến mức nhầm lẫn maein với ma tộc, lại còn bảo đó là đồng bọn của ta. Kiến thức về ma tộc của hắn quả thực quá sức hạn hẹp.

"Ha, ngươi đang nói dối."

Sự lựa chọn của hắn là chối bỏ sự thật.

"Chối bỏ à, cũng tốt thôi. Nếu vậy thì làm sao để các người quên luôn chuyện vừa xảy ra ở đây nhỉ?"

Việc Ma Vương xuất hiện giữa lòng thủ đô bị bại lộ sẽ rất rắc rối. Chà, dù có vẻ bọn đang lẩn trốn đã phát hiện ra rồi, nhưng nếu tên này cứ vác kiếm lùng sục khắp thủ đô đòi giết Ma Vương thì phiền phức lắm.

"Các người sẽ không có chút ký ức nào về việc đã gặp ta và Luminas."

"Ngài Lyburn, là ám thuật đấy! Không được nhìn vào mắt hắn...!"

"Quá muộn rồi."

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau là kết thúc. Ám thuật một khi đã xâm nhập thì không thể ngăn cản. Hai đôi mắt dần trở nên đờ đẫn. Và rồi, họ gục ngã xuống đất.

"Bọn họ ngủ rồi."

"Đúng vậy."

Đằng nào cũng bị lộ rồi, ám thuật có tác dụng thì tốt, không có cũng chẳng sao. Nói thật thì, vì mọi thứ giải quyết quá dễ dàng nên ta thấy hơi hụt hẫng.

"Lại làm rơi Thánh Kiếm nữa rồi. Đã bảo phải giữ chặt cái phao cứu sinh của mình rồi cơ mà."

Khi chìm vào giấc ngủ, thanh Thánh Kiếm tuột khỏi tay Lyburn. Chẳng làm gì mà tự dưng thấy mỏi vai quá. Và quan trọng nhất là, ta thấy có lỗi với Luminas.

"Chuyến đi chơi hiếm hoi lại bị phá hỏng mất rồi."

"Không sao đâu ạ. Tại mấy kẻ tép riu ngáng đường thôi mà. Hơn nữa, em đang rất tò mò về những lời Ngài vừa nói lúc nãy."

"Lời gì cơ?"

Đôi gò má của cậu nhóc ửng hồng như được nhuộm bởi cánh hoa hồng. Rồi cậu khẽ nói.

"Ngài bảo ngài nói thật lòng mà. Ngài bảo có em rồi thì Ngài sẽ không thích người phụ nữ đó nữa. Em... có thể mong đợi được không? Rằng một ngày nào đó, Ma Vương cũng sẽ nói với em câu y hệt như những gì em đã nói."

Cậu nhóc ngước nhìn ta với đôi mắt lấp lánh đầy hy vọng.

Trước Tiếp