Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Đối với ta, các người mới là cái ác. Người đã cứu rỗi ta không phải là con người, cũng chẳng phải thần linh, mà chính là Ngài ấy."
Luminas nhìn thẳng vào Lyburn và Cecilia, rành rọt tuyên bố.
"..."
Ta đã đến từ lâu và nghe lén toàn bộ cuộc đối thoại của ba người. Có lẽ vì ta đã đổi nhẫn với Mild nên Cecilia không cảm nhận được ma khí của ta.
Luminas thản nhiên nói lên sự thật, Dũng sĩ thì phẫn nộ tột độ, còn Thánh Nữ thì mang vẻ mặt bối rối, hoang mang.
"...Để xem Luminas sẽ xử lý thế nào."
Từ trên cao, ta lặng lẽ quan sát Luminas với ánh mắt thâm trầm.
"C-Có phải cậu đã bị tẩy não rồi không?"
Đường hoàng bênh vực Ma tộc trước mặt Thánh Nữ và Dũng sĩ thì nghe câu đó cũng chẳng oan. Sự lo lắng trong ta bắt đầu nhen nhóm. Nếu cứ tiếp tục thế này, Luminas sẽ bị gắn mác kẻ phản bội mất!
Với ngoại hình khó quên của Luminas, sẽ rất rắc rối nếu con người coi em ấy là đồng bọn của Ma tộc. Cứ đà này, biết đâu em ấy thực sự sẽ không có chỗ đứng ở nhân giới.
"Nhưng mà... không nhận ra nhau luôn sao."
Dù mang tiếng là người nhà. Dĩ nhiên cũng dễ hiểu thôi vì từ nhỏ họ đã không gặp mặt. Và cả cái "núi" người chất đống đằng kia là sao? Mild báo cáo là có mấy gã khả nghi tiếp cận. Là bọn chúng à?
"Tẩy não? Cecilia, tên đó thực sự có sức mạnh lớn mạnh sao?"
"Vâng! Đôi mắt của tôi không thể nhìn nhầm được. Mới nãy thôi tôi còn cảm nhận được ma khí từ bên cạnh cậu ấy. Chắc hẳn ma tộc đã phát hiện ra cậu ấy trước chúng ta và giở trò gì đó. Nhưng... cậu ấy hoàn toàn trong sạch..."
Quanh đây đúng là có dấu vết Mild từng ở lại, nhưng trên người Luminas – người đang bị nghi ngờ là bị tẩy não – lại chẳng có lấy một tia ma khí nào.
Cecilia cố gắng thức tỉnh Luminas.
"Cậu phải thoát khỏi sự cám dỗ của cái ác! Cậu là người được thần linh ban phước! Cậu không phải là loại người có thể hòa nhập với ma tộc đâu."
"Đó không phải việc để các người phán xét."
Thế nhưng, Luminas lạnh lùng vạch ra một ranh giới rõ ràng. Lời nói của em ấy như một bức tường thành kiên cố chặn đứng Cecilia, còn Lyburn thì lắc đầu. Hắn nhìn Luminas bằng ánh mắt thương hại như nhìn một con cừu non lạc lối.
"Cecilia, nếu cô đã nói vậy thì chắc chắn hắn sở hữu sức mạnh đáng gờm rồi. Hắn đã lọt vào mắt xanh của ma tộc trước khi chúng ta tìm thấy. Có lẽ lúc đó bọn chúng đã lôi kéo hắn về phe mình. Giết tên ma tộc bên cạnh rồi tìm cách đưa hắn trở lại bình thường có vẻ dễ dàng hơn đấy."
Ý chí tiêu diệt ta của Dũng sĩ quả là đáng khen. Và cùng lúc đó, sắc mặt Luminas thay đổi hẳn.
"Giết Ngài ấy...? Hôm nay sao lại có nhiều kẻ dám xúc phạm người ta yêu thế nhỉ."
"Người yêu?"
"Các người chẳng biết cái gì cả. Rằng Ma Vương tốt bụng và dịu dàng đến nhường nào. Dù chẳng biết chính nhờ sự khoan dung của Ngài ấy mà các người mới còn được thở đến tận bây giờ, thế mà dám già mồm đòi giết Ngài ấy."
"Ma Vương...? Ngươi quen biết Ma Vương sao!"
Mắt Lyburn trợn trừng, hắn gào lên bắt Luminas phải khai ra chỗ ở của Ma Vương ngay lập tức. Đương nhiên, Luminas chỉ cười khẩy đáp lại.
"Biết chứ. Ngài ấy là người ta yêu, là người đã cứu rỗi ta cơ mà."
"Bênh vực Ma Vương...? Lại còn yêu? Ngươi không phải là đàn ông sao?"
"Bỏ ngay cái thói phân biệt giới tính thiển cận đó đi."
"Không, bỏ chuyện đó qua một bên, ngươi có biết hắn ta là kẻ thế nào không? Ta không bao giờ quên được cái bóng dáng hiện thân của cái ác đó!"
Ta từng làm gì đến mức để Dũng sĩ phải phẫn nộ nhường ấy nhỉ? Ta chỉ nhớ mỗi cảnh tóm cổ thằng nhóc đang lao vào ta rồi xách bổng lên thôi mà.
"Ta đã vượt qua quá khứ đau thương đó và trưởng thành! Ma Vương... Ma tộc là giống loài không bao giờ có thể tha thứ! Kẻ yêu một ác nhân như ngươi cũng là cái ác! Trước khi ngươi dùng sức mạnh đó phục vụ cho Ma tộc, ta sẽ chính tay kết liễu ngươi!"
Màn độc diễn của Lyburn mất trí chính thức bắt đầu.
Có phải vì chuyện xảy ra lúc còn nhỏ nên trí nhớ cậu ta có vấn đề không? Ta có thể thề là ta chưa từng làm điều gì khiến Dũng sĩ phải ôm hận đến mức đó.
Mất đi lý trí, Dũng sĩ lao đến định dùng Thánh Kiếm kết liễu con người. Ta cũng hơi bối rối vì không ngờ kẻ mang danh Dũng sĩ lại dám lao vào đòi mạng Luminas. Từ phía sau, Cecilia hét lên.
"Ngài Lyburn, khoan đã! Cậu ấy là con người! Cậu ấy không phải ma tộc!"
"Tay sai của ma tộc thì phải giết! Hắn là mối đe dọa đối với chúng ta!"
"Cái thằng khốn điên rồ này!"
Ta vô thức thét lên một tiếng chói tai.
Thế nhưng, Thánh Kiếm chưa kịp chạm vào Luminas đã bị dội ngược lại bởi một lớp màng bảo vệ. Trong lúc Lyburn còn đang kinh ngạc, Luminas đã gạt chân ngáng cậu ta ngã nhào, rồi lập tức đè lên khống chế.
"Đây là việc Dũng sĩ nên làm sao?"
Ta đang trong tư thế chuẩn bị lao xuống đành cứng đờ tại chỗ, còn Cecilia thì từ từ mở hé mắt khi nghe thấy giọng nói tỉnh bơ của Luminas.
Ta bất giác muốn vỗ tay tán thưởng.
Ta chỉ muốn đi rêu rao cho cả thế giới biết rằng đứa trẻ vừa hạ gục Dũng sĩ kia chính là người do một tay ta nuôi nấng. Về Ma Giới phải kể ngay chuyện này cho Elvin mới được. Chắc chắn hắn sẽ vừa chối đây đẩy bảo "Không thể nào", nhưng trong lòng lại tự hào phổng mũi cho xem.
"Ngươi thì biết cái gì. Không biết gì thì đừng có phán xét bừa bãi. Nếu ngươi định giết Ma Vương, thì ta sẽ giết ngươi."
Lyburn không giấu nổi sự hoang mang khi bị tước mất Thánh Kiếm, trái lại, một lưỡi dao găm nhỏ xíu kề sát cổ đang đe dọa mạng sống của hắn.
"N-Ngài Lyburn!"
Luminas liếc đôi mắt lạnh lùng về phía Cecilia khiến cô nàng giật mình lùi lại một bước. Ánh mắt đó như muốn nói rằng, nếu cô ta dám bước thêm một bước, lưỡi dao kia sẽ đâm thẳng vào mục tiêu.
"N-Ngươi có biết ta là ai không mà dám chĩa kiếm vào ta!"
"Là kẻ định giết người ta yêu chứ ai. Nghe danh Dũng sĩ, ta thấy quả thật rất hợp với ngươi đấy. Một kẻ hữu dũng vô mưu vì chẳng biết cái thá gì. Chắc hẳn ngươi tự coi mình là hiện thân của công lý nhỉ?"
"Ngươi nói gì..."
"Nếu gọi Ma tộc là cái ác, vậy ngược lại, con người là cái thiện sao? Nếu thế thì tại sao lại đối xử với ta như vậy? Khi ta lê lết trên mặt sàn bẩn thỉu, người duy nhất bước đến bên ta chỉ có Ngài ấy. Bọn khốn các người có kẻ nào thèm đoái hoài đâu. Khi mùi thối rữa bốc lên nồng nặc, chính lũ các người đã hất tay ta ra vì chê bẩn. Còn người đưa tay ra kéo ta lên lại là Ngài ấy. Lúc nào cũng là Ngài ấy. Ngươi sống ở một thế giới khác nên làm sao mà hiểu được."
Từ trên cao, ta thẫn thờ nghe những lời Luminas nói.
Giọng nói chất chứa phẫn nộ của em ấy khiến ta nhớ lại những thái độ mà em ấy từng thể hiện. Ta cứ đinh ninh rằng Luminas ghét con người một cách mù quáng chỉ vì bị ảnh hưởng bởi thái độ của những ma tộc khác.
Ta nghĩ rằng, vì em ấy không tiếp xúc với con người từ khi còn nhỏ, nên trong quá trình khôn lớn, em ấy sẽ hiểu rằng giống như Ma tộc có kẻ tốt người xấu, con người cũng có người tốt kẻ xấu.
Ta xin nhắc lại, ta không mong em ấy yêu thương tất cả con người. Ta chỉ mong em ấy hiểu rằng, giống như ma tộc có kẻ thiện người ác, con người cũng vậy.
Nhưng đó chỉ là lòng tham của ta.
Giữa chốn Hoàng cung đông đúc ấy, chẳng một ai chúc mừng sự ra đời của em. Bị vứt bỏ tại một cung điện không tên, em chỉ có mẹ làm bạn. Và tất cả những kẻ trong Hoàng cung đó đều cầu mong mẹ con em chết đi.
"Ngươi định bảo vệ Ma Vương đến mức này sao...? Một kẻ là con người như ngươi?"
"Ngài ấy mạnh đến mức chẳng cần ta giúp... nhưng ta vẫn sẽ bảo vệ. Vì ta thích ánh mắt ấm áp Ngài ấy dành cho ta. Bàn tay xoa đầu ta, vòng tay ôm lấy ta, ta thích tất cả mọi thứ thuộc về Ngài ấy. Ma tộc hay con người, chẳng quan trọng."
"Ngươi là con người! Ngươi không thể sống chung với ma tộc! Ngay từ đầu ma tộc và con người đã ở thế đối đầu! Hắn giết bao nhiêu con người mà lại đi cứu ngươi sao. Tỉnh lại đi! Cecilia, chắc chắn hắn bị tẩy não rồi! Mau giải trừ cho hắn! Cô thì chắc chắn làm được mà!"
"Không... cái đó..."
"Làm sao mà giải trừ được. Vì ta có bị tẩy não đâu."
Lyburn tặc lưỡi, trừng mắt nhìn Luminas. Ánh mắt hắn nhìn Luminas giờ đây như nhìn một kẻ biến chất.
"Cho là không bị tẩy não đi. Vậy thì ngươi đã bị những lời đường mật của Ma Vương lừa phỉnh rồi. Hãy nghĩ đến chênh lệch tuổi thọ giữa ngươi và Ma Vương xem. Ngươi chỉ là một món đồ chơi không hơn không kém."
"Ta đã... bảo ngươi cẩn thận cái miệng rồi mà. Vốn dĩ ta biết mình là con người nên sẽ chết trước. Khi ta già yếu và bệnh tật, ta sẽ chết, để lại Ma Vương một mình."
Lời Luminas nói rất đúng. Chết là hết. Nếu Luminas chết, ta sẽ... Ngực ta như bị một tảng đá lớn đè nặng.
"Nhưng thế thì đã sao? Nếu vậy, ta chỉ cần quay lại bên cạnh Ngài ấy là được."
Một lời khẳng định chắc nịch, không mang một chút giả dối.
"Chết là hết. Ngươi đang nói nhảm gì..."
"Chỉ cần nghĩ đến việc bên cạnh Ngài ấy có một kẻ khác không phải là ta thôi cũng đủ khiến ta điên tiết mà sống dậy rồi."
Nghe Luminas nói vậy, ta có cảm giác em ấy sẽ làm được thật. Ta bất giác bật cười nghếch ngác. Lời Nyx nói cấm có sai. Có lẽ chính ta mới là kẻ đang sợ hãi.
Luôn miệng lấy cớ muốn tốt cho Luminas mà đem chuyện chênh lệch tuổi thọ ra để nhắc nhở, nhưng thực chất, kẻ sợ hãi hơn cả lại là ta.
Nỗi mất mát khi em ấy ra đi. Ta thừa hiểu bản thân sẽ phát điên vì nỗi đau ấy như thế nào.
'Tuyệt quá...'
Ta sắp đổ đứ đừ trước vẻ ngầu lòi của Luminas mất rồi. Không, đổ rồi chứ còn gì nữa? Vì cảm xúc dâng trào mất kiểm soát, chiếc nhẫn trên tay ta vỡ vụn.
"M-Ma khí kinh hoàng này là...!"
Cecilia đang theo dõi màn đối đầu giữa Luminas và Lyburn, vừa cảm nhận được ma khí đã nhìn ta với ánh mắt tái mét. Ta từ từ thu cánh, hạ xuống đất.
"Ma Vương!"
Luminas lập tức buông Lyburn ra. Chẳng thèm đoái hoài đến kẻ đang ho sặc sụa ôm cổ đứng dậy, em ấy vẫy đuôi rối rít như cún con thấy chủ, chạy ào đến chỗ ta.
"Luminas..."
"Vâng, Ngài gọi em ạ."
Chắc em ấy không biết ta đã nghe lén từ trên cao nãy giờ đâu...
"Hôm nay... xin lỗi em nhé."
Ta nợ Luminas quá nhiều lời xin lỗi.
"Ma Vương không có gì phải xin lỗi em cả."
"Nhưng mà..."
"Ừm... Nếu Ngài thấy bận tâm thì có thể đáp ứng một thỉnh cầu của em được không?"
"Thỉnh cầu gì? Em cứ nói đi."
"Hôm nay, xin Ngài hãy dành trọn vẹn cả ngày cho em. Đừng có tùy tiện bay đi mất như lúc nãy nữa nhé."
Luminas hơi ngước mắt lên nhìn ta với vẻ nũng nịu đáng yêu, xin ta đừng bỏ em ấy lại một mình mà hãy luôn ở bên cạnh. Trong vô thức, ta nhẹ nhàng v**t v* má Luminas và đặt một nụ hôn lên đó.
Mắt Luminas mở to tròn.
Luminas là một sự tồn tại vô cùng đáng yêu đối với ta. Đáng yêu đến mức khó mà buông tay được.
"Đương nhiên rồi. Ta sẽ chỉ tập trung vào em thôi."
Cảm nhận được bầu không khí mờ ám giữa ta và Luminas, Lyburn và Cecilia đứng bên cạnh chỉ biết há hốc mồm kinh ngạc.