Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Một buổi chiều nắng ấm chan hòa hắt qua khung cửa sổ.
Trong một ngày đẹp trời thế này, ta lại đang héo mòn trong phòng làm việc, gục mặt xuống bàn, tay liên tục đóng mộc cộp cộp.
"Ở đây vẫn còn nữa ạ."
Vừa giải quyết xong một chồng thì lại có một chồng khác chờ sẵn. Trên giấy trắng mực đen chi chít, ta vẫy vẫy tập tài liệu, than vãn:
"Sao dạo này giấy tờ trình lên nhiều thế?"
"Biết làm sao được ạ, nhân giới bây giờ có còn lại gì đâu."
"Thì cũng biết thế."
Hầu hết giấy tờ ta đang xử lý đều liên quan đến nhân giới. Ma Giới đã đi vào ổn định, chuỗi ngày bình yên cứ thế tiếp diễn. Chiến tranh kết thúc thì đương nhiên là vậy rồi.
Nhưng nhân giới thì khác. Việc cải tạo một vùng đất hoang tàn thành một thành phố có thể sinh sống được đòi hỏi phải chú tâm rất nhiều thứ.
Công việc phức tạp và khó nhằn hơn ta tưởng rất nhiều. Vì không có đường nối giữa Ma Giới và nhân giới nên tiến độ lại càng chậm chạp.
"Để em giúp ngài nhé?"
Bên cạnh ta, Luminas đang vừa bóp vai vừa động viên ta cố lên. Nhưng trước mặt em ấy cũng chất đống một núi giấy tờ chẳng kém gì ta. Và sắc mặt của các Phụ tá ra vào phòng làm việc của ta ai nấy đều thảm thiết như đưa đám.
Ta chỉ việc đóng mộc là xong, nhưng họ thì phải đọc và xử lý toàn bộ nội dung trong đó. Ta là người chỉ đọc những thứ đã được chắt lọc, nên ta càng không có quyền than vãn.
"...Không sao. Ta sẽ cố gắng hơn. Xin lỗi em, đang được nghỉ ngơi mà lại..."
"Nếu thấy có lỗi thì tối nay ngài nhớ về phòng ngủ là được."
Luminas lại buông ra những lời đáng sợ.
"Ờ... chuyện đó... e là hơi khó... Em cũng thấy đấy, giấy tờ nhiều thế này mà."
Nghe ta trả lời một cách ngập ngừng, lông mày em ấy khẽ giật giật. Lý do khiến em ấy phật lòng rất đơn giản.
Vốn dĩ ta đã bận, nay lại càng bận hơn nên chẳng thể tận hưởng khoảng thời gian tân hôn trọn vẹn, và ta lại còn lấy cớ bận rộn để trốn tránh việc về phòng.
Không phải vì ta ghét bỏ gì Luminas. Mà là vì thể lực của ta có hạn... Luminas vì không được hưởng tuần trăng mật đàng hoàng nên đâm ra ấm ức, và em ấy đã trút hết nỗi ấm ức đó vào chuyện "giường chiếu". Quả thực ta không kham nổi.
Đã bận bù đầu bù cổ rồi mà...!
Lòng tham của con ngựa đứt cương kia quả là không đáy. Biết thế lúc đó ta đã không làm vậy... Giờ có hối hận thì cũng đã muộn. Bát nước đổ đi sao lấy lại được.
Luminas là kiểu người không bao giờ bỏ lỡ cơ hội, chỉ cần ta gật đầu một lần là em ấy sẽ lấy đó làm cớ để vồ lấy ta ngay, báo hại ta không biết bao nhiêu lần sáng hôm sau thức dậy mà mắt mở không lên.
Đây chính là hậu quả của việc vuốt râu hùm. Và nó khiến ta bắt đầu thấy sợ bóng đêm.
"Ma Vương."
Luminas cười tươi gọi tên ta. Người ta thường nói cười mà mắt không cười là rất đáng sợ, nhưng Luminas thì cười cong cả khóe mắt, và điều đó còn đáng sợ hơn gấp vạn lần.
"T-Ta cũng muốn ở bên em lắm chứ!"
"...Thật không ạ?"
"T-Tất nhiên rồi!"
Nghe vậy, sắc mặt em ấy có vẻ đã giãn ra đôi chút. Ta thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nói đi cũng phải nói lại, chắc ta phải đích thân đến nhân giới một chuyến xem sao. Hiện tại, mọi việc ở nhân giới đều giao cho Dylan xử lý, nhưng một mình hắn chắc không kham nổi.
Hơn nữa, ta nghe phong phanh có tiếng nói bất mãn nổi lên từ phía đó.
Nguyên nhân là do những kẻ từng là thuộc hạ của Halstel, từ con người bị biến thành maein. Có kẻ tự nguyện trở thành maein vì khát khao sức mạnh hoặc để sống sót, nhưng cũng có những kẻ bị Halstel ép buộc làm vật thí nghiệm.
Họ đã phải đánh đổi mạng sống trong một cuộc chiến vô nghĩa mà họ chẳng hề mong muốn, hoặc phải sống một cuộc đời bị coi như công cụ thí nghiệm.
Vậy nên, việc họ có ác cảm với ma tộc là điều đương nhiên. Đối với họ, Halstel hay những ma tộc, Ma Vương cai trị bọn họ cũng chẳng có gì khác biệt.
Hiện tại thì họ đang ngoan ngoãn tuân lệnh vì sợ hãi, nhưng họ giống như một quả bom nổ chậm có thể phát nổ bất cứ lúc nào.
"Không biết khi nào thì nên đến nhân giới đây..."
Ngay lúc ta đang suy nghĩ vẩn vơ, một tiếng gọi tên ta vang lên từ đằng xa.
"M-Ma Vương! Có biến rồi ạ!"
"Hửm?"
Ngẩng đầu lên, ta thấy một ma tộc đang bay với tốc độ bàn thờ về phía cửa sổ. Luminas nhanh tay mở toang cửa sổ.
Tên ma tộc liền lộn nhào mấy vòng trên sàn rồi hạ cánh cái rầm ngay trước mặt ta. Nếu Luminas mở cửa sổ chậm một giây thôi, chắc cái cửa kính đã tan tành rồi.
Elvin lúc đầu cũng hốt hoảng trước sự xuất hiện đột ngột này, nhưng sau khi nhận ra đó là ai, hắn liền ghé sát tai ta thì thầm:
"Là ma tộc được cử đến nhân giới ạ. Cấp dưới của Dylan."
"...Có chuyện gì mà cuống cuồng lên thế?"
Nhìn cái điệu bộ hớt hải, vứt hết cả phép tắc lễ nghi của hắn là đủ hiểu. Cứ nhìn cú đáp đất chấn động lúc nãy thì biết hắn đã phải bay với tốc độ kinh hồn bạt vía đến mức nào.
"B-Bạo loạn rồi ạ!"
Cái viễn cảnh mà ta vừa mới lờ mờ hình dung trong đầu giờ đã thành sự thật và dội thẳng vào tai ta. Ta giật mình thon thót. Chuyện râm ran bất mãn thì ta có nghe qua, nhưng bạo loạn thì...?
"Quả nhiên giết sạch bọn chúng mới là cách giải quyết tốt nhất."
Trái ngược với sự hoảng hốt của ta, Luminas chỉ thản nhiên lẩm bẩm như thể đã đoán trước được kết cục này.
"Dù sao thì giết người cũng không phải là cách hay! Quy mô lớn không? Có đông người tham gia không?"
"Ờ... Cũng không đông lắm đâu ạ. Chỉ là vài thành phần quá khích làm loạn thôi, chắc ngài Dylan sẽ sớm dẹp yên được..."
"Ý ngươi là vụ này giống như châm mồi lửa cho một cuộc bạo loạn lớn hơn đúng không."
"Vâng ạ..."
Ngay cả Elvin – kẻ trước đây từng đề xuất tha mạng cho chúng – khi nghe hai chữ "bạo loạn" cũng tức đến mức thở phì phò, tán thành với quan điểm của Luminas và gào lên đòi giết sạch lũ vô lại đó ngay lập tức.
"Ái chà, phải làm sao đây..."
"Dù hơi phiền phức nhưng chắc ngài phải thân chinh đến nhân giới một chuyến rồi ạ."
Thế là việc ta phải đến nhân giới đã được quyết định.
"Cuối cùng cũng phải đi sao?"
Luminas đứng cạnh lẩm bẩm với vẻ mặt đầy bất mãn. Elvin cũng phản đối kịch liệt việc ta đến vùng đất đang xảy ra bạo loạn.
"Ma Vương, thần kịch liệt phản đối!"
"Nhưng ta vẫn phải đi. Bạo loạn xảy ra rồi cơ mà. Cho dù Dylan có thể giải quyết được, nhưng hắn đang phải gánh vác biết bao nhiêu việc, làm sao ta có thể ngồi yên một chỗ được. Chà, chắc ta phải xa Lâu đài một thời gian dài rồi..."
Nghĩ đến việc phải xa Luminas một thời gian cũng hơi buồn, nhưng nếu muốn gặp thì khoảng cách đó cũng chẳng là vấn đề gì.
"Ngươi nghĩ mất bao lâu để dẹp yên vụ này?"
"Chắc cũng phải mất vài tháng..."
Vừa nghe xong, ánh mắt của hai người kia lập tức trở nên sắc lẹm. Tên ma tộc vô tình trở thành tấm bia hứng chịu những ánh nhìn mang hình viên đạn đó run rẩy rụt cổ lại.
"Th-Thần xin lỗi."
"Hai người thôi đi. Tưởng ta muốn đi lắm chắc? Đây đâu phải là chuyện thích hay không thích."
Nghe ta nói vậy, Luminas xoa cằm đăm chiêu suy nghĩ điều gì đó. Thấy phản ứng đó, ta thở phào nhẹ nhõm vì nghĩ rằng em ấy đã hiểu cho ta.
Bây giờ phải giải quyết vấn đề trước mắt đã. Tới đó rồi phải làm gì mới là quan trọng.
"Không có vấn đề gì đặc biệt chứ? Bọn họ có bị đối xử bất công không?"
"Tuyệt đối không ạ! Bọn thần cũng đang bị ngài Dylan hành hạ cho lên bờ xuống ruộng đây! Tình cảnh cũng bi đát như nhau cả thôi! Hơn nữa, bọn thần cũng đã giải thích rõ với họ rằng việc tái thiết nhân giới cũng mang lại lợi ích cho họ. Dù sao thì đó cũng là quê hương của họ, chắc họ cũng không muốn rời đi đâu!"
Đúng lúc đó, Luminas đột nhiên vỗ vai ta và lên tiếng.
"Nhắc mới nhớ, chúng ta vẫn chưa đi tuần trăng mật phải không ạ?"
"Hả? Tuần trăng mật á?"
"Vâng. Tuần trăng mật đó ạ."
Ta chớp chớp mắt nhìn em ấy. Đang yên đang lành sao tự dưng lại lôi chuyện tuần trăng mật ra đây? Đúng là chúng ta chưa đi thật. Nói chính xác hơn là không có cơ hội để đi.
"Đang lúc nước sôi lửa bỏng thế này mà em còn tâm trí nghĩ đến chuyện đi chơi sao!"
"Đương nhiên rồi. Em tuyệt đối không cho phép ngài bỏ em lại đâu. Mới cưới nhau được có một tháng mà đã bỏ vợ ở nhà đi biền biệt sao? Lại còn là công tác dài hạn nữa chứ? Em không chấp nhận đâu."
Em ấy vừa vòng tay ôm cổ ta vừa nhẹ nhàng thì thầm, nhưng trong lời nói lại chứa đầy sát khí. Chẳng dám nhìn thẳng vào mặt em ấy nữa.
"T-Tất nhiên rồi. Em cũng sẽ đi cùng mà. Bỏ em lại một mình ở Lâu đài thì buồn chán lắm. Hahaha..."
Thật ra ta định làm ngược lại cơ. Định giao phó Lâu đài cho Luminas cai quản rồi một mình đến nhân giới. Nhận được câu trả lời ưng ý, Luminas nở nụ cười đắc thắng.
"Ngài muốn đi đâu nào? Cuối cùng thì ngài cũng thực hiện được lời hứa lúc trước rồi. Em vẫn nhớ rõ ngài từng nói muốn cùng em đi chu du khắp nhân giới cơ mà."
"Ừm... Luminas à, chúng ta đi dẹp loạn chứ có phải đi du lịch đâu."
Câu đó là ta nói với Halstel cơ mà. Tuy nhiên, lúc này mà từ chối lời đề nghị đi du lịch nhân giới của em ấy thì quả thực rất khó.
Luminas nở nụ cười tự tin như thể mọi thứ đã nằm trong tính toán của mình.
"Thì chỉ cần nhanh chóng dẹp yên cuộc bạo loạn là được chứ gì."
"Không, chuyện đó đâu có dễ dàng thế. Dù sức mạnh của bọn họ không đáng kể nhưng..."
Thế nhưng, cuộc bạo loạn lại được dẹp yên một cách vô cùng dễ dàng, ngoài sức tưởng tượng của ta.
"Ờ... Làm... làm thế này là được sao?"
Ta đứng nhìn khung cảnh trước mắt với vẻ mặt ngớ ngẩn. Lý do cuộc bạo loạn được dẹp yên nhanh chóng rất đơn giản.
"Những kẻ khơi mào cuộc bạo loạn vốn dĩ là con người, nên em nghĩ giao việc này cho Cecilia là hợp lý nhất. Cô ấy từng là Thánh Nữ nên chắc chắn sẽ nhận được sự ủng hộ từ phía con người. Hơn nữa, cô ấy không hề sa ngã thành ma tộc mà lại trở thành thiên thần, lại còn là vật chứa của thần linh nữa, nên việc thuyết phục bọn họ sẽ rất dễ dàng."
Những kẻ vẫn còn giữ lại ký ức thời làm người chắc chắn không thể nào quên được hình ảnh Thánh Nữ Cecilia.
"Nhắc mới nhớ, trước đây cũng nhờ có Cecilia mà chúng ta mới dễ dàng thu phục lòng người... Nhìn cái cách họ tôn sùng cô ấy kìa, nếu mà để thần linh giáng trần thêm lần nữa... chắc chắn họ sẽ phát cuồng lên mất."
Ngay khi Cecilia dang rộng đôi cánh trắng muốt, bọn họ lập tức hò reo vang dội tên cô. Dù vẫn còn lác đác vài kẻ tỏ vẻ nghi ngờ, nhưng phần lớn đều rất nhiệt tình hợp tác nên ta cũng không đòi hỏi gì thêm.
"Thế này là coi như giải quyết xong rồi nhỉ?"
"...Ừ."
Cảm giác như mọi thứ được giải quyết quá dễ dàng, nhưng dù sao kết quả tốt đẹp là được.
"Vậy thì, ngài thưởng cho em đi. Bằng một buổi hẹn hò nhé."