Nàng Công Chúa Bị Bắt Cóc Thật Kỳ Lạ!

Chương 129

Trước Tiếp

Nhớ lại cái ngày hai đứa bắt đầu ngủ chung một phòng. Đó là vào sáng hôm sau đêm tân hôn. Luminas dõng dạc tuyên bố từ nay sẽ ngủ chung phòng.

Ta bảo có cần thiết phải thế không, em cũng có phòng riêng mà, dọn đồ đạc sang đây cũng lích kích lắm, thôi cứ ngủ riêng đi.

Vừa nghe xong, khuôn mặt em ấy lập tức sầm lại đáng sợ. Lúc đó Luminas đã gắt lên, hỏi ta định "ăn bánh trả tiền" hay sao. Trước cái lý lẽ cùn và khí thế bức người đó, ta lỡ miệng gật đầu cái rụp.

"Phải rồi. Làm sao Công chúa có chuyện tránh mặt Ma Vương được. Ngài nhìn Công chúa... à không, Vương phi đi, ngài không nhận ra sao? Nghe ngài bảo muốn ngủ riêng mà mắt ngài ấy hằn lên tia máu kìa, cuối cùng ngài ấy cũng thuyết phục được ngài ngủ chung phòng đúng không? Tại ngài ấy mà ta mất đi niềm an ủi duy nhất rồi đấy!"

"...Chưa bỏ cuộc à?"

Vốn định tiếp tục hầu hạ ta như trước, nhưng Elvin đành ngậm đắng nuốt cay từ bỏ ý định đó vì sự cản trở của Luminas. Em ấy tuyên bố thẳng thừng, ta là vợ, là Vương phi của ngài ấy, sao ta có thể để kẻ khác hầu hạ chồng mình được chứ.

"Xem ra quan hệ giữa ngài Elvin và Vương phi vẫn chẳng cải thiện chút nào nhỉ."

"Thì tại cái thằng đó lúc nào cũng chọc tức ta! Nhưng mà hôm nay ta là người đầu tiên gửi lời chào buổi sáng đến Ma Vương nên ta sẽ tạm tha cho hắn."

"Có mỗi chuyện đó mà cũng tự đắc..."

Chẳng hiểu sao cả hai đều đã lớn tuổi rồi mà tính tình chẳng chịu thay đổi gì sất. Thấy hai người cãi nhau chí chóe, đám Phụ tá bật cười lắc đầu ngao ngán, rồi quay sang hỏi ta:

"Hai người họ ghét nhau từ xưa rồi hả ngài?"

Nghe câu hỏi của Phụ tá, ta xua tay, ra hiệu đừng có nhắc đến chuyện đó.

"Bọn họ là kẻ thù không đội trời chung đấy. Hở ra là cãi cọ, gây sự với nhau. Ngươi cũng nên nhịn đi một chút đi. Bây giờ ngươi đâu còn là đối thủ của Luminas nữa."

Khác với ngày xưa, bây giờ Elvin có dốc hết sức bình sinh cũng chẳng có cơ hội nào thắng được Luminas. Chính vì biết rõ điều đó nên hắn mới càng thêm tức tối.

"Hừ hừ hừ..."

Thấy hắn tức đến mức cắn rách cả khăn tay, ta chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Dù sao thì chuyện đó cũng chẳng quan trọng.

"Nhưng mà... cứ thấy lạ lạ sao ấy. Hay là do ta bám dính lấy em ấy quá nên em ấy thấy phiền? Hay là chán ta rồi?"

"Làm gì có chuyện đó chứ!"

Một nữ Phụ tá đứng cạnh bỗng dưng bật dậy hét lớn.

"Ôi, thần xin lỗi ạ."

Cô ta vội vàng ngồi xuống và giả vờ cắm cúi vào đống giấy tờ.

"...Thế ngài có đoán được lý do gì không?"

"Ừm, để xem nào? Tại ta cứ ôm em ấy như ôm gối ôm chăng? Ban đầu ta cứ nghĩ ngủ chung phòng sẽ bất tiện lắm, nhưng hóa ra không phải vậy. Ôm một cục bông ấm áp đi ngủ khiến ta ngủ ngon hơn hẳn."

"Chắc chắn là vì lý do khác rồi ạ."

"...Nếu biết là lý do gì thì ta đã chẳng phải đau đầu thế này."

Tuy nhiên, nguyên nhân khiến ta phải trăn trở thực ra là chuyện khác. Tại sao ta đã chủ động "bật đèn xanh" mà em ấy vẫn không chịu "đớp"? Tại sao ta cố tình đụng chạm s* s**ng mà em ấy vẫn cứ trơ ra nhắm mắt ngủ đến sáng? Dù ta đã thể hiện rõ ràng đến thế, Luminas vẫn cứ dửng dưng như không.

"Mà rõ ràng là ta đã ngầm ngỏ ý muốn làm 'chuyện đó' rồi cơ mà."

"Ngài bảo muốn làm 'chuyện đó'... À, không ạ. Dù có tôn kính Ma Vương đến mức nào thì thần cũng không thể nghe tiếp chuyện này được đâu ạ."

Ta biết thừa nếu nói ra chuyện này chắc chắn sẽ khiến mọi người sốc, nhưng với ta đây là một vấn đề khá nghiêm trọng. Ta đang bứt rứt đến phát điên đây này.

"Thì ta cũng có định kể cho ngươi nghe đâu. Nhưng mà em ấy không hề có phản ứng gì cả. Theo ta thấy thì Luminas cũng muốn làm cơ mà? Vậy mà em ấy chẳng bao giờ chủ động đòi hỏi ta cả!"

Ta tức giận hậm hực. Rõ ràng hôm động phòng em ấy là người chủ động tấn công trước, vậy mà từ đó đến nay cứ để ta "phòng không chiếc bóng"! Chẳng lẽ hôm đó ta rên la thảm thiết quá nên em ấy sợ? 

Ta biết em ấy vì lo cho ta nên mới cư xử cẩn trọng như vậy. Việc bắt ta ăn sáng đều đặn để bồi bổ sức khỏe cũng là một phần trong sự chu đáo đó, và nhờ vậy mà sức khỏe của ta cũng đã khá lên nhiều. Vấn đề là, ta thấy cơ thể mình đã hoàn toàn ổn rồi nên mới "đánh tiếng", vậy mà em ấy cứ làm lơ.

Làm người ta ghiền "chuyện đó" rồi giờ lại bỏ mặc thế này...!

"Biết rồi, xin ngài đừng nói nữa..."

Mới nghe có 1 phút mà Elvin trông như già đi cả chục tuổi vì hứng chịu cú sốc văn hóa quá lớn. Trái ngược hoàn toàn với hắn, các Phụ tá khác, đặc biệt là phái nữ, lại tỏ ra cực kỳ hào hứng.

"X-Xin ngài hãy kể chi tiết hơn đi ạ!"

"Hả? Các cô á?"

"Vâng! Bọn thần sẽ giúp ngài giải quyết chuyện này."

"Có cách nào sao?"

"Ma Vương chỉ cần ra tay quyến rũ ngài ấy là xong!"

"Đúng vậy! Chắc chắn ngài ấy sẽ 'sập bẫy' ngay tắp lự!"

"Qu-Quyến rũ á?"

Thấy bọn họ tỏ ra nhiệt tình như thể chuyện của mình, ta cũng có chút bối rối. Hơn nữa, nghe bọn họ thao thao bất tuyệt, ta chợt nhớ lại đã từng nghe cái giọng điệu vừa lo lắng vừa phấn khích này ở đâu đó rồi.

"Đừng bảo các cô là..."

Những người đã xúi giục Luminas trong đêm tân hôn... đúng không?

"Ngài đã biết cách quyến rũ chưa ạ?"

Nhưng ta không còn thời gian để bận tâm về chuyện đó nữa. Bởi vì bọn họ bắt đầu tuôn ra một tràng "bí kíp" quyến rũ vô cùng tâm huyết. 

Một vài tên nhát gan đã hoảng hốt bỏ chạy, nhưng ta thì lại đang bận rộn hí hoáy ghi chép những tuyệt chiêu quyến rũ đó vào một góc của tờ tài liệu lúc nào không hay.

"Nếu ngài thấy ngại khi nói thẳng ra thì cứ dùng hành động để thể hiện! Ngài hãy thử nhớ lại xem Vương phi đã làm gì trong đêm tân hôn đi! Chẳng phải ngài ấy đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ rồi đợi ngài sao?"

"Ta cũng đã thử áp dụng mấy lần rồi..."

Lần nào cũng bày sẵn tư thế "hôm nay ta đã sẵn sàng", ngồi ngay ngắn trên giường, thế mà người đè ta xuống bắt đi ngủ lại chính là Luminas.

"Có lẽ là do ngài làm chưa tới rồi. Ngài đã chờ đợi như thế nào vậy?"

"Ờ... Thì cứ ngồi trên giường đợi thôi...?"

"Có gì khác biệt so với bình thường không ạ?"

"H-Hình như là không?"

Nghe câu trả lời của ta, bọn họ đồng loạt tặc lưỡi, phán rằng chỉ với nhiêu đó thì làm sao mà đốn gục được trái tim của đàn ông. Rất nhiều người còn nhiệt tình thị phạm bằng cách hỏi xem ta mặc đồ lót "kh*** g**" không, hay có dùng những cử chỉ quyến rũ nào không. 

Không lẽ đám Phụ tá này toàn là succubus cải trang... Nghe họ dặn dò phải tập trung ý thức đến từng đầu ngón tay mà ta có cảm giác như đang tham gia một khóa huấn luyện kỹ năng mềm vậy.

Chẳng lẽ hồi xưa Luminas cũng học những thứ này từ Lilith sao? Thảo nào ta bị cuốn theo không kịp trở tay!

"Vụ này thì phải hỏi ngài Lilith mới là chuẩn nhất..."

"Không, tuyệt đối không được gọi cô ta. Cô ta làm gì biết điểm dừng."

Đúng lúc đó, một bàn tay thon thả đặt lên vai ta. Quay đầu lại, ta bắt gặp nụ cười rạng rỡ của người mà ta không hề muốn chạm trán lúc này.

"Ngài nói vậy làm thần tổn thương đấy ạ."

"Cô...!"

"Một chuyện thú vị thế này sao có thể vắng mặt thần được. Mà nghĩ lại thì, hình như Ma Vương chưa từng được học qua lớp giáo dục giới tính nào phải không?"

"Làm gì có chuyện đó! Hồi còn đi học ta được học hết rồi nhé!"

Dù chuyện đó đã xảy ra từ mấy trăm năm trước.

"Nếu học mà không biết thực hành thì cũng chẳng thể gọi là đã học được đâu ạ."

Nụ cười mờ ám của Lilith khiến ta muốn bỏ chạy ngay lập tức, nhưng ngặt nỗi không còn đường lùi.

"Ma Vương, ngài đã nắm rõ hết chưa ạ?"

"Không biết! Làm sao ta biết được mấy cái này! Mà khoan đã, tại sao cô lại biết rõ tường tận những chuyện này thế? Cô đã lén nhìn đúng không? Cô nhìn lén bọn ta đúng không?"

Ta hoảng hốt đảo mắt quanh phòng tìm kiếm sự trợ giúp để thoát khỏi chốn thị phi này, nhưng chẳng có ai dám đứng ra can thiệp.

"Ai trong Lâu đài này chẳng biết Ma Vương là một 'tờ giấy trắng' trong chuyện này. Từ trước đến giờ ngài chỉ việc nằm im như khúc gỗ đúng không? Vậy lần này ngài hãy thử chủ động chuẩn bị mọi thứ xem sao. Cứ bày ra một 'bàn tiệc' hấp dẫn đến mức ngài ấy chỉ muốn lao vào 'ăn tươi nuốt sống' ngài là được. Thần dám cá là Vương phi sẽ không bao giờ từ chối đâu. Thậm chí ngài ấy còn sung sướng phát điên lên ấy chứ. Thế nên, ngài cứ làm đúng như những gì thần dặn là được."

Ta run rẩy ôm lấy khuôn mặt đang nóng bừng, cố chờ cho cơn bốc hỏa này hạ nhiệt. Bộ mấy người không biết ngại là gì sao!? À ừ, vì là succubus nên thế này cũng là điều dễ hiểu thôi! Lời khuyên của Lilith nghe chừng cũng khá đơn giản đối với ả.

"Vương phi là người có sức chịu đựng vô cùng đáng nể. Nếu Ma Vương không thực sự quyết tâm, ngài ấy sẽ không dễ dàng mắc bẫy đâu."

Câu nói chốt hạ của Lilith khiến lòng ta dao động dữ dội. Được rồi, nhắm mắt đưa chân làm thử một lần xem sao. Ta thề là ta không hề có ý đồ đen tối gì đâu nhé. Hơn nữa, đằng nào cũng phải sống chung ngàn năm vạn năm, phải làm quen dần với chuyện này thôi!

"Vậy... phải làm thế nào mới dụ được em ấy?"

Ta khẽ lẩm bẩm và lén nhìn Lilith, bắt gặp vẻ mặt đắc ý của ả như thể vừa câu được một mẻ cá lớn. Dĩ nhiên, biểu cảm đó biến mất chỉ trong tích tắc. Ả không nói lời nào, chỉ vỗ tay một cái bộp.

"Nào, mọi người đã sẵn sàng hết chưa?"

"Chắc chắn rồi ạ!"

"Kh-Khoan đã..."

Bọn họ vừa tiến lại gần vừa tạo ra những cái bóng đen xì bao trùm lấy ta, mang theo một linh cảm chẳng lành.

---------

Luminas nhàn nhã nhâm nhi tách trà. Trái ngược hoàn toàn với sự thảnh thơi đó, khuôn mặt Nix ngồi đối diện lại nhăn nhó khó chịu.

"Đạt được ý nguyện rồi nên thấy đời nhàn nhã quá nhỉ?"

"Ngươi bị làm sao thế?"

"Sao á? Tại ngươi mà lão thần linh kia cứ kiếm cớ tìm ta hoài, ta làm gì có lúc nào được yên thân! Tại sao ta lại phải báo cáo nhất cử nhất động của ngươi cho lão chứ!"

"Ngươi cũng thừa biết là thần linh cực kỳ thích hóng hớt mấy chuyện tình cảm mà."

"Đã thế lão còn cố tình chọn cái thể xác đó để nhập vào... Cái cô Thánh Nữ kia cũng có vấn đề nốt! Bị người khác điều khiển cơ thể mà chẳng thấy khó chịu tí nào!"

Nix bực bội cằn nhằn một hồi rồi cuối cùng cũng mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế. Hắn chăm chú nhìn Luminas. Hắn đã quan sát Luminas từ khi cậu còn là một đứa trẻ. 

Vì thế, hắn luôn mong muốn cậu được hạnh phúc, nhưng thấy cậu vui vẻ quá đáng thế này hắn lại thấy hơi... ngứa mắt. Hơn nữa, cậu còn dám cả gan lợi dụng thần linh để kết nối linh hồn nữa chứ.

"Mà này. Hôm đó ngươi thực sự định nộp mạng à? Tất cả mọi chuyện đều nằm trong tính toán của ngươi đúng không?"

"Ta đâu phải nhà tiên tri mà có thể tính toán trước mọi chuyện chứ?"

Luminas hồn nhiên lắc đầu, nhưng Nix thừa biết sự thật.

"Rồng đâu có chết chỉ vì mất trái tim. Nếu thực sự có thể chết dễ dàng như vậy thì ngươi đã tự kết liễu mình từ lâu rồi."

"...Đó chẳng khác nào một ván cược sinh tử. Bởi vì ta của bây giờ đã khác xưa rồi mà. Nhưng dù sao kết quả cuối cùng cũng tốt đẹp nên chẳng sao cả."

"Cứ cái đà này thì kiểu gì cũng bị lộ tẩy cho xem."

"Ta tự tin là mình sẽ không bao giờ bị phát hiện đâu. Ma Vương chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của ta là đủ rồi."

Thế nhưng dạo gần đây, mọi thứ lại trở nên vô cùng khó khăn. Tất cả là tại Suhyeon, người dường như đang không ngừng thử thách giới hạn chịu đựng của cậu.

Khoảnh khắc mở cửa phòng, mùi hương ngọt ngào, quyến rũ xộc thẳng vào mũi khiến Luminas xây xẩm mặt mày. Chưa kể đến bộ đồ ngủ mỏng tang, lấp ló đường cong cơ thể. Chắc chắn không phải do ngài ấy tự chuẩn bị rồi.

Vừa lúc đó, cậu thoáng thấy một con dơi vụt bay qua cửa sổ.

Luminas chậm rãi bước tới kéo rèm lại, rồi lên tiếng.

"Ma Vương, cái bộ dạng này của ngài là sao đây?"

"...Vậy mà bảo cứ tin tưởng vào cô ta... Thấy chưa, có tác dụng đâu..."

Người mà cậu yêu thương nhất trần đời đang phơi bày chiếc cổ trắng ngần, như mời gọi cậu hãy "ăn thịt" mình đi. Trên đời này, làm gì có kẻ nào có thể từ chối một lời mời gọi hấp dẫn như thế.

"Ai bảo là không có tác dụng, tác dụng vô cùng là đằng khác. Nếu ngài đã mong chờ đến vậy, thì em sẽ chiều theo ý ngài. Tuy nhiên, ngài phải biết rằng một khi đã bắt đầu thì không có đường lui đâu đấy. Lần này, em sẽ không dễ dàng buông tha cho ngài giống như hôm đó nữa đâu."

"Hả...?"

Suhyeon ngơ ngác như nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng. Nhưng mọi sự đã quá muộn.

"Suốt thời gian qua, em đã cho ngài ăn uống đầy đủ và nghỉ ngơi thoải mái rồi, nên bây giờ ngài phải phục vụ em cho đến khi nào em thỏa mãn thì thôi, được chứ?"

Trên khuôn mặt Luminas hiện rõ niềm khao khát chiếm đoạt báu vật quý giá nhất thế gian, trong khi sắc mặt của Suhyeon thì đang dần xám xịt lại.

Trước Tiếp