Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ở hậu viện Hồng Tụ Chiêu, dưới gốc anh đào, chôn một vò rượu. Đó là Thanh Trúc Túy, thứ rượu nàng cùng Đinh Tiện tự tay ủ.
Ngày ấy, anh đào nở rộ đến cực thịnh, cánh hoa theo gió xuân bay lả tả như mưa. Nàng cùng người này đem vò rượu chôn xuống dưới tàng cây.
Đinh Tiện dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên trán, nhìn Vân Hi cười nói:
“Ngô huynh, chúng ta đã nói rồi nhé. Sang năm đúng ngày này, chúng ta cùng nhau đào lên, đến lúc đó uống một trận say đến quên trời mới thôi!”
Thiếu niên lang trẻ tuổi ấy hoàn toàn không hay biết trên má mình còn dính bùn xuân, ngay cả phát quan trên đầu cũng rơi lác đác hai cánh hoa anh đào mỏng hồng.
Vân Hi nhướng mày đáp: “Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.”
Đinh Tiện đứng dưới ánh nắng rực rỡ của ngày xuân, nghe nàng khẳng định như vậy, lập tức không nhịn được bật cười.
Thấy hắn ta cười, Vân Hi cũng theo đó mà cười.
Chỉ là hồi ức ấy sáng rực đến mức khiến khóe môi Vân Hi bất giác cũng cong lên.
Nhưng lúc này trong sân viện, Tiêu Thận Kính nhìn chằm chằm nàng rõ ràng đang chìm vào ký ức ấy, sắc mặt lạnh băng, trầm giọng gọi một tiếng:
“Vân Hi.”
Vân Hi bỗng chốc tỉnh lại.
Ký ức trước mắt tựa lá vàng tan tác, trong khoảnh khắc nàng bị kéo từ ngày xuân tươi đẹp rực rỡ, rơi thẳng xuống đêm đông lạnh lẽo.
Anh đào không còn.
Nụ cười không còn.
Ngày xuân cũng không còn.
Trong mắt chỉ còn lại bóng tối dày đặc, ngay cả ánh nến cũng không thể xuyên qua.
Vân Hi siết chặt cán cuốc, chậm rãi ngẩng lên, nhìn về phía Tiêu Thận Kính.
Nàng đè nén khó chịu trong lòng, cố gắng dùng giọng bình tĩnh nói: “Chỉ là một vò rượu thôi, ngươi cần gì chuyện bé xé ra to?”
“Đào.”
Tiêu Thận Kính nhìn thẳng vào mắt nàng, chỉ lạnh lùng phun ra một chữ.
Sự nhẫn nại của Vân Hi lập tức vỡ tan.
Nàng thật sự chịu không nổi tên điên này.
Giết thì không giết được.
Đánh thì cũng không đánh nổi.
Chỉ còn cách đem toàn bộ phẫn nộ trút ra bằng lời:
“Thiên hạ có bao nhiêu đại sự, ngươi đường đường là hoàng đế lại cứ nhất định phải gây khó dễ với ta — một kẻ giang hồ vô danh. Xem ra ngươi không chỉ là cẩu hoàng đế, mà còn là một hôn quân chính hiệu!”
Nàng vừa đào vừa nghiến răng mắng: “Còn là một kẻ vô cớ gây rối, đúng là tên điên!”
“Bảo sao trong hoàng cung lắm kẻ điên như vậy… hóa ra đều học theo ngươi! Một Tuyết Ngọc, một Sầm Vũ Vi…”
“Làm càn!”
Tiêu Thận Kính hạ mi, sắc mặt giận dữ, quát lớn.
Vân Hi lập tức câm miệng.
Nàng biết mình nhất thời lửa giận bốc đầu, đã chạm vào nghịch lân của tên này— Sầm Vũ Vi.
Nàng ép xuống tính tình, khép môi không nói nữa, chỉ cắm đầu vung cuốc.
Hai ngày nay, nàng vẫn luôn cố nhịn, chưa từng nhắc đến Đinh Tiện trước mặt Tiêu Thận Kính dù chỉ nửa chữ.
Nàng chỉ sợ hắn nhân đó mà mang đến tai họa cho người kia.
Dẫu Đinh phủ ở Đại Lý là tồn tại như thổ hoàng đế, nhưng đó cũng chỉ là trên danh nghĩa.
Tiêu Thận Kính mới là thiên hạ cộng chủ, là đế vương chân chính duy nhất.
Vì mẹ nuôi, vì Hồng Tụ, nàng có thể nhẫn.
Vì không để Đinh Tiện bị kéo vào phiền phức, nàng cũng có thể nhẫn.
Tiêu Thận Kính thấy nàng tuy đã im miệng, nhưng hắn biết rõ sự ngoan ngoãn này chẳng qua là vì sợ hắn giận cá chém thớt, liên lụy đến người nàng để tâm.
Nếu không, với tính tình nàng, đã sớm bùng lên như dung nham phun trào.
Nghĩ đến đây, trong ngực Tiêu Thận Kính tựa như bị v*t c*ng chẹn lại, tức giận càng thêm sâu.
Chỉ là một nam tử mới quen biết mấy tháng…
Nàng lại che chở đến mức ấy!
Khắp nơi lưu tình, chẳng biết kiểm điểm, hành vi phóng túng, không tuân thủ quy tắc đạo đức.
Đáng lẽ phải bắt nàng chép trăm lần quyển 《Nữ Giới》 mới phải.
Vân Hi hoàn toàn không để ý đến cảm xúc của Tiêu Thận Kính lúc này.
Nàng sợ mình sơ ý đào vỡ vò rượu, vì vậy động tác đào rất chậm.
Bộ dạng cẩn thận ấy càng khiến Tiêu Thận Kính tức đến muốn phát điên.
Bàn tay chắp sau lưng nổi gân xanh rõ rệt.
Hắn không chớp mắt nhìn chằm chằm động tác của nàng.
Mãi đến khi thấy nàng không tiếc dùng tay trần bới đất…
Cơn giận vốn bị ép xuống rốt cuộc “ầm ầm” dâng lên.
Nhưng càng phẫn nộ, hắn lại càng không để lộ ra ngoài.
Vân Hi thì hoàn toàn không hề hay biết.
Đào được vò rượu lên rồi, trên người nàng xuân sam cũng dính đầy đất bẩn.
Vì thế nàng không chút do dự ôm thẳng vò rượu còn dính bùn đất vào trong lòng.
Nàng còn đang cân nhắc phải xử lý vò rượu này thế nào…
Trên đầu bỗng nện xuống một giọng nói lạnh lẽo: “Ngươi tự mình ném xuống… hay để trẫm giúp ngươi?”
Hai chữ cuối cùng hắn phá lệ cắn răng đến nặng nề.
Tựa như kiên nhẫn đã cạn sạch, chỉ còn lại lời cảnh cáo cuối cùng.
Vốn sự phẫn nộ đã dâng tận cổ họng, Vân Hi bỗng ngẩng lên nhìn chằm chằm Tiêu Thận Kính.
Sau đó…
Nàng đưa tay, hung hăng kéo phựt sợi dây buộc phong đàn xuống.
Tiêu Thận Kính nheo mắt lại.
Vân Hi cũng không chớp mắt, cứ thế nhìn thẳng vào hắn.
Gió đêm lạnh buốt xuyên qua giữa hai người.
Cả tòa viện rộng lớn rơi vào một loại tĩnh lặng ngột ngạt đến mức khiến người ta không thở nổi.
Mà Vân Hi thần sắc bình tĩnh, tựa như chẳng bị ảnh hưởng chút nào.
Nàng vẫn nhìn chằm chằm Tiêu Thận Kính, động tác trên tay không hề dừng lại.
Nàng nhanh nhẹn bật nắp vò rượu ra.
Rồi nàng ôm chặt vò rượu, ngửa đầu lên…
Ngay trước mặt Tiêu Thận Kính, “ào ào” uống một hơi.
“……”
Tiêu Thận Kính cứng người.
Vò rượu nặng, miệng vò lại lớn, một cơ số rượu nàng còn chưa kịp nuốt đã tràn khỏi khóe môi, chảy dọc xuống, thấm ướt cả vạt áo.
Nhưng nàng chẳng thèm để ý.
Đây là không giống uống rượu, mà giống như đang khiêu khích.
Không, càng giống như cố ý khiêu khích hắn.
Sắc mặt Tiêu Thận Kính lập tức trầm xuống.
Trong khoảnh khắc ấy, bóng đêm như thể đều dồn cả vào trong mắt hắn.
Vân Hi một hơi sinh sinh uống cạn cả một vò rượu, gần như không hề dừng lại.
Uống xong, nàng ôm vò rượu, nhìn Tiêu Thận Kính mà cười:
“Bệ hạ, ta đã xử lý xong rồi. Ngài vừa lòng chứ?”
Tiêu Thận Kính trên cao nhìn xuống nhìn chằm chằm nàng, bóng đêm che lấp đáy mắt phượng đang cuồn cuộn hàn ý u lãnh.
“Vân Hi, trẫm rất nhiều lúc đều tự hỏi… rốt cuộc là ai cho ngươi lá gan lớn đến vậy?”
“Bệ hạ đang nói gì thế?”
Hai má nàng bị hơi rượu hun đến đỏ ửng, nghiêng đầu, tựa như vô tội hỏi:
“Chẳng phải là bệ hạ phân phó sao? Ta chỉ là nghe lời ngài mà làm. Ngài cũng muốn nổi giận ư?”
Tiêu Thận Kính nhìn nàng, chậm rãi nheo mắt lại, sự âm lãnh không thể áp chế tràn ra ngoài.
Vân Hi chẳng buồn để ý hắn, ôm vò rượu, nấc một cái.
Nàng bước đi một bước, thân hình chao đảo nghiêng sang một bên, suýt nữa ngã, thoạt nhìn đúng là say rượu.
Nhưng không đợi Tiêu Thận Kính lên tiếng, nàng đột nhiên lại đi thẳng tắp.
Đi được mấy bước, nàng thậm chí ôm vò rượu chạy lên.
Nàng xoay một vòng quanh cột đá, rồi vượt qua cổng vòm, chạy thẳng về phía phòng hạ nhân.
Từ khi Tiêu Thận Kính tới Hồng Tụ Chiêu, tất cả hạ nhân đều bị quản thúc nghiêm ngặt.
Trước mỗi cửa đều có một thị vệ đeo đao canh giữ, ngoại trừ lúc dùng cơm hoặc đi ngoài, còn lại tuyệt đối không được bước ra khỏi cửa.
Những thị vệ thấy Tiêu Thận Kính đứng nơi cổng vòm, nào dám cản.
Vân Hi tựa như say thật.
‘Loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng’
Nàng dùng sức đập cửa:
“Thái lão đại… Thái lão đại! Ngày mai nhớ làm cho ta bánh bao phá tô nhé! Ta sắp rời Hồng Tụ Chiêu rồi!”
Thái lão đại cẩn thận mở cửa.
Vân Hi hắc hắc cười lớn với ông: “Thái lão đại, sáng mai ta muốn ăn bánh bao ngươi làm đó!”
Nàng chỉ vào lão, lắc đầu rung não nói: “Ngày mai sáng ta nhất định phải ăn đó nha.”
Phòng hạ nhân vốn nối liền nhau, rất nhiều người đều nghe thấy tiếng nàng. Những cánh cửa vốn đóng chặt đồng loạt mở ra, trong chốc lát đã có không ít cái đầu thò ra nhìn.
“Được, được.” Thái lão đại liên tục gật đầu. Ngửi thấy mùi rượu nồng nặc tận trời, ông ta thật sự không khỏi lo lắng hỏi: “Vân nha đầu, ngươi uống bao nhiêu rượu vậy?”
“Không bao nhiêu.” Hai má Vân Hi đỏ bừng, nàng phóng khoáng phẩy tay: “Một vò thôi. Thêm một vò nữa ta cũng còn uống được… Ha ha ha!”
Cười ngửa mặt xong, nàng lại chạy sang căn phòng bên cạnh: “Vương ca nhi, sáng mai ta muốn ăn món thịt giã khô ngươi làm đó!”
Có hạ nhân thấy vậy không nhịn được hỏi: “Cô nương, ngươi là định đi đâu thế?”
“Đi rất xa…” Nàng cười hì hì, vừa nói vừa bước loạng choạng, say khướt chào từng phòng một.
Nàng không lộ ra nửa phần khác lạ, ai nấy đều tin rằng nàng đã say thật.
Ôm vò rượu, nàng đi tới trước cửa căn phòng thứ hai đếm ngược. Cười tủm tỉm, nàng lảo đảo một cái, may mà Tiểu Bắc nhanh tay lẹ mắt đỡ được.
“Tiểu Bắc đệ đệ, tỷ tỷ đi rồi nha. Nhớ sáng mai… sáng mai nấu cho ta một hồ… một hồ hoa hồng lộ.”
Nói xong, nàng lại hắc hắc cười, như thể thật sự say lắm rồi. Lúc xoay người, vò rượu trong tay rơi xuống đất.
“Phanh!”
Một tiếng vỡ vang lên.
Nàng không hề để ý, quay lưng về phía mọi người, phất tay một cái, rồi bước theo ánh trăng mà đi về phía Tiêu Thận Kính.
Tiêu Thận Kính đứng phía sau cổng vòm, thân hình cao lớn che khuất hơn nửa ánh nguyệt.
Bóng đêm phía sau hắn tựa như dã thú rình mồi.
Hắn không nói một lời, nhưng khí thế bức người.
Vân Hi xiêu xiêu vẹo vẹo bước đi, ngẩng đầu ngó trời, cúi xuống nhìn đất, ngắm ánh trăng treo cao, chính là dù liếc xéo cũng không thèm liếc tới thân ảnh cao lớn đang đứng trong bóng tối kia.
Cho đến khi nàng sắp lướt qua bên người hắn—
Một cánh tay mạnh mẽ bỗng vươn ra, chặn ngang eo nàng, ôm chặt lấy.
Vân Hi không kịp phòng bị, đâm sầm vào ngực Tiêu Thận Kính. Nàng xoa cái trán bị đau, ngẩng đầu đang định chất vấn, thì Tiêu Thận Kính đã cúi người, môi mím chặt, không nói một lời, luồn tay qua khoeo chân nàng, chẳng buồn hỏi ý mà bế bổng nàng lên.
Động tác dứt khoát, làm Vân Hi hoa mắt chóng mặt.
Nàng khó chịu nhíu mày, tức giận quát: “Tiêu Thận Kính… ngươi làm cái gì?”
Mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi khiến Tiêu Thận Kính khẽ mím môi, hoàn toàn không đáp.
Vân Hi vốn nóng tính, thiếu chút nữa đã vung tay, nhưng Tiêu Thận Kính lạnh lùng liếc nàng một cái: “Ngươi không muốn những người kia sống nữa sao?”
“……”
Vân Hi siết chặt nắm tay.
Thấy nàng hít sâu một hơi, Tiêu Thận Kính còn cố ý ghét bỏ, lửa cháy đổ thêm dầu: “Cả người toàn mùi rượu, thật thối.”
Vân Hi mặt không đổi sắc, bật lại: “Ngươi có bệnh à? Vậy còn không mau thả ta xuống?”
“Ngươi có thể thử cầu trẫm.” Tiêu Thận Kính cười nhạt một tiếng.
“…… Ngươi cút đi.”
Nói xong, nàng ghét bỏ vặn vẹo thân mình một cái.
Nàng vừa mới động đậy, cánh tay Tiêu Thận Kính liền siết mạnh một cái, cơ bắp rắn chắc như thép đúc lập tức giam chặt nàng trong lồng ngực.
Vân Hi khó chịu giãy giụa, phát hiện cánh tay hắn cứng như sắt đá.
Cảm giác bị ép ở thế hạ phong thế này khiến nàng vô cùng bực bội.
Nhưng cũng chỉ có thể nhẫn.
Đợi đoàn người rời khỏi hậu viện.
Tiểu Bắc vội vàng đóng chặt cửa phòng, rồi lôi Hành Tây đang trốn trong tủ áo chui ra, gấp gáp hỏi: “Chuyện gì vậy? Vừa rồi lão đại ta làm sao thế?”
“Suỵt.” Tiểu Bắc đưa ngón tay lên môi.
Hành Tây lập tức bịt miệng.
Tiểu Bắc tiến lại gần ánh nến, cẩn thận mở tờ giấy Vân Hi vừa lén nhét vào tay hắn ta. Trên đó viết: “Sáng mai đưa thuốc tránh thai cho ta.”
Tiêu Thận Kính cứ thế, vẻ mặt ghét bỏ, bế nàng thẳng lên lầu ba Hồng Tụ Chiêu.
Đao Nhất đứng phía sau cửa, lên tiếng hỏi: “Thiếu gia, có cần nấu canh giải rượu cho Vân Hi cô nương không?”
“Không cần.” Tiêu Thận Kính cúi mắt nhìn nàng một cái, không chút do dự đáp, “Nếu đã uống được như vậy, còn cần gì canh giải rượu.”
Vừa rồi nàng uống liền non nửa vò rượu, dù tửu lượng có tốt đến đâu cũng khó mà chịu nổi. Đầu óc choáng váng, nàng vẫn không quên nhằm vào hắn:
“Ta… ta không cần ngươi lo… Ngươi cút… cút cút…”
Nàng ghét bỏ quay đầu đi, hận không thể hắn lập tức biến mất tại chỗ.
Tiêu Thận Kính cười lạnh một tiếng, cũng mang vẻ ghét bỏ mà thẳng tay ném nàng lên giường nệm.
“Cả người mùi rượu, vừa bẩn vừa thối, ngươi tưởng trẫm tình nguyện muốn quản ngươi sao?”
Dứt lời, hắn quay ra cửa phân phó: “Đi múc nước tới, cho nàng thanh tẩy đầu óc.”
Vân Hi bị hắn quăng đến choáng váng, cách mấy tức mới hoàn hồn, liền mắng: “Ngươi… ngươi mới nên tẩy não! Có bệnh thì lăn về tìm thái y đi…”
Thấy nàng mặt mũi mơ màng, cả người toàn mùi rượu, Tiêu Thận Kính lười phí miệng lưỡi với nàng, chỉ thong thả đi tới án thư, cầm lấy mật tấu còn chưa kịp xem xong mà đọc tiếp.
Đợi nước ấm được đưa vào, nữ ám vệ thay nàng cởi y phục, giằng co lăn lộn hồi lâu.
Chỉ còn lại áo trong cùng váy dài cuối cùng, nàng nhất quyết không chịu cởi, hai tay che chặt trước ngực, lắc đầu cự tuyệt:
“Không… không cần các ngươi… Ta, ta tự làm… Các ngươi… các ngươi đều ra ngoài đi!”
Dù đã say rượu, nàng vẫn không quen để người khác nhìn mình tr*n tr**ng.
Nữ ám vệ có chút khó xử liếc Tiêu Thận Kính một cái, người ngồi chỉ phất tay.
Đợi các nàng nối đuôi nhau lui ra, cửa phòng khép lại, Vân Hi dụi dụi mắt, mặc áo trong, tỉnh táo bước vào thau tắm.
Tiêu Thận Kính liếc nàng một cái, thấy nàng vẫn còn ý thức, liền không để ý nữa.
Hắn tự cầm bút lông, tiếp tục phê mật tấu.
Vân Hi lúc này còn giữ được chút lý trí, chỉ là vừa tắm rửa rửa sạch mùi rượu liền bắt đầu lâng lâng. Nàng thậm chí chẳng hề chú ý tới Tiêu Thận Kính đang ngồi sau án bàn.
Mơ mơ màng màng tưởng trong phòng đã không còn ai, nàng liền cởi áo trong, tiện tay quăng một cái.
“Bốp” một tiếng.
Chiếc áo trong ướt sũng nước cứ thế rành rành rơi thẳng lên sổ con trước mặt Tiêu Thận Kính.
Đó chính là tấu chương của Thượng thư Bộ Công dâng lên, trên đó viết:
“Đường cũ Hoàng Hà bị bồi lấp, mong bệ hạ mở khố giải ngân mười vạn lượng, để thuê nhân công tu sửa khơi thông…”
Dù Tiêu Thận Kính tay mắt lanh lẹ lập tức nhấc áo trong lên, nhưng nước vẫn loang ra, làm ướt hơn phân nửa sổ con.
Hắn còn chưa kịp nổi giận, đã nghe Vân Hi vừa tắm xong tay xong cánh tay, bỗng nhiên khe khẽ ngân nga một khúc ca…
“Tháng ba hái trà trà nhú mầm,
Muội muội trên sườn núi hái trà non.
Ca ca nơi ruộng đầu cày nước xuân,
Ngẩng đầu nhìn muội muội mắt hoa xoay…”
Khúc hát hái trà này, là ngày ấy Đinh Tiện đưa Vân Hi đi hái trà, nàng học được.
Lúc này được nước ấm ngâm mình, mỏi mệt khắp người cũng dần tan đi. Đầu óc lâng lâng, nàng nhớ lại điệu hát vui vẻ ấy.
Dẫu có bao nhiêu chuyện không như ý thì sao?
Chỉ cần còn sống cho tử tế, ắt sẽ còn gặp chuyện vui hơn nữa… chẳng phải vậy sao?
Nàng mơ hồ nghĩ như thế, vừa dội nước lên người, vừa tiếp tục khe khẽ ngân nga.
Giọng hát trong trẻo vui tươi, hòa cùng tiếng nước xôn xao, tựa như có người đang đệm nhạc.
Nhìn bóng dáng nữ hài trong thùng gỗ, Tiêu Thận Kính nhất thời ngẩn người.
Dù không thấy rõ thần sắc nàng lúc này, hắn cũng biết nàng nhất định đang cười.
Nụ cười nơi khóe mắt, nơi khóe môi, cả những chỗ nhỏ nhặt nhất.
Tựa như thuở trước… mỗi lần nàng bước về phía hắn.
Hắn đã bao lâu rồi không nhìn thấy Vân Hi như vậy?
Tình tự nơi ngực cuộn trào. Đợi đến khi hắn kịp phản ứng, người đã đứng dậy khỏi ghế.
Khi hắn bước đến bên thùng tắm, giọng Vân Hi đã nhỏ dần. Nàng dường như quá buồn ngủ, cánh tay đặt lên thành thùng, đầu gối lên cánh tay mà thiếp đi.
Váy thiên thủy bích trong nước tản ra như một đóa liên diệp vừa nở.
Dưới mặt nước khẽ lay động, thân mình nàng trắng nõn như ngó sen non, vệt đỏ chưa tan từ cần cổ sứ trắng kéo dài đến tận nơi cao nhất.
Đột nhiên nhìn thấy cảnh ấy, hầu kết Tiêu Thận Kính hung hăng lăn một cái.
Đế vương trẻ tuổi vội quay đầu đi, ho khẽ một tiếng, cố gắng đè nén dục niệm vừa trào lên.
Hắn điều hòa lại, giọng bình tĩnh gọi: “Vân Hi, tỉnh lại.”
Vân Hi say đến không còn ý thức, không nhúc nhích.
“Vân Hi…” Hắn lại gọi một tiếng.
Lần này nàng chậm rãi mở mắt. Nhưng ánh mắt mơ hồ, không biết trước mặt là ai, chỉ ngoan ngoãn “Vâng” một tiếng.
Đôi mắt hạnh đen lay láy mở to, giọt nước còn đọng trên hàng mi, gương mặt tròn đầy nhuộm hồng vì rượu.
Không còn dáng vẻ giương nanh múa vuốt ngày thường.
Lúc này nàng ngoan đến mức… khiến người ta nhịn không được muốn bắt nạt.
Tiêu Thận Kính ép xuống ý niệm kỳ quái trong lòng, nghiêm mặt nói: “Đứng lên.”
Vân Hi chậm rãi gật đầu. Vừa định đứng dậy, lại lắc lắc đầu, đưa tay về phía hắn: “Khăn tắm.”
“Ra lệnh cũng thật thuận miệng.” Tiêu Thận Kính nói vậy, nhưng vẫn bước đến giá y, lấy một tấm khăn lớn đưa cho nàng.
Vân Hi nhận lấy, tay vẫn đặt trên thành thùng, hồi lâu không nhúc nhích.
“Ngươi lại muốn làm gì?” Tiêu Thận Kính không nhịn được hỏi.
“Hả…” Nàng nghiêng đầu, một lúc sau mới ra lệnh: “Ngươi… quay qua đi, không được nhìn.”
“……”
Thấy hắn không động, nàng cũng không động.
Cứ thế trừng đôi mắt hạnh đen láy nhìn hắn.
Tiêu Thận Kính đứng bên thùng, mắt khẽ rũ xuống nhìn nàng.
Thân là thiên tử, bao lâu nay đều ngồi trên ngôi vị cao nhất thiên hạ.
Dù không cố ý, ánh nhìn của hắn vẫn mang theo cỗ áp bức.
Đổi lại là kẻ khác đã sớm quỳ gối khuất phục.
Nhưng Vân Hi thì sao có thể?
Hai người giằng co mấy khắc. Mắt thấy nàng sắp ngủ gật lần nữa, Tiêu Thận Kính rốt cuộc quay người đi.
Hắn nghĩ, nàng đã ra lệnh thì cứ coi như vậy đi.
Chuyện nhỏ thế này, hắn thân là quân tử, lười cùng nàng so đo.
Phía sau vang lên tiếng nước xao động.
Vân Hi tuy say, nhưng vẫn còn một tia ý thức. Dẫu sao cùng Tiêu Thận Kính ở chung một phòng, nàng vẫn phải đề phòng người này.
Nàng quấn chặt khăn quanh người, một chân bước khỏi thùng tắm, chân trần giẫm xuống đất, loạng choạng đi về phía giường.
Dù tửu lượng có tốt đến đâu, lúc này dáng đi của nàng cũng xiêu xiêu vẹo vẹo.
Nhìn lòng bàn chân trắng nõn còn dính chút bùn đất, Tiêu Thận Kính phía sau không nhịn nổi.
Hắn bước tới, một tay ôm ngang bế nàng lên. Không những thế còn mạnh mẽ đưa chân nàng vào thùng nước xối lại mấy lần.
Bùn đất dính mãi không sạch, hắn khụy chân, để nàng ngồi trên đùi mình, ấn đầu nàng tựa vào vai hắn, rồi nhíu mày, đưa tay rửa sạch lòng bàn chân nàng.
Đợi rửa xong, Tiêu Thận Kính mới chợt nhận ra mình đang làm gì.
Hắn… đang rửa chân cho người khác?
Hắn đường đường thiên tử… lại đang rửa chân cho người