Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả

Chương 102: Anh, nóng

Trước Tiếp

Vinh Nhung gửi tin nhắn cho Bay, hỏi tối nay anh với Lamar có rảnh không, cậu muốn mời cả hai đi ăn cùng anh trai.

Bay với Lamar ban ngày đã nghỉ ngơi ở khách sạn, tối lại phải điều chỉnh lệch múi giờ, vốn cũng chẳng ngủ được nên rất sảng khoái mà đồng ý luôn.

Vì sự riêng tư, Vinh Tranh hẹn Bay và Lamar ở phòng riêng trên tầng cao nhất khách sạn.

"Xin chào, cho hỏi tổng cộng mấy vị? Giờ có cần gọi món luôn không ạ?"

Vinh Nhung với Vinh Tranh đến phòng trước, nhân viên phục vụ bước vào, lễ phép hỏi.

"Chào chị, chúng tôi có bốn người, lát nữa sẽ—"

Lời Vinh Nhung còn chưa nói hết thì bên ngoài truyền đến tiếng trò chuyện bằng tiếng Pháp. "Chắc là Bay với Lamar đến rồi, anh, em ra xem."

"Ừ, đi đi."

Vinh Nhung kéo ghế đứng dậy đi ra.

Vinh Tranh cũng đứng lên, thay cậu nói nốt câu còn dang dở với nhân viên: "Chúng tôi lát nữa sẽ gọi."

"Vâng ạ." Nhân viên hơi cúi người, cầm theo thực đơn rời đi.

Vinh Nhung đi tới cửa, thấy Bay với Lamar đang đứng ở hành lang xác nhận số phòng, liền vẫy tay: "Bay, Lamar, bên này."

Bay đang cầm điện thoại, nghe thấy tên mình và Lamar thì theo phản xạ quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt Vinh Nhung. Anh thu điện thoại, mỉm cười: "Hi, Rucas."

Trong đôi mắt xanh thẳm thoáng qua nét ngạc nhiên. Anh có thể đoán được, mấy cuộc phỏng vấn của giới truyền thông ban ngày chắc hẳn đã khiến tâm trạng Rucas rất tệ. Lúc chia tay trông Rucas tuyệt đối không vui vẻ chút nào. Nhưng bây giờ nhìn lại có vẻ tâm trạng cậu ổn hơn nhiều.

Dù sao thì Rucas không bị ảnh hưởng quá nhiều bởi chuyện ban ngày là tốt rồi.

Bay mỉm cười cùng Lamar đi tới.

Vinh Nhung dẫn Bay với Lamar vào phòng.

Vinh Tranh đã đứng dậy từ chỗ ngồi, vẫn còn đứng bên cạnh chiếc ghế ban nãy, Vinh Nhung liền giới thiệu: "Anh hai, đây là Bay, trước kia anh gặp rồi. Đây là Lamar, giám đốc điều hành của Versa. Lúc ở Paris hai anh ấy đã chăm sóc em rất nhiều. Lamar, đây là anh trai tôi."

Khi nói chuyện với Bay và Lamar, Vinh Nhung dùng tiếng Pháp. Nhưng vì Vinh Tranh không biết tiếng Pháp, cậu liền đổi sang tiếng Anh.

Bay từng gặp Vinh Tranh ở Paris nên lần này chủ yếu là giới thiệu Lamar cho anh trai biết.

Nghe Vinh Nhung vẫn giới thiệu mình bằng thân phận "em trai", Vinh Tranh liếc nhìn cậu. Vinh Nhung chỉ do thói quen, cũng không nghĩ gì thêm.

Ánh mắt Bay lướt qua giữa hai anh em với chút ý vị mập mờ rồi chủ động chìa tay về phía Vinh Tranh, cũng nói bằng tiếng Anh: "Arthur, lâu rồi không gặp."

Vinh Tranh cũng bắt tay đáp lại: "Lâu rồi không gặp."

Lamar là lần đầu thấy Vinh Tranh, sau khi bắt tay, đôi mắt xanh nhạt không giấu nổi sự ngạc nhiên. Ông ngồi xuống cùng Bay, còn đùa: "Này, Rucas, gia đình cậu ai cũng xuất sắc thế này à?"

Tiêu chuẩn đẹp trai, xinh đẹp trên thế giới có thể khác nhau nhưng năng lực thưởng thức cái đẹp thì giống nhau. Trong mắt Bay và Lamar, hai anh em Vinh Tranh, Vinh Nhung quả thật vô cùng nổi bật.

Nói về quan hệ với anh trai thì hơi phức tạp, Vinh Nhung chỉ cười cảm ơn lời khen.

Vinh Tranh kéo ghế cho Vinh Nhung ngồi, cậu quay đầu lại mỉm cười với anh.

Ánh mắt Lamar thoáng ngạc nhiên. Trong ấn tượng của ông, Rucas không phải kiểu người lạnh lùng nghiêm khắc nhưng tuyệt đối cũng không hay cười ngọt ngào như thế.

Lamar thầm nghĩ, nếu không biết hai người là anh em, ông còn tưởng Rucas thích Arthur cơ.

Ánh mắt Bay thì thoáng qua một tia hứng thú.

...

Mọi người đến đông đủ, Vinh Tranh gọi phục vụ vào gọi món.

Hỏi qua khẩu vị của Bay và Lamar, anh mới bắt đầu gọi.

Trước khi đến họ đã tra qua, nghe nói hải sản ở Phù Thành rất ngon nên Vinh Nhung gọi mấy món hải sản. Vinh Tranh cầm thực đơn, thêm vài món đặc sản địa phương, lại gọi thêm vài chai sâm panh và rượu vang.

Trên bàn, phần lớn là Vinh Nhung nói chuyện với Bay và Lamar.

Họ bàn đến việc Versa định tung ra vài mẫu mới cho mùa xuân và hè, tốt nhất sẽ ra mắt dưới dạng một bộ sưu tập. Nhưng trước giờ Versa chưa từng làm chuyên đề dạng này nên kế hoạch cụ thể cần hoàn thiện lại, đồng thời phải họp với các nhà điều hương để xem họ có ý tưởng gì hay.

Ví dụ, có thể là bộ tác phẩm từ một nhà điều hương hoặc một bộ do nhiều người hợp tác cùng ra mắt, tất cả đều cần khảo sát thị trường kỹ lưỡng.

Bay và Lamar đều là nhân vật xuất sắc trong ngành, ý tưởng của họ táo bạo và sáng tạo, Vinh Nhung nghe rất chăm chú.

Trong lúc họ trò chuyện, Vinh Tranh hầu như ít nói, nhưng mỗi khi anh mở miệng, ba người kia lại bất giác dừng lại lắng nghe. Nhất là Bay và Lamar, họ bất ngờ nhận ra Arthur không nói nhiều, có vẻ không làm trong lĩnh vực nước hoa, bởi lúc bàn về kỹ thuật hương liệu anh hầu như im lặng, nhưng về mảng marketing và quảng bá thì lại có cái nhìn sắc bén độc đáo, thậm chí chỉ rõ vấn đề và hướng đột phá mà Versa đang cần.

Hai người không khỏi tò mò về nghề nghiệp của Rucas nhưng bản thân Vinh Tranh, kể cả Vinh Nhung, đều không hề nhắc đến công việc của anh, Bay và Lamar tự nhiên cũng không chủ động dò hỏi.

Bữa ăn diễn ra vui vẻ, khách chủ đều hài lòng.

Vinh Tranh đi thanh toán trước, còn Vinh Nhung cùng Bay và Lamar ở lại trong phòng riêng.

Bay nhìn theo bóng lưng Vinh Tranh biến mất ngoài cửa rồi lấy từ balo ra một túi, đưa cho Vinh Nhung.

Vinh Nhung thoáng nghi hoặc: "Đây là gì vậy?"

Bay chống cằm cười: "Quà gặp mặt tôi tặng cậu và Arthur đó. Nhớ về phòng rồi hãy mở nhé."

Mi mắt Vinh Nhung khẽ giật, nhìn món quà Bay đưa, trong lòng luôn có dự cảm chẳng lành.

"Đến nào, chúng ta cùng cạn một ly cuối cùng nhé? Kính cho "Mỹ nhân say ngủ" quyến rũ nhất của chúng ta, mong rằng cô ấy tại quê hương mình, trên mảnh đất phương Đông này, sẽ toả sáng, khiến tất cả đều say mê."

Bay vốn có sức hút như thế, chỉ cần vài câu nói liền có thể kéo bầu không khí lên cao.

Lamar cười ha hả nâng ly: "Nói hay lắm, Bay. Nào, Rucas, kính "Mỹ nhân say ngủ" của chúng ta."

Thật ra Vinh Nhung đã uống hai ly, với cậu thì gần như đã chạm đến giới hạn. Từ nãy nhìn người đã thấy bóng ảnh chồng lên, chỉ là cố gắng gượng mới không lộ ra say. Nếu uống thêm một ly nữa, e lát nữa sẽ phải nhờ anh trai dìu về.

Nhưng trong tình huống này, cậu cũng không tiện làm mất hứng.

Vinh Nhung nâng ly, cùng hai người chạm cốc.

. . .

Vinh Tranh thanh toán xong trở lại, không thấy Vinh Nhung đâu, chỉ chú ý ngay chiếc ly trước chỗ cậu đã cạn sạch.

Chân mày Vinh Tranh hơi giật, theo kinh nghiệm, giới hạn của Vinh Nhung là ba ly, trước đó đã uống hai rồi... lần này chắc say mất.

Bay uống cạn ngụm champagne cuối, nhận ra ánh mắt của Vinh Tranh, chủ động nói: "Rucas đi nhà vệ sinh rồi."

Vinh Tranh gật đầu.

Qua năm sáu phút, Vinh Nhung vẫn chưa ra, bên trong truyền ra tiếng nước chảy.

Lại thêm một lúc, cậu mới bước ra. Tóc đã ướt, mặt vương giọt nước, rõ ràng vừa rửa mặt.

Cậu tiến lại gần, Vinh Tranh nắm lấy tay: "Sao không lau mặt rồi mới ra?"

Anh rút khăn tay trong túi ra, giúp cậu lau đi giọt nước trên má. Chạm vào tay cậu thấy lạnh buốt, chắc vừa dùng nước lạnh rửa mặt.

Lamar chớp mắt, trong mắt thoáng nghi ngờ, giữa anh em phương Đông lại có thể thân mật đến vậy sao?

Vinh Tranh nắm tay em trai không buông, chăm chú nhìn: "Khó chịu à?"

Vinh Nhung lắc đầu, cũng không quá khó chịu, chỉ hơi choáng. Tưởng rằng rửa mặt xong sẽ đỡ nhưng đầu vẫn nhức. Hẳn là tác dụng của hai ly rượu trước kia bắt đầu dồn lên.

Má cậu đỏ ửng, môi vì uống rượu mà thêm ửng đỏ, ánh mắt vẫn còn chút tỉnh táo.

Chỉ cần nhìn Vinh Tranh liền biết cậu đã say, chỉ là ở trước mặt người khác nên đang cố gắng gượng.

Anh lau sạch nước trên mặt cậu rồi mới bỏ khăn tay vào túi quần. Một tay ôm ngang eo Vinh Nhung, quay sang Bay và Lamar: "Xin lỗi, Rucas có lẽ say rồi. Tôi đưa em ấy về nghỉ trước. Hai người cũng nghỉ sớm nhé."

Nghe vậy, Bay và Lamar đều ngạc nhiên.

Lamar kinh ngạc: "Rucas say rồi sao?" Mới có ba ly thôi.

Lamar nhìn kỹ Vinh Nhung, chẳng nhận ra cậu say chỗ nào: ánh mắt tỉnh, bước đi cũng vững, như vậy mà tính là say sao?

Thực ra Vinh Nhung đúng là có chút say, nếu không sao vừa nãy lại để mặc nước trên mặt rồi bước ra.

Vinh Tranh bảo Vinh Nhung chào tạm biệt.

Trong mắt cậu lúc này bóng người đều chập chờn, chỉ lờ mờ nhận ra vị trí của Bay và Lamar, liền nói khẽ một tiếng chúc ngủ ngon với hai người.

Từ đầu tới cuối, tay Vinh Tranh ôm quanh eo cậu vẫn không rời.

Lamar nhìn toàn bộ chuỗi hành động thân mật ấy, càng nhìn càng thấy khó hiểu, thật sự có anh em nào thân thiết đến vậy sao?

Anh liếc sang Bay, phát hiện đồng nghiệp lâu năm của mình không hề nhìn mình, trong lòng càng bực bội. Chẳng lẽ mình nghĩ nhiều quá?

Bay mỉm cười với Vinh Tranh: "Chúc hai người ngon giấc."

Vinh Tranh gật nhẹ, dìu cậu đi ra.

"Rucas."

Đang đi, Vinh Nhung nghe Bay gọi, cả hai anh em cùng dừng lại.

Bay nhặt túi quà Vinh Nhung để quên trên ghế, đưa tận tay cậu rồi mỉm cười với Vinh Tranh: "Đây là thứ tôi đặc biệt mang từ Paris về, tin rằng các cậu nhất định sẽ thích.

Vinh Tranh cảm ơn, ôm cậu rời đi.

Lamar ngẩn ngơ: "Bay, Arthur và Rucas, họ..."

"Chắc là ở bên nhau rồi. Thôi, chúng ta cũng về phòng đi." Nghĩ mà ghen tỵ, rõ ràng trước đó ở Paris, Rucas còn nói với mình rằng cậu sẽ từ bỏ Arthur, vậy mà bao lâu đâu, hai người đã thành đôi. Hừ, mình biết ngay mà, trên đời này chẳng ai có thể từ chối Rucas.

Lamar sững người, đôi mắt xanh nhạt đầy kinh ngạc: "Nhưng họ là anh em mà! Hay là... họ không cùng huyết thống?"

Bay nhún vai: "Ai mà biết. Nhưng họ rất xứng đôi, đúng không?"

Lamar nhớ lại cách hai người bên nhau tối nay, đành thừa nhận quả thật rất xứng. Nhưng nếu họ thật sự là anh em ruột thì...

"Này, Lamar, đừng nghĩ nhiều. Họ đã chọn nhau thì mình chỉ cần chúc phúc thôi."

Lamar: "..."

Có phải ông già rồi không?

Sao cảm giác càng ngày càng chẳng hiểu nổi sở thích của giới trẻ nữa

. . .

Vinh Nhung đã say. Trong tình cảnh này, Vinh Tranh đương nhiên không yên tâm để cậu một mình ở khách sạn, chỉ có thể đưa về phòng mình.

Anh đỡ cậu nằm xuống giường. Vinh Nhung đã chẳng đứng vững nổi, được đỡ ngồi xuống liền ngả xuống giường. Vinh Tranh đành cởi giày, đặt cậu nằm ngay ngắn.

Khi đắp chăn, anh thấy túi quà trong tay Vinh Nhung rơi xuống giường, bên trong lăn ra một chai.

Trên bao bì in tiếng Pháp, anh không hiểu nhưng chỉ nhìn hình dạng chai là đã đoán được nó chứa gì.

"Anh, nóng..."

Vinh Nhung vốn cảnh giác cao nhất là từ khi suýt gặp chuyện ở Paris. Trong môi trường lạ, dù có Bay và Lamar bên cạnh, cậu cũng chẳng thể thật sự thả lỏng.

Từ nãy đến khi Vinh Tranh trở lại, cậu mới lộ ra chút dáng vẻ say. Giờ đang trong căn phòng tràn đầy hơi thở của anh, Vinh Nhung tự nhiên không còn cần căng thẳng nữa.

Nằm trên giường, cậu cứ bứt rứt kéo áo hoodie.

Vinh Tranh lấy điều khiển, chỉnh máy lạnh thấp hơn, ngồi xuống mép giường: "Giờ thấy dễ chịu hơn chưa?"

Vinh Nhung lắc đầu, mày cau lại: "Anh... áo... cởi." Say quá nên nói lộn trật tự, thật ra là muốn bảo "Anh, vẫn nóng, giúp em cởi áo."

Điều hoà không thể hạ thêm, thấp quá dễ cảm lạnh.

Vinh Tranh không thể làm gì khác đành giúp cậu cởi áo.

Anh vốn nghĩ trong áo ngoài ít nhất còn một lớp nhưng hoá ra do điều hoà khách sạn mạnh, Vinh Nhung mặc rất ít, trong hoodie không có gì. Làn da trắng trẻo, vóc dáng cân đối, vì rượu mà bờ vai cũng ửng hồng.

Ánh mắt Vinh Tranh tối lại, dâng lên một tầng đen đặc.

. . .

Ngày hôm sau.

Vinh Nhung tỉnh lại trong cơn say rượu, xoa huyệt thái dương đang đau nhức, ngồi dậy. Cậu nhìn chằm chằm vào cách bày biện trong phòng, mãi mới nhớ ra mình đang ở phòng khách sạn của anh trai.

Thân thể này thật sự quá kém, mới có ba ly thôi, ba ly champagne mà suýt nữa khiến cậu mất kiểm soát! Vinh Nhung cầm điện thoại đầu giường nhìn qua, đã hơn mười giờ rồi. Giờ này chắc chắn anh trai đã đi làm.

Cậu vén chăn xuống giường, liếc thấy một tờ giấy nhớ bị đè dưới chiếc bình giữ nhiệt.

Vinh Nhung dời chiếc bình, cầm tờ giấy lên – "Trong bình giữ nhiệt là trà giải rượu, nhớ uống. Chìa khóa xe ở bàn trà. Nhớ ăn sáng."

Chữ của Vinh Tranh rất đẹp. Hồi đi học anh từng theo hẳn một danh gia thư pháp học hành. Nét chữ thon dài thanh thoát, khiến cho mấy câu dặn dò tưởng như bình thường thôi mà nhìn vào lại thấy đặc biệt "cảnh đẹp ý vui".

Vinh Nhung uống hết trà giải rượu rồi chụp lại chiếc bình trống gửi cho anh trai.

Anh không trả lời, chắc đang bận.

Cậu cũng không bận tâm, cất tờ giấy đi, chân trần vào thư phòng, cẩn thận kẹp tờ giấy vào cuốn sổ tay trên bàn học.

Hôm nay Vinh Nhung hẹn Bay và Lamar cùng đi gặp vị đại lý kia.

Địa điểm gặp là trong khu trang viên tư nhân của đối phương. Việc Vinh Tranh để lại chìa khóa xe cho cậu cũng là để tiện cho việc di chuyển.

Ăn sáng đơn giản xong, Vinh Nhung đi gõ cửa phòng Bay. Lamar cũng đang ở trong đó, cả hai đang cầm tài liệu chuẩn bị lần cuối cho buổi đàm phán thương vụ sắp tới.

Nghe tiếng gõ cửa, Bay ngừng trò chuyện với Lamar, đi mở cửa.

Thấy Vinh Nhung, đôi mắt xanh thẳm của Bay chớp một cái: "Ồ, Rucas thân mến, tôi còn tưởng hôm nay cậu sẽ đến muộn một chút."

Vinh Nhung tưởng Bay nói về chuyện cậu say rượu hôm qua: "Đúng giờ là truyền thống tốt đẹp của nước chúng tôi."

Bay cười mờ ám: "Thân mến, tôi thực sự cảm động trước tinh thần tận tâm của cậu. Vào trước đi, bọn tôi thu xếp một chút là xong ngay."

Vinh Nhung bước vào phòng.

Ánh mắt Bay luôn lơ đãng liếc xuống phía dưới eo cậu, khiến Vinh Nhung nhíu mày.

Biết hỏi Bay cũng chẳng moi được gì, cậu nhìn sang Lamar: "Lamar, cậu có thể nói cho tôi biết, tối hôm qua có xảy ra chuyện gì mà tôi không hay không?"

Trong ký ức của cậu, chỉ nhớ mình uống nhiều champagne quá nên đầu hơi choáng, đi rửa mặt trong nhà vệ sinh, lúc ra thì anh trai đã quay lại rồi. Có anh ở đó, chắc chắn cậu không đến mức làm trò mất mặt gì chứ?

Lamar cũng không hiểu Bay đang úp mở gì, chỉ bất đắc dĩ nói: "Nếu cậu hỏi tôi khi ba chúng ta ở cùng nhau, có xảy ra chuyện gì mà cậu không biết không, thì tôi có thể chắc chắn, không có."

Ngược lại Bay, quan sát kỹ dáng đi của Vinh Nhung rồi khẽ "ồ" một tiếng: "Rucas, quà của tôi, cậu và Arthur tối qua không dùng à?"

Vinh Nhung lập tức cảnh giác: "Quà? Quà gì?"

Thực khó tin, với tính cách của Bay, sao có thể ngoan ngoãn tặng món quà nghiêm túc đàng hoàng được. Chẳng lẽ là... tất lưới, hay nội y gợi cảm gì đó?

Ánh mắt Vinh Nhung thoáng chốc lạnh đi: "Anh để quà ở đâu?"

Bay làm bộ vô tội: "Tôi đưa cho cậu ngay trước mặt mà. Còn bây giờ quà ở đâu, có lẽ cậu nên hỏi Arthur?"

Vinh Nhung: "..."

Hy vọng không phải thứ gì kỳ quặc.

. . .

Địa điểm gặp mặt với đại lý là trong khu trang viên tư nhân của đối phương.

Ở thành phố Phù, nơi giới nhà giàu tụ tập, nếu nói mình có biệt thự riêng trong trung tâm, người khác có khi sẽ cười nhạt. Nhưng nếu nói có hẳn trang viên tư nhân thì chắc chắn trở thành tâm điểm.

Theo chỉ dẫn trên bản đồ, Vinh Nhung lái xe chở Bay và Lamar đến nơi. Nhưng càng đi sâu vào trang viên, cảm giác quen thuộc trong cậu càng rõ rệt.

Cảm giác này đến cực điểm khi xe dừng trong trang viên, quản gia dẫn họ vào, để rồi thấy Tôn Văn và chị em Tôn Ỷ ngồi trên sofa nhã nhặn uống trà – toàn bộ trở thành kinh ngạc.

"Chị Văn, anh Ỷ, sao lại là hai người?"

Khó trách khi xe chạy vào, cậu thấy quen quen. Quy mô tuy không bằng trang viên nhà họ Tôn ở đảo Sùng Lục, kiến trúc cũng không hoành tráng bằng, ngoại quan thời thượng hơn nhưng cách bố trí thì rất giống!

Lần đầu Tôn Ỷ thấy Vinh Nhung có biểu cảm "sống động" thế này, thầm nghĩ thì ra thằng nhóc này ngoài vẻ mặt lạnh tanh hoặc nụ cười gượng gạo cũng có thể biểu lộ phong phú như vậy. Không tệ, công tác giữ bí mật trước đó quả thật không uổng.

Tôn Ỷ đặt tách trà xuống, đứng dậy, nhướng mày: "Thì sao, không thể là chúng tôi chắc?"

Lúc này, Tôn Văn dịu dàng bước tới. Vẫn mái tóc xoăn sóng lớn lần đầu Vinh Nhung gặp, không còn váy dài mùa hè bồng bềnh mà là bộ váy ôm đỏ rực như lửa, theo bước chân cô mà lay động như hoa nở.

Vinh Nhung ngửi thấy mùi hương quen thuộc của "Mỹ nhân say ngủ", hương gỗ hoa. Ánh mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc: "Chị Văn, chị..."

Chẳng lẽ chị Văn và anh Ỷ chính là đại lý mà Bay và Lamar nhắc tới? Họ sẽ là người phân phối cho "Mỹ nhân say ngủ" của cậu?

"Chà, lâu quá không gặp, em trai càng ngày càng xinh thế này. Có phải đang yêu rồi không?"

Vinh Nhung: "..."

Chị đúng là cao thủ tán gẫu.

Bay rốt cuộc cũng chen được lời: "Rucas, cậu quen Victoria và Rob sao?"

Vinh Nhung: "Anh Ỷ là bạn của anh tôi."

Nghe vậy Bay và Lamar đều khẽ giật mình. Trước đó họ từng tiếp xúc với Victoria và Rob, biết gia sản nhà họ Tôn rất lớn.

Arthur lại là bạn của Rob, trời ạ, rốt cuộc anh trai Rucas là người thế nào?

"Sao cứ đứng thừ ra như đầu gỗ bị phạt đứng thế? Ngồi cả đi."

Tôn Văn khẽ cười, kéo Vinh Nhung ngồi xuống trước, đồng thời sai quản gia dâng trà.

Tác giả có lời muốn nói: Tôn Văn vuốt mái tóc dài uốn sóng đen dày: Các bảo bối, có bất ngờ không, ngoài ý muốn chứ? 

Trước Tiếp