Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vinh Tranh khẽ lặp lại một lần: "Sính lễ?"
Vinh Nhung gật đầu, nụ cười đầy ranh mãnh: "Ừm. Với giá trị của anh bây giờ, em phải cố gắng thật nhiều mới được."
Vinh Tranh xoa đầu cậu: "Cố lên."
Vinh Nhung nghi ngờ mình có nghe nhầm không: "Anh vừa nói gì cơ?"
Chẳng lẽ anh trai bị cái gì kỳ lạ nhập vào rồi? Cậu nói sẽ dành dụm tiền để lo sính lễ, mà anh lại bảo cậu cố lên?
Cậu nghi ngờ nhìn chằm chằm vào anh: "Anh vừa rồi là nói mỉa mai hả?"
Vinh Tranh véo mũi cậu: "Anh chỉ là rất vui, vì em đã đưa anh vào trong kế hoạch tương lai của mình."
Bàn đến chuyện hôn nhân, mới có thể nhắc đến sính lễ, hồi môn.
Chỉ có điều là sính lễ hay hồi môn cũng vậy thôi, bởi cả cậu và Vinh Tranh đều là nam. So với việc gọi là gả cưới, nói thành thành hôn sẽ thích hợp hơn. Nhung Nhung muốn cố gắng dành dụm được nhiều tiền, đó là biểu hiện cậu nghiêm túc có trách nhiệm với tương lai. Với một chàng trai mười chín tuổi mà nói, có thể nghĩ đến chuyện sau này, lại chủ động nỗ lực vì cuộc sống của hai người, dĩ nhiên là điều đáng được khích lệ.
"Anh!"
Nói chuyện thì nói chuyện, sao lại véo mũi người ta! Vinh Nhung hất tay anh ra.
Ánh mắt chạm phải vẻ châm chọc trong mắt anh, Vinh Nhung mới nhận ra, mình tự đưa bản thân vào cái vòng này.
Sính lễ gì đó, chẳng phải chính là chuyện sau này khi bàn hôn sự mới nhắc đến sao! Khác gì việc cầu hôn trá hình với anh mình đâu chứ?!
Tai cậu đỏ bừng lên, hừ khẽ: "Anh nghĩ em là người thế nào. Em là loại tán tỉnh xong thì bỏ đi à? Dù sao thì anh cứ đợi đó, em nhất định sẽ kiếm thật nhiều tiền, đưa cho anh một phần sính lễ thật hậu hĩnh."
Chờ khi lần thương lượng đại lý trong nước này thành công, theo thỏa thuận với Versa, cậu sẽ có thêm một khoản thu nhập đáng kể. Đợi đến khi "Tái sinh" ra mắt, danh tiếng của cậu trong giới điều hương sẽ càng được mở rộng.
Đợi thời cơ chín muồi, cậu có thể vừa hợp tác với Versa, giống như Quý Nguyên, lập ra thương hiệu salon nước hoa cá nhân. Dù giá trị không thể so với "Tập đoàn Vinh Thị" nhưng ít nhất cũng không đến mức kém cạnh anh.
Với năng lực của Vinh Nhung, Vinh Tranh chưa từng nghi ngờ.
Anh nghiêm túc nói: "Được, vậy anh sẽ đợi em dành dụm đủ sính lễ để cầu hôn anh."
Nếu đến lúc đó sính lễ chưa đủ, anh cũng chẳng ngại tự mang của hồi môn đi. Tất nhiên, câu này anh không nói ra. Thiếu niên của anh muốn cố gắng, anh đương nhiên sẽ hết lòng ủng hộ.
Má cậu nóng bừng bừng, nghĩ đến cảnh cầu hôn anh...
Nghĩ thôi cũng thấy, k*ch th*ch.
. . .
Thấy video phỏng vấn mình lên hot search, bố mẹ lo lắng cho tình hình của cậu, Vinh Nhung mới mở điện thoại. Vừa bật máy, điện thoại đã nhảy ra hàng loạt cuộc gọi nhỡ và tin nhắn WeChat. Vinh Nhung chẳng trả lời cái nào.
Cậu tìm đến avatar của mẹ, Ứng Lam. Trước khi gửi video qua, cậu hơi do dự.
Những video bị phóng viên phỏng vấn đó, ba mẹ hẳn cũng đã xem rồi? Vậy những lời cậu nói... ba mẹ đều nghe thấy? Bao gồm cả việc cậu đối diện với ống kính và micro, nói rõ ràng với mọi người rằng, về chuyện bị ôm nhầm năm đó, cậu không làm gì sai, cũng không thấy mình phải chịu trách nhiệm cho chuyện nhầm lẫn mười chín năm trước, thậm chí còn nói bản thân chẳng có chút áy náy nào với Giản Dật.
Những lời đó, đã đè nén trong lòng cậu rất lâu. Cho nên khi đối diện với sự truy hỏi gay gắt của phóng viên, cậu không nghĩ nhiều, trực tiếp đáp trả.
Thế nhưng, ba mẹ nghe rồi liệu có buồn lòng không? Dù sao, giống như ở kiếp trước từng có người mắng cậu là kẻ trộm vậy, khách quan mà nói, quả thật do sự tồn tại của cậu mà chiếm mất mười chín năm sống trong nhung lụa của Giản Dật.
Thấy cậu do dự, Vinh Tranh hỏi: "Sao thế?"
Vinh Nhung l**m môi: "Anh, cái video đó của em... anh xem chưa?"
Vinh Tranh hơi ngạc nhiên nhìn cậu: "Chưa kịp. Sao, muốn anh xem à?" Lúc rời phòng họp, nghe tin từ Lưu Hạnh rằng Vinh Nhung bị phóng viên vây ở khách sạn, anh liền lái xe chạy về. Tình hình trên mạng hay video, anh vẫn chưa có thời gian tìm hiểu.
"Ừm... hay là, anh xem đi?"
"Được."
Điện thoại Vinh Tranh có cài app Weibo, anh trực tiếp mở ra. Vinh Nhung hơi bất ngờ liếc anh một cái. Cậu cứ tưởng với người như anh, suốt ngày vùi đầu vào công việc, chẳng hứng thú gì với việc lên mạng hóng hớt. Nhưng kỳ lạ là, hóa ra anh cài app này từ khá sớm rồi.
Vinh Tranh không tìm từ khóa, anh mở hot search, ngay vị trí thứ năm chính là chủ đề #Tập đoàn Vinh Thị thiếu gia giả đáp trả sai lầm đổi nhầm thân phận, khẳng định không hề có chút áy náy#.
Thấy chữ "thiếu gia giả", lông mày Vinh Tranh khẽ nhíu lại. Ngược lại, Vinh Nhung nhìn nhãn hot search chẳng có nhiều cảm xúc, ở kiếp trước cậu còn từng nghe những lời khó nghe hơn, thậm chí bị sỉ nhục thẳng mặt, cố tình gọi cậu là "Thiếu gia Vinh", một đám người cười hùa, trêu chọc chế giễu. Những ngày tháng khó chịu và nhục nhã như thế cậu cũng đã sống qua rồi. Một tiêu đề hot search thôi, chẳng thể làm cậu tổn thương.
Vinh Tranh từ phía sau vòng tay ôm trọn lấy cậu, như muốn dùng tư thế này để che chở, không để cậu chịu bất kỳ tổn thương nào từ bên ngoài.
Vinh Nhung cũng thuận thế tựa lưng vào, thản nhiên coi anh trai là chỗ dựa.
Vinh Tranh bấm mở video.
Nghe thấy những câu hỏi dồn dập, gây áp lực từ phóng viên, trong mắt Vinh Tranh dâng lên từng tầng lạnh lẽo. Cánh tay ôm eo cậu siết lại, anh hôn lên vành tai cậu. Môi lướt qua có chút nhột, Vinh Nhung bật cười né tránh.
Trong video, giọng nói của chàng trai lạnh lùng lại mang ý vị mỉa mai: "Áy náy? Tôi vì sao phải áy náy?"
Nụ cười bên môi Vinh Nhung hơi nhạt đi.
Cảm nhận được sự biến đổi trong cảm xúc của cậu, Vinh Tranh hôn nhẹ lên khóe môi. Vinh Nhung cười, quay đầu cắn khẽ lên cằm anh.
"Tôi không thấy mình có gì phải xin lỗi Giản Dật, cũng không nghĩ mình cần gánh trách nhiệm cho sai lầm ôm nhầm mười chín năm trước. Tôi chẳng làm gì sai, tôi không cần, cũng sẽ không xin lỗi bất kỳ ai."
Bàn tay Vinh Nhung nắm chặt lấy tay anh theo bản năng.
Cậu vốn tưởng rằng khi trả lời phỏng vấn mình đã rất bình tĩnh nên cả khi xem lại cũng sẽ không gợn sóng. Nhưng thực tế, giờ cùng anh xem lại toàn bộ, nghe lại những câu hỏi ép buộc đó, cảm xúc cậu vẫn dao động.
Đến đoạn cậu đáp trả phóng viên, lông mày Vinh Tranh mới dần giãn ra. Nhung Nhung của anh dũng cảm hơn anh từng nghĩ nhiều.
. . .
Video kết thúc.
Vinh Tranh: "Em lo bố mẹ sau khi xem xong phỏng vấn này sẽ buồn à?"
Vinh Nhung bất ngờ nhìn anh, rõ ràng cậu chưa nói một chữ nào vậy mà anh lại đoán trúng tâm tư.
Vinh Tranh vừa nhìn biểu cảm cậu đã biết mình đoán đúng.
"Chỉ đoán trong lòng chẳng để làm gì cả."
Vinh Nhung khựng lại.
Cậu nghĩ ngợi một chút rồi hiểu ý anh. Ý anh là bố mẹ có buồn hay không chỉ cần gọi điện hay gửi video hỏi trực tiếp là biết, còn ngồi đây đoán cũng chẳng có câu trả lời.
. . .
Vinh Nhung gửi một cuộc gọi video cho mẹ.
Gần như ngay khi bên này vừa gửi đi, bên kia đã lập tức kết nối.
Gương mặt của Ứng Lam hiện lên trên màn hình điện thoại, Vinh Nhung kinh ngạc hỏi: "Mẹ, mẹ đây là... vẫn luôn giữ điện thoại bên mình sao?"
Nếu không thì làm sao trùng hợp như vậy, cậu vừa gửi đi thì mẹ đã lập tức nhận ngay.
"Chứ còn gì nữa, từ khi không liên lạc được với con, trong lòng mẹ con cứ thấp thỏm không yên. Lúc thì xem pin điện thoại còn đầy không, lúc thì lại kiểm tra mạng có đủ vạch không, chỉ sợ con gọi điện hay gửi video qua mà vô tình bỏ lỡ mất."
Vinh Duy Thiện cũng ghé mặt vào màn hình.
Ứng Lam trừng mắt nhìn chồng: "Còn nói em, anh chẳng phải cũng vậy sao? Vừa nãy ai từ nhà vệ sinh đi ra, câu đầu tiên hỏi có phải là Nhung Nhung đã gọi lại chưa? Ngay cả lúc đùa với Bạc Hà cũng còn phải cầm điện thoại nhìn xem có để chế độ chuông không?"
Hai vợ chồng cứ thế "bóc mẽ" lẫn nhau.
"Bạc Hà đâu? Ở nhà có ngoan không? Mẹ với ba không cho nó ăn quá nhiều đấy chứ?"
Ngày đầu Vinh Nhung với Vinh Tranh dọn vào khách sạn, Vinh Tranh đã bảo tài xế đưa Bạc Hà về biệt thự. Từ đó đến nay vẫn do vợ chồng Vinh Duy Thiện, Ứng Lam chăm sóc.
Bạc Hà giờ lớn rồi, sức phá hoại cũng mạnh hơn hồi bé nhiều, lọ hoa của Vinh Nhung từng bị nó làm vỡ hai cái. Toàn là do nó nhảy lên bàn trà, vô tình hất đổ, lọ hoa rơi xuống đất liền vỡ nát. Có khi nửa đêm không ngủ, nó chạy loạn khắp phòng khách. Thỉnh thoảng tự nó làm đổ đồ rồi lại hoảng hốt cong lưng lên. Vừa nhát vừa nghịch.
"Bạc Hà ngoan lắm, không có đâu. Không cho ăn nhiều. Đúng không nào? Bạc Hà?"
Bạc Hà đang ở dưới chân Vinh Duy Thiện, ông bèn cúi xuống bế nó lên, đưa tới trước màn hình điện thoại.
Thấy Vinh Nhung trong màn hình, Bạc Hà đưa mũi dí sát vào ra sức ngửi, như lấy làm lạ vì không ngửi thấy mùi quen thuộc. Đôi mắt màu hổ phách mở to đầy thắc mắc.
Vinh Nhung không tin vừa về nhà nó đã biến thành thiên sứ nhỏ, chắc là phòng khách ở biệt thự rộng đủ để nó chạy nhảy, thêm nữa là ba mẹ cưng chiều quá mức nên cho dù có nghịch ngợm, trong mắt ba mẹ cũng vẫn là ngoan hết sức.
Trong video cũng nhìn không rõ nó có béo lên không, chỉ thấy nó đặc biệt hứng thú với điện thoại, liên tục dí sát đầu vào. Vinh Duy Thiện bị chọc cười:
"Nhung Nhung, con nói xem nó là nhớ con, hay là mê chính mình đây? Chưa từng thấy con mèo nào mê gọi video như thế."
Vinh Nhung nghiêm túc phân tích: "Chắc là nó tự mê chính nó rồi."
Có ông bà nội bầu bạn, sao nó còn nhớ đến tên hốt phân làm gì.
Vinh Duy Thiện liếc mắt cười: "Không tệ, còn biết rõ mình lắm."
Vinh Nhung: "..."
Bạc Hà đưa móng cào vào màn hình, suýt nữa ngắt mất cuộc gọi. "Ôi chao, cái đồ nghịch ngợm này."
Ứng Lam bảo chồng bế Bạc Hà đi chỗ khác.
Bà quay lại nhìn con trai út qua màn hình, dịu dàng nói: "Nhung Nhung, video phỏng vấn mẹ xem rồi."
Vinh Nhung ngẩn ra: "Vậy mẹ với ba..."
Ngoài tầm nhìn của video, tay Vinh Tranh nắm lấy tay Vinh Nhung, ra hiệu có gì cứ nói thẳng, đừng giấu trong lòng.
Vinh Nhung siết chặt tay anh, như muốn lấy thêm sức mạnh từ đó, cắn môi hỏi: "Mẹ với ba xem rồi... có thấy không vui không?"
Đôi mắt đẹp của Ứng Lam khẽ mở to, mang theo kinh ngạc: "Sao con lại nghĩ vậy?"
Ánh mắt bà chạm vào con trai cả ngồi cạnh Vinh Nhung trong video. Thấy trong mắt Vinh Tranh không có vẻ gì ngạc nhiên, Ứng Lam chợt hiểu, đây e là nút thắt trong lòng Nhung Nhung.
Trong chuyện ôm nhầm năm xưa, Nhung Nhung có gì sai chứ?
Ứng Lam đau lòng vô hạn: "Nếu con muốn biết mẹ với ba sau khi xem có buồn không, thì mẹ có thể khẳng định với con, không hề. Mẹ với ba đều không thấy lời con trong buổi phỏng vấn có gì không ổn. Ngược lại chúng ta còn thấy rất vui vẻ yên tâm."
"Vui vẻ ạ?" Vinh Nhung nghi hoặc.
Ứng Lam chắc nịch: "Chúng ta mừng vì con không bị những lời ngoài kia ảnh hưởng, không ôm hết trách nhiệm vào người. Nhung Nhung, trong chuyện ôm nhầm này con chẳng làm gì sai cả, cũng không có lỗi với bất kỳ ai. Tình yêu của mẹ và ba dành cho con chưa bao giờ thay đổi. Chúng ta mãi mãi là một gia đình."
Câu cuối cùng ấy, thành công phá tan bức tường trong lòng Vinh Nhung. Mắt cậu đỏ lên. .
Bao lâu nay cậu vẫn một mình gánh giữ bí mật sống lại. Biết mình là đứa bị ôm nhầm, cậu không dám quá tham lam, cậu luôn tự nhủ: thế này là đủ rồi, hiện tại đã rất tốt rồi.
Nhưng chính mẹ đã nói với cậu, cậu không có lỗi với bất kỳ ai, cậu chẳng làm gì sai cả.
Vinh Nhung siết chặt tay anh trai hơn nữa.
Cánh tay Vinh Tranh vòng qua vai cậu, cơ thể Vinh Nhung khẽ cứng lại, nhưng lần này sau khi nghĩ kỹ, cậu không gạt tay anh trai ra nữa.
Ứng Lam cũng đỏ mắt, bà đổi chủ đề: "Mẹ nghe anh con nói hôm nay con ra sân bay đón bạn phải không? Đón được rồi chứ?"
Vinh Nhung gật đầu: "Vâng, đón rồi. Con đã sắp xếp cho họ ở khách sạn chỗ con với anh con đang ở."
Ứng Lam tò mò: "Là bạn nào vậy? Sao mẹ không biết con còn có bạn ở nước ngoài?"
Trước đây bà hiếm khi hỏi chuyện bạn bè của Nhung Nhung, còn cậu thì cũng ít nhắc tới, vì cậu luôn cảm nhận được ba mẹ và anh trai không thích đám Hà Vũ.
Khi ấy cậu chỉ thấy ba mẹ với anh không thích bạn mình là không tôn trọng mình nên chán ghét bị hỏi đến mà chẳng nghĩ rằng họ làm vậy hoàn toàn vì lo cho cậu.
Ứng Lam vừa hỏi xong chợt thấy có phần không ổn, vội nói: "Nếu con thấy bất tiện thì..."
"Là hai đồng nghiệp của con ở Versa. Trong nước có người liên hệ với trụ sở Versa muốn ký độc quyền phân phối "Mỹ nhân say ngủ" tại nội địa. Họ chính là người của trụ sở cử tới bàn chuyện này."
"Thật sao?! Nếu đàm phán thành công chẳng phải có nghĩa là "Mỹ nhân say ngủ" có thể mua được ngay trong nước chúng ta, hơn nữa còn sẽ có nhiều người biết đến con hơn à? Chuyện lớn như vậy sao con không sớm nói cho mẹ với ba biết?"
"Bọn họ cũng chỉ mới liên hệ với con hôm qua thôi. Hơn nữa... mới chỉ là có ý định mà thôi." Cuối cùng chưa chắc đã thành.
"Có ý định nghĩa là đối phương rất coi trọng thị trường trong nước của "Mỹ nhân say ngủ", không phải sao? Nhung Nhung của chúng ta thật giỏi! Đợi con về, chúng ta nhất định phải ăn mừng một bữa thật vui vẻ!"
Một người mặt dày như Vinh Nhung lại bị câu nói này của mẹ làm đỏ mặt.
Rõ ràng mọi chuyện còn chưa đâu vào đâu, mẹ đã nghĩ đến chuyện ăn mừng rồi.
. . .
Bên kia, Ứng Lam phải ăn cơm trưa, dưới sự thúc giục của Vinh Nhung, bà mới lưu luyến tắt video.
Phát hiện điện thoại hiển thị pin yếu, "Anh, em đi sạc pin một chút."
"Ừ. Đi đi."
Vinh Nhung đứng dậy, đi tới bên tường phòng ngủ lấy dây sạc, c*m v** điện thoại.
Âm báo tin nhắn vang lên liên tiếp. Vinh Nhung liếc mắt nhìn, là từ lớp trưởng Kha Tình, nghĩ một chút rồi mở ra.
Mở ra mới phát hiện, khung đối thoại toàn là ảnh chụp màn hình bình luận trên Weibo ——
Vinh Nhung theo phản xạ định bấm tắt ngay, cậu không cần nhìn cũng biết nhất định toàn là mắng chửi mình. Cậu không quan tâm bình luận trên mạng thế nào là một chuyện, còn tự tìm chửi thì lại là chuyện khác.
Một tin nhắn mới vừa được gửi tới ——
"Vinh Thần, cậu xem, có rất nhiều người đang ủng hộ và thích cậu. Không ai có thể được tất cả mọi người yêu thích, cứ là chính mình là được rồi. Hơn nữa, cậu thật sự rất tuyệt, rất tuyệt! Cậu là Vinh Thần của bọn tôi mãi mãi! Tôi cùng các bạn trong lớp sẽ mãi mãi ủng hộ cậu!"
Có rất nhiều người ủng hộ và thích cậu?
Vinh Nhung mở một trong những bức ảnh ——
"Không biết em trai có hay lên Weibo không. Tôi hy vọng cậu ấy không lên, nhưng lại rất hy vọng cậu ấy có thể nhìn thấy lời nhắn của tôi. A a a! Thật mâu thuẫn! Tôi muốn nói với cậu, cậu đã làm rất tốt rồi. Chuyện ôm nhầm con vốn không phải lỗi của cậu, là đám phóng viên báo chí kia cố tình gây chuyện. Hy vọng em trai đừng bị những lời lẽ tiêu cực đó ảnh hưởng. Còn nữa, tôi đã nhờ chị em mua giúp một chai "Mỹ nhân say ngủ" ở Pháp! Thật sự vô cùng yêu thích mùi hương diên vĩ trong trẻo ẩm mượt đó. Thật lâu, thật lâu rồi tôi chưa ngửi được mùi hương diên vĩ thuần khiết như vậy! Nghe nói em trai năm nay mới 19 tuổi đúng không? Trời ơi! Tôi hiện đang học chuyên ngành điều hương, tập trung vào mảng hương liệu dân dụng, thật sự cảm thấy bản thân chỉ là kẻ qua đường thôi. Thiên phú của em trai trong điều hương thật sự quá đỉnh! Tôi cực kỳ mong chờ tác phẩm tiếp theo của cậu đó!"
Vinh Nhung sững sờ.
Hóa ra... không phải mắng cậu? Thậm chí còn là fan của "Mỹ nhân say ngủ"?
Ngón tay run run, cậu lại tiếp tục mở tấm tiếp theo.
"Wow! Cuối cùng cũng có người giống mình, vì mấy ngày nay em trai thường xuyên lên hot search nên tò mò tìm thử tác phẩm của cậu ấy. Vài ngày trước phát hiện khu gần nhà có quầy bán. Có thể nói, trước đây mình rất dễ bị choáng khi ngửi mùi diên vĩ, thật đó, hoàn toàn không chịu nổi mùi đất và mùi cà rốt mà diên vĩ mang theo, vừa ngửi đã muốn bỏ chạy ngay, vậy mà lần này lại hoàn toàn bị "Mỹ nhân say ngủ" chinh phục rồi sao? Đây thật sự là một mùi hương diên vĩ tuyệt vời. Hơn nữa hoàn toàn không thể ngờ, đây lại là tác phẩm đầu tay của một nhà điều hương. Dù xét từ phương diện thể hiện tác phẩm hay tầng hương nước hoa, đều mang lại cảm giác bất ngờ lớn! Không, so với nói là bất ngờ, thì phải nói là kinh diễm mới đúng! Đúng vậy, chính là kinh diễm! Hoàn toàn khiến người ta bừng sáng đôi mắt."
"Thật ghen tị với hai chị gái bên trên, đã có thể mặc "Mỹ nhân say ngủ" rồi. TvT. Hàng order của mình đợi nửa tháng rồi mà còn chưa phát hàng!!!"
"Chị gái bên trên đừng đi! Bạn thân em gần đây vừa hay muốn mua nước hoa. Xin hỏi "Mỹ nhân say ngủ" hợp với độ tuổi nào? Có hợp với nữ 25 tuổi không? Tổng thể là mùi như thế nào? Các chị có thể miêu tả cụ thể không? Tôi xem bình luận trên mạng rồi, nhưng hình như hiện tại trong nước rất ít người mua được, hầu hết đều phản ánh là siêu khó mua. Hơn nữa đánh giá cũng khá phân cực nên tôi hơi do dự... rốt cuộc có nên mua không."
"Mình cũng vậy. Xem đánh giá ngày nào cũng muốn mua nhưng lại lo liệu có bị hụt không, cứ chao đảo mãi. Giá mà trong nước cũng có bán thì tốt rồi, có thể đi thử mùi ngay."
"Người từng dùng "Mỹ nhân say ngủ" và hoàn toàn bị chinh phục đây!!! Nói thật, "Mỹ nhân say ngủ" hiện tại ở nước ngoài bán siêu chạy. Có thể nói là con ngựa ô lớn nhất trong giới nước hoa mùa đông năm nay. Theo lý mà nói, với khứu giác thương mại nhạy bén của công ty Versa chắc chắn sẽ không bỏ qua thị trường tiềm năng lớn như trong nước. Rất mong đợi ngày '"Mỹ nhân say ngủ" được bày bán ở nội địa! Em trai, sự nghiệp thăng hoa thôi!!!"
Trong những lời nhắn này, không chỉ bày tỏ sự yêu thích "Mỹ nhân say ngủ" mà còn có những lời thuần túy ủng hộ và khẳng định dành cho bản thân cậu.
Đối với một nhà điều hương mà nói, chẳng có gì khiến người ta vui hơn việc tác phẩm của mình được công nhận và yêu thích.
Vinh Nhung mắt đỏ hoe, nghiêm túc gõ vào khung thoại: "Cảm ơn."
Cảm ơn vì đã để cậu biết rằng thì ra trên mạng không chỉ toàn là mắng chửi, thì ra còn có rất nhiều người đang ủng hộ và khích lệ cậu.
. . .
"Dây sạc để ngay đầu giường, chưa tìm thấy..."
Vinh Tranh bước vào phòng ngủ, eo bỗng bị ôm chặt, khuôn mặt vùi vào ngực anh.
"Vui đến rơi lệ", trước đây trong sách Vinh Nhung từng đọc qua bốn chữ này nhưng luôn không hiểu, một người quá vui mừng thì sao lại khóc? Đến khi nước mắt không cách nào kiềm chế, trào ra khỏi khóe mắt, Vinh Nhung mới lần đầu tiên nhận ra, thì ra quá vui mừng thật sự sẽ rơi nước mắt. Tuyến lệ hoàn toàn không nằm trong tầm kiểm soát.
Mọi thứ, thật sự đều đã khác kiếp trước.
Cậu không bị anh trai đưa đi, ba mẹ vẫn còn ở đây, không còn là kẻ bị tất cả mọi người chỉ vào mắng là kẻ trộm, "Mỹ nhân say ngủ" cũng không bị buộc phải gỡ bỏ vì bị tố đạo nhái. Ngược lại, có rất nhiều, rất nhiều người thích cậu, thích "Mỹ nhân say ngủ" của cậu.
Nếu lần này Bay bọn họ có thể đàm phán thuận lợi, "Mỹ nhân say ngủ" của cậu sẽ được bày bán trong nước và sẽ được nhiều người biết đến hơn.
Điện thoại của Vinh Nhung để ngay trên tủ đầu giường, màn hình còn chưa khóa, Vinh Tranh liếc mắt liền thấy một đoạn chữ trong khung thoại.
Anh hơi sững lại, ánh mắt dịu xuống. Anh rất vui mừng, càng ngày càng nhiều người biết đến Nhung Nhung và thích Nhung Nhung. Nhung Nhung của anh xứng đáng với những yêu thích và khẳng định này.
Vinh Tranh nhẹ nhàng vuốt lưng cậu.
Một lúc lâu sau, anh vào nhà vệ sinh vắt khăn mặt nóng, đắp lên mắt cậu.
Hiện giờ Vinh Nhung dù khóc ngay trước mặt anh trai cũng chẳng thấy ngại ngùng chút nào, cậu nằm trên đùi anh, thoải mái hưởng thụ sự chăm sóc của anh.
Ngón tay Vinh Tranh khẽ chạm vào vành tai cậu. Vành tai Vinh Nhung rất nhỏ, mềm mượt trơn nhẵn, cảm giác rất dễ chịu.
"Anh, nhột ~~~"
Vinh Nhung sợ nhột, nắm lấy tay anh trai, đặt lên bụng mình.
Anh cúi đầu: "Bay với Laar ở cùng khách sạn này sao?"
"Vâng."
"Em thay anh hỏi họ thử xem tối nay có rảnh không, có tiện ăn một bữa cơm chung không."
Vinh Nhung lấy khăn nóng trên mắt xuống, kinh ngạc hỏi: "Anh muốn mời Bay bọn họ ăn cơm à?"
Anh trai cậu vốn không phải người thích xã giao, ngoài những bữa tiệc công việc, rất hiếm khi chủ động kết bạn.
Vinh Tranh gật đầu: "Ở Paris, người bạn Bay của em đã giúp chúng ta một việc rất lớn. Lần này họ lặn lội đường xa đến đây, nhất định phải làm tròn bổn phận chủ nhà. Quan trọng nhất là họ là bạn của em."
Phải chính thức gặp mặt một lần.
Không còn chỉ với thân phận anh trai nữa.
Tác giả có lời muốn nói: Mà là với tư cách bạn trai. Hehe.
...
Về lý do tại sao phải miêu tả những tiếng nói trên mạng.
Thật ra mọi người sẽ nhận ra, từ lúc ban đầu chỉ có một loại tiếng nói, về sau dần dần xuất hiện thêm tiếng nói khác, điều đó đại diện cho sự thay đổi thái độ của công chúng đối với Vinh Nhung.
Đây là kết quả của sự nỗ lực chung từ anh trai và ba, nên về sau, sau khi Vinh Nhung phản bác lại phóng viên mới có ngày càng nhiều tiếng nói ủng hộ cậu.
Rồi đến bây giờ, trong những ảnh chụp màn hình mà Kha Tình gửi, cuối cùng đã có người không còn tập trung vào đề tài "thiếu gia thật hay giả" nữa, mà Vinh Nhung bắt đầu dựa vào chính thực lực và sức hút cá nhân của mình để thu hút fan.
Sự thay đổi của người qua đường, tất cả đều có một quá trình, có sự dẫn dắt ở giai đoạn trước, mới tạo nên việc hiện tại xuất hiện nhiều tiếng nói yêu thích cậu đến vậy.
Có người nói là để "câu chữ cho dài". Cái này thì thật sự không có. Thực ra số chữ tôi viết mỗi ngày còn nhiều hơn lượng tôi đăng, rất nhiều đoạn tôi cảm thấy không cần thiết đều đã xóa đi. Tôi nghĩ bất cứ tác giả nào biết trân trọng danh tiếng của mình cũng sẽ không cố tình kéo dài bài để "câu chữ", vì được chẳng bù cho mất. (Tất nhiên, có lẽ do thực lực tôi chưa đủ, viết chưa đủ xuất sắc, nên mới khiến mọi người cảm thấy "loãng").
Tôi không phải muốn biện hộ cho mình, chỉ là muốn nói cho mọi người biết.
Tôi chưa bao giờ quên đi ý định ban đầu khi viết, từ đầu đến cuối, tôi chỉ nghĩ làm thế nào để viết thật tốt câu chuyện về Nhung Nhung và anh trai. Tôi chưa từng nghĩ sẽ qua loa với nó, càng chưa bao giờ muốn qua loa với bất kỳ ai.
Cảm ơn từng người, từng người trong các bạn, những người vẫn luôn ở bên cạnh đến bây giờ.
Những tiếng nói khẳng định trong tiểu thuyết của tôi, cũng có phần tư tâm, đó chính là mỗi một bạn đọc, là những tiếng nói ủng hộ và khẳng định, khi tôi nghi ngờ bản thân, không tin tưởng bản thân, các bạn vẫn luôn ủng hộ tôi, cùng tôi đi tới hôm nay.
Thật sự vô cùng biết ơn!!!
Cảm ơn các bạn!!!