Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Một tháng sau, ta phát hiện mình mang thai. Đứa trẻ sinh ra là một bé trai. Vương đại nương đặt nhũ danh cho nó là Thiết Trụ, bảo rằng dùng cái tên này cho dễ nuôi. Thằng bé trông giống hệt hắn hồi nhỏ, ngay cả thói quen thích gục đầu vào vai ta cũng chẳng sai lấy một li.
Năm đứa trẻ được một tuổi, tuyết rơi rất lớn. Tiểu Thúy đang ở trong bếp gói sủi cảo, ta thì bọc Thiết Trụ lại thành một khối tròn vo như quả bóng, dẫn thằng bé ra sân nặn người tuyết. Nó ngồi dưới hành lang nhìn ta, đôi mắt to tròn xoe, ngoan ngoãn như một chú cún con.
“Thiết Trụ ngoan, mẹ nặn cho con một chú cún con nhé.”
Nó bập bẹ ê a đáp lời, đôi bàn tay nhỏ xíu vỗ vỗ xuống đất. Ta khom lưng gom tuyết thành một quả cầu, bỗng nhiên nghe thấy tiếng cửa viện bị đẩy ra. Ta không quay đầu lại, cứ ngỡ là cháu trai của Vương đại nương nhà bên sang tìm Thiết Trụ chơi. Vừa mới đứng thẳng người dậy, tấm lưng ta đã đập ngay vào một v*m ng*c vô cùng rắn rỏi. Không đợi ta kịp phản ứng, một đôi tay đã siết chặt lấy ngang eo ta. Cái đầu quen thuộc kia mang theo một đầu đầy gió tuyết, nặng nề đè sụp xuống bờ vai ta.
“Tiêu Vũ, ta tìm nàng suốt hai năm trời, cuối cùng cũng tìm được nàng rồi.”
Hai giọt nước mắt nóng hổi nhỏ tí tách xuống cổ ta, nóng đến mức khiến ta rùng mình. Nhìn thấy ta bị người khác ôm chặt, Thiết Trụ ở bên cạnh cuống quýt khóc oà.
“Đồ xấu xa ở đâu ra thế hả?!”
Tiểu Thúy nghe thấy động tĩnh lập tức cầm cây cán bột từ trong nhà lao ra ngoài. Đến khi hắn ngẩng đầu lên, Tiểu Thúy nhìn rõ gương mặt của hắn thì sợ hãi đến mức tròng mắt suýt chút nữa rơi rớt ra ngoài, bị doạ cho liên tiếp lùi về phía sau.
“Bệ… Bệ hạ!”
Hắn liếc nhìn tiểu Thúy, không nói lời nào, chỉ có đôi cánh tay là càng lúc càng siết chặt hơn nữa.
“Ngươi buông ta ra.”
“Không buông.”
Hắn cố chấp, đầu dụi vào hõm cổ ta.
“Buông ra là nàng lại chạy mất. Nàng trốn chạy hai năm, ta tìm kiếm mệt mỏi biết bao…”
Giọng nói của hắn mỗi lúc một thấp xuống, mang theo tiếng nghẹn ngào đầy ấm ức.
“Lúc nhìn thấy hai cái xác cháy đen kia, ta đã ngỡ là nàng thực sự ra đi rồi. Sau đó, ta ôm lấy hai cái xác kia nhìn đi nhìn lại rất nhiều lần, mới phát hiện trên vai không có vết răng do ta để lại. Lúc ấy ta mới biết là nàng đã bỏ trốn chứ không phải đã c,h,ế,t. Thật may là nàng không c,h,ế,t, nàng mà c,h,ế,t thì ta cũng chẳng thiết sống nữa.”
Nói đoạn, hắn lại siết chặt thêm đôi tay đang ôm lấy ta, ta bị ghì chặt đến mức gần như nghẹt thở.
“Cuối cùng cũng tìm được nàng rồi, lần này nàng không được phép bỏ rơi ta nữa…”
Lồng ngực ta thắt lại. Thế nhưng khung cảnh hắn ở trên triều đường nói ta chỉ là một quân cờ để kiềm chế cha ta lại hiện lên rõ ràng trước mắt. Vẻ mặt lạnh lùng như băng sương ngày hôm đó của hắn, so với những bông tuyết đang rơi trên mặt ta lúc này còn lạnh lẽo hơn gấp ba phần.
“Ngươi sắp siết chết ta rồi.”
Bấy giờ hắn mới chịu buông tay. Ta xoay người lại, cuối cùng cũng nhìn rõ gương mặt của hắn. Hai năm trôi qua, hắn gầy đi nhiều, đường nét xương hàm sắc như dao khắc. Nét non nớt giữa đôi lông mày đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự sắc sảo, kiên nghị đầy uy nghiêm. Thế nhưng ngay lúc này, vành mắt hắn đỏ hoe, trên hàng lông mi còn vương lại những hạt tuyết vụn, trông hắn đáng thương hệt như một chú chó lớn bị dầm mưa ướt sũng.
“Tiêu Vũ…” Hắn nhìn ta, sự ỷ lại trong ánh mắt vẫn y như ngày trước.
“Oa…” Tiếng khóc của Thiết Trụ đã phá vỡ bầu không khí giằng co.
Đứa bé ngồi dưới hành lang, khuôn mặt nhỏ nhắn bị đông cứng đến đỏ bừng, mắt đẫm nước nhìn ta, chìa hai tay ra đòi bế. Tiêu Thừa Tắc cứng người. Hắn chậm rãi quay đầu, nhìn về phía cục bột tròn vo đang ngồi dưới hành lang kia. Đôi mắt to, khuôn mặt tròn trịa, đang bĩu môi đầy ấm ức, trông giống hệt hắn hồi còn nhỏ.
“Đây là…” Giọng hắn run rẩy.
“Thiết Trụ, con trai của ta.”
Ta bước lại gần bế Thiết Trụ lên. Hắn đứng chết trân tại chỗ cũ. Ánh mắt hắn đảo qua đảo lại giữa ta và Thiết Trụ, sắc mặt từ khiếp sợ biến thành hoang mang, rồi lại chuyển thành… mừng rỡ như điên.
“Của ta sao?” Giọng hắn run rẩy, “Tiêu Vũ, nó là con của ta phải không?”
Ta bế đứa trẻ đi vào trong nhà.
“Đây là con của một mình ta, mời Bệ hạ về cho!”
“Tiêu Vũ, hai người trở về cùng ta có được không?”
“Chuyện năm đó ta sẽ giải thích cho nàng nghe.”
“Không cần.”
Ta ôm chặt lấy Thiết Trụ.
“Những lời bệ hạ nói trên triều đường năm đó, dân phụ đã nghe rành mạch. Giờ dân phụ đã chẳng còn giá trị lợi dụng đối với Bệ hạ, xin mời về cho!”
Sắc mặt hắn biến đổi.
“Không phải như vậy…”
“Không phải cái gì?”
Ta cười lạnh.
“Không phải là lời nói thật lòng sao? Bệ hạ giả ngốc suốt tám năm trời, lừa gạt ta ròng rã tám năm, liệu còn có lời nào là thật nữa đây?”
Hắn sững sờ tại chỗ, vành mắt đỏ bừng. Đột nhiên hắn lao tới bế thốc cả ta và đứa trẻ đang ngồi trên giường lên hệt như năm mười hai tuổi năm ấy. Hắn ngồi xuống, ấn chặt ta ngồi trên đùi hắn, cái đầu lớn cứ thế đè sụp xuống vai ta mà bắt đầu khóc lớn một cách vô cùng tự nhiên.
“Bởi vì ta sợ nếu mình hết ngốc rồi, nàng sẽ không cần ta nữa. Ta không ngốc nữa thì sẽ chẳng còn lý do gì để ngày ngày bám dính lấy bên cạnh nàng nữa…”
Hắn ôm chặt lấy ta như thể ôm lấy đồ vật an ủi vừa tìm lại được sau khi bị mất, khóc đến mức không thể kiềm chế nổi.
Ta: “…”
Thiết Trụ: “…”
Trong phòng than củi cháy rất đượm, Thiết Trụ dùng tay đẩy đầu Tiêu Thừa Tắc rất lâu mà không đẩy nổi, tức tối rúc vào lòng ta rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Còn Tiêu Thừa Tắc thì vẫn ôm chặt lấy eo ta, sụt sùi nức nở.
“Năm chín tuổi, độc tố trong người ta đã được giải sạch hoàn toàn, ta đã không còn ngốc nữa.”
Hắn vừa nói vừa nghẹn ngào, “Nhưng ta buộc phải tiếp tục giả ngốc, bởi vì hoàng thúc vẫn còn đó, những kẻ muốn lấy mạng ta vẫn còn đó. Ta chỉ có cách giả ngốc thì mới có thể sống sót mà thôi.”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, vành mắt đỏ hoe: “Trong khắp hoàng cung, chỉ có một mình nàng là chân thành đối xử tốt với ta. Sau này ta phát hiện ra, chỉ khi ta là một kẻ ngốc, nàng mới mỉm cười với ta. Nàng mới ôm ta, dỗ dành ta, nói rằng sẽ không bao giờ bỏ rơi ta. Nếu như nàng phát hiện ra ta hết ngốc rồi, nàng sẽ coi ta là một vị Hoàng đế, rồi sẽ xa lánh ta… Hết ngốc rồi lại còn phải giữ cái mớ lễ chế chết tiệt kia, ta sẽ không thể ngày ngày ôm nàng, ngủ chung giường với nàng nữa. Cho nên, ta mới phải luôn giả ngốc.”
Hắn nói đoạn, giọng nói nghẹn ngào.
“Cái đêm dỡ cửa sổ ấy, ta bị người ta hạ thuốc, trong lòng ta chỉ muốn đi tìm nàng mà thôi. Bản thân ta vốn dĩ có thể nhẫn nhịn, chỉ muốn đến nhìn nàng một cái chút rồi đi, thế nhưng nhìn thấy nàng bịt kín hết tất cả cửa sổ, ta không muốn nhẫn nhịn nữa. Ta sợ nàng không cần ta nữa, cũng muốn cho nàng biết rằng, ta đã sớm sinh ra tình cảm nam nữ với nàng, ta có thể…”
Hắn không nói tiếp được nữa, hai tai đỏ bừng lên như sắp rỉ máu.
“Còn những lời trên triều đường hôm đó.”
Hắn vội vàng giải thích, “Là nói cho tai mắt của kẻ địch nghe đấy, lúc bấy giờ tai mắt của hoàng thúc đang trà trộn trong đám đại thần. Ta bắt buộc phải khiến cho bọn họ tưởng rằng nàng chỉ là một quân cờ của ta, chứ không phải là điểm yếu chí mạng của ta. Bằng không bọn họ sẽ ra tay với nàng, giống như năm xưa bọn họ hạ độc ta vậy…”
Trong lòng ta khẽ lung lay, dịu lại đôi chút.
“Ta đã tìm nàng suốt hai năm trời. Hai năm nay, ta dốc sức chỉnh đốn lại đại cục triều đình, giờ đây cuối cùng thiên hạ này cũng do một mình ta định đoạt rồi. Ta lấy cớ giữ tang cho Thái hậu, ba năm không tuyển tú. Tờ ý chỉ Thái hậu mở tuyển tú mà bọn họ ép nàng đóng ấn năm đó giờ đã thành một tờ giấy lộn rồi. Ta muốn nàng trở về cùng ta, thay đổi một thân phận khác để làm Hoàng hậu của ta. Như vậy, ta không cần phải giả ngốc nữa mà vẫn có thể đường đường chính chính ngày ngày ôm nàng ngủ.”
Hắn ngừng một lát, giọng nói nhẹ nhàng như một tiếng thở dài.
“Ta muốn để nàng, cam tâm tình nguyện yêu ta thêm một lần nữa.”
Nhìn ánh mắt chân thành của hắn rồi lại nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Thiết Trụ đang ngủ trong lòng trông giống hắn như đúc. Có lẽ, ta có thể cho hắn một cơ hội.
*****
Ta cùng Tiêu Thừa Tắc trở về, nhưng không vào cung. Hắn ở lại ngôi viện nhỏ của ta mấy ngày, Thiết Trụ rất thích hắn, ta quyết định cho hắn thêm một cơ hội nữa.
Hắn mua cho ta một toà nhà ở gần hoàng cung, tuy không lớn nhưng vô cùng tinh xảo. Từ đó trở đi, hắn bắt đầu cuộc sống của một kẻ làm công ăn lương thật sự. Ngày nào bãi triều xong hắn cũng chạy đến đây, lúc đến không mang bánh quế hoa cho ta thì cũng mang đồ chơi nhỏ cho Thiết Trụ. Khi thì là tượng đất, lúc thì là chong chóng, có hôm lại mang đến một chú cún con lông xù. Là một chú cún con bằng xương bằng thịt hẳn hoi, hắn bảo là để làm bạn với Thiết Trụ.
“Mẹ.”
Thiết Trụ ôm cún con, khuôn mặt nhỏ nhắn áp vào vai ta.
“Cha tốt lắm.”
“Thiết Trụ thích cha.”
“Cha nói trong hoàng cung có nhiều thứ chơi vui hơn nữa, Thiết Trụ muốn cùng mẹ dọn vào đó ở, để ngày nào cũng được chơi với cha.”
Thiết Trụ vừa nói vừa lắc lắc tay ta. Ta đưa tay day trán, Thiết Trụ nhà ta đã bị mua chuộc mất rồi.
“Tiêu Thừa Tắc!”
Ta quay đầu lườm hắn. Hắn đang ngồi xổm dưới hành lang, giả vờ như đang nghiên cứu đàn kiến chuyển nhà, nhưng hai tai lại đỏ bừng lên như sắp rỉ máu.
“Ta không có dạy mà!”
Hắn lập tức giơ tay lên.
“Là tự Thiết Trụ…”
“Cha nói mà.”
Thiết Trụ dùng chất giọng sữa non nớt học theo.
“Phải giúp cha dỗ dành mẹ vui vẻ, mẹ đồng ý gả cho cha rồi thì cha sẽ mua ngựa lớn cho Thiết Trụ.”
Hóa ra ngoài việc hối lộ Thiết Trụ, chẳng biết hắn còn tìm ai để dò hỏi bí kíp lấy lòng phu nhân. Ngày nào hắn cũng mang hoa đến tặng ta, những hôm không bận rộn việc triều chính thì dẫn ta và Thiết Trụ đi dạo phố. Giống như những cặp phu thê bình thường khác, chúng ta cùng đi chọn đồ trang sức, chọn y phục. Thậm chí hắn còn kéo ta ra chợ mua thức ăn, rồi tự tay vào bếp nấu cơm cho hai mẹ con ăn.
Tết Nguyên Tiêu đến, trên đường phố đèn hoa rực rỡ, sáng trưng như ban ngày. Hắn đã rời cung từ sớm để đưa hai mẹ con ta đi ngắm hoa đăng. Hắn mặc một bộ thường phục bằng vải thô, ta thì đeo mạng che mặt, Thiết Trụ cưỡi trên bờ vai hắn, trông chúng ta hệt như một gia đình ba người bình thường.
“Mẹ! Đèn cún con kìa!” Thiết Trụ phấn khích chỉ tay.
Tiêu Thừa Tắc lập tức chen vào giữa đám đông để mua. Đến khi quay lại, trên tay hắn không chỉ cầm mỗi đèn thỏ con, mà còn có cả đèn hoa sen, đèn kéo quân, đèn con bướm… ôm đầy ắp cả lồng ngực.
“Ta không biết nàng thích cái nào.”
Hắn ngượng ngùng gãi gãi đầu, trông hệt như một chàng trai ngốc nghếch lần đầu biết yêu.
“Nên mua hết luôn.”
Ta nhìn hắn, bỗng nhiên nhớ về rất nhiều năm trước. Năm ta ba tuổi tiến cung làm Hoàng hậu, hắn bảy tuổi. Lần đầu tiên gặp ta, hắn cũng giống như thế này, bê hết tất cả bánh ngọt của Ngự thiện phòng đến trước mặt ta rồi nói:
“Ta không biết ngươi thích cái nào, nên đều lấy hết luôn”.
Lúc ấy, ta cứ ngỡ là hắn ngốc. Hóa ra, từ trước đến nay đều không phải.
Thiết Trụ ngồi trên vai hắn, một tay ôm lấy cổ cha, một tay giơ cao chiếc đèn thỏ con, cười đến mức híp cả mắt, miệng cười toe toét không thấy mắt đâu.
Thiết Trụ đột nhiên lên tiếng: “Mẹ, chúng ta và cha ngày ngày ở bên nhau, có được không?”
Thiết Trụ nhìn ta với gương mặt đầy mong đợi.
“Tiêu Vũ, có được không?” Tiêu Thừa Tắc cũng dời ánh mắt, khóa chặt lên khuôn mặt ta.
Giữa nơi hoa đăng mờ ảo, đôi mắt hắn còn sáng hơn cả những ngôi sao trên trời, mang theo sự kỳ vọng đầy cẩn trọng. Ta nhìn hai khuôn mặt lớn nhỏ trông giống hệt nhau đang ngập tràn sự mong chờ trước mắt. Xem ra, cũng không phải là không thể.
“Được!” Ta trịnh trọng gật đầu.
“Ta nghe không rõ, nàng nói lại lần nữa được không?” Tiêu Thừa Tắc có chút không dám tin, bàn tay đang nắm lấy tay ta khẽ run rẩy.
“Ta nói là, ta đồng ý gả cho chàng.”
Hắn ngẩn người, vành mắt đỏ ửng. Đôi mắt hắn sáng rực lên từng chút từng chút rồi đột nhiên ôm ta vào lòng ngực. Thiết Trụ bị kẹp ở chính giữa cười “khách khách” không ngừng.
“Tiêu Vũ đồng ý rồi!”
Hắn lớn tiếng loan báo cho cả thế giới biết, “Tiêu Vũ đồng ý gả cho ta rồi!”
Người đi đường trong chợ đêm đồng loạt ngoảnh lại nhìn. Ta đỏ mặt đẩy hắn ra.
“Chàng nhỏ tiếng một chút!”
“Không nhỏ!”
Hắn càng ôm chặt hơn.
“Ta muốn cho tất cả mọi người đều biết, Tiêu Vũ là của ta!”
“Đồ ngốc!”
Ta nhập cung với thân phận là Cố An Vũ, đích nữ lưu lạc bên ngoài của Thừa tướng, kiệu tám người khiêng, mười dặm hồng trang rực rỡ. Tiêu Thừa Tắc đích thân cưỡi ngựa đến tận phủ Thừa tướng để đón ta. Ngồi trên lưng ngựa, gương mặt hắn tràn đầy vẻ đắc ý, kiêu hãnh như một vị tướng quân vừa đánh thắng trận trở về. Kiệu dừng lại, hắn tự tay đến vén rèm kiệu, chìa tay ra đỡ ta.
“Tiêu Vũ.”
Đôi mắt hắn sáng lên một cách kinh người.
“Cuối cùng thì ta… cuối cùng cũng có thể đường đường chính chính cưới nàng rồi.”
Thiết Trụ ở bên cạnh mặc một bộ lễ phục nhỏ, trông hệt như một chú gà trống con kiêu hãnh.
“Cha ơi! Mẹ ơi! Thiết Trụ cũng muốn dắt tay nữa!”
Sau khi đại lễ phong Hậu kết thúc, Tiêu Thừa Tắc lập tức giao Thiết Trụ cho Tiểu Thúy, sau đó nắm chặt lấy tay ta kéo phăng về phía tẩm cung đã chuẩn bị sẵn. Lễ quan và các ma ma đuổi theo phía sau.
“Bệ hạ! Quy trình! Quy trình vẫn chưa kết thúc mà!”
“Quy trình cái gì!”
Hắn cũng chẳng thèm ngoảnh đầu lại.
“Quy trình của trẫm chính là dắt Hoàng hậu về nhà ngủ!”
“…”
Ta đỏ mặt véo hắn: “Chàng nói cái gì thế hả!”
“Nói thật lòng mà.”
Hắn ấm ức nhìn ta.
“Ta đã chờ đợi ngần ấy năm trời, muốn được ôm nàng ngủ một cách hợp pháp, nghĩ đến mức sắp phát điên lên rồi…”
Ta bị hắn dắt chạy đến mức muốn đứt cả hơi. Ai mà thấu cho nổi chứ! Chẳng phải người ta trên tivi đều là diễn kiểu bế kiểu công chúa vô cùng đẹp mắt sao? Cái tên này giờ hết ngốc rồi sao trông vẫn cứ ngốc thế không biết, ta đang mặc bộ áo cưới Hoàng hậu lộng lẫy phức tạp thế này mà lại bị hắn kéo chạy thục mạng. Rõ ràng chúng ta là phu thê hợp pháp, thế mà cứ làm như đang dẫn nhau bỏ trốn không bằng.
“Tiêu Thừa Tắc!” Ta ngồi trên giường thở phì phò.
“Tiêu Vũ, sau này ta không giả ngốc nữa đâu.”
Phải rồi, chàng không giả vờ thì trông cũng ngốc lắm.
Hắn nhìn ta, trong mắt ngoài niềm vui mừng khi có được ta và khát khao bị kìm nén suốt nhiều năm qua, thì nay đã có thêm cả d*c v*ng của một người đàn ông trưởng thành.
“Gần đây ta mới có được một cuốn sách mới.”
Hắn cười gian trá, rút từ dưới gối ra một cuốn tranh vẽ. Nhìn thấy trang bìa thôi đã khiến mặt ta đỏ bừng, tim đập thình thịch.
“Tiêu Thừa Tắc! Rốt cuộc là chàng còn ngốc… hay không ngốc hả?”
Những lời còn lại của ta đều bị hắn nuốt trọn.
“Tiêu Vũ.”
Giọng hắn khàn đặc.
“Ta chờ ngày này, từ năm mười sáu tuổi cho đến năm hai mươi hai tuổi, đã chờ ròng rã suốt sáu năm trời rồi.”
Nến đỏ lay động, khăn hỷ tung bay. Cuối cùng ta đã hoàn toàn thuộc về hắn. Còn hắn, cuối cùng cũng đã có thể không cần giả ngốc nữa, đường đường chính chính làm chú chó lớn của riêng một mình ta.
(Hết)