Năm Nay Ai Gia Tám Tuổi

Chương 1

Trước Tiếp

1.

“Mẫu hậu…” 

Hắn vừa sụt sùi gọi vừa nghẹn ngào nói, giọng điệu rầu rĩ.

“Bọn họ mắng con… nói con là kẻ ngốc, không xứng làm Hoàng đế…”

Chuyện xuyên không này, lúc đọc tiểu thuyết ta đã từng tưởng tượng rất nhiều lần. Hoặc là dùng kỹ năng cung đấu học được từ “Chân Hoàn Truyện” để đại sát tứ phương. Hoặc là có một bàn tay vàng để làm giàu. Tệ nhất thì cũng làm một đại tiểu thư nhà giàu sang phú quý, suốt ngày chỉ việc ăn uống rồi nằm ườn tận hưởng cuộc đời! Thế mà không thể ngờ được, ta lại xuyên thành góa phụ tôn quý nhất của vương triều này – Thái hậu đương triều. Một Thái hậu mới chỉ tám tuổi.

Trên đùi lại còn có một gã Hoàng đế đương triều mười hai tuổi, nặng gần chín mươi cân ngồi đó. Chân ta sắp bị hắn đè gãy đến nơi rồi. Bờ vai ta cũng bị hắn ép cho bên cao bên thấp. Còn có cái đầu của ta nữa, bị vây chặt giữa thân hình đồ sộ của hắn và phần lưng tựa cao ngất của chiếc ghế gỗ tử đàn, suýt chút nữa là ngạt thở.

Ông Trời ngó xuống mà xem! Thế này thì bất công quá rồi! Người ta xuyên không thì được ôm ấp đủ kiểu trai đẹp cổ phong, còn ta xuyên không lại phải ôm một đứa con trai ngốc nghếch chẳng khác nào một chú chó husky. Người ta thì yêu đương ngọt ngào, còn ta ở đây dỗ trẻ con. Đã vậy, chỉ cần một chút lơ là thôi là có thể bị đứa con hờ này đè gãy chân như chơi.

Đúng lúc này, ký ức của nguyên chủ ùa vào tâm trí ta. Ta là Lôi Tiêu Vũ, con gái của đại tướng quân Lôi Chấn Thiên. Năm ba tuổi, ta bị lão hoàng đế đưa vào hoàng cung, phong làm Hoàng hậu. Không phải vì lão hoàng đế b**n th**, mà là ông ta muốn kiềm chế cha ta nên mới giữ ta lại trong cung làm con tin.

Đứa trẻ xui xẻo này tên là Tiêu Thừa Tắc, mười hai tuổi, do một cung nữ sinh ra, mẹ đẻ đã qua đời vì khó sinh. Hắn là đứa con trai duy nhất của lão hoàng đế, nên ông ta đã ghi hắn dưới danh nghĩa của ta. Lúc nhỏ hắn từng bị trúng độc, tuy đã giải được độc nhưng đầu óc lại hỏng mất, gặp người là cắn, sức mạnh thì vô cùng lớn. 

Sau khi ta tiến cung, ta trở thành đứa trẻ thứ hai trong khắp hoàng cung này. Thế là hắn bắt đầu bám đuôi ta, suốt ngày gọi mẫu hậu. Cả cái hoàng cung này, ngoại trừ ta ra, không một ai có thể chế ngự được hắn.

Còn lý do vì sao ta mới tám tuổi đã thành Thái hậu ư? Lão hoàng đế vừa băng hà vào tháng trước, đứa con trai ngốc duy nhất của ông ta lên ngôi hoàng đế. Hiển nhiên ta thuận lý thành chương trở thành vị Thái hậu trẻ tuổi nhất trong lịch sử.

“Tắc nhi ngoan, xuống trước đã, mẫu hậu sắp bị con đè chết rồi.” 

Ta nghiến răng, dùng hết sức bình sinh để đẩy cái đầu nặng trịch đang gục trên vai mình ra. Nhưng đẩy mãi mà hắn vẫn không hề suy suyển. Nhìn ta sắp bị ép dẹp đến nơi, đại thái giám thân cận Phúc An của hắn cuống cuồng, mồ hôi vã ra như tắm. 

“Bệ hạ, ngài mau xuống đi, Thái hậu nương nương mà bị đè dẹp là không còn ai chơi với ngài nữa đâu…”

Dường như hắn hiểu được, sụt sùi thẳng người dậy, đôi mắt đẫm nước nhìn ta. Tuy gương mặt kia có chút phúng phính thịt, nhưng thực ra ngũ quan rất tuấn tú. Mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, chỉ có ánh mắt là ngơ ngác như một chú chó lớn.

“Mẫu hậu.” Hắn bĩu môi, “Người gọi ta là Tắc nhi, người không gọi ta là bé ngoan nữa. Đến cả mẫu hậu cũng không thương bé ngoan nữa rồi!” 

Hắn lại càng khóc to hơn.

“Bé ngoan, mau xuống đi, đầu mẫu hậu sắp bị con đè bẹp dí rồi đây.” 

Ta nghe thấy chính mình dùng chất giọng trẻ con non nớt để nói ra những lời thoại của một bà mẹ già. Nghĩ lại cảnh tượng mình đang ôm hắn lúc này, thật sự là khôi hài hết sức. Đến chính ta còn muốn bật cười, cũng thật tội cho đám thái giám cung nữ quỳ đầy điện, thế mà vẫn có thể nhịn cười được.

Lúc này hắn mới vừa lòng đứng dậy. Đúng lúc ta định đứng lên để vận động hai chân đã bị đè đến tê dại thì cơ thể bỗng nhiên hẫng một chút, lơ lửng giữa không trung. Hắn dùng một tay bế thốc ta lên, đặt ta ngồi lên đùi hắn, rồi lại tiếp tục gục vào vai ta khóc tiếp. 

Ta: “???” 

Phúc An: “???”

“Như vậy mẫu hậu sẽ không mệt nữa.” 

Hắn lau nước mắt, ngẩng khuôn mặt lớn phúng phính lên, đầy vẻ kiêu hãnh nói với ta một câu rồi lại tiếp tục chúi đầu vào cổ ta khóc hu hu. 

“Họ còn nói… nói sớm muộn gì ta cũng bị phế truất… để hoàng thúc lên làm hoàng đế…”

Ta cứng đờ người trong lòng hắn, giống như một con búp bê vải bị chú chó lớn ngậm chặt. Cánh tay hắn siết chặt ngang eo ta, sức lực mạnh đến mức ta nghi ngờ nội tạng của mình sắp bị xê dịch vị trí.

Ta cứ ngỡ ngày đầu tiên làm Hoàng đế hắn chưa quen, ta dỗ dành một chút là sẽ qua thôi. Giống như đứa trẻ ngày đầu đi nhà trẻ không rời được mẹ, sau này rồi sẽ ổn. Nhưng không ngờ, đây mới chỉ là sự khởi đầu.

2.

Hắn ôm ta khóc xong, vừa mới ra sân chơi một lát thì Thừa tướng đến. Thừa tướng muốn hắn đến Thượng Thư phòng đọc sách, học đạo trị quốc. Thừa tướng là trọng thần được tiên đế gửi gắm, cũng là bạn cũ của cha ta.

Đứa con trai ngoan nặng chín mươi cân của ta không muốn đi học, thế là ngồi bệt xuống sân bắt đầu khóc lớn. Hắn vừa khóc vừa đạp chân, vung tay loạn xạ, đánh đến mức đám thái giám định vào kéo hắn dậy đều không tài nào tiếp cận nổi.

“Thái hậu nương nương, mời bước ra một chỗ nói chuyện.” 

Thừa tướng có tuổi đời ngang ngửa cha ta cúi đầu ra hiệu cho ta vào trong phòng.

“Thái hậu nương nương.” 

Ông ta chắp tay về phía ta, nói khẽ: “Thần có việc hệ trọng muốn xin ngài giúp đỡ.” 

Ta hoang mang, vậy mà người nắm thực quyền của vương triều trước mắt này lại muốn một đứa trẻ tám tuổi như ta giúp đỡ. Ta bắt chước điệu bộ bệ vệ trên phim truyền hình, nghiêm mặt nói: 

“Cố đại nhân cứ nói.”

Bỗng ông ta quỳ sụp xuống, vang lên một tiếng “bịch”. Ta giật bắn mình, suýt chút nữa thì nhảy dựng lên. 

“Trước khi tiên đế băng hà, đã phó thác bệ hạ và giang sơn cho thần và lệnh tôn.”

“Lệnh tôn trấn thủ biên quan, thần ở trong triều kiểm soát đại cục.” 

“Hiện tại bệ hạ chỉ nghe lời một mình ngài, thần xin ngài mỗi ngày hãy bầu bạn cùng bệ hạ học tập, đốc thúc bệ hạ ngoan ngoãn uống thuốc.” 

“Đợi khi bệ hạ trưởng thành, thành thân và sinh ra người kế vị bình thường, thần sẽ sắp xếp cho ngài giả c,h,ế,t rồi tiễn ngài ra biên quan tìm lệnh tôn.”

Phụ nữ thời cổ đại một khi đã vào hoàng cung, trừ phi chết đi, bằng không làm gì có cơ hội sống sót mà bước ra ngoài. Ta nhìn ông ta.

“Vì sao Thừa tướng lại giúp ta?” 

“Thần và lệnh tôn là tình giao tình sinh tử.” 

Ông ta cười khổ, “Hơn nữa thần nhìn nương nương lớn lên, thực sự không đành lòng…”

Ông ta chưa nói hết câu, nhưng ta đã hiểu. Từ đó trở đi, cuộc đời ta đã có mục tiêu, việc dỗ trẻ con cũng có thêm động lực. Để hoàn thành nhiệm vụ trốn khỏi hoàng cung, ta đã trở thành “vật an ủi” của Tiêu Thừa Tắc.

“Vật an ủi” là một từ trong ký ức hiện đại của ta, chỉ những đồ vật mà đứa trẻ dùng để xoa dịu tinh thần của chính mình. Chẳng hạn như một chú gấu bông, một tấm chăn cũ, hay một món đồ chơi riêng nào đó. Còn ta, chính là vật an ủi bằng xương bằng thịt của hắn.

3.

Những ngày tháng sau đó, ngoại trừ lúc lên triều, khoảng thời gian còn lại ta và Tiêu Thừa Tắc gần nhau như hình với bóng. Hắn không muốn đến Thượng Thư phòng đọc sách, ta lập tức đi cùng hắn, trở thành bạn học ngồi cùng bàn.

Hắn không học thuộc được Luận Ngữ, Thái phó định dùng thước phạt đánh vào lòng bàn tay. Hắn lập tức đưa tay túm lấy ta đang ngồi bên cạnh, ôm chầm vào lòng. Cái đầu to tướng của hắn đè lên vai ta, khóc đến mức chấn động. 

“Tử viết… Tử viết…” 

Hắn sụt sùi nức nở, “Mẫu hậu, Tắc nhi không thuộc…”

Ta vỗ vỗ vào lưng đứa trẻ to xác này.

“Tắc nhi ngoan, không khóc không khóc, mẫu hậu ở đây rồi.” 

Thước phạt của Thái phó khựng lại giữa không trung, mắt trợn tròn xoe, bị cảnh tượng trước mắt làm cho khiếp sợ đến mức quên cả đánh xuống.

“Mẫu hậu, Tắc nhi không thuộc được bài, người có giống như họ, chê Tắc nhi ngốc rồi không cần Tắc nhi nữa không?” 

Hắn khóc vô cùng bi thương ngay bên tai ta, tai ta suýt chút nữa thì bị hắn làm cho điếc đặc. Nước mắt nước mũi quệt hết lên vai áo ta. Ta luôn khắc ghi sứ mệnh của mình, nuôi hắn lớn, cưới vợ cho hắn, vậy là ta được giải thoát rồi. Thế là ta cam chịu số phận vỗ về tấm lưng hắn.

“Sao có thể chứ? Tắc nhi thông minh nhất, mẫu hậu sẽ không bao giờ bỏ rơi Tắc nhi đâu.”

Một mặt thì ra sức dỗ dành, mặt khác ta lại xót xa cho chiếc váy bằng lụa Nhuyễn Yên La mới tinh trên người mình. Vải Yên La mềm mịn vô cùng quý giá, trong kho của ta chẳng có mấy xấp, chiếc váy này lại còn là màu vàng nhạt mà ta yêu thích nhất nữa. Lát nữa về phòng, nhất định phải bảo Tiểu Thúy làm cho tất cả các phần vai áo của ta mấy chiếc khăn thấm nước miếng có thể tháo rời mới được. Để tránh cho hắn ngày nào cũng giày vò quần áo mới của ta.

“Thật sao? Mẫu hậu mãi mãi không bỏ rơi bé ngoan chứ?” 

Nghe thấy lời dỗ dành của ta, hắn ngẩng đầu lên, nín khóc mỉm cười, đầu mũi còn thổi ra một cái bong bóng nước mũi.

“Thật mà, mẫu hậu đã lừa con bao giờ đâu.” 

“Bé ngoan thông minh nhất, chắc chắn sẽ thuộc bài thôi.” 

Nhận được câu trả lời khẳng định, hắn mới chịu buông ta ra, tiếp tục chăm chỉ đọc sách.

Buổi học văn hóa buổi sáng kết thúc trong sự ngỡ ngàng tột độ của Thái phó. Cũng may là hắn chỉ ngốc chứ không phải đần, cuối cùng bài vở vẫn hoàn thành thuận lợi. Ta xoay xở bả vai suýt chút nữa bị cái đầu lớn của hắn làm cho gãy xương, chuẩn bị buổi chiều sẽ ngủ một giấc thật ngon.

Khi ta trở về tẩm cung, Tiêu Thừa Tắc đã đợi sẵn ở đó từ bao giờ. Hắn đã thay y phục của tiết cưỡi ngựa bắn cung, một bộ trang phục màu đen tuyền. Tuy thân hình vẫn còn chút phúng phính, nhưng bộ đồ đã tôn lên bờ vai rộng và đôi chân dài của hắn, lúc không nói chuyện trông lại có vài phần lạnh lùng.

“Mẫu hậu.” 

Nhìn thấy ta, mắt hắn sáng lên, chạy lại nắm lấy tay ta.

“Đi cưỡi ngựa!”

Ta muốn ngủ trưa. Ta không muốn đi phơi nắng hít bụi đâu!

4.

Không đợi ta kịp từ chối, hắn đã nhấc bổng ta lên, vác thẳng lên vai rồi chạy biến. Cứ như vác một cái bao tải vậy.

“Bệ hạ, ngài chạy chậm một chút!”

“Bệ hạ, ngài mau đặt Thái hậu nương nương xuống!”

Một đám thái giám, cung nữ đuổi theo phía sau. Mặt mũi bọn họ đều sợ đến mức tái nhợt. Mà phía trước, hai đứa trẻ vị thành niên duy nhất trong khắp hoàng cung này đang ra sức chạy đi điên cuồng. Đó cũng là hai người tôn quý nhất trong khắp hoàng cung, thậm chí là cả vương triều này, bất kể ai trong hai người bị sứt mẻ, va quệt một chút thôi là mạng nhỏ của bọn họ cũng chẳng còn.

Ta bị xóc đến mức cơm trưa ăn lúc bấy giờ suýt chút nữa là nôn sạch ra ngoài.

“Bé ngoan, mau thả mẫu hậu xuống, mẫu hậu sắp hôn mê rồi.”

Ta nhẹ nhàng vỗ vỗ vào lưng hắn, bấy giờ hắn mới chịu dừng lại, đặt ta xuống đất. Cũng may cung nữ thân cận Tiểu Thúy của ta chạy nhanh, kịp thời đỡ lấy ta khi ta đang đầu váng mắt hoa, sắp sửa ngã quỵ.

Ta tựa vào người Tiểu Thúy, suýt chút nữa là bật khóc. Nuôi con thực sự quá gian nan mà! Nhất là lại nuôi một đứa con trai ngốc nghếch chẳng khác nào một chú chó husky thế này. Nói lý thì không thông, mà đánh thì lại đánh không lại.

Trong tiết cưỡi ngựa bắn cung, hắn bắn xong tên thì mồ hôi đầm đìa chạy trở về, đứng sừng sững trước mặt ta như một bức tường.

“Mẫu hậu, lau mồ hôi.”

Ta không với tới mặt hắn, mà hắn thì lại nhất quyết không chịu cúi người xuống. Một tiểu cung nữ định tiến lại bế ta lên để ta lau mồ hôi cho hắn thì bị hắn vung một tay gạt phắt ra. Hắn còn nổi giận, quát tháo tiểu cung nữ kia.

“Mẫu hậu là của một mình ta, chỉ mình ta mới có thể ôm, ngươi không được phép ôm mẫu hậu của ta!”

Tiểu cung nữ sợ hãi, khóc lóc chạy mất. Vẫn là Tiểu Thúy nhà ta thông minh, lập tức bê đến một chiếc ghế. Ta đành phải trèo lên ghế, kiễng chân lên lau mồ hôi cho hắn. Bàn tay ta so với khuôn mặt hắn, chẳng khác nào một chú chuột đang lau mặt cho một chú mèo mặt lớn. Hắn nhắm tịt mắt lại, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ, trong cổ họng còn phát ra tiếng gừ gừ như một chú chó lớn được v**t v* bộ lông.

“Tắc nhi.” 

Ta bất lực nói, “Con là hoàng đế, không thể như thế này được.” 

“Như thế nào?” 

“Không thể… chỉ ỷ lại vào một mình mẫu hậu.”

Hắn mở mắt ra, con người đen nhánh kia nhìn thẳng vào ta, sâu không thấy đáy. Nhưng chỉ trong chớp mắt, ánh mắt ấy lại trở nên ngây thơ. 

“Ta không cần biết, ta là bé ngoan của mẫu hậu, ta chỉ cần mẫu hậu thôi.”

Nhìn thấy hắn lại sắp sửa ngồi bệt xuống đất ăn vạ, giở trò lăn lộn, ta vội vàng dỗ dành: 

“Được được được, chỉ một mình mẫu hậu quản bé ngoan thôi.” 

Đấy, rốt cuộc cái củ khoai lang bỏng tay này vẫn không tài nào ném đi được.

Hắn lại tiếp tục đi cưỡi ngựa, ta ngồi dưới bóng cây, đưa tay day trán thở dài. Ta đã tạo nghiệt gì thế này không biết! Một đứa trẻ tám tuổi như ta, ngày ngày lại phải đóng vai người lớn để dỗ dành gã con trai ngốc nghếch to xác này. Biết đến bao giờ mới bò đến ngày hắn trưởng thành, cưới vợ sinh con đây!

Buổi tối, hắn vẫn đòi ngủ chung với ta như thường lệ. Thân hình đồ sộ chen chúc trên chiếc giường nhỏ của ta, cánh tay siết chặt lấy ta, giống như đang ôm một chú gấu bông bằng lông vũ vậy. Một linh hồn hai mươi lăm tuổi ế bằng thực lực từ trong trứng như ta chưa bao giờ được ai ôm ngủ như thế này. Huống hồ cái gã to xác này còn ôm ta chặt cứng, động đậy cũng không nổi, căn bản là ta không tài nào chợp mắt được. Hắn thì ngược lại, buổi chiều luyện võ tốn bao nhiêu sức lực nên vừa đặt lưng xuống là ngủ liền rồi. 

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ rọi vào trong phòng, ta ngắm nhìn khuôn mặt đang ngủ say của hắn, trông ngoan ngoãn y như một chú chó lớn.

Haiz! Ta biết làm sao bây giờ? Chẳng lẽ ngày nào cũng so gan với hắn sao! Đã tới thì an tâm ở lại thôi. Ta nhanh chóng thích nghi với những ngày tháng như thế. Thấm thoát một cái, bốn năm đã trôi qua.

Trước Tiếp