Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...
CHƯƠNG 91: Ngoại truyện 5
Tài sắc vẹn toàn, lại còn thêm cả "mọi phương diện"...
"Sao nghe con nói cứ như 'hoàn hảo như người ảo' vậy?" Sự thật là đôi khi khả năng dìm hàng của cha Bùi còn quá đáng hơn cả Bùi Hữu nữa.
Bùi Hữu nghe tai này lọt qua tai kia: "Theo con nhận xét thì đúng là như vậy thật mà." Dù sao cậu cũng rất tự tin vào mắt nhìn của mình.
"..." Cha Bùi khẽ nhướn mày: "Lớp filter người yêu của con hơi bị dày rồi đấy." Vậy nên cậu có thể nghe lời mỉa mai của ông thành ra khen ngợi.
Bùi Hữu mặt không đổi sắc, lập tức đưa ra một ví dụ vô cùng thiết thực: "Thì cũng giống như cái cách khi ba nhìn mẹ, hay mẹ nhìn ba thôi ạ."
"..." Nếu cha Bùi không lầm thì hình như ông vừa bị con trai mình "bật" lại một ván. Thế nên ông lập tức nhảy qua chủ đề này: "Người đó có về cùng con không?" Ông muốn xem mặt mũi của đối phương thế nào.
"Không ạ." Bùi Hữu cụp mắt nhìn quyển sách trên tay, sau đó đặt nó lên bàn làm việc của cha Bùi: "Chỉ có mỗi cái bóng lưng thôi, ba xem tạm đi ạ."
Cậu lo cha Bùi nhìn không rõ, còn đặc biệt chỉ cho ông xem: "Anh ấy tên là Thi Tĩnh Xuyên."
"Ủa đây là đàn ông mà?" Ánh mắt cha Bùi chỉ chạm vào bìa sách một tí rồi lập tức ngước lên nhìn Bùi Hữu.
Bùi Hữu rất nghiêm túc "vâng" một tiếng: "Đúng vậy ạ."
"Anh ấy là một người đàn ông cực kỳ nam tính." Cậu còn ra vẻ "điếc không sợ súng" mà bồi thêm một câu.
Cha Bùi cảm thấy thái dương của mình giật lên hai cái: "Ý ba là... tại sao con lại kết hôn với một người đàn ông?" Đây mới là trọng điểm.
"Bởi vì anh ấy xuất hiện đúng lúc, người cũng thú vị, hơn nữa cũng rất yêu con." Bùi Hữu vừa nói vừa thu tay về.
Cha Bùi cảm thấy chuyện này rất khó chấp nhận, tuy ông luôn ở trạng thái ủng hộ cho mọi sở thích của Bùi Hữu nhưng vẫn bị cú sốc này làm cho choáng váng. Vì vậy ông phải nhịn rất lâu mới dằn xuống ý định muốn đập cho thằng con trời đánh một trận: "Bao nhiêu tuổi, làm nghề gì?"
"Còn nữa, ba đoán kiểu xuyên không này chắc là không phải dễ đi đi về về đâu đúng không?" Tư duy của cha Bùi đặc biệt nhạy bén, nhanh chóng hỏi ra điểm mấu chốt.
Bùi Hữu chọn trả lời câu hỏi đầu tiên: "Nếu tính theo tuổi ở thế giới này của con, cộng thêm số năm con sống ở hình hài bị thu nhỏ ở thế giới bên kia, chắc là anh ấy lớn hơn con khoảng 7-8 tuổi."
Nghe sao cứ có cảm giác cậu đang cố tình nói vòng vo.
"Rốt cuộc là bao nhiêu tuổi?" Cha Bùi nghe thấy trong câu nói này có chữ "thu nhỏ" nên khó mà tính ra được.
Bùi Hữu: "Ba mươi mấy ạ."
"Được, câu hỏi tiếp theo." Tuy cha Bùi không bị cao huyết áp nhưng lúc này đã bắt đầu xuất hiện triệu chứng đau nửa đầu.
Câu này Bùi Hữu trả lời rất sảng khoái, không hề vòng vo: "Anh ấy là gia chủ của Thi gia, nắm giữ huyết mạch kinh tế của toàn cầu trong suốt ba thế kỷ." Cậu biết người đời ai cũng có xu hướng nể phục kẻ mạnh, vậy nên khi trả lời vấn đề này, cậu chỉ sợ mình kể quá ít.
"Ba thế kỷ?" Mặc dù thỉnh thoảng cha Bùi có hơi bộc phát chứng bệnh "não yêu đương" nhưng thực chất ông cũng là người cuồng công việc: "Có thể duy trì được lâu như vậy, gia tộc của họ chắc là phải rất đoàn kết." Ông đánh giá một cách khách quan.
Bùi Hữu "vâng" một tiếng: "Người trong gia tộc ấy có một loại tín ngưỡng cho riêng mình." Vì vậy Thi gia mới có thể hưng thịnh lâu dài mà không suy.
"Ừm, cũng đúng thôi." Cha Bùi nghe nghe rồi bỗng nhiên liếc cậu một cái: "Con ở bên đó không phải là được người ta bao nuôi đấy chứ?" Dù sao trước giờ Bùi Hữu ở nhà ngoài việc đi học ra thì chỉ theo đuổi sở thích, chưa từng tự khởi nghiệp kiếm tiền.
Bùi Hữu tặng cho cha mình một ánh mắt kiểu 'con trông giống loại người đó sao': "Xưởng sản xuất ô tô ở đó của con đã lọt vào top 3 thế giới rồi ấy ạ."
"Hơn nữa con còn có một nhà xưởng sản xuất tấm pin năng lượng mặt trời với hiệu suất chuyển đổi hơn 80%." Cậu liệt kê những thành tựu mình đã đạt được ở thế giới bên kia: "Tiền nhiều đến mức tiêu không hết."
Cha Bùi cũng có phần ngạc nhiên trước điều này, ngay sau đó ông không tiếc khen ngợi Bùi Hữu: "Làm khá lắm." Biểu cảm giống như kiểu 'con trai nhà mình cuối cùng cũng đã trưởng thành rồi'.
"Xem ra chắc là con không phải chịu khổ gì đâu nhỉ?" Câu nói này của ông mang tính dẫn dắt. Nếu Bùi Hữu sống không tốt ở chỗ nào, bị ông hỏi vậy chắc chắn sẽ kể ra ngay.
Quả nhiên giây tiếp theo ông liền nghe Bùi Hữu nói: "Lúc mới xuyên qua con là người tứ cố vô thân, ngay cả lúc bị thương làm phẫu thuật cũng không tìm được người ký tên, lúc đó con cảm thấy mình cũng hơi buồn và cô đơn nữa."
Câu nói chân thật này khiến trái tim cha Bùi thắt lại: "Sau đó thì sao?"
"Sau đó con phải làm phẫu thuật mà không gây tê ạ." Bùi Hữu kể chi tiết như vậy không phải thuần túy để tâm sự.
Nhưng cha Bùi không biết, ông chỉ đang rất xót con: "Thế Thi Tĩnh Xuyên đâu?" Không phải đã kết hôn với Bùi Hữu rồi à?
"Lúc đó con và anh ấy mới chỉ là bạn bè, nhưng sau đó anh ấy đã chăm sóc cho con rất chu đáo." Bùi Hữu lót đường nhiều như vậy chính là để bồi thêm thiện cảm cho Thi Tĩnh Xuyên.
Nếu cha Bùi không nhìn thấu mấy trò vặt vãnh này của Bùi Hữu thì đã uổng công làm cha cậu lâu như vậy rồi. Ông không gặng hỏi thêm về Thi Tĩnh Xuyên nữa, bởi vì ông hiểu con trai mình, cũng nhìn ra sự nghiêm túc và tâm ý của cậu dành cho đối phương qua những lời giới thiệu đan xen từ nãy đến giờ.
Vì vậy cha Bùi một mặt vẫn đang xót con, một mặt phải đấu trí đấu dũng để kéo chủ đề quay lại: "Chuyện xuyên không này rất hiếm gặp." Nếu bây giờ Bùi Hữu không trở về bên đó được thì người mà cậu đã kết hôn lúc trước dù là đàn ông hay là ma đi chăng nữa, ông cũng không cần mở miệng ngăn cản làm gì.
"Vâng, nhưng anh ấy đã dùng cách nào đó để gửi cho con một lối tắt để quay về." Đầu ngón tay Bùi Hữu nhẹ nhàng m*n tr*n lên bìa quyển sách.
Cha Bùi nghe vậy thì trong lòng nghẹn lại: "Con nỡ lòng nào rời xa ba mẹ sao?" Dù họ không ở chung một chỗ, nhưng người nhà mãi mãi là người nhà.
"... Hay là ba mẹ cùng đi qua đó với con luôn đi?" Bùi Hữu càng nói càng cảm thấy cách này khả thi: "Đến lúc đó ba có thể giúp con quản lý hai nhà xưởng sản xuất bên đó, đúng là tuyệt cú mèo."
Cha Bùi nghĩ bụng 'tuyệt cái con khỉ': "Con có biết Bùi gia của chúng ta đáng giá bao nhiêu tiền không?"
"Bao nhiêu ạ?" Bùi Hữu thực sự không thể đưa ra con số cụ thể.
Thật ra cha Bùi cũng không biết con số chi tiết, ông chỉ đưa ra một ví dụ đơn giản cho Bùi Hữu: "Nếu phải dùng từ huyết mạch kinh tế để nói thì đại khái là chiếm khoảng 2/3 thế giới này."
"...Nhiều vậy sao ạ?" Bùi Hữu vẫn luôn tưởng nhà mình là kiểu hào môn thiên về thực tế, không ngờ tài sản cũng khoa trương đến vậy.
Ánh mắt cha Bùi hiện lên đôi chút tự hào: "Phần lớn đều là do ba tạo ra đấy." Ban đầu Bùi gia đúng là kiểu hào môn như Bùi Hữu đã tưởng, nhưng qua hơn 30 năm nỗ lực của ông thì nó đã dần dần phát triển thành quy mô như hiện tại. Cho nên nói đi nói lại, vẫn là do năng lực của ông quá đỉnh.
"Ba của con lợi hại quá." Bùi Hữu cũng rất biết tung hứng.
Cha Bùi rất hưởng thụ lời khen này: "Cho nên con bảo ba đi quản lý hai cái nhà xưởng đó của con, chẳng phải là dùng dao mổ trâu để giết gà sao?"
Ông không nói mình có đồng ý đi sang thế giới bên đó hay không, chỉ đang bàn về chuyện nhà xưởng. Nhưng Bùi Hữu là con trai ruột của ông, xét về tính cách thì họ thực sự có nhiều điểm tương đồng, ví dụ như máu thử thách và lòng hiếu kỳ, họ gần như đều rất giống nhau.
Do đó từ cách nói chuyện của cha Bùi mà Bùi Hữu đại khái đã đoán được đối phương thực ra cũng có vài phần hứng thú với lời mời này, cộng thêm việc ông không yên tâm về cậu, nên xác suất ông đồng ý là rất lớn.
Thế nên lúc này Bùi Hữu rất ngoan ngoãn mà tâng bốc cha mình: "Vâng ạ. Với trình độ của ba, cho dù bắt tay khởi nghiệp lại từ đầu thì cũng chỉ là chuyện trong phút chốc thôi." Cậu nói bằng một thái độ vô cùng chân thành, giống như muốn moi hết cả ruột gan ra mà nói.
Cha Bùi cảm thấy nói chuyện với con trai thật không có thú vị gì cả: "Được rồi, về nhà thôi." Ông tạm thời gác lại những việc chưa làm xong.
"Vâng ạ." Bùi Hữu một tay cầm ba lô, một tay cầm sách.
Cha Bùi nhìn cậu tay xách nách mang như vậy liền đưa tay cầm giúp cậu một món: "Đã bảo con thuê trợ lý đi mà không nghe." Giờ thì hay rồi, cái gì cũng phải tự làm.
"Cũng có bao nhiêu đồ đâu ạ." Bùi Hữu đi theo cha Bùi ra khỏi văn phòng.
Cha Bùi đi đâu cũng giống như Thi Tĩnh Xuyên, luôn có một hàng người hộ tống: "Con định ngày nào thì sang bên kia?" Ông đi tới xe của mình, mở cửa xe cho Bùi Hữu lên trước.
"Trong vòng 5 ngày nữa ạ." Bùi Hữu cũng không khách khí, trực tiếp khom người ngồi vào xe: "Lâu quá con sợ anh ấy sẽ trụ không nổi."
Cha Bùi liếc nhìn xung quanh, sau đó cũng ngồi vào theo: "Trụ không nổi?"
"Vâng ạ, anh ấy tính nóng như kem." Bùi Hữu nói.