Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 90: Ngoại truyện 4
Có hy vọng và mong chờ, con người mới có niềm tin vào cuộc sống. Một khi hy vọng lẫn mong chờ đều trở nên mờ mịt, ngay cả một người như Thi Tĩnh Xuyên cũng dường như mất đi khả năng chống đỡ.
Hắn mất ngủ trắng đêm, tính khí ngày càng bạo ngược. Đặc biệt là khi từng ngày trôi qua, 20, 21, 22... cho đến tận ngày thứ 25 mà vẫn không đợi được một chút tin tức nào của Bùi Hữu.
Nỗi bi thống trong lòng Thi Tĩnh Xuyên cuối cùng đã chạm đến mức giới hạn. Nếu nói trước đó là do Chung Tịch Văn nhầm lẫn thời gian, vậy còn bây giờ thì sao? Phải giải thích thế nào đây?
Bùi Hữu không muốn quay về... Hay là bị chuyện gì đó trì hoãn, hoặc là muốn nán lại nói lời từ biệt với cha mẹ mình? Thi Tĩnh Xuyên không ngừng tìm lý do để bào chữa cho Bùi Hữu, nhưng lỗ hổng trong lòng vẫn ngày một lớn hơn. Hắn giống như rơi xuống vực sâu không đáy, không cách nào tự cứu lấy mình.
Vì vậy lúc này chỉ cần có ai chọc giận Thi Tĩnh Xuyên thì đều sẽ trở thành đối tượng để hắn trút giận. Ban đầu khi chưa đến thời hạn 30 ngày, Thi Tĩnh Xuyên vẫn có thể khắc chế được phần nào, chưa hoàn toàn phát điên, nhưng sau 30 ngày, khi tia hy vọng cuối cùng hoàn toàn lụi tắt, hắn đã rơi vào trạng thái mất kiểm soát.
Kẻ chịu ảnh hưởng đầu tiên chính là những gia tộc vốn dĩ đã đối nghịch với Thi gia, gần như tất cả đều phải chịu những đòn đánh trả mang tính hủy diệt. Trước đây vì để giữ thế cân bằng, mặc dù Thi Tĩnh Xuyên có nóng nảy hay bị đối phương khiêu khích, hắn cũng vì đại cục mà không đến mức tuyệt đường sống của đối phương. Nhưng bây giờ hắn không để lại cho họ bất kỳ đường lui nào nữa.
Sức ảnh hưởng của một nhà tài phiệt ở quốc gia tầm trung có thể khiến một nửa ngành công nghiệp của quốc gia đó rơi vào trạng thái tê liệt. Cho nên khi Thi Tĩnh Xuyên xảy ra vấn đề, người thê thảm nhất không phải là Chung Tịch Văn đang chịu phạt mà là cuộc sống của những người bình thường do biến động kinh tế. Tệ nạn xảy ra nhiều hơn, thế giới này cũng giống như vận khí của nhân vật chính, nhanh chóng thối rửa như một bông hoa héo tàn.
...
Tại một thời không khác, ở một thế giới khác.
Bùi Hữu vừa hoàn thành xong chặng đua xe CCS Rally: "Quyển tiểu thuyết mà anh xem lúc trước không tìm thấy nữa sao?" Cậu không ngờ mình có thể quay về, hơn nữa còn quay về đúng ngày và địa điểm mà cậu đã biến mất.
"Đúng vậy, lạ thật đấy, rõ ràng anh đã tải xuống rồi mà." Người dẫn đường vốn định lên máy bay rồi xem tiếp, kết quả là tìm không thấy nữa.
Bùi Hữu tính nhẩm ngày tháng, mình đã quay về được hơn 10 ngày rồi, không biết Thi Tĩnh Xuyên có trụ vững được không: "Vậy tên truyện thì sao? Anh còn nhớ không?"
"..." Người dẫn đường không hiểu tại sao cậu đột nhiên quan tâm đến quyển tiểu thuyết này nhưng vẫn nói tên truyện cho Bùi Hữu.
Bùi Hữu nghe xong liền tìm kiếm trên điện thoại. Không thấy. Một trang web không có thì thôi, nhưng tìm liên tiếp mười mấy nơi đều không thấy một chữ nào. Điều này khiến cậu không thể không nghi ngờ liệu có một thế lực siêu nhiên nào đó can thiệp vào hay không.
"Không thấy đúng không?" Người dẫn đường cũng ghé mắt nhìn qua.
Bùi Hữu gật đầu: "Không thấy." Cậu cất điện thoại, sau đó đeo ba lô bước lên máy bay.
Gần 10 năm sống ở dị giới, khi trở lại thế giới của chính mình, mặc dù có sự kết nối liền mạch về mặt thời gian nhưng Bùi Hữu vẫn cảm thấy có sự xa cách. Cộng thêm người đã bầu bạn bên cạnh mình suốt mấy năm trời bỗng dưng biến mất, trong lòng Bùi Hữu cũng có chút khó chịu. Vì vậy sau khi lên máy bay, cậu không nói thêm bất kỳ lời nào nữa.
Cậu hiểu được khi đứng trước sức mạnh siêu nhiên, sức người là vô cùng nhỏ bé. Hơn nữa hai thứ có khả năng liên quan đến việc xuyên không nhất cậu đều đã tặng cho Thi Tĩnh Xuyên rồi. Thế nên Bùi Hữu suy đi tính lại, cậu cảm thấy có lẽ sau này mình phải đến gặp gia tộc Tần gia giỏi về huyền học một chuyến, xem họ có cách nào hay không. Từ thời phong kiến thì gia tộc họ Tần đã có đến mấy vị Quốc sư, tuy hiện nay tộc nhân đã thưa thớt phần nào nhưng vẫn có địa vị rất cao trong nước, đủ thấy Tần gia thực sự có bản lĩnh.
Vì vậy Bùi Hữu cũng không quá vội vàng. Sau khi đáp xuống thành phố G, trước tiên cậu liền đi đến tập đoàn Bùi thị.
"Xin chào Bùi thiếu gia, xin chào Bùi thiếu gia..." Bùi Hữu vừa bước vào Bùi thị, không ngừng có người chào hỏi cậu.
"Chào buổi chiều nhé, mọi người." Bùi Hữu lịch sự gật đầu với họ rồi nhanh chóng bước vào thang máy. Con số trên màn hình từ từ nhảy lên 1, 2, 3..., chưa đầy một phút sau, cửa thang máy đã mở ra ở tầng cao nhất của Bùi thị.
Đã quá lâu không gặp cha mình, Bùi Hữu thực ra cũng có mấy phần "cận hương tình khiếp", nhưng cậu vẫn không dừng bước mà đi thẳng vào văn phòng.
Cha Bùi gần như không cần ngẩng đầu, chỉ nghe tiếng bước chân và thói quen không gõ cửa của đối phương cũng là biết ai đến: "Chơi chán rồi mới về à?" Ông ký xong giấy tờ trên tay mới ngẩng lên, nhìn Bùi Hữu với vẻ mặt hơi ghét bỏ: "Con đi chạy nạn hay sao mà ăn mặc lôi thôi như thế?"
Bùi Hữu: "..."
Cậu mặc đồ chỉn chu đàng hoàng. Nhưng nghe thấy giọng điệu đã lâu không gặp này, trong lòng cậu vẫn cảm thấy hạnh phúc. Vì vậy Bùi Hữu không hề bận tâm đến lời nói của ông, cậu cố ý vòng qua bàn làm việc đi đến gần cha Bùi: "Ba, ôm một cái đi."
Đã quá lâu không gặp, thực sự nhớ nhung một xíu.
"Con chịu thiệt ở đâu sao?" Cha Bùi không đứng lên nhưng trong ánh mắt đã có vài phần nghiêm nghị. Bởi vì ngoại trừ lúc còn nhỏ, Bùi Hữu rất hiếm khi đưa ra yêu cầu như vậy với ông.
Bùi Hữu lắc đầu: "Không có."
"Vậy sao?" Cha Bùi không biết có tin hay không, nhưng giây tiếp theo ông vẫn đứng dậy ôm Bùi Hữu một cái. Tuy trong lòng Bùi Hữu vẫn đang lo lắng cho Thi Tĩnh Xuyên, nhưng lúc này cậu thực sự thấy vui: "Cảm ơn ba." Cậu ôm xong thì buông tay, sau đó ngồi xuống ghế ở đối diện.
Tuy cha Bùi đã để Bùi Hữu ra ngoài tự lập từ sớm nhưng đối với mọi chuyện của con trai, ông thực ra đều nắm rõ trong lòng. Thế nên vừa nhìn thấy cậu, ông chắc chắn Bùi Hữu nhất định đã xảy ra chuyện gì đó: "Nói thật đi, là ai bắt nạt con?" Đây là giọng điệu chuẩn bị đi đòi lại công đạo cho con trai mình.
"Không có thật mà ba." Do Bùi Hữu lâu ngày không gặp người thân nên có phần xúc động thôi.
Cha Bùi thấy cậu không chịu nói thật liền nổi giận mắng: "Đến cả mách lẻo cũng không biết, có phải con đã quên mình mang họ Bùi rồi không?"
"..." Bùi Hữu thực sự không có chuyện gì để mách lẻo hết. Nhưng cha Bùi luôn tin vào phán đoán của mình: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Lần này giọng điệu của ông vô cùng nghiêm túc, không có ý đùa giỡn.
Bùi Hữu thấy vậy, đại khái đoán được ông đã nhận ra sự thay đổi trên người mình. Cậu trầm tư một lát, không che giấu nữa mà nói ra sự thật: "Con đã xuyên không."
"...Cái gì?" Cha Bùi tưởng là mình nghe lầm.
Bùi Hữu sắp xếp lại ngôn từ: "Con đã sống ở một thế giới khác gần 10 năm."
"..." Cha Bùi cảm thấy tin tức này có hơi vượt quá tầm nhận thức của mình, ông nghe xong rồi rất lâu mới hỏi lại: "Thật sao?" Ông biết Bùi Hữu sẽ không nói dối nên chỉ bộc lộ sự kinh ngạc mà thôi.
Bùi Hữu gật đầu: "Con còn kết hôn ở đó nữa."
Cậu đang kể lại mọi chuyện cho cha Bùi nghe thì đột nhiên nhìn thấy có một tia sáng lướt qua. Ngay sau đó, Bùi Hữu cảm thấy đùi mình nặng xuống, có vật gì đó đã rơi lên chân cậu. Cậu cúi đầu nhìn... Đó là một quyển sách rất dày.
Hình ảnh trên bìa sách rất quen thuộc, chính là bóng lưng của Thi Tĩnh Xuyên và sợi dây đeo tay mà cậu đã để lại. Chưa kịp nhìn kỹ tấm hình này thì trên bìa sách đã hiện ra mấy dòng chữ, đại ý nói với cậu rằng chỉ cần trong vòng một tháng, cậu tự nguyện mở quyển sách này ra thì có thể quay trở lại thế giới đó.
Ngay lúc cậu đang ghi nhớ những nội dung này thì cha Bùi lên tiếng: "Đối phương là người như thế nào?" Ông hỏi xong lại cảm thấy không đúng: "Con mới bao nhiêu tuổi mà đã kết hôn, có nuôi nổi gia đình không đấy?"
Bùi Hữu nghe vậy liền ngẩng đầu lên: "Bạn đời của con vừa có tài vừa có ngoại hình, là người hoàn hảo trên mọi phương diện."