Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...
CHƯƠNG 80
"Cậu lại đây xem tỷ lệ chuyển đổi này đi, lợi hại lắm đấy."
Trước đây vì thiếu nguyên vật liệu nên Karl không thể thực hiện được, hiện tại đã có sự hỗ trợ hết mình của Bùi Hữu cộng thêm sự hiệp trợ của Giang Oánh, anh ta liền tranh thủ thời gian này làm ra một tấm pin năng lượng mặt trời có tỷ lệ chuyển đổi năng lượng lên tới 75%.
Phải biết rằng ngay cả tỷ lệ chuyển đổi điện quang trên các trạm vũ trụ cũng chỉ đạt đến mức xấp xỉ 30%. Vì vậy chỉ cần so sánh một chút là biết được con số 75% này mang ý nghĩa chấn động như thế nào trong ngành năng lượng mới.
Bùi Hữu cũng không ngờ đối phương có thể làm được đến mức này: "Nếu dùng nó trong quy mô công nghiệp, tỷ lệ chuyển đổi này có thể đạt được bao nhiêu?"
75% là con số thí nghiệm, nếu thực sự đưa vào sản xuất công nghiệp mà đạt được 9 phần của con số này thì nói một cách khiêm tốn, nó đã gần như trở thành nguồn năng lượng vĩnh cửu rồi.
"Sẽ không thấp hơn 60%." Karl có thể bảo đảm điều này.
Ban đầu mục tiêu của Bùi Hữu chỉ định làm ô tô, nhưng sau khi nghe Karl nói xong, cậu cảm thấy mình có lẽ cần phải "đàm đạo" với anh ta thêm một chút. Bởi vì bước nhảy vọt này đích thị là cách hái ra tiền cực lớn.
Cậu suy nghĩ một lát rồi đưa ra lời mời: "Anh vào văn phòng nói chuyện với em một chút nhé?"
Mặc dù đã có hợp đồng làm nền tảng nhưng các điều khoản ấy vẫn chưa bao quát hết mọi khía cạnh, vì vậy kế hoạch tiếp theo cần phải có sự đồng ý của Karl thì mới có thể triển khai.
"Được, đi ngay đây." Karl biết Bùi Hữu muốn nói gì, anh ta cũng không do dự mà nhanh chóng theo cậu vào văn phòng.
Suy cho cùng, con người ta sống trên đời đều phải có qua có lại. Giống như sự ủng hộ của Bùi Hữu dành cho họ trước đó, lần này sau khi nghe xong ý tưởng của cậu, anh ta không hề thoái thác mà đồng ý ngay lập tức. Bùi Hữu đương nhiên sẽ không để anh ta thua thiệt, sau đó cậu liền bổ sung thêm một bản hợp đồng phân chia lợi nhuận.
"Con số này... liệu có hơi nhiều quá rồi không?" Ngoài kỹ thuật ra, Karl tự nhận thấy mình không có đóng góp ở mặt nào khác.
Bùi Hữu đã ký tên vào bản hợp đồng của mình: "Không nhiều đâu." Cái giá mà cậu đưa ra đủ để giữ chân đối phương ngay cả khi sau này đôi bên có nảy sinh bất đồng.
Tất nhiên, Bùi Hữu không phải kẻ ngốc để người khác lợi dụng, bên trong cũng đã bao gồm một số điều kiện kèm theo để bảo vệ quyền lợi của chính mình. Nói cách khác, chỉ cần đối phương chịu hợp tác một cách hiệu quả thì một phần lợi nhuận thu về sẽ thuộc về Karl.
Karl thực lòng cũng hy vọng Bùi Hữu có thể làm nên chuyện, bởi vì một ông chủ vừa cởi mở vừa tôn trọng nhân tài như thế này thực sự rất hiếm gặp: "Vậy thì cảm ơn cậu nhé." Anh ta không từ chối nữa.
"Không có gì." Bùi Hữu ký xong hợp đồng phụ thì đi xuống dưới xưởng dạo một vòng.
Một mặt là cậu muốn xem còn có bất ngờ nào nữa không, mặt khác cậu cũng muốn thử vận may xem có gặp lại người chủ đất lần trước định bán đất nhưng không hài lòng về giá hay không. Thế là sau khi đi dạo chung quanh xưởng, cậu đi ra ngoài, tản bộ loanh quanh như đang đi dạo không mục đích. Rồi sau đó vận may lại mỉm cười với cậu một lần nữa, sau khi đi được một vòng nhỏ, cậu thực sự gặp được người bán đất kia.
"Bùi tổng, đã lâu không gặp." Đối phương chủ động tiến lên chào một tiếng.
Đây là lần đầu tiên Bùi Hữu nghe thấy cách xưng hô này, cảm giác... không được quen cho lắm: "Chú định lên thành phố à?" Cậu nhìn qua chiếc mô tô mà người nọ đang đậu kế bên.
"... Phải." Người đàn ông trung niên cũng không biết nói sao về việc mình cố tình đến tìm Bùi Hữu. Dù sao lần trước chính mình đã từ chối rất dứt khoát, lần này chủ động đến tìm cậu, ông ta ra vẻ hơi ngượng ngùng: "Cậu còn muốn mua đất không?"
Vốn dĩ ông ta định đợi đất lên giá rồi mới bán. Bởi vì cái công xưởng mà Bùi Hữu khởi công lúc mới bắt đầu trông cũng khá ra gì và này nọ. Nhưng theo ông ta quan sát hơn một tháng gần đây, xưởng của đối phương chỉ có khoảng 20 người, mỗi ngày ngoài làm mấy cái thí nghiệm kỳ quái thì không thấy làm nên trò trống gì cả.
Ông ta lo lắng nếu cứ đợi tiếp như thế này thì nhà xưởng sẽ phá sản mất. Đến lúc đó đừng nói đất tăng giá, e là cái giá hiện tại cũng không thể bán được. Vì thế mấy ngày nay ông ta mới cố tình đi tìm Bùi Hữu.
"Mua thì vẫn mua..." Bùi Hữu thản nhiên đánh giá đối phương: "Nhưng hiện tại cháu không còn nhiều tiền như thế nữa."
Đây là một cú thăm dò. Lần trước cậu đã thành tâm muốn mua, mức giá đưa ra thực tế còn cao hơn giá sàn của thị trường.
Người đàn ông nghe xong liền biết mình đoán không sai, việc kinh doanh của đối phương đúng là không ổn thật: "Vậy lần này cậu có thể mua được khoảng bao nhiêu?" Miếng đất này của ông ta thực tế còn lớn hơn một chút so với miếng đất mà Bùi Hữu đã mua lần trước.
"3 triệu 8." Bùi Hữu cố tình ép giá một chút.
Người đàn ông nhớ lần trước cậu đã đưa giá đến 4 triệu 5: "Như vậy thì hơi ít quá." Vẻ mặt của ông ta hơi bí xị, nhưng không quay đầu bỏ đi ngay như lần trước.
"Vậy chú muốn bao nhiêu?" Bùi Hữu dừng lại một chút rồi bổ sung: "Để cháu xem có mua nổi hay không."
Nếu đối phương nghe xong cái giá ấy mà quay lưng bỏ đi ngay, Bùi Hữu sẽ lập tức nâng lên 4 triệu 5 cho xong chuyện. Nhưng ông ta không đi, chứng tỏ mức giá 3 triệu 8 này thực tế đã khá gần với kỳ vọng của ông ta rồi. Chỉ cần nhích thêm một chút là đối phương sẽ chốt ngay.
Quả nhiên, mặc dù Bùi Hữu đã cho đối phương có cơ hội ra giá, ông ta cũng chỉ cộng thêm 400 nghìn: "4 triệu 2 đi." Chủ yếu là diện tích của miếng đất ấy lớn quá, bán 3 triệu 8 thì ông ta thực sự không nỡ.
Nhưng Bùi Hữu biết đối phương còn trừ hao cho mình thêm một khoảng để trả giá, cậu cũng không phụ sự kỳ vọng mà ép xuống đúng mức giới hạn của đối phương: "4 triệu tròn nhé, cháu có thể thanh toán luôn một lần."
"..." Người đàn ông trung niên có hối hận không? Chắc chắn là có, nhưng lúc này ông ta cũng không dám kỳ kèo thêm nữa, đành nén đau mà gật đầu: "Khi nào thì đi làm thủ tục?"
"Cháu thì lúc nào cũng được." Bùi Hữu nói.
Nghe giọng điệu gần như tùy ý của cậu, người đàn ông chẳng hiểu sao lại sợ đối phương đổi ý: "Vậy chiều nay luôn nhé?" Bây giờ đã gần trưa rồi.
"Được." Trưa nay Bùi Hữu cũng không định về: "Lát nữa chú cứ trực tiếp qua nhà xưởng tìm cháu là được."
Người đàn ông gật đầu: "Được."
Lần này ngoại trừ một số thủ tục hành chính bắt buộc chính chủ phải có mặt thì Bùi Hữu mới đích thân đi làm, còn lại những việc chạy vạy ở các ban ngành liên quan, cậu đều giao cho người khác. Bởi vì mấy thủ tục giấy tờ này thực sự tốn quá nhiều công sức. Hiện tại cậu chỉ cần đảm bảo nguồn thu nhập không bị gián đoạn, đủ sức cung cấp cho giai đoạn phát triển ban đầu là không có vấn đề gì.
Vì thế ngày hôm sau đi tham gia thi đấu, vào lúc rảnh rỗi, cậu cũng tranh thủ xem qua mấy mã cổ phiếu của mình. Các thao tác hiện giờ của cậu không còn là "ăn theo" nữa mà cần phải tự mình đứng ra lập vị thế, rửa bảng v.v... mới có thể khống chế được cục diện. Chính vì vậy, một ngày làm việc của Bùi Hữu thường vô cùng bận rộn.
Tuy nhiên, cậu vẫn sẽ hoàn thành trách nhiệm đối với lời hứa của mình. Một tiếng trước khi trận đấu bắt đầu, cậu đã cất điện thoại vào hộp và khóa kỹ.
Cùng lúc đó, Thần Lãng – một người rất hiếm khi xuất hiện ở Bảo Luân — lại một lần nữa có mặt ở vị trí gần sát đường đua.
"Đứng ở đây có vẻ hơi nguy hiểm..." Ý của Thần Nghiên An là đứng bên cạnh đường đua như vậy rất dễ bị xe đua lao tới làm bị thương.
Thời gian gần đây vì để nhanh chóng phục hồi tài nguyên của gia tộc, Thần Lãng đã tham gia vào một số phi vụ không mấy quang minh chính đại ở một vài quốc gia nhỏ yếu. Đương nhiên, đó chỉ là đối với người bình thường. Bởi vì trên thực tế hắn ta là hạng người không có lương tâm, cũng không biết hối lỗi là gì.
Nhưng chuyện thất đức làm nhiều thì cũng sẽ ảnh hưởng đến bản thân, vì vậy hắn ta mới như bị ma xui quỷ khiến mà đến nơi này. Có lẽ là do sự cộng hưởng của dòng năng lượng, chỉ cần ở nơi gần với Bùi Hữu một chút, hắn ta dường như luôn tìm thấy được đôi chút bình yên.
"Không sao, chỉ xem một chút thôi." Thần Lãng bình thản nói.