Nam Chính Trong Truyện Cẩu Huyết Hắn Tự Cong

Chương 79

Trước Tiếp

CHƯƠNG 79

Bởi vì mỗi người đều có sở trường riêng, nhiệm vụ lần này đòi hỏi tất cả nhân viên phải hợp tác lẫn nhau mới có thể hoàn thành. Hơn nữa, để tạo ra những nét đột phá mới và thỏa mãn sở thích cá nhân, gần như mỗi người đều đích thân theo sát từ khâu thiết kế, khai thác, chế tạo cho đến tận lúc lắp ráp tổng thể.

Tuy Bùi Hữu không tuyển nhiều nhân sự nhưng cậu đã đối xử công bằng như nhau, nên tính gộp hết thảy, công xưởng cũng có xấp xỉ 20 nhân lực.

20 con người, 20 chiếc xe...

Ở giai đoạn này, đừng nói là các nhà thiết kế hay kỹ sư, ngay cả mấy anh bảo vệ luôn chia ra hai ca trực và dì đầu bếp vốn chỉ đến nấu ăn đúng bữa cũng gần như "cắm rễ" luôn tại nhà xưởng. Việc lắp ráp một chiếc xe sẽ có rất nhiều công đoạn, bất cứ lúc nào cũng có cơ hội phải trao đổi sức lao động cho nhau.

Trong khoảng thời gian sau đó, những người dân tình cờ đi ngang qua xưởng xe luôn có thể nhìn thấy những cuộc thử nghiệm kỳ lạ ở ven đường. Trong suốt quá trình này, ngoại trừ việc cung cấp linh kiện và phụ tùng, Bùi Hữu không nhúng tay vào bất kỳ công đoạn nào cả.

Mặc dù phải đốt rất nhiều tiền, nhưng ý định của cậu vẫn vững như bàn thạch. Cậu luôn đề cao quan điểm dành cho mọi người có đủ không gian và thời gian để sáng tạo và đổi mới. Vậy nên Bùi Hữu mới tạo ra một môi trường làm việc như vậy. Nếu đối phương thực sự có tư duy và tiềm năng thì dưới sự hỗ trợ toàn diện của cậu, chắc chắn họ sẽ phát huy được hết khả năng của mình.

Do đó, việc Bùi Hữu cần làm là kiên nhẫn chờ đợi. Sự chờ đợi này kéo dài ròng rã gần một tháng như thế, cuối cùng cũng đến kỳ nghỉ hè của cậu.

"Ngày mai em được nghỉ học rồi đúng không?" Chiếc khăn tắm quấn trên người Thi Tĩnh Xuyên lúc này đã rơi xuống thảm sofa.

Bùi Hữu một tay giữ lấy eo Thi Tĩnh Xuyên: "Đúng vậy."

Lúc này sắc trời vẫn chưa muộn lắm, ngoại trừ tiếng gió thoảng qua thì thỉnh thoảng vẫn còn nghe thấy tiếng còi xe vang lên ngoài cửa sổ. Nhưng bên trong phòng khách của căn hộ 1801, nồng độ hormone nam tính đã lên đến mức cao trào nhất.

"Vậy em đi tới công ty với anh nhé?" Giọng nói của Thi Tĩnh Xuyên mang theo hơi thở dồn dập.

Bàn tay còn lại của Bùi Hữu cũng vòng qua ôm lấy eo đối phương: "Ngày mai em muốn tới nhà xưởng một chuyến."

Mặc dù thời gian qua cậu không nói không hỏi, nhưng dù sao cũng đã chi ra rất nhiều tiền, nếu nói không tò mò là chuyện không thể, vì vậy cậu định ngày mai sẽ âm thầm qua đó xem một chút.

"Vậy ngày kia thì sao?" Ánh mắt của Thi Tĩnh Xuyên gần như tham lam dính chặt trên mặt Bùi Hữu.

Ngũ quan và nước da của cậu đều vô cùng tuyệt sắc. Có lẽ đây cũng là nguyên nhân khiến hắn phải thoả hiệp, bởi vì chỉ cần nhìn thấy dáng vẻ này của Bùi Hữu là hắn không thể nào nói ra lời từ chối được.

Bùi Hữu bị thiệt thòi ở chỗ cảm xúc rất dễ hiện lên mặt, mỗi lần làm chuyện đó với Thi Tĩnh Xuyên, nếu chỉ nhìn vào màu da thì phản ứng của cậu trông mạnh mẽ hơn hắn nhiều. Nhưng nếu đánh giá từ những khía cạnh khác nhau, phản ứng của Thi Tĩnh Xuyên mới là lớn hơn cậu gấp bội.

"Ngày kia em phải đi tham gia thi đấu." Đây là điều mà trước đó Bùi Hữu đã hứa với Tôn Trác Quân.

Thi Tĩnh Xuyên nghe vậy, khó chịu cắn nhẹ lên môi Bùi Hữu một cái: "Đây là lần cuối cùng."

Mặc dù hắn biết Bùi Hữu không nhìn ra tâm tư của Thần Lãng, nhưng hắn vẫn không hy vọng Bùi Hữu có tiếp xúc quá nhiều với nhà họ Thần.

"Ừm, chỉ còn mỗi lần này thôi." Bùi Hữu không để Thi Tĩnh Xuyên phải "tự lực cánh sinh" quá lâu, cậu lật người đè hắn xuống ghế sofa.

Mặc dù rất không muốn thừa nhận nhưng Bùi Hữu chủ động quả thực thoải mái hơn nhiều so với việc hắn tự làm. Và Thi Tĩnh Xuyên cũng phát hiện ra, hắn và Bùi Hữu ở phương diện này thực sự vô cùng hòa hợp.

Thế nên trong suốt bữa tiệc thịnh soạn này, từ lúc bắt đầu cho đến khi kết thúc, Thi Tĩnh Xuyên gần như chìm đắm trong tầng tầng lớp lớp những cảm xúc đê mê, từng sợi dây thần kinh đều run run và phiêu lãng đến tận cùng, rất lâu sau vẫn chưa thể bình phục được.

"Nói thật lòng..." Thi Tĩnh Xuyên th* d*c một hơi, nhìn Bùi Hữu đang cúi người nhặt khăn tắm: "Em thực sự không muốn thử một lần sao?"

"Cảm giác tuyệt lắm ấy." Hắn bổ sung thêm một câu.

Bùi Hữu phớt lờ chiêu trò của đối phương: "Đó là vì kỹ thuật của em tốt."

"..." Thi Tĩnh Xuyên nghe mà cảm thấy ngứa răng: "Bộ kỹ thuật của anh sẽ kém hơn em chắc?" Hắn chưa bao giờ thua kém trong bất kỳ chuyện gì.

"Chuyện đó thì chưa biết được." Bùi Hữu tự đắc nói một câu rồi cúi đầu hôn lên môi hắn: "Còn em thì đã thực hành mấy lần rồi." Vậy nên Thi Tĩnh Xuyên không thể ganh đua với cậu được.

"Ồ, không có sự phối hợp của anh thì em thực hành kiểu gì?" Thi Tĩnh Xuyên kéo Bùi Hữu lại, làm sâu thêm nụ hôn này.

Bởi vì hôn sâu, hơi thở vừa mới bình ổn lại của hai người một lần nữa trở nên mất kiểm soát.

"Mới 10 giờ thôi..." Thi Tĩnh Xuyên nhìn lên đồng hồ treo tường rồi lại dời mắt lên người Bùi Hữu: "Làm thêm một lần nữa nhé?" Họ ở bên nhau đã khá lâu nhưng nếu tính đến chuyện làm nghiêm túc thì đây mới chỉ là lần thứ ba thôi.

"Anh vẫn nhường em đúng không?" Bùi Hữu cố ý hỏi.

Thi Tĩnh Xuyên biết cậu cố ý, hắn hơi nghẹn lời: "Chứ còn sao nữa."

"..." Bùi Hữu nghe vậy liền mỉm cười: "Cảm ơn anh, Thi Tĩnh Xuyên." Một câu nói rất hiểu chuyện.

Thi Tĩnh Xuyên thực sự có một khoảnh khắc muốn thôi thì cứ nhận mệnh luôn cho xong. Nhưng mỗi khi làm xong, hồi tưởng lại tư thế vừa bày ra của mình, hắn lại cảm thấy thẹn thùng muốn chết. Vậy nên đối diện với sự giằng xé của đủ loại cảm xúc trong lòng, mỗi khi thỏa hiệp hắn đều nhấn mạnh với Bùi Hữu rằng đây là "lần cuối".

Có lẽ mấy chữ này có tác dụng an ủi tâm lý của hắn hay sao đó, tóm lại là trước và sau khi làm hắn đều nói một lần. Đáng lý ra Bùi Hữu đã phải nghe đến phát ngán rồi, nhưng bất kể nghe bao nhiêu lần, Bùi Hữu đều sẽ ôm lấy Thi Tĩnh Xuyên, sau đó vô cùng dịu dàng và kiên nhẫn mà hôn hắn.

"Thời gian tới em đi nước M với anh một chuyến đi." Thi Tĩnh Xuyên đang ngủ thì bỗng nhiên mở lời.

Bùi Hữu xoay người trong bóng tối: "Khi nào vậy?"

"Trước khi khai giảng." Thi Tĩnh Xuyên có ý định đưa cậu đi ra mắt mọi người. Mặc dù không quá cần thiết, nhưng đó là một phần thành ý đối với Bùi Hữu.

Bùi Hữu hiểu ý đối phương: "Sau này anh nhớ nói cho em biết sở thích của họ nhé." Nếu cần gặp mặt phụ huynh, cậu vẫn nên chuẩn bị quà cáp theo sở thích của họ.

"..." Thi Tĩnh Xuyên thấy việc đó hoàn toàn không cần thiết: "Em có từng hỏi sở thích của anh là gì đâu, quan tâm bọn họ làm gì." Lý lẽ vô cùng hùng hồn.

Bùi Hữu: "..."

"Như vậy không phải là rất vô lễ sao?" Cậu suýt thì cứng họng.

Thi Tĩnh Xuyên chẳng mấy bận tâm: "Em không cần phải chuẩn bị gì hết, đến lúc đó họ còn sẽ tặng quà cho em." Dựa vào địa vị của hắn thì chính là như thế.

"...Cha mẹ anh cũng như vậy sao?" Bùi Hữu không biết bầu không khí ở Thi gia như thế nào, nhưng ngay cả phụ huynh và người thân cũng không cần quan tâm sao?

Thi Tĩnh Xuyên vươn tay vòng qua eo Bùi Hữu: "Em không cần lo, mọi người đều như nhau cả." Việc Bùi Hữu tặng quà cũng mang theo hàm ý về địa vị trong gia tộc, vậy nên hắn tuyệt đối không cho phép.

Bùi Hữu thấy hắn kiên quyết như vậy thì cũng không nói nữa: "Em biết rồi." Sau đó cậu thực sự không nghĩ đến chuyện này nữa.

Ngày hôm sau, cậu vẫn ăn sáng tại nhà như thường lệ, sau đó lái xe tới xưởng.

"Bùi Hữu, cậu qua đây một chút." Karl bước ra với đôi mắt thâm quầng nhưng giọng nói và biểu cảm lại mang theo sự phấn khích.

Bùi Hữu đoán chắc là có tin vui, không nói hai lời liền bước tới: "Chuyện gì thế?"

Trước Tiếp