Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...
CHƯƠNG 8
Bùi Hữu chỉ mới gặp chú Kỷ một lần duy nhất vào nửa năm trước nhưng ký ức lần ấy quá sâu đậm, vậy nên vừa nhìn thấy đối phương, cậu đã lập tức nhận ra ngay: "Cháu vẫn làm, giờ cháu chuẩn bị qua đó đây ạ."
Công việc làm thêm hiện tại của cậu chủ yếu tập trung vào lĩnh vực nghệ thuật, bởi vì ngành này không giới hạn độ tuổi, thời gian làm việc cũng tương đối tự do.
"Ồ, ra là vậy." Chú Kỷ nhìn qua hai cha con Cố gia vẫn đang đứng đó, ông nói: "Tiểu thiếu gia nhà tôi vừa đến TB tìm cậu đấy."
Tiểu thiếu gia? Chính là cậu thiếu niên mua một lần tới hơn 30 bộ quần áo và phụ kiện lần đó?
"Cậu ấy tìm cháu làm gì ạ?" Bùi Hữu nhớ rõ mình và đối phương đâu có quen biết gì nhau.
Nghe giọng điệu thản nhiên của cậu, chú Kỷ lại một lần nữa tán thưởng Bùi Hữu trong lòng, lời nói sau đó cũng cởi mở hơn: "Tiểu thiếu gia tìm cậu để phối đồ hợp với thẩm mỹ của cậu ấy."
"Cháu ư?" Bùi Hữu nhìn lướt xuống trang phục mình đang mặc: "Có phải cậu ấy đã tìm nhầm người rồi không?" Kể cả mấy bộ đồ trước đó cũng đều do cô quản lý phối cho cậu mà.
"Không đâu." Chú Kỷ nói chuyện trầm ổn, nghe không giống như đang nói đùa: "Chắc là tiểu thiếu gia sẽ trả lương tầm 50 vạn cho cậu đấy."
Cái giá này ông chỉ đoán thôi, nhưng chắc chắn chỉ có nhiều hơn chứ không ít.
Nghe thấy con số này, đừng nói là phối đồ, cho dù có bắt Bùi Hữu thử thêm 100 bộ quần áo nữa cậu cũng sẵn lòng: "Vậy bây giờ cháu sẽ qua đó luôn."
Cậu nói xong liền chào cha Cố và Cố Tri Hạo một tiếng, sau đó đi ra bắt một chiếc taxi bên đường.
"..." Mặc dù Cố Tri Hạo có hơi rén cha mình nhưng để nhanh chóng sửa xong xe, cậu ta vẫn lấy hết can đảm hét lên với Bùi Hữu một câu vào phút chót: "Ngày mai tớ sẽ đến tìm cậu chơi nhé!" Lần này cậu ta muốn Bùi Hữu phải trực tiếp giám sát toàn bộ quá trình.
"Nhớ gọi điện thoại trước đã." Bùi Hữu nói khi đóng cửa xe lại.
Cố Tri Hạo biết Bùi Hữu bận rộn, đang định mở miệng đồng ý thì cha Cố đã khom người nhặt một cái găng tay bẩn dưới đất ném qua: "Con không thấy người ta đang bận à?" Tuy ông không biết rõ thân phận của chú Kỷ nhưng cũng đã nghe được vài câu từ cuộc đối thoại vừa rồi, hiện tại ông tuyệt đối sẽ không cho phép thằng con ngốc nhà mình chạy đi làm phiền Bùi Hữu nữa.
"...Con sẽ gọi điện thoại trước mà." Cố Tri Hạo lầm bầm nhỏ giọng, trong lòng ấm ức muốn chết. Cha Cố thấy vậy thì tức đến mức thiếu điều muốn đánh cho cậu ta một trận ngay tại chỗ: "Con mau cút lên lầu ngay cho ba." Đợi lát nữa bận việc xong, ông sẽ nói chuyện "triết lý nhân sinh" với cậu ta cho đàng hoàng.
Cố Tri Hạo: "..." Chỉ cảm thấy bản thân mình thật thảm.
Cùng lúc đó, Bùi Hữu vừa lên xe cũng nhận được điện thoại của cô quản lý. "Hôm nay em thi tốt không?" Đối phương không nói ngay đến chuyện của Thi Thần Vũ.
Bùi Hữu nhìn cảnh đường phố bên ngoài cửa sổ: "Chắc là đậu rồi ạ."
"Vậy thì tốt quá." Mặc dù trước đó cô đã suy viễn sai về thân phận của Bùi Hữu nhưng qua nửa năm tiếp xúc, cô cũng đã xem cậu như một nửa đứa em trai của mình: "Bây giờ em qua đây một chuyến nhé." Đây là câu nói quen thuộc của cô mỗi khi gọi Bùi Hữu đi kiếm tiền.
"Em đang trên đường tới đây." Bùi Hữu nói với quản lý trong điện thoại.
"Được, vậy lát nữa gặp nhé." Quản lý cúp máy, thông báo lại tin này cho Thi Thần Vũ đang ở trong tiệm. Hôm nay Thi Thần Vũ mặc bộ đồ lần trước mua ở đây, nhìn bảnh tỏn vô cùng: "Được rồi, tôi sẽ miễn cưỡng đợi thêm 5 phút nữa vậy." Tính cả thời gian đi trên đường, để chờ chuyến này cậu ta đã tốn hơn một tiếng đồng hồ rồi.
Quản lý bảo nhân viên rót trà rót nước hầu hạ vị tiểu tổ tông này: "Thực ra tiệm của chúng tôi cũng có rất nhiều trang phục phù hợp để đi dự tiệc tối." Đương nhiên họ phải giữ mối lớn này cho tiệm mình.
"Tôi mặc chán rồi." Chỉ cần không có anh trai ở đây, căn bệnh tiểu thiếu gia kiêu kỳ của Thi Thần Vũ lại tái phát.
Quản lý nhìn trang phục trên người cậu ta, cũng không vạch trần lời nói dối: "Vậy cậu cứ uống tách trà này trước đã, cậu ấy chắc chắn sẽ tới nhanh thôi."
"Ừm." Thi Thần Vũ dùng đôi tay tôn quý kia nâng tách trà lên nhấp một ngụm.
Đúng lúc này, một thiếu niên mặc đồ giản dị từ trên taxi bước xuống, cậu đeo một ba lô đen, đôi chân dài và gương mặt vô cùng soái khí: "Chào chị quản lý."
Có lẽ vì đã phải tiếp vị thiếu gia này quá lâu, bây giờ cô quản lý nghe thấy giọng nói của Bùi Hữu thì chẳng khác nào nghe được âm thanh thiên đường: "Thi thiếu gia muốn em đi dạo phố cùng cậu ấy." Cô dùng giọng điệu uyển chuyển nói xong rồi vội vàng bàn giao Thi Thần Vũ cho Bùi Hữu.
"Chào cậu." Bùi Hữu luôn biết nắm bắt mọi cơ hội kiếm tiền nhưng sẽ không quá vồ vập, lúc này cậu chỉ chủ động gật đầu với Thi Thần Vũ một cái.
Thi Thần Vũ cũng không hy vọng cậu sẽ đối xử nhiệt tình với mình, dù sao ngay cả khi Bùi Hữu đối mặt với anh trai mà còn có thể tỏ ra bình thản để tiếp tục làm việc. Vì vậy cậu ta cũng không dông dài nữa, trực tiếp ra giá: "Tôi trả 100... À không, 60 vạn tệ để cậu đi chọn mua quần áo cùng tôi."
Cậu ta sực nhớ ra mình đang bị anh trai giới hạn chi tiêu, nên cần phải tiết kiệm một chút.
Bùi Hữu hiểu rõ phong cách của các thiếu gia nhà giàu, tự nhiên sẽ không cảm thấy áp lực đối với mức giá này: "Chúng ta đi ngay bây giờ chứ?"
"Đi." Hôm nay Thi Thần Vũ ra ngoài chỉ mang theo hai người để xách đồ: "Cậu biết lái xe không?"
"Biết, nhưng tôi không thể lái." Bùi Hữu vừa đáp vừa gật đầu với cô quản lý, sau đó cùng với Thi Thần Vũ rời khỏi cửa hàng.
Thi Thần Vũ đi tới trước chiếc xe nhà mình: "Tại sao?" Cậu ta tỏ ra khá tò mò.
"Chưa có bằng lái." Một khi đã tiếp nhận công việc này, đương nhiên Bùi Hữu sẽ chú ý ở mọi phương diện, cậu lập tức đưa tay mở cửa xe cho Thi Thần Vũ.
Thú thực là Thi Thần Vũ cũng có hơi bất ngờ, bởi vì Bùi Hữu trông không giống kiểu người sẽ đi hầu hạ kẻ khác: "Tại sao cậu không có bằng lái?" Cậu ta cứ như một đứa trẻ ngây thơ có 10 vạn câu hỏi vì sao vậy, hỏi hoài không hết.
"Chưa thi." Bùi Hữu ngồi vào trong xe, đóng cửa lại.
Thi Thần Vũ: "..." Ngoại trừ anh trai của mình ra, chưa có ai nói chuyện với cậu ta ngắn gọn súc tích như thế.
"Có phải cậu đang mất kiên nhẫn không vậy?" Mặc dù Thi Thần Vũ cũng đã ngoài 20 tuổi nhưng kinh nghiệm sống tự lập gần như bằng không, đời sống của một tiểu thiếu gia luôn gắn liền với môi Tr**ng X* hoa và sự nịnh hót, vì vậy cậu ta cũng không chắc thái độ của Bùi Hữu là gì.
Bùi Hữu đâu có điên mà đi đắc tội với "kim chủ" ngay từ đầu: "Đây là cách nói chuyện bình thường của tôi thôi."
"Thật không?" Thi Thần Vũ bán tín bán nghi.
Bùi Hữu ừm một tiếng: "Cậu muốn đi cửa hàng nào?" Cậu âm thầm bẻ chủ đề sang hướng khác.
"YR đi." Thi Thần Vũ nói đến đây liền giới thiệu cho Bùi Hữu về sự đặc sắc của cửa hàng này. Bùi Hữu nghe xong thì tự nhiên tâm tình có hơi vi diệu: "Cậu muốn hóa trang thành cây thông Noel à?"
"... Sao cậu lại hình dung kiểu đó." Nhà của Thi Thần Vũ không thiếu stylist, sở dĩ cậu ta tìm đến Bùi Hữu hoàn toàn là vì chẳng có ai ủng hộ ý tưởng đó của cậu ta: "Tôi chỉ muốn cái cảm giác vừa xuất hiện là làm mù mắt tất cả mọi người thôi."
"Cậu sẽ tán thành đúng không?" Nếu không thì cậu ta sẽ đổi người.
Đương nhiên Bùi Hữu sẽ không gây hấn với tiền bạc: "Tất nhiên."
"Vậy mới đúng chứ." Thi Thần Vũ nói với vẻ đắc ý: "Tôi biết ngay là sẽ có thể tìm thấy sự đồng điệu ở chỗ cậu mà." Cậu ta bày ra dáng vẻ tự mãn, dường như cũng đang khoe rằng bản thân mình rất thông minh.
"À như vầy..." Nhận được sự tán thành của Bùi Hữu, Thi Thần Hữu liền tự luyến cho rằng mình đã gặp được tri kỷ, thế là từ đó trở đi cậu ta bắt đầu ăn nói không giữ mồm giữ miệng, cái gì cũng lôi ra nói.
"Cậu còn nhớ cái người lần trước không?" Trong lúc thử đồ, cậu ta cũng không quên bới móc bí mật của anh trai mình với Bùi Hữu. Bùi Hữu đứng đợi ở ngoài phòng thay đồ, cầm quần áo cho cậu ta: "Người nào?" Nói thật cậu cũng đã bắt đầu cảm thấy mệt mỏi rồi, bởi vì đối phương nói nhiều quá.
"Chính là cái người trông rất hung dữ ấy, cao cao, mặc đồ vest." Thi Thần Vũ thay xong một bộ bước ra, đứng trước gương xoay vài vòng: "Oách xà lách!"
"Ừm, cũng được." Bùi Hữu bị cái màu sắc rực rỡ kia chói mù mắt nhưng vẫn làm trái lương tâm mà khen một câu. Thi Thần Vũ nghe vậy liền giữ bộ đồ đó lại, tiếp tục chủ đề trước đó: "Người đó chính là anh trai tôi."
"À." Bùi Hữu thuận theo lời nói của cậu ta: "Khí chất của hai người đúng là rất khác biệt."
Thi Thần Vũ đương nhiên ừm một tiếng: "Bởi vì anh ấy đã trải qua khoá huấn luyện địa ngục, đã mất hết cảm xúc của con người rồi."
Câu này thì cường điệu quá.
"Anh ấy chẳng có tí hơi người nào cả." Thi Thần Vũ chọn xong mấy bộ đồ, sau đó kéo Bùi Hữu đi cùng mình đến tiệm làm tóc.
Cứ như thế lôi kéo người ta đi đến 9 giờ tối.
Ban đầu Bùi Hữu cứ nghĩ làm tóc xong là xong chuyện, kết quả đối phương còn muốn đi ăn. "Bộ tối nay cậu không đi dự tiệc sao?" Bùi Hữu cảm thấy vị tiểu thiếu gia này thực sự quá biết cách hành hạ người khác.
Thi Thần Vũ ăn xong, bảo vệ sĩ đi thanh toán hóa đơn: "Chúng ta tâm sự thêm một chút nữa đi, tôi thấy mình có cùng tần số với cậu quá."
"...Nhưng tôi không muốn nói nữa." Lần đầu tiên Bùi Hữu cảm thấy nói chuyện cũng có thể khiến người ta mệt đến vậy.
Thi Thần Vũ nghe vậy liền cầm điện thoại lên lắc lắc trước mặt Bùi Hữu, đắc ý nói: "Tiền của cậu vẫn còn chỗ tôi đấy nhé."
"..." Bùi Hữu học đi đôi với hành, trực tiếp dùng một tay bẻ gãy đôi đũa: "Trả tiền cho tôi."
Thi Thần Vũ: "..." Mạnh dữ vậy người anh em.