Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...
CHƯƠNG 7
"Lén đi đến đó để hít bụi sao?" Bùi Hữu tìm một vị trí bên ngoài tiệm trà sữa ngồi xuống.
Cố Tri Hạo bưng ly trà sữa đi theo: "Hít bụi cũng là hít ra tiền mà."
Dù sao đó cũng là 50 vạn tệ.
"Cậu nghĩ đơn giản quá rồi." Trước đây Bùi Hữu không mấy khi động tới trà sữa, bây giờ cậu lại cảm thấy vị của nó cũng không tệ: "Chúng ta đến cả tư cách đăng ký thi đấu cũng không có nữa là."
"Hả? Còn phải đăng ký nữa sao?" Cố Tri Hạo rõ ràng vẫn chưa tìm hiểu kỹ.
Bùi Hữu gật đầu: "Đó mới chỉ là bước đầu tiên thôi."
Bất kỳ là loại đua xe nào thì đó cũng là một môn thể thao cực kỳ đốt tiền, chỉ với mấy đồng bạc lẻ hiện tại của hai người thì không thể làm nên trò trống gì được cả.
"Vậy là chúng ta thật sự không thể đi được sao?" Cố Tri Hạo cảm thấy trà sữa trong miệng mình cũng không còn ngon nữa.
Bùi Hữu "ừm" một tiếng: "Ít nhất bây giờ thì không được."
Đầu tiên là họ không có bằng lái, thứ hai là Cố Tri Hạo chưa từng học qua lớp đào tạo chuyên nghiệp, bình thường tự lái xe chơi chơi thì còn được, nếu thực sự lên đường đua thì sẽ vô cùng nguy hiểm.
"Nhưng mà tớ vừa độ lại con xe của mình rồi mà." Cố Tri Hạo vẫn muốn vùng vẫy thêm lần cuối.
Bùi Hữu liếc cậu ta một cái: "Ồ."
Sau đó thì không còn sau đó nữa.
"..." Cố Tri Hạo thấy vậy thì hoàn toàn tuyệt vọng, cậu ta uể oải đặt ly trà sữa xuống: "Lát nữa cậu thử xe giúp tớ nhé."
Cậu ta biết Bùi Hữu khá rành về việc này.
"Ừ, được thôi." Bùi Hữu uống cạn ly trà sữa rồi cùng Cố Tri Hạo đi đến tiệm sửa xe nhà cậu ta.
Hôm nay cha Cố không có ở nhà, lúc trở về Cố Tri Hạo đi vào kho lấy xe bằng tư thế ưỡn thẳng sống lưng, không cần phải lén lút như trước kia nữa.
"Chúng ta ra con đường phía sau đi." Cậu ta lo cha mình sẽ đột nhiên quay về.
Bùi Hữu thì sao cũng được.
"Lát nữa nếu ba tớ có về, tớ sẽ nói là cậu muốn thử xe nha?" Cố Tri Hạo đúng là kiểu vừa nhát gan lại vừa ham chơi điển hình.
Bùi Hữu chịu chiều theo cậu ta mới là lạ: "Cút."
"..." Cố Tri Hạo mặt dày: "Nhưng mấy hôm trước tớ vừa bị ăn đòn một trận rồi á."
Bùi Hữu không một chút mềm lòng: "Dám làm dám chịu mới là nam tử hán."
"..." Cố Tri Hạo vừa đẩy xe vừa làu bàu phía sau: "Nhưng bây giờ tớ vẫn là trẻ vị thành niên thôi."
Cho nên chắc là không cần phải dám làm dám chịu đến mức đó đâu nhỉ.
Bùi Hữu giả vờ như không nghe thấy.
Cố Tri Hạo thấy Bùi Hữu không trả lời thì cũng chẳng dám mơ tưởng hão huyền nữa, sau khi đến nơi, cậu ta giao con xe motor yêu quý của mình cho Bùi Hữu: "Cậu thử đi."
Lời nói lẫn thần thái đều như đang mong chờ cậu khen ngợi.
"...Chưa lắp khung bảo vệ động cơ." Bùi Hữu vừa nhận xe, còn chưa bắt đầu đã chỉ ra ngay một lỗi.
Cố Tri Hạo rút điện thoại ra ghi lại: "Còn gì nữa không?"
"Phanh sau chưa độ lại." Bùi Hữu nói xong liền khởi động xe, chạy thử một đoạn ngắn: "Lốp xe cũng bình thường..."
Bùi Hữu lần lượt liệt kê từng điểm, cuối cùng kết luận chiếc xe này trước và sau khi độ lại cũng chẳng có khác biệt là bao.
Trong bản ghi chú của Cố Tri Hạo trên điện thoại đã viết kín chữ: "Vậy xe này có leo nổi đường núi gập ghềnh này không?"
Bây giờ cậu ta cảm thấy hơi đau tim rồi.
"Độ ổn định không cao nhưng cũng tạm được." Bùi Hữu thấy đối phương đang bị đả kích tinh thần nên không nói quá thẳng.
Nhưng Cố Tri Hạo vẫn không thể chấp nhận được: "Cậu có muốn chạy thử một lần xem sao không?"
Dù sao thì cậu ta cũng đã rất nghiêm túc độ lại nó mà.
"Cũng được." Tuy Bùi Hữu ít khi chơi motor nhưng cảm giác về xe của cậu vô cùng nhạy bén, cậu chỉ vừa rồ ga, trên mặt đất đã để lại một vệt bánh xe ngắn.
Tiếng động cơ và tiếng gió trong nháy mắt đã hòa làm một, tràn đầy khí khái đam mê và tự do.
Trái tim đang nguội lạnh vì bị đả kích của Cố Tri Hạo giờ đây như có một dòng máu nóng trào dâng: "Đúng là đỉnh vãi chưởng!!"
Khác hẳn đám người bọn họ cưỡi xe, Bùi Hữu giống như đang chơi bằng kỹ thuật, vô cùng phóng khoáng và cực kỳ ngầu, cho nên vừa thấy Bùi Hữu quay lại, Cố Tri Hạo đã kích động lao lên: "Chở tớ đi một vòng đi."
Cậu ta cũng muốn trải nghiệm cảm giác lao vun vút trên đường núi.
"Không được dựa quá gần, cũng không được nắm áo tớ." Một vài chỗ trên cơ thể Bùi Hữu đặc biệt sợ nhột, thế nên khi lái xe hay cưỡi motor, cậu đều không thích bị người khác đụng chạm.
Cố Tri Hạo khó khăn mở miệng: "...Vậy tớ có gặp nguy hiểm gì không?"
Dù sao tốc độ lái xe cũng nhanh như vậy mà.
"Tóm lại cậu mà nắm một cái thì sẽ bị ăn đòn." Bùi Hữu không nể nang gì hết.
Cố Tri Hạo: "..."
Cậu ta đắn đo mất mấy giây, cuối cùng cũng hạ quyết tâm, đeo đồ bảo hộ rồi leo lên xe: "Đi thôi."
"Nhớ kỹ những gì tớ nói đấy." Bùi Hữu dặn dò thêm một câu trước khi khởi động xe.
Cố Tri Hạo thực sự đã có một giây muốn tuyệt giao tình bạn nhưng cũng chỉ là một giây mà thôi, bởi vì rất nhanh sau đó cậu ta đã cảm nhận được một loại hào khí của tốc độ và đam mê trên cung đường núi gập ghềnh này.
"Oa a a a ~" Tiếng kêu của Cố Tri Hạo bị gió thổi bạt đi: "Cậu giỏi quá đi!"
Lúc này lời nói của cậu ta đã mang theo ít nhiều sự sùng bái trong đó.
Chỉ có Bùi Hữu mới hiểu rõ bản thân chỉ đang lái chơi chơi một chút thôi, thậm chí tốc độ vẫn luôn giữ ở mức trung bình thấp, sau khi lượn một vòng đúng bài bản, cậu chuẩn bị quay về.
Cố Tri Hạo đang mải mê đắc ý, không biết đã buông tay ra khỏi thanh bám phía sau từ lúc nào, đột nhiên mặt đường xóc lên một cái, tay của cậu ta theo bản năng chạm vào eo sau của Bùi Hữu, thật sự chỉ là chạm nhẹ một cái rồi cậu ta lập tức rụt lại ngay.
Thế nhưng giây tiếp theo, một cú phanh gấp vang lên, Cố Tri Hạo còn chưa kịp phản ứng đã bị Bùi Hữu xách tới ven đường tặng cho một cước: "Cái này là do cậu tự chuốc lấy."
"..." Cố Tri Hạo cảm thấy mình vừa từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục: "Có cần làm quá như vậy không?"
Đến con gái cũng chẳng kỹ tính như cậu.
"Sao lại không cần." Cũng may là Bùi Hữu đang lái chậm, nếu không thì đã trực tiếp lật xe rồi: "Từ bây giờ cậu sẽ bị tớ biếm vào danh sách đen."
Cố Tri Hạo trợn tròn mắt: "Không thể nào!"
Sẽ không bao giờ chở cậu ta nữa sao.
"Đúng thế." Tuy Bùi Hữu sẽ không nói chuyện mình sợ ngứa cho người khác biết nhưng điều đó không ngăn cản được việc cậu dùng những thói quen kỳ quặc để che giấu.
Cố Tri Hạo cảm thấy rất sốc: "Không lẽ cậu bị mắc bệnh sạch sẽ à?"
"Cậu nói vậy thì cứ cho là vậy đi." Bùi Hữu không lái con motor đó nữa, cậu thuận tay rút chìa khóa xe ném cho Cố Tri Hạo: "Cậu tự lái về đi."
Đoạn đường còn lại, cậu định đi bộ về.
"..." Cố Tri Hạo thấy Bùi Hữu nói đi là đi luôn, bấy giờ mới thực sự nghiêm túc nhìn nhận về chuyện vừa rồi: "Xin lỗi nhé, Bùi Hữu."
"Tớ không cố ý đâu." Cậu ta vội vàng lái xe bám theo.
Thật ra lúc này Bùi Hữu cũng đang tự kiểm điểm bản thân, bởi vì chỉ có cậu mới hiểu rõ khuyết điểm này của mình nhưng người khác thì không biết, thay vì chở người ta rồi lại đi gò bó họ, chi bằng ngay từ đầu đừng có chở.
Vì vậy sau khi nghe Cố Tri Hạo nói xin lỗi, cậu cũng hoà hoãn hơn: "Đây không phải chỉ là lỗi của một mình cậu."
Chính Bùi Hữu cũng có vấn đề.
"..." Cố Tri Hạo cảm thấy sau này những ai muốn được Bùi Hữu chở, có lẽ đều sẽ mắng mình mất.
Dù sao thì cũng bởi vì sau khi chở mình một vòng thì Bùi Hữu mới quyết định sẽ không chở thêm bất kỳ ai nữa.
Hai người cứ như vậy vừa đi vừa tán dóc, chưa về tới tiệm sửa xe thì hiểu lầm xem như đã được hóa giải gần hết rồi.
Thế nhưng chưa kịp để Cố Tri Hạo thở phào một cái, cậu ta đã nhìn thấy xe của cha Cố ở ngay cổng tiệm: "Toang rồi."
Bị bắt quả tang ngay tại trận.
Bùi Hữu hào phóng chào hỏi cha Cố một tiếng: "Chào chú Cố ạ."
"Hôm nay nhóc sang chơi à." Cha Cố mặt không cảm xúc liếc qua Cố Tri Hạo một cái rồi lại mỉm cười nói với Bùi Hữu: "Hai đứa lên lầu chơi đi, ở đây chú đang bận tí việc."
Phải nói là đang có một đơn hàng lớn.
Bấy giờ Cố Tri Hạo mới chú ý tới trong tiệm đang có một chiếc siêu xe.
"Bùi Hữu, cậu có muốn lên lầu không?" Cậu ta len lén nháy mắt với Bùi Hữu, ý là muốn ở lại dưới này xem.
Bùi Hữu nhìn thời gian: "Tớ có việc rồi, phải đi trước đây."
Buổi tối cậu còn phải đi làm thêm.
Cũng chính vào lúc họ đang nói chuyện, một người đàn ông trung niên từ bên ngoài bước vào, ông nhìn thấy Bùi Hữu thì hơi ngẩn ra một chút, sau đó hỏi han vô cùng tự nhiên: "Cậu không làm việc ở TB nữa à?"
Người đang nói chuyện chính là chú Kỷ.