Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 67
Khác với những tưởng tượng rập khuôn, phong cách và cách bài trí của cửa tiệm này vô cùng tươi sáng và thú vị, đặc biệt là những sản phẩm được thiết kế thủ công, mỗi cái nhìn qua đều mang lại cảm giác rất mới mẻ.
Nào là mực nhỏ, dâu tây nhỏ, rồi cả voi lớn... tóm lại là mặt hàng BCS ở đây chỉ có kiểu dáng mà bạn không nghĩ ra, chứ không có kiểu nào mà ở đây không có.
Trong vòng chưa đầy 3 phút kể từ khi bước chân vào cửa tiệm, Bùi Hữu đã phải ngạc nhiên không dưới 10 lần. Thật sự quá đa dạng. Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước và cũng đã đeo khẩu trang nhưng quá trình lựa chọn vẫn là một thử thách vượt qua chính mình cực kỳ lớn đối với Bùi Hữu.
May mà chủ tiệm không phải người nhiều lời, chỉ yên lặng thu tiền, nhờ vậy mà lúc Bùi Hữu mua xong đồ bước ra cũng không đến mức tim đập chân run.
15 phút sau, tại Thanh Sơn Hoa Đình.
Thi Tĩnh Xuyên nghe thấy tiếng cửa chính mở ra rồi khép lại, hắn liền buông công việc đang làm dở, bước ra đón người: "Sao em lại đeo khẩu trang vậy?" Hắn thuận miệng hỏi một câu.
"...Em có việc phải giải quyết." Bùi Hữu tháo khẩu trang ra, cất đồ đạc cẩn thận rồi tiến lại gần ôm Thi Tĩnh Xuyên một cái.
Thi Tĩnh Xuyên rất thích thói quen này của Bùi Hữu, vậy nên khi được đối phương ôm, hắn liền mượn cái ôm này mà hôn cậu một cái: "Ngày mai em có bận gì không?" Hắn đã an bài xong thời gian rảnh của mình rồi.
"Tạm thời thì không." Bùi Hữu nhìn người đàn ông trước mặt hai giây, sau đó buông tay ra: "Anh rửa nguyên liệu chưa?" Nếu chưa thì cậu sẽ làm.
"Làm gì mà nhanh thế được." Thi Tĩnh Xuyên chỉ về sớm hơn cậu một chút, hiện tại ngay cả đồ đạc vẫn còn chưa soạn xong.
Bùi Hữu cũng cảm thấy mình vừa hỏi một câu dư thừa: "Vậy để em làm cho." Cậu lấy điện thoại trong túi ra đặt lên tủ, sau đó đi vào bếp.
Thi Tĩnh Xuyên dõi theo bóng lưng của Bùi Hữu một lát, sau đó cũng bước theo sau: "Em thấy anh lựa rau có được không?" Hắn xé màng bọc thực phẩm, cầm một quả sơn trà trên tay bắt đầu bóc vỏ.
"Ừm, tốt lắm." Bùi Hữu lấy mấy phần thịt và rau còn lại trong túi ra.
Thi Tĩnh Xuyên bóc vỏ một quả sơn trà, tự mình cắn một nửa rồi đưa phần còn lại tới bên môi Bùi Hữu: "Nếm thử đi, vị cũng không tệ." Tuy không thể so với loại được cung cấp đặc quyền ở nhà hắn, nhưng so với sơn trà thông thường thì loại này rất tươi.
Bùi Hữu và Thi Tĩnh Xuyên chuyện thân mật gì cũng đã làm qua rồi, đương nhiên sẽ không để ý việc ăn chung một quả sơn trà, cậu tự nhiên ăn nó: "Ừm, ngon thật." Cảm giác còn ngon hơn cả loại mà cậu tự tay lựa chọn tỉ mỉ.
"..." Thi Tĩnh Xuyên nghe giọng điệu của cậu, cứ cảm thấy hôm nay đối phương ngoan hiền quá mức, cái gì cũng "được, tốt, vâng": "Hôm nay em đã làm chuyện gì sai trái với anh à?" Cảm giác này không đúng lắm.
Bùi Hữu ngẩn người: "Em đâu có làm gì? Em ở xưởng suốt cả buổi mà." Ngoại trừ lúc trên đường về có ghé qua tiệm mua ít đồ, Bùi Hữu chẳng làm gì khác cả.
"Cách nói chuyện này mới giống em chứ." Thi Tĩnh Xuyên lia mắt qua gương mặt của Bùi Hữu một lát rồi mới đi mở vòi nước rửa tay.
Bùi Hữu tỉnh ngộ: "Xem ra sau này em không thể đối xử quá tử tế với anh được." Cậu đợi đối phương rửa tay xong rồi mới cho hành gừng tỏi vào bồn nước.
"..." Thi Tĩnh Xuyên nghe vậy, bàn tay đang cầm khăn lau khựng lại một chút: "Em đừng có kết luận vội vàng như vậy." Hắn vẫn hy vọng Bùi Hữu có thể dịu dàng với mình hơn.
"Vậy anh có chịu bỏ cái thói đa nghi không thì bảo?" Bùi Hữu rửa sạch các loại gia vị rồi thái nhỏ, cho vào đĩa.
Thi Tĩnh Xuyên: "..."
Thực ra hắn rất nhạy cảm với cảm xúc của Bùi Hữu, đặc biệt là khi đối phương không phải kiểu người giỏi che giấu, vậy nên vừa nãy hắn quả thật đã ngửi thấy một chút mùi vị "mờ ám" trên người cậu. Tuy không có căn cứ cụ thể nhưng Thi Tĩnh Xuyên chắc chắn rằng Bùi Hữu đang giấu mình chuyện gì đó.
"Chiều nay em đã làm những gì ở xưởng xe vậy?" Thi Tĩnh Xuyên lau khô tay, thản nhiên hỏi.
Bùi Hữu đang bóc vỏ hành tây: "Phỏng vấn người ứng tuyển." Mùi hành tây hơi nồng nên khi thái, Bùi Hữu cố ý đứng xa ra một chút.
"Rồi sao nữa?" Thi Tĩnh Xuyên nhìn góc nghiêng gương mặt cậu.
Lúc này Bùi Hữu bị mùi hành tây làm cho hai mắt có hơi khó chịu: "Sau đó em liên lạc với một nhà thiết kế cảnh quan, nhờ người ta trang trí khuôn viên bên trong nhà xưởng."
Nghe qua thì đúng là đối phương không có thời gian rảnh để làm việc khác, bởi vì Bùi Hữu còn phải đứng ra kiểm tra thiết bị này nọ. Vì thế Thi Tĩnh Xuyên tạm thời bỏ qua những điểm nghi vấn trong lòng, cùng Bùi Hữu nấu xong bữa cơm này. Sau bữa ăn, hai người lại cùng nhau dọn dẹp phòng ăn và nhà bếp.
"Lát nữa anh sẽ tắm trước." Hôm nay Thi Tĩnh Xuyên có ghé qua siêu thị, nơi đó quá đông người nên sau khi về, hắn cảm thấy người ngợm không được thoải mái cho lắm.
Bùi Hữu xách hai túi rác ở bếp và phòng khách lên: "Được, anh đi đi." Cậu không thích để rác qua đêm trong nhà, nên lúc Thi Tĩnh Xuyên chuẩn bị đi tắm, cậu liền xuống lầu đổ rác một chuyến.
Vì không phải đợi thang máy lâu nên cậu đi xuống rồi đi lên rất nhanh.
"Bùi Hữu?" Thi Tĩnh Xuyên có tính cảnh giác cao, vừa nghe tiếng mở cửa, hắn đã lập tức tắt nước để xác nhận người vào có phải là cậu hay không.
Bùi Hữu biết điều đó, nhanh chóng trả lời một tiếng: "Em đây."
"Ừm." Thi Tĩnh Xuyên mở nước lại lần nữa.
Bùi Hữu vào nhà, việc đầu tiên là đi rửa tay, sau đó tranh thủ lúc Thi Tĩnh Xuyên chưa tắm xong, cậu lấy mấy món đồ giấu trong ba lô ra nhét vào ngăn kéo của tủ đầu giường.
Tầm 5 phút sau, Thi Tĩnh Xuyên chỉ quấn một chiếc khăn tắm bước ra khỏi phòng tắm. Lúc này Bùi Hữu đang xem TV, nghe thấy động tĩnh cũng chỉ liếc nhìn đối phương một chút: "Anh xong rồi à?"
"Ừm." Thi Tĩnh Xuyên không về phòng ngay mà mang theo một thân ẩm ướt ngồi xuống cạnh Bùi Hữu.
Bùi Hữu cảm nhận được nhiệt độ từ người đối phương truyền đến, cậu dùng điều khiển từ xa kéo rèm cửa trong phòng khách lại.
"Em sợ anh bị người ta nhìn thấy sao?" Thi Tĩnh Xuyên biết rõ mà còn cố hỏi, cánh tay lên đặt thành sofa phía sau lưng Bùi Hữu.
Bùi Hữu quét mắt nhìn chiếc khăn tắm trên người hắn: "Anh thắt lỏng xíu nữa là nó rơi xuống luôn còn gì."
"..." Thi Tĩnh Xuyên cố tình làm vậy mà: "Em thấy có đẹp không?" Hắn vẫn luôn vô cùng tự tin về vóc dáng của mình, sau khi xác định yêu đương, hễ rảnh là Thi Tĩnh Xuyên lại khoe body trước mặt Bùi Hữu.
"Đẹp." Bùi Hữu ở cùng hắn lâu như vậy, còn lạ gì cái nết của hắn nữa, cậu nể mặt khen một câu rồi cũng im lặng, tiếp tục dời mắt xem TV.
Thi Tĩnh Xuyên thấy cậu không có mảy may rung động, không nhịn được nghiến răng nói: "Mấy cái tin rác rưởi đó thì có gì hay mà xem."
"Tìm hiểu thời sự một chút ấy mà." Thực ra Bùi Hữu chỉ đang làm màu thôi, chứ chẳng vào đầu được chữ nào.
Thi Tĩnh Xuyên nghe vậy, bàn tay vốn đặt sau lưng Bùi Hữu liền trượt xuống bên hông cậu: "Em cũng đi tắm đi." Hắn lên tiếng dụ dỗ.
"Tắm bây giờ thì sớm lắm." Bùi Hữu không những không đi mà còn nghiêng người lấy một quả sơn trà bắt đầu bóc vỏ.
Thi Tĩnh Xuyên thấy lời nói không có hiệu quả liền dứt khoát không nói nữa, trực tiếp dán sát vào Bùi Hữu hôn lên vành tai cậu hết lần này đến lần khác: "Anh muốn đi ngủ sớm." Thực tế là muốn làm chuyện thân mật rồi.
"..." Bùi Hữu nhét quả sơn trà đã bóc vỏ xong vào miệng Thi Tĩnh Xuyên: "Anh tắt TV đi." Nói xong, cậu đứng dậy lấy quần áo đi vào phòng tắm.