Nam Chính Trong Truyện Cẩu Huyết Hắn Tự Cong

Chương 66

Trước Tiếp

Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...

CHƯƠNG 66

Theo logic của giới thương nhân, hành sự quá nôn nóng hay vồ vập sẽ dễ để lộ nhu cầu và nhược điểm của bản thân.

Đây không phải là phong cách làm việc của Thi Tĩnh Xuyên.

Hắn rũ mắt nhìn chiếc vòng tay đã được cải tiến trên cổ tay một lát, sau đó mở miệng bằng tông giọng không nóng không lạnh: "Tôi nhớ là bây giờ họ đang cần một loại nguyên liệu thô rất khó nhập vào đúng không?"

Điều này cũng là do trước đó hắn đã chặt đứt nguồn cung ứng của đối phương.

"...Vâng, thưa Gia chủ." Chú Kỷ thầm mặc niệm cho Thần Lãng một giây trong lòng.

Thi Tĩnh Xuyên nghe vậy liền buông tay áo xuống, che khuất chiếc vòng tay một lần nữa: "Siết chặt thêm một nửa số lượng nữa đi."

Hắn muốn đối phương phải chủ động đến cầu xin mình.

"Vâng." Chú Kỷ nhận lệnh, lập tức truyền đạt quyết định của Thi Tĩnh Xuyên xuống cho cấp dưới.

Cùng lúc đó, Cố Tri Hạo đang đi loanh quanh trong xưởng thì bất ngờ bị một người đàn ông bước ra từ khu vực ký túc xá làm cho giật bắn mình: "Ối giời ơi, sao còn có người ở đây nữa vậy?"

Cậu ta ba chân bốn cẳng chạy đến chỗ Bùi Hữu để mách lẻo.

"...Đó là nhân viên bảo vệ mà tớ mới tuyển." Hiện tại Bùi Hữu không thể ngày nào cũng qua đây, mà tài sản ở nơi này tính cả mặt bằng lẫn thiết bị cũng đã ngốn hết gần 9 chữ số rồi. Vì vậy cậu đã tuyển 2 người đáng tin cậy đến canh giữ nhà xưởng để đề phòng bất trắc.

Cố Tri Hạo thở phào một hơi, nhưng trong lòng vẫn còn sợ hãi: "Sao vẻ ngoài của anh ta nhìn hung dữ quá vậy?"

Thực tế thứ mà Cố Tri Hạo cảm nhận được chính là "sát khí".

"Anh ta mới rút về từ tuyến đầu nên vậy." Bùi Hữu vừa kiểm tra thiết bị vừa nói.

Cố Tri Hạo không biết "tuyến đầu" là nơi nào, nhưng Giang Oánh thì hiểu được một chút manh mối, vì thế cô mới lên tiếng hỏi: "Người như vậy không phải nên đi làm ở các bộ phận đặc biệt sao?" Cô đương nhiên không có ý nói làm bảo vệ nhà xưởng là không tốt, nhưng so với các lựa chọn khác thì việc canh gác ở nhà xưởng rõ ràng là có hơi lãng phí tài năng.

"Tại vì em trả lương cao." Bùi Hữu không biết vẽ đường cho hươu chạy nhưng chuyện thực tế như đưa tiền thì cậu thành thạo lắm.

Cố Tri Hạo nghe vậy liền tò mò: "Cậu trả bao nhiêu thế?" Cậu ta tiến lại gần, nhỏ giọng hỏi.

"50 vạn một năm." Mức giá này không phải do Bùi Hữu tùy tiện đưa ra, cậu đã hỏi thăm qua chú Lưu và những người khác, sau đó trả gấp đôi so mức giá thị trường.

Giang Oánh cũng cảm thấy mức giá này là khá hợp lý.

Nhưng Cố Tri Hạo khi nghe thấy con số này, cả người liền lên cơn ghen tỵ: "Cao dữ vậy sao?!"

"Tớ làm được không? Tớ cũng làm được mà." Hiện tại ánh mắt của cậu ta nhìn Bùi Hữu cứ như nhìn "daddy kim chủ" của mình vậy, lấp la lấp lánh.

Bùi Hữu thật sự không có ý định chê bai, cậu chỉ nói thật: "Cỡ như cậu, lỡ mà có chuyện gì xảy ra thì cậu tự bảo vệ mình còn khó nữa là." Cho nên đừng có mơ đến số tiền này nữa.

"Cậu nói vậy không sợ tớ nghĩ quẩn sao..." Cố Tri Hạo uất hận.

Nhưng cậu ta cũng chỉ lầm bầm có vài phút rồi lại chạy ra ngoài tiếp tục đi dạo, cũng chính vì thế mà cậu ta đã phát hiện ra một điều thắc mắc mới: "Sao cảnh vật bên trong và bên ngoài lại chênh lệch lớn thế này?" Cứ như hai thế giới hoàn toàn khác nhau vậy.

"Bên trong tớ vẫn chưa sửa xong." Sau khi xác nhận thiết bị không có vấn đề gì, Bùi Hữu dẫn Giang Oánh và Cố Tri Hạo cùng vào văn phòng.

Nội thất trong văn phòng được trang trí vô cùng hiện đại và đậm chất công nghệ cao, đặc biệt là những đường nét, bích họa và hệ thống đèn LED phối hợp với nhau tạo ra một hiệu ứng thị giác cực kỳ mạnh mẽ và đầy uy thế.

"Ngầu quá đi!!" Cố Tri Hạo đi xung quanh văn phòng hết vòng này đến vòng khác, không nỡ đi ra ngoài.

Mặc dù Giang Oánh là con gái, không thể cảm nhận được sự choáng ngợp như Cố Tri Hạo nhưng khi bước chân vào không gian này, cô vẫn cảm thấy tâm hồn mình như được rộng mở hơn, dường như có thêm một chút tự tin và bớt đi một phần ràng buộc.

"Em định khi nào thì khai trương?" Giang Oánh đứng trước cửa sổ nhìn một lát rồi hỏi Bùi Hữu.

Bùi Hữu rót cho mỗi người một ly nước: "Tầm khoảng một tháng nữa." Khi đó nhóm của Franz chắc cũng đã hội họp đông đủ.

"Được, đến lúc đó chị sẽ mua một ít pháo hoa mang tới đốt cho xôm." Giang Oánh cầm ly nước lên nhấp một ngụm.

Cố Tri Hạo nghe vậy cũng nói: "Còn tớ sẽ chuẩn bị lẵng hoa." Vừa hay gần đây trong nhà của cậu ta vừa có người thân mới mở tiệm hoa.

"Thật ra cũng không cần thiết lắm." Lần này Bùi Hữu cũng không định thực hiện nhiều nghi thức khai trương rườm rà.

Nhưng suy nghĩ của Giang Oánh thì khác: "Chị thấy lần này em nên làm cho hoành tráng lên, có thể mời luôn mấy đại lão như Thi Tĩnh Xuyên đến trợ lực cho em thì càng tốt." Như vậy có thể khiến xưởng xe nổi tiếng chỉ sau một đêm, từ đó đặt nền móng vững chắc trong ngành ô tô sau này.

"Không không không, lần này em muốn âm thầm phát tài thôi." Bùi Hữu kiên quyết không đồng ý.

Thế là Giang Oánh cố gắng thuyết phục, nhưng thái độ của Bùi Hữu lại vô cùng kiên quyết, nhất định không chịu nghe theo.

Mãi cho đến khi Bùi Hữu phỏng vấn xong những người ứng tuyển đã hẹn trước, Giang Oánh vẫn không thể làm lay chuyển ý định của cậu. Cũng chính lúc này cô mới nhận ra Bùi Hữu là một người có ý chí kiên định, sẽ không bị ảnh hưởng bởi những thứ hào nhoáng bên ngoài.

"Bây giờ thì chị đã hiểu, lý do em có thể thản nhiên nói ra việc mình có bạn trai." Cô đột nhiên cảm thán một câu.

Lúc này Bùi Hữu đã gần xong việc rồi, cậu tắt máy tính rồi đứng dậy khỏi bàn làm việc: "Chủ yếu là vì bạn trai của em rất ưu tú."

Câu nói này không chỉ khẳng định về con mắt nhìn người của mình mà còn là sự công nhận đối với Thi Tĩnh Xuyên.

"..." Giang Oánh trực tiếp bị bát "cơm chó" này làm cho nghẹn họng.

Cố Tri Hạo thấy Bùi Hữu đã xong việc liền đứng dậy theo: "Bây giờ cậu về nhà luôn hả?"

"Ừm." Bùi Hữu đã hứa sẽ về nhà sớm.

Cố Tri Hạo chưa mua xe nên chỉ có thể quá giang xe của Giang Oánh về. Lúc họ chuẩn bị lên xe, Cố Tri Hạo sực nhớ ra một chuyện, lập tức hạ cửa kính xuống gọi Bùi Hữu: "Này người anh em, chuyện tớ vào đội đua xe cậu lo liệu đến đâu rồi?" Cậu ta muốn nhanh chóng rèn luyện kỹ thuật của mình.

"Cậu lấy được bằng lái xe đua chưa?" Bùi Hữu thắt dây an toàn, nhìn cậu ta một cái.

Cố Tri Hạo vẫn chưa có, nhưng cũng sắp rồi: "Tầm mấy ngày nữa là sẽ có."

"Thế thì được, đợi cậu cầm được bằng lái trong tay rồi hãy đến tìm tớ." Bùi Hữu nói xong câu này liền khởi động xe.

Cố Tri Hạo nghe vậy thì phấn khích muốn chết: "Rồi tới luôn, tới luôn!"

"..." Giang Oánh thực sự không thể hiểu nổi tại sao 

đàn ông lại mê đua xe đến vậy, thầy của cô, Bùi Hữu, bây giờ lại thêm cả Cố Tri Hạo, đúng là một ổ những kẻ cuồng tốc độ, khiến cô cảm thấy bản thân mình thật là lạc lõng.

Bùi Hữu không biết suy nghĩ của Giang Oánh lúc này, cậu vừa lái xe ra khỏi xưởng thì Thi Tĩnh Xuyên cũng đã gọi điện tới: "Em về nhà chưa?"

"Em đang trên đường về." Bùi Hữu bật loa ngoài.

Giọng điệu của Thi Tĩnh Xuyên rất ôn hòa: "Em muốn ăn gì không? Anh đi mua một ít." Lúc này hắn đang ở gần siêu thị.

"Anh đi à?" Bùi Hữu không phải không tin hắn, chỉ là đối phương hình như chưa từng một mình đi chợ mua đồ bao giờ: "Thôi anh đừng đi, lát nữa em tiện đường ghé qua mua một ít là được."

Thi Tĩnh Xuyên nghe giọng điệu của cậu, sao có thể không biết Bùi Hữu đang nghĩ gì: "Em nói nhanh đi, bây giờ anh đi mua ngay." Hắn nhất quyết phải thử một chuyến.

"...Vậy anh mua một ít cá, hành tây, thịt bò nhé?" Bùi Hữu thử nêu tên một số loại thực phẩm không cần phải lựa chọn quá kỹ.

Thi Tĩnh Xuyên không rành việc phối hợp món ăn, Bùi Hữu nói gì thì hắn mua nấy: "Còn gì nữa không?"

"Hành gừng tỏi, hết rồi." Bùi Hữu vừa lái xe vừa nói với hắn.

Không gian bên phía Thi Tĩnh Xuyên dần trở nên ồn ào: "Trái cây thì sao, em muốn ăn gì?" Trái cây thì đều chiều theo ý của Bùi Hữu.

"Trái cây theo mùa, loại nào cũng được..." Bùi Hữu đang nói chuyện, bỗng nhiên khi đi ngang qua một con phố, cậu bất chợt nhìn thấy một cửa tiệm rất đặc biệt ở ven đường.

Chiếu theo những nội dung mà cậu đã xem trên diễn đàn ngày hôm qua, màn dạo đầu giữa cậu và Thi Tĩnh Xuyên chắc chắn phải nhờ đến một số thứ bổ trợ. Vì vậy Bùi Hữu suy nghĩ một chút rồi lái xe tấp vào lề.

Trước Tiếp