Nam Chính Trong Truyện Cẩu Huyết Hắn Tự Cong

Chương 5

Trước Tiếp

Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...

CHƯƠNG 5

Trước hết là bởi vì từ trước đến nay cậu không có nhiều kinh nghiệm sống chung với cha mẹ, bản thân cũng khá xa lạ đối với việc xử lý các mối quan hệ tình thân. Thứ hai là cậu cũng không chắc chắn liệu mình có gặp phải chuyện hoang đường này một lần nữa hay không, lỡ đâu trong một cơ duyên trùng hợp nào đó cậu lại quay về, vậu thì việc để lại một sợi dây tình cảm ràng buộc ở đây là không tốt lắm. Thêm nữa là Bùi Hữu hoàn toàn có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân, cũng đã quen với kiểu sinh hoạt như thế này, cho dù có tới đây, cậu cũng không muốn thay đổi quá nhiều.

"Nhóc thật sự không suy nghĩ lại sao?" Chú Lưu tưởng cậu vẫn chưa hiểu rõ, "Nếu được nhận nuôi, nhóc có thể thừa hưởng một phần tài nguyên xã hội, cuộc sống sẽ dễ dàng hơn một chút."

Nếu gặp được gia đình tốt, nói không chừng còn có thể bước lên một giai cấp cao hơn trong xã hội.

"Bây giờ cháu sống không tốt sao?" Bùi Hữu vẫn kiên định với suy nghĩ của mình.

Chú Lưu suýt chút nữa bị sặc khói thuốc: "Sống tốt hay không trong lòng nhóc không tự biết được à?"

Gần như đã xem đồn cảnh sát là nhà luôn rồi.

"Hiện tại cháu chỉ gặp một chút khó khăn thôi, sau này sẽ tốt mà." Bùi Hữu mỉm cười nói, không hề có bất kỳ cảm xúc chán nản nào.

Chú Lưu nhìn vẻ mặt của cậu, trong lòng cảm thấy khá mâu thuẫn, bởi vì chiếu theo lẽ thường mà nói, một người không có gì trong tay thực sự rất khó có được sự tự tin như vậy, nhưng Bùi Hữu thì không, cậu rất tích cực và lạc quan, sự bình tĩnh và kiên cường khi gặp khó khăn này cũng đã đủ ưu tú hơn đại đa số mọi người.

"Thật sự không muốn à?" Chú Lưu cố gắng hỏi thêm lần cuối.

Bùi Hữu gật đầu: "Vâng, không muốn ạ."

Thấy thái độ của cậu kiên định như vậy, chú Lưu cũng thở dài một tiếng: "Được rồi, dù gì sau này nhóc vào viện phúc lợi, quốc gia cũng sẽ có trợ cấp."

Không chỉ giới hạn ở học phí mà còn bao gồm cả phí sinh hoạt và các phương diện khác.

"Vậy cháu có thể vào thẳng cấp 3 được không ạ?" Bùi Hữu cảm thấy với độ tuổi tâm hồn của mình, vào học cấp 2 thì quả thật có hơi xấu hổ.

Chú Lưu dập điếu thuốc, liếc cậu một cái: "Xem bản lĩnh của nhóc tới đâu đã."

Họ đang nói chuyện thì ngoài cửa bỗng nhiên vang lên tiếng phanh xe, không lâu sau, có một cô gái tầm 18-19 tuổi dẫn theo mấy người bạn, túm lấy một nam sinh ăn mặc giản dị kéo xuống xe.

"Cũng không biết nhìn xem bản thân mình là cái thứ gì, có đáng để tôi bao nuôi không?" Cô gái nghiến răng nghiến lợi nói, giọng nói lộ vẻ chán ghét đến cực điểm.

Nam sinh lên tiếng biện giải: "Tôi không có nói như vậy mà."

"Không có?" Cô gái vốn dĩ chỉ đang tức giận, nghe thấy lời này liền trực tiếp hét lên: "Anh tưởng tôi chưa điều tra gì sao? Những bài đăng trên mạng, dư luận trên diễn đàn, tất cả đều là do anh đơm đặt hết—"

Hiện tại mức độ ảnh hưởng vẫn chưa quá lớn, cô gái nể tình đôi bên là bạn học nên mới không trực tiếp khởi tố cậu ta.

Bùi Hữu nghe tiếng cãi vã càng lúc càng đến gần, cậu đứng dậy bê cái ghế của mình sang một bên: "Chú cứ làm việc đi, cháu qua bên kia đứng."

Ban đầu gặp phải những tình huống như thế này, có lẽ cậu sẽ đứng xem một chút, nhưng bây giờ cậu đã chẳng còn một tí hứng thú nào.

"Chờ đã, nhóc giúp chú gọi tiểu Lý qua đây." Chú Lưu chú ý tới chiếc xe kia và ánh mắt cụp xuống của nam sinh, cảm thấy vụ này e là sẽ không dễ giải quyết.

Ban đầu Bùi Hữu không để ý, nhưng sau khi nghe lời nói của chú Lưu, cậu cũng nhìn qua nam sinh kia một cái, quả thật có cảm giác âm trầm nguy hiểm: "Vâng."

Cậu không chậm trễ, lập tức chạy sang phòng bên cạnh gọi Lý Viễn Dương tới.

"Đại tiểu thư Giang gia?" Lý Viễn Dương vừa tới đại sảnh thì đã lập tức nhận ra cô gái.

Giang Oánh thấy người quen, hơi chỉnh trang lại hình tượng một chút: "Anh làm việc ở đây à?"

"Ừm, phải... Chuyện này là sao vậy?" Lý Viễn Dương còn có một thân phận khác, chính là tiểu thiếu gia nhà họ Lý.

Vừa nhắc tới chuyện này, Giang Oánh lại tức muốn điên lên, cũng không thèm giữ hình tượng nữa: "Các anh tự xem đi."

Cô lôi bằng chứng trong điện thoại ra cho chú Lưu và Lý Viễn Dương xem, trong đó bao gồm cả bản ghi âm, video, v.v.

"Nói cô Giang là kẻ bám đuôi, nói cô đã van xin để được sống chung với mình..." Chú Lưu đọc thấy những lời lẽ phía sau càng lúc càng bẩn thỉu, liền đưa mắt về phía nam sinh: "Cậu giải thích chuyện này như thế nào?"

Tuy Lý Viễn Dương không đọc nội dung lên thành tiếng như chú Lưu nhưng lúc này cũng đã đặt tầm mắt lên người nam sinh đó.

"Không phải tôi làm." Lúc này sắc mặt của nam sinh đã khôi phục vẻ bình tĩnh, hoàn toàn không nhìn ra một chút âm hiểm nào.

Chú Lưu vốn muốn xem phản ứng của cậu ta, nếu thái độ tốt thì chuyện này hòa giải cũng không khó, dù sao cô Giang đã có đầy đủ bằng chứng như vậy nhưng vẫn không khởi tố, lại lôi người tới đồn cảnh sát, rõ ràng là muốn cậu ta xin lỗi và đính chính danh dự cho mình, nhưng bây giờ thấy đối phương không chịu hợp tác, chú Lưu liền nói thẳng: "Trên đời này không có bức tường nào không có gió lọt qua, chỉ cần là việc đã làm thì đều sẽ để lại dấu vết."

Ông muốn cảnh cáo cậu ta đừng có ôm tâm lý cầu may.

Có lẽ nam sinh cũng đã nghe lọt tai vài phần, cậu ta rũ mắt im lặng vài giây, sau đó sắc mặt lại biến đổi, trở nên vô cùng đau khổ: "Tôi nhất thời bị ma xui quỷ khiến thôi."

Bất kể cậu ta có thật sự hối cải hay không, chú Lưu thấy cậu ta đã chịu bày tỏ thái độ, ông liền hỏi yêu cầu của Giang Oánh.

"Xin lỗi, xóa bài, khôi phục danh dự cho tôi trước công chúng và toàn trường." Yêu cầu của Giang Oánh thực ra không hề quá đáng, không bắt cậu ta phải bồi thường hay thôi học.

Nhưng nơi trong mắt nam sinh vẫn xẹt qua một tia âm u.

Bùi Hữu lưu ý tới điểm này liền trao đổi ánh mắt với chú Lưu một cái, sau đó bước ra ngoài vài bước, đứng ở phía sau nam sinh.

"..." Lão Lưu phát hiện mình và Bùi Hữu không có một chút ăn ý nào cả.

Ông nhìn Bùi Hữu là để ra hiệu cho cậu tránh xa một chút hoặc là giữ cảnh giác, kết quả thì hay rồi, cậu trực tiếp sán lại gần, làm ông thót cả tim.

"Xin lỗi thế này được chưa?" Sau khi nam sinh xóa bài trước mặt chú Lưu và Lý Viễn Dương, cậu ta lại viết thêm một bức thư xin lỗi.

Đương nhiên chú Lưu và Lý Viễn Dương sẽ không quyết định thay đương sự: "Giang Oánh có thấy hài lòng không?"

"Cũng xem như tạm được." Tuy cậu ta không dùng tên thật, nhưng lời lẽ xin lỗi chân thành, cũng đã ghim bài viết trên các tài khoản đăng tin, miễn cưỡng có thể xem như chuộc được lỗi.

Chú Lưu nghe vậy liền gật đầu: "Sau này có bất kỳ vấn đề gì cháu đều có thể đến tìm chúng tôi."

Ví dụ như đối phương không thực hiện lời hứa hay có hành vi nào khác.

"Vâng, cháu nhớ rồi." Giang Oánh phối hợp làm nốt các quy trình còn lại, tâm trạng cũng đã bình phục được phần nào, cô quay sang trò chuyện vài câu với Lý Viễn Dương rồi chuẩn bị rời đi.

Trong suốt quá trình này, nam sinh đều im hơi lặng tiếng, không gây thêm phiền phức gì nữa.

Ngay lúc Lão Lưu thở phào, tiễn đám thiếu nam thiếu nữ này ra khỏi đồn cảnh sát.

Nam sinh vốn đang im lặng đi ở phía sau cùng, bỗng nhiên nắm chặt một thứ gì đó trong tay, lặng lẽ tiến lại gần Giang Oánh.

Lý Viễn Dương là người ra sau cùng, nhìn thấy cảnh này liền lập tức toát mồ hôi hột: "Giang Oánh, cẩn thận!"

Anh ta vừa chạy vừa hét toáng lên, cảm giác như cả con phố đều là tiếng hét của anh ta.

Chú Lưu cũng không ngờ mình vừa mới buông lỏng cảnh giác thì đối phương đã làm ra hành vi ngu xuẩn: "Đúng là có bệnh mà."

Ông cũng lập tức xông lên.

Giang Oánh nghe thấy động tĩnh ở phía sau, theo bản năng quay đầu lại, đập vào mắt cô là một gương mặt âm u dữ tợn.

Đối phương một tay cầm dao, dáng vẻ vô cùng liều mạng.

"...Anh muốn làm gì?" Giang Oánh vẫn tỏ ra khá bình tĩnh, sân trước của đồn cảnh sát rất rộng và vị trí hiện tại của cô cũng trống trải, chỉ cần xoay người là có thể chạy ngay.

Những gì cô có thể nghĩ tới thì đương nhiên nam sinh cũng nghĩ tới được, cậu ta không thèm trả lời, trực tiếp vung tay định đâm vào người Giang Oánh.

!? Đồng tử Giang Oánh co rụt lại, sau đó chẳng kịp suy nghĩ mà quay đầu bỏ chạy.

Cũng chính vào lúc này, Bùi Hữu đang bị tất cả mọi người ngó lơ liền biểu diễn cho họ xem một màn cước pháp của mình.

Không sai, cậu đã canh chuẩn thời cơ một cước đá bay con dao, hơn nữa còn tính toán chuẩn xác phương hướng mà con dao rơi xuống.

"..." Tuy Lý Viễn Dương cảm thấy kinh ngạc trước thân thủ của đối phương nhưng vẫn nhanh chóng lao lên khống chế nam sinh kia trước.

Chú Lưu chậm hơn một bước, hô hấp vẫn chưa ổn định: "Đá chuẩn đấy."

Ông liếc qua nam sinh đang bị khống chế dưới đất một cái rồi lại đặt tầm mắt lên người Bùi Hữu.

"Cũng bình thường thôi ạ." Ngoài miệng nói vậy nhưng thực chất trong lòng Bùi Hữu vẫn có chút vui vẻ, dù sao thì võ thuật cũng là thứ cậu học tốt nhất sau đua xe.

Chú Lưu: "..." Nhóc này cũng khiêm tốn ghê nhỉ.

Cùng lúc đó, bên trong chiếc xe công vụ màu đen đã dừng lại vài phút ngắn ngủi ở phía đối diện con đường.

"Cước pháp của cậu ta rất nhanh và dứt khoát." Thi Tĩnh Xuyên xem xong màn náo loạn khôi hài này, hắn thu lại tầm mắt, quay về nhìn tập hồ sơ trong tay.

Chú Kỷ nghe vậy, từ ghế phụ quay người lại: "Hai năm nay động tĩnh của Thần gia càng lúc càng nhiều."

Ý ông là gia chủ có muốn chiêu mộ Bùi Hữu vào làm vệ sĩ hay không?

Trước Tiếp