Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...
CHƯƠNG 4
Mọi người cùng nhau ăn cơm xong, quản lý không nghỉ ngơi liền cầm chìa khóa xe đi ra ngoài.
Thật ra thời gian này không dễ đi rút tiền, ngân hàng đều đã tan làm, cô quản lý đã phải chạy tới mấy cây ATM của nhiều ngân hàng khác nhau mới gom đủ 128 ngàn tệ.
Cũng chính nhờ chuyện lần này mà cô mới sâu sắc nhận ra rằng so với việc khóa thẻ thì tịch thu thẻ còn tuyệt tình hơn, đúng là "cắt đứt đường sống" của con trẻ đây mà.
Nửa tiếng sau, quản lý mệt mỏi vì chạy đôn chạy đáo trở về, đặt một cái ba lô màu đen xuống trước mặt Bùi Hữu: "Bên kia có máy đếm tiền, cậu qua đó kiểm tra lại một lượt đi."
Tuy cô đã rút tiền theo đúng con số kia nhưng vẫn sợ bị nhầm lẫn.
"Vâng ạ." Bùi Hữu rót cho cô một ly nước, sau đó mới xách túi qua đếm tiền.
Một người từng trải như quản lý đương nhiên hiểu rõ hành động rót nước này đại diện cho điều gì, cậu muốn cảm ơn, cảm ơn cô đã bằng lòng tốn công sức lớn như vậy để nhân nhượng cho sự bất tiện của cậu.
Nói sao nhỉ, quản lý vẫn cảm thấy khá hài lòng, dù sao thì người biết ơn bây giờ thực sự không còn nhiều nữa.
Quản lý bưng ly nước lên nhấp một ngụm, đợi đến khi Bùi Hữu kiểm kê xong xấp tiền cuối cùng mới hỏi cậu như đang tán gẫu chuyện nhà: "Trước đây cậu chưa từng ra ngoài đi làm đúng không?"
"Vâng, chưa ạ." Trước kia Bùi Hữu chỉ cần tập trung vào việc học và sở thích của mình là đủ, vẫn chưa đến lúc cần phải tới công ty.
Quản lý nghe vậy liền quay người nhìn cậu: "Cảm thấy thế nào?"
"Có hơi... đặc biệt ạ." Bùi Hữu thành thật nói.
Đặc biệt là sau khi trải qua một trận xuyên sách với thân phận "ba không" này, cậu cảm thấy nhận thức của mình đối với tiền bạc đúng là đã chân thật hơn rất nhiều.
Quản lý gật đầu, kế đó nhìn về phía xấp tiền trên bàn: "Đủ tiền rồi chứ?"
"Đủ rồi ạ." Bùi Hữu lấy một cái túi nilon ở ngăn tủ bên cạnh qua định dùng để đựng tiền.
Cửa hàng trưởng thấy hành động này của cậu thì hơi thắc mắc: "Không phải tôi đã đưa cho cậu cái ba lô rồi sao? Còn dùng túi nilon làm gì."
Cô đã đặc biệt chọn mua một kiểu dáng rất thích hợp với con trai.
"...Tặng cho em sao?" Bùi Hữu nhớ rõ giá của cái ba lô này là hơn 50 ngàn tệ.
Quản lý "ừm" một tiếng: "Tôi đâu có cho không."
"Vậy là sao ạ?" Bùi Hữu tuân theo nguyên tắc "vô công bất thụ lộc" nên vẫn chưa bỏ túi nilon xuống.
Quản lý có chút bất lực, đành phải giải thích rõ với cậu: "Ý tôi là, muốn cậu làm ở đây thêm một thời gian nữa."
Qua quá trình quan sát, quản lý nhìn ra được hôm nay Bùi Hữu đã làm việc rất chịu khó và kiên nhẫn, vậy nên cô mới dùng cách "đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn" để giữ người ở lại làm thêm vài ngày.
"Nếu sau này cậu có dự định khác, có thể đi bất cứ lúc nào." Cách ăn nói và làm việc của cô rất chu toàn, không khiến người ta cảm thấy khó xử.
Thật ra chỉ cần cô nói một tiếng là ngày mai Bùi Hữu sẽ đi làm đúng giờ ngay, hoàn toàn không cần phải vòng vo tam quốc tặng ba lô cho cậu làm gì, bởi vì hiện tại cậu cũng không có sự lựa chọn nào khác, những công việc phù hợp với sở trường của cậu thì một là chưa đủ tuổi hai là không có giấy tờ tuỳ thân, đi xin việc là rớt ngay từ vòng gửi xe rồi, vậy mới nói lần này cô quản lý thực sự đã lo xa.
Nhưng để đảm bảo an toàn, Bùi Hữu vẫn cất tiền vào ba lô: "Vậy ngày mai 9 giờ em sẽ tới."
"Được." Lần này nụ cười của quản lý có phần chân thành hơn.
Bùi Hữu đeo ba lô rời khỏi shop TB, cậu ghé mua một số vật dụng sinh hoạt ở cửa hàng tiện lợi gần đó để dự phòng, sau đó lại ghé qua một nơi bán quần áo nam bình dân.
Quần áo mới thì không thể mặc ngay được, mặc dù đã rơi hoàn cảnh trắc trở nhưng Bùi Hữu vẫn có chút kỹ tính, vì vậy cậu đi tìm một hồi, cuối cùng cũng tìm thấy một tiệm giặt sấy tự động.
Sau khi làm xong những việc đó thì cũng đã đến 12 giờ đêm.
Không biết có phải là do đêm khuya vắng vẻ, trên đường không một bóng người hay không mà cậu bỗng dưng cảm thấy hơi cô độc, cũng may mà cậu đã quen với cuộc sống tự lập từ trước nên cũng không quá chơi vơi.
Hơn nữa điều quan trọng nhất lúc này vẫn là giải quyết vấn đề tắm rửa, còn về chỗ ngủ, thực ra cậu đã suy nghĩ kỹ từ lúc đang đi làm rồi.
Nhưng tắm rửa thì làm thế nào đây?
Cậu đi loanh quanh trên phố hơn 10 phút nữa, sau đó ánh mắt dừng lại ở mấy con chữ to đùng đầy khí thế: Trung tâm tắm gội và xông hơi...
"Chào chị, phiền chị mở cho tôi một phòng tắm đơn." Bùi Hữu chưa từng tắm ở trung tâm công cộng bao giờ, đây là lần đầu tiên.
Nhân viên lễ tân nhìn gương mặt Bùi Hữu, trong lòng không khỏi kinh ngạc: "À...được."
Cô có hơi thất thần.
"Chỗ chúng tôi có tắm sữa, tắm hoa, tắm trà xanh..." Cô giới thiệu một tràng: "Quý khách muốn tắm loại nào ạ?"
Bùi Hữu nghe xong thì im lặng một giây: "Có loại nào bình thường một chút không?"
Cậu chỉ muốn tắm vòi sen đơn giản mà thôi.
"Tất nhiên là có ạ." Lễ tân sợ nói dông dài thì đối phương sẽ mất kiên nhẫn: "60 tệ, cảm ơn quý khách."
Cô mở cho Bùi Hữu một phòng tắm đơn bình thường.
"Thời gian là 30 phút đúng không ạ?" Bùi Hữu đưa cho cô một tờ tiền.
Cô nhân viên lễ tân tốt bụng nói: "Thời gian này không có nhiều người, cậu cũng có thể ở lại lâu hơn một chút cũng không sao."
"...Cảm ơn." Bùi Hữu cầm lấy tiền thối, thẻ đeo tay và các thứ khác rồi đi lên lầu.
Trong quá trình tắm rửa, ngoại trừ điện và nước, cậu không dùng bất kỳ thứ gì của nơi này, những đồ dùng sinh hoạt cá nhân mà cậu mua trước đó lúc này đã phát huy tác dụng.
15 phút sau.
Bùi Hữu tắm xong đi ra, trả lại thẻ đeo tay cho nhân viên, sau đó không chần chừ đi thẳng tới đồn cảnh sát.
"Chú ơi." Cứ thấy người lớn tuổi thì cậu sẽ gọi bằng chú.
Nhân viên trực ban bị cậu gọi thì ngẩn ra một chút: "Có chuyện gì thế?"
"Cháu muốn nhờ chú giúp cháu tìm một chỗ ở ạ." Bùi Hữu giải thích lại tình cảnh của mình một lượt.
Nhân viên trực ban nghe xong thì nhìn kỹ cậu một cái: "Có phải chiều nay nhóc đã tới đây rồi không?"
"Vâng ạ." Bùi Hữu nói.
Nhân viên trực ban cũng không hỏi gì thêm, hôm nay trong giờ làm việc ông đã nghe đồng nghiệp kể lại rồi: "Vậy nhóc đã ăn cơm chưa?"
Trong quá trình ông dẫn Bùi Hữu đi tới phòng nghỉ cũng có quan sát trang phục trên người đối phương, lần này quần áo cậu đang mặc đúng là kiểu bình dân nhưng cái túi kia hình như có giá trị không nhỏ.
"Cháu ăn rồi ạ." Bùi Hữu đi chậm hơn một bước theo sau ông.
Nhân viên trực ban dẫn cậu tới nơi: "Đêm nay nhóc cứ ngủ tạm ở đây đi."
Tuy căn phòng này không lớn, lại là giường sắt, nhưng đối với Bùi Hữu mà nói thì không còn nơi nào có thể khiến cậu yên tâm hơn nơi này.
"Cháu cảm ơn." Ngày hôm nay Bùi Hữu nói nhiều nhất chính là hai chữ cảm ơn.
Nhân viên trực ban xua tay: "Không có gì, nhóc ngủ đi."
Thế là ngày đầu tiên xuyên không của Bùi Hữu đã kết thúc tại đồn cảnh sát, và trong suốt nửa tháng tiếp theo, cậu gần như là khách quen ở nơi này.
"Hôm nay nhóc tới hơi sớm nhỉ?" Nhân viên công tác bây giờ chẳng cần ngẩng đầu, chỉ cần nghe tiếng bước chân là biết Bùi Hữu tới.
Bùi Hữu đặt một quả dưa hấu tiện đường mua mang tới lên bàn: "Hôm nay không cần phải tắm ở bên ngoài nên nhanh hơn một chút ạ."
Thực ra cậu chỉ tắm bên ngoài đúng 3 lần, sau đó thì chuyển sang tắm nhờ ở đồn cảnh sát luôn.
"..." Nhân viên công tác nghe thấy một tiếng "bịch" thì ngẩng đầu nhìn Bùi Hữu: "Nhóc lại mua cái thứ này à?"
Ông gập ngón tay gõ nhẹ lên bề mặt quả dưa hấu.
"Không lẽ lại là dưa chưa chín sao?" Bùi Hữu ngồi xuống đối diện ông.
Chú Lưu cũng không có ý cười nhạo cậu, nhưng sự thật nó là thế: "Nhóc đã bao giờ mua được quả nào chín đâu?"
Trong thùng rác hiện giờ vẫn còn vứt một quả kia kìa.
"...Lần sau cháu sẽ không mua nữa." Bùi Hữu cảm thấy ngày nào mình cũng tới đây ngủ nhờ thì hơi ngại nên mới mới mua dăm ba món đồ ăn gì đó mang tới, kết quả lần nào cũng thành ra phiền họ vứt rác giúp mình.
Chú Lưu gật đầu: "Nhóc không cần mua đâu."
Sau khi đã trở nên quen thuộc, họ nói chuyện với nhau cũng thoải mái hơn.
"Vấn đề của nhóc chắc là cũng sắp có kết quả rồi đấy." Chú Lưu rút một điếu thuốc từ trong bao ra.
Bùi Hữu đưa bật lửa cho ông: "Cháu nói thật mà đúng không ạ?"
"Ừm." Chú Lưu châm điếu thuốc trên tay, sau đó quan sát biểu cảm của Bùi Hữu: "Nhóc có muốn được nhận nuôi không?"
Thời gian qua ông đã quan sát Bùi Hữu khá kỹ, biết đối phương là một đứa trẻ tốt.
"Có lẽ cháu không phù hợp để được nhận nuôi đâu ạ." Bùi Hữu nói thật lòng.