Nam Chính Trong Truyện Cẩu Huyết Hắn Tự Cong

Chương 44

Trước Tiếp

Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...

CHƯƠNG 44

Chú Lưu ngồi ở phía trước nghe vậy mà thầm nghĩ, con đường tình duyên của gia chủ hẳn là vẫn còn gian truân lắm.

Bởi vì những người cường thế quả thực là những vị vua bẩm sinh trong sự nghiệp, họ rất giỏi trong việc đột phá các giới hạn; nhưng nếu mang tính cách ấy vào trong tình cảm thì nó sẽ trở thành một kiểu độc đoán và khao khát muốn kiểm soát đối phương đến mức nghẹt thở.

Tất nhiên không phải là không có ưu điểm. Con người sắt đá đến đâu cũng sẽ có lúc nhu tình, thế nên h*m m**n bảo vệ của họ thường sẽ rất mạnh, họ sẽ không tiếc bỏ ra công sức để hy sinh vì người mình yêu.

Vì vậy xét trên một số phương diện, kiểu người như gia chủ quả thực rất phù hợp với những đối tượng ngoan ngoãn, biết phục tùng và không có chủ kiến.

Nhưng rõ ràng Bùi Hữu không phải là loại tính cách đó. Tuy cậu trông có vẻ rất ngoan và cũng chẳng mấy khi nổi nóng, nhưng phong cách hành sự của cậu tuyệt đối là thiên về quyết đoán và có tư duy độc lập.

Nếu gia chủ cứ khăng khăng muốn ở bên nhau, vậy thì kết cục tiếp theo hoặc là gia chủ phải thần phục Bùi Hữu, hoặc là Bùi Hữu phải thần phục gia chủ. Tóm lại là họ còn phải dây dưa dài dài.

Bởi vì Bùi Hữu hoàn toàn không sợ hãi hay rụt rè khi đối diện với gia chủ.

Ví dụ như lúc này, sau nghe xong lời tuyên bố hùng hồn của Thi Tĩnh Xuyên, Bùi Hữu liền trực tiếp bày ra vẻ mặt cạn lời mà nói: "Bộ anh tuổi con cua à, sao mà ngang ngược thế không biết."

Đến cả quyền tự mình quan sát mà hắn cũng muốn quản cho bằng được.

"..." Lần này chú Lưu thực sự đạp phanh không chuẩn, khiến chiếc xe vốn đang di chuyển êm ái đột nhiên lao mạnh về phía trước một chút.

"Xin lỗi gia chủ." Chú Lưu vội vàng cứu vãn, lập tức sợ hãi lên tiếng xin lỗi.

Sắc mặt của Thi Tĩnh Xuyên rất khó coi, bởi vì hắn lại bị Bùi Hữu chọc cho tức chết: "Không biết ví von thì đừng có ví von."

Hổ hay sư tử con nào mà chẳng mạnh hơn cua, thế mà cậu lại chọn cái loại vô dụng nhất để đem ra so sánh.

"Ừm, được rồi, em không ví von nữa." Bùi Hữu thực chất cũng không muốn tiếp tục chủ đề này.

Bởi vì cậu phát hiện sau khi đã nói rõ ràng, mối quan hệ giữa cậu và Thi Tĩnh Xuyên vẫn sinh ra những biến chuyển vô cùng tế nhị, không còn được tự nhiên như trước. Thế nên suốt quãng đường còn lại, Bùi Hữu không nói thêm một lời nào nữa.

Cũng có lẽ do cậu im lặng quá lâu, Thi Tĩnh Xuyên sau vài lần rơi vào trạng thái phiền muộn, cuối cùng cũng chịu ngồi yên để suy ngẫm một chút.

Chỉ là suy nghĩ nửa ngày trời, hắn vẫn cảm thấy tối nay ngoại trừ việc mình có hơi "suy diễn quá mức" lời nói và hành động của Bùi Hữu ra thì bản thân chẳng có vấn đề gì lớn. Dù sao trong lúc tức giận như vậy, hắn vẫn giữ được lý trí để nghe đối phương giải thích.

Còn về những thứ như sự tôn trọng, tin tưởng và thấu hiểu mà Bùi Hữu đã nêu ra, thực lòng mà nói thì những phẩm chất này ở trong môi trường sống của hắn là rất xa xỉ.

Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn sẽ không dành cho Bùi Hữu. Ngược lại, một chút tôn trọng, tin tưởng và thấu hiểu ít ỏi còn sót lại của hắn gần như đều đã dâng hiến hết cho Bùi Hữu rồi.

Vậy nên có thể kết luận là Bùi Hữu vẫn chưa động lòng với hắn, nếu không cậu sẽ không đưa ra nhiều yêu cầu và quy tắc cứng nhắc đến thế.

Thi Tĩnh Xuyên nghĩ đến đây liền nghiêng đầu nhìn sang thiếu niên bên cạnh. Phải nói sao nhỉ, vẫn là rất thích, dù lúc này đối phương chỉ mặc áo sơ mi và quần tây đơn giản, lặng lẽ ngồi đó không nói lời nào, nhưng khí chất thuần khiết, chân thành và ổn định đặc trưng trên người cậu vẫn vô cùng thu hút hắn.

Vì vậy Thi Tĩnh Xuyên quan sát thêm mấy giây rồi chủ động phá tan sự im lặng: "Có phải em sắp khai giảng rồi không?"

Giọng điệu ôn hòa cứ như người nổi trận lôi đình lúc nãy không phải là hắn vậy.

"Đúng, ngày kia." Được hắn nhắc nhở, Bùi Hữu mới nhớ ra bên nhà xưởng vẫn còn rất nhiều việc chưa giải quyết xong, ví dụ như đến cơ quan chức năng xin giấy phép quy hoạch, phối hợp với công ty thiết kế nội thất để đo đạc, xuất bản vẽ thi công chi tiết... thời gian thực sự rất gấp rút.

Trong lúc trò chuyện với Bùi Hữu, Thi Tĩnh Xuyên cũng cố tình lưu ý đến thần sắc của cậu, sau đó hắn phát hiện ra một sự né tránh rất nhỏ, đây là điều chưa từng xảy ra trước đây: "Vẫn sẽ ở nội trú chứ?" Hắn thản nhiên hỏi tiếp.

"...Sao vậy?" Bùi Hữu vốn định không ở nội trú, nhưng lúc này cậu lại có chút lưỡng lự.

Thi Tĩnh Xuyên đương nhiên sẽ không bỏ lỡ một tia e dè trong mắt Bùi Hữu, thế nên hắn dùng chiêu "lấy lùi làm tiến": "Mấy ngày nữa là anh đi rồi, em không cần phải vào trường ở đâu."

Tuy sự thật cũng gần như là vậy, nhưng hắn sẽ sớm quay lại, và lần này hắn nhất định phải chiếm cho bằng được Bùi Hữu.

Bởi vì Thi Tĩnh Xuyên phát hiện hình như Bùi Hữu đã bắt đầu có "ý thức" về phương diện tình cảm rồi. Cứ nhìn việc cậu biết giữ khoảng cách và né tránh là rõ, trước đây cậu làm gì có sự giác ngộ này. Thế nên cái cây mà Thi Tĩnh Xuyên đã dày công vun trồng, chỉ có một mình hắn mới được ngồi hưởng bóng mát mà thôi.

Mà Bùi Hữu nghe hắn nói như vậy, cậu lại ngỡ thái độ của mình đã làm tổn thương Thi Tĩnh Xuyên: "Xin lỗi."

Cậu tạm thời vẫn chưa điều chỉnh tốt tâm trạng của mình. Bởi vì trước đây cậu thực sự đã đầu tư một lượng tình cảm nhất định dành cho "tình bạn" này, nên tâm trạng hiện tại của cậu cũng có chút phức tạp.

Bùi Hữu có rất ít bạn bè ở thế giới này, vì thế mỗi người đều rất trân quý. Hơn nữa Thi Tĩnh Xuyên quả thực đã xuất hiện trước mặt cậu vào lúc cậu cô đơn nhất, cho nên so với những người khác, đối phương đương nhiên chiếm giữ một sự đặc biệt nhất định.

Nhưng bây giờ một sự thật phũ phàng đã bày ra trước mắt: Dù cậu có che giấu thế nào đi chăng nữa thì cái "tình bạn" đơn thuần trước kia chắc chắn sẽ không bao giờ quay lại được. Và Thi Tĩnh Xuyên cũng đã nói sự quan tâm của hắn dành cho cậu là bắt nguồn từ yêu thích. Nếu cậu không thể đáp lại, xét về tình về lý, cậu không nên tiếp tục chiếm hữu lòng tốt của hắn được nữa.

Vì vậy sau khi nghe đối phương nói sắp phải rời đi, Bùi Hữu cũng chỉ nói một câu xin lỗi rồi không nói gì thêm, cũng không có ý níu kéo.

Thi Tĩnh Xuyên làm sao mà không hiểu tâm tư của Bùi Hữu, thế nên hắn lại tức ngực đến mức không chịu nổi, nhưng vẫn phải cố nhịn xuống: "Trong nhà có gì ăn không, anh đói rồi."

Những câu chuyện phiếm vô tình hay cố ý của hắn thực chất đều nhằm để xóa bỏ sự đề phòng của Bùi Hữu, đồng thời nhân tiện kéo mối quan hệ của họ trở lại như xưa.

"Chỉ có sủi cảo thủ công và mì sợi thôi." Những món mà Bùi Hữu có thể làm rất hạn chế, nên cũng không mua nhiều đồ ăn để trong nhà.

Thi Tĩnh Xuyên đều hiểu mà: "Được."

Trong lúc bọn họ trò chuyện, chiếc xe đang di chuyển nãy giờ cũng thả chậm tốc độ rồi dừng tại ở Thanh Sơn Hoa Đình. Vẫn là phong cảnh đó, vẫn là căn nhà đó.

Nhưng sau khi xuống xe, Thi Tĩnh Xuyên đối với môi trường xung quanh vẫn cảm thấy có chút xa lạ. So sánh như vậy, hắn nhận ra tình cảm của mình dành cho Bùi Hữu là khá sâu đậm, nếu không thì dưới sức mạnh của thời gian, sao hắn lại không cảm thấy dù chỉ một chút xa cách nào đối với cậu như thế?

Ngay cả nơi mà mình từng ở, bây giờ nhìn lại hắn cũng cảm thấy không còn gần gũi như vậy nữa.

"Đây là dép trong nhà của anh đúng không?" Thật ra Thi Tĩnh Xuyên vẫn nhận ra, hắn chỉ cố ý muốn hỏi Bùi Hữu thôi.

Bởi vì trong một tháng hắn vắng nhà, trong tủ giày đã xuất hiện thêm rất nhiều đôi dép mới, hắn nhìn mà thấy ngứa mắt vô cùng.

Thực tế đây đều là những đôi dép mà Bùi Hữu đã mua dự phòng khi mời mọi người đến ăn tiệc tân gia, đề phòng trường hợp khách không có dép để thay: "Đôi màu xám đậm phía dưới là của anh."

"Cái này à?" Thi Tĩnh Xuyên cố tình chỉ vào một đôi màu xanh nhạt bên cạnh đôi màu xám đậm.

Bùi Hữu cảm thấy hắn không nên như vậy...

"Màu xám đậm, trong tủ này chỉ có duy nhất một đôi màu xám đậm thôi mà?" Cậu bắt đầu cảm thấy hoang mang.

Thi Tĩnh Xuyên ở trong lòng hừ lạnh: "Ngại quá, anh bị mù màu."

"Cái này đúng không?" Hắn chỉ đông chỉ tây, nhất quyết không chỉ vào đôi dép màu xám đậm kia.

Bùi Hữu im lặng nhìn hắn một giây, sau đó dứt khoát tự tay lấy giày ra cho hắn: "Đây."

"Em có chắc đây là màu xám đậm không?" Thi Tĩnh Xuyên không thèm nhìn đôi dép, hắn chỉ đăm đăm nhìn Bùi Hữu, muốn xem bao lâu thì cậu mới lĩnh ngộ được ý đồ của mình.

Bùi Hữu chợt nhận ra bây giờ Thi Tĩnh Xuyên còn khó chiều hơn lúc trước: "Anh cứ nói thẳng ra không phải là được rồi sao?"

À, vậy là đã lĩnh ngộ được rồi.

"Nói thẳng ra không phải em lại nói là anh ngang ngược à?" Thi Tĩnh Xuyên thấy cậu đã hiểu, liền cúi người xuống thay giày.

Bùi Hữu: "..."

Trước Tiếp