Nam Chính Trong Truyện Cẩu Huyết Hắn Tự Cong

Chương 43

Trước Tiếp

CHƯƠNG 43

Bởi vì sau khi đã lục lọi toàn bộ ký ức, Bùi Hữu vẫn không thể nhớ ra đối phương đã từng bộc lộ cảm xúc về phương diện này từ lúc nào.

"Là vấn đề của anh hay là vấn đề của em?" Ánh mắt của Thi Tĩnh Xuyên u ám như mực, hắn nhìn chằm chằm vào thiếu niên trước mặt, giọng nói hung tàn: "Em đang đùa giỡn với anh có đúng không?"

Lúc này hắn giống như một con sư tử bị chọc giận, chỉ cần Bùi Hữu sơ hở một chút thôi, có lẽ cậu sẽ bị đối phương vồ tới và nuốt chửng vào bụng ngay lập tức.

Thấy vậy, vẻ mặt của Bùi Hữu cũng dần trở nên nghiêm túc: "Anh bình tĩnh một chút đi, chúng ta nói chuyện hẳn hoi xem nào."

Trong chuyện này chắc chắn là có hiểu lầm gì đó rồi.

"Bình tĩnh cũng được, nhưng trước tiên em phải cởi bộ đồ này ra cho anh." Thi Tĩnh Xuyên còn kiên nhẫn đứng ở đây nói nhảm với cậu hoàn toàn là vì một tia không nỡ len lỏi nơi đáy lòng.

Mặc dù Bùi Hữu không đổ thêm dầu vào lửa nhưng cậu cũng không đời nào mù quáng nghe theo: "Cởi thế nào được, em chỉ mặc mỗi một bộ này thôi." Người này sao lại vô lý quá vậy?

"Bùi Hữu!" Hai mắt Thi Tĩnh Xuyên hằn lên tia máu, ngay cả lời nói cũng mang theo sự cố chấp điên cuồng.

Bùi Hữu thật sự không thể hiểu nổi tại sao tính khí của hắn lại lớn đến vậy: "Được, em cởi."

Cậu gạt tay hắn ra, sau đó cởi phăng chiếc áo vest đang mặc trên người, ném thẳng vào cái thùng rác gần đó: "Đi thôi, về rồi nói chuyện." Cậu làm vậy chủ yếu là vì muốn hắn hạ hỏa trước đã.

Thi Tĩnh Xuyên đương nhiên cũng hiểu ý, hắn tạm thời xuôi theo bậc thang này mà lùi một bước, nhưng cũng chỉ là một bước mà thôi: "Lái xe của em ấy về."

Hắn tùy tiện chỉ tay vào một vệ sĩ, sau đó không thèm ngoảnh đầu lại mà bước lên xe của mình.

"...À thì, Bùi Hữu, cậu đi chung với gia chủ đi." Nãy giờ chú Kỷ không dám lên tiếng vì sợ gia chủ thật sự sẽ lao vào "tẩn" nhau với Bùi Hữu, nhưng hiện giờ ông nhận ra dù cho gia chủ có giận đến mức nào thì dường như vẫn không nỡ ra tay với cậu.

Thêm vào đó, tính cách của Bùi Hữu cũng đủ bình tĩnh, không bị cảm xúc của Thi Tĩnh Xuyên cuốn đi, xét về tính cách thì hai người họ thực sự rất bù trừ cho nhau.

Vì vậy lúc này cho dù là vì hạnh phúc của gia chủ hay để mâu thuẫn không tiếp tục leo thang, chú Kỷ đều có ý định đứng ra hòa giải: "Tuy tính tình của gia chủ không được tốt lắm, nhưng ngài ấy có nhan sắc, có năng lực lại có tiền, cậu có thể quan sát một chút rồi mới đưa ra quyết định được không?"

Đây là đang khuyên Bùi Hữu cho đôi bên một cơ hội.

Bùi Hữu vốn dĩ còn chưa dám chắc chắn nhưng bây giờ nghe chú Kỷ nói như vậy, cậu đã hoàn toàn hiểu ra: "Quả nhiên không phải là vấn đề của tôi."

Vừa nãy bị Thi Tĩnh Xuyên làm loạn một trận, cậu còn tưởng mình đã bỏ sót chi tiết nào đó.

"Ờ thì, thực ra cũng không hẳn..." Chú Kỷ không dám chậm trễ quá lâu, ông nói ngắn gọn: "Gia chủ đối với cậu quá đặc biệt." Đặc biệt đến mức gần như liếc mắt một cái là thấy ngay.

"Tại vì cậu chưa thấy qua dáng vẻ bình thường của ngài ấy nên... cũng là điều dễ hiểu." Chú Kỷ vô thức đã trở thành một sứ giả hoà bình điêu luyện.

Sau khi xác định không phải là lỗi của mình, Bùi Hữu cảm thấy an tâm hơn hẳn: "Tôi biết rồi."

Cậu đưa chìa khóa xe cho người vệ sĩ bên cạnh, sau đó cúi người bước lên xe của Thi Tĩnh Xuyên.

Bầu không khí trong xe lúc này cực kỳ thấp, ngoại trừ tiếng hít thở thì gần như không có bất kỳ tiếng động nào.

"Giải thích đi." Tuy mặt ngoài Thi Tĩnh Xuyên đã bình tĩnh lại một chút nhưng lệ khí trong mắt vẫn chưa hoàn toàn tan đi.

Bùi Hữu không làm gì sai nên tâm thế vững như bàn thạch: "Hay là anh giải thích trước đi, chúng ta đã xác định quan hệ từ bao giờ vậy?" Đến cả chính chủ là cậu đây mà còn không biết nữa là.

"Bùi Hữu, anh không có nhiều kiên nhẫn đâu, tốt nhất là em nên nói nhanh đi." Thi Tĩnh Xuyên mặt không cảm xúc nói, vừa cường thế lại vừa bá đạo.

Trước đây với tư cách là bạn bè, Bùi Hữu không hề phán xét tính cách của Thi Tĩnh Xuyên, bạn bè có tính tình kỳ quái một chút cũng không có gì to tát. Nhưng hiện tại không biết có phải là vì biết được tâm tư của đối phương hay không, cậu không nhịn được mà nhìn nhận tính cách của hắn dưới một góc độ khác, sau đó cảm thấy nếu cứ tiếp tục như thế này, về lâu về dài chắc chắn bản thân cậu sẽ không chịu nổi.

Vì vậy, cậu tự nhủ lát nữa phải nói rõ ràng với hắn.

Nhưng hiện tại, để tránh cho cảm xúc của đối phương bùng nổ một lần nữa, cậu vẫn giải thích lại chuyện vừa rồi: "Giang Oánh đã giúp em làm cầu nối để đặt mua thiết bị bên phía Trịnh gia, vì vậy em đi cùng chị ấy với tư cách là bạn bè." Cậu dùng vài câu ngắn gọn để làm rõ mọi chuyện.

"Gì nữa? Còn gì nữa không?" Thi Tĩnh Xuyên vẫn chưa hài lòng đối với câu trả lời này.

Bùi Hữu ngẫm nghĩ xem mình còn bỏ sót điều gì, vài giây sau mới tiếp tục nói: "Quần áo thì chắc là chị ấy không muốn em phải tốn kém nên mới chọn đại một bộ cho em thôi."

Về vấn đề đồng bộ series thì lại càng dễ giải thích: "Quần áo chọn đại mà, ai lại rảnh đi quan tâm xem nó có cùng series hay không chứ." Chỉ cần mặc được, nhìn được là tốt rồi.

Thi Tĩnh Xuyên nghe xong đoạn này, những suy nghĩ u ám trong đầu cuối cùng cũng ngừng quay cuồng, nhưng hắn vẫn còn cực kỳ để tâm một chuyện: "Tại sao em lại ngăn cản kẻ khác tiếp cận cô ta?"

Bởi vì theo cách nhìn của hắn, chỉ đối với người mà mình đặc biệt quan tâm thì người ta mới muốn ngăn cản mối đe doạ khác tiếp cận, giống như cái cách mà hắn đối với Bùi Hữu vậy.

"Đó là bạn trai cũ hay là bạn trai hiện tại gì đó của chị ấy, em cũng không rõ nữa, tóm lại là rất phức tạp." Bùi Hữu đã nói đến đây thì không có gì phải giấu giếm nữa: "Em đi cùng với chị ấy, đương nhiên là phải bảo vệ chị ấy rồi."

Vậy nên dù nhìn từ góc độ nào, Bùi Hữu cũng không sai.

Ngược lại là Thi Tĩnh Xuyên, hắn đã giận sai người, ghen sai chỗ, nhưng hắn lại không hề cảm thấy chột dạ một chút nào: "Anh không thích em đối xử tốt với người khác." Dù lý do có chính đáng đến đâu đi chăng nữa.

"Nhưng em là một cá thể độc lập." Hơn nữa Bùi Hữu cũng không phải đối xử tốt với tất cả mọi người, phương châm sống của cậu luôn là "lấy chân tâm đổi chân tâm": "Vì vậy anh có thể không tán thành nhưng anh không thể chi phối em được." Giống như cậu luôn tôn trọng sự khác biệt của người khác, cậu cũng hy vọng người khác tôn trọng mình.

"Và anh vẫn chưa giải thích, tại sao anh lại mặc định mình là bạn trai của em vậy?" Bùi Hữu thực sự nghĩ mãi không thông. Từ nhỏ đến lớn cậu còn chưa xác định được là mình thích nam hay nữ, sao đối phương mới đó đã giúp cậu chốt luôn rồi?

Thi Tĩnh Xuyên vốn đang suy nghĩ về câu nói trước đó của Bùi Hữu, kết quả câu sau lọt vào tai, hắn lập tức lại có chút thẹn quá hóa giận: "Em không biết là anh rất quan tâm đến em sao?"

Hồi đó hắn còn đặc biệt nhấn mạnh để xác nhận lại kia mà.

"... Ừm, nhưng chuyện đó có liên quan gì không?" Lúc đó thấy đối phương quan tâm mình, Bùi Hữu đúng là có chút bất ngờ và cũng khá cảm động.

Thi Tĩnh Xuyên cười lạnh: "Nếu không phải vì thích em, anh có rảnh đâu mà quan tâm đến em chứ? Anh thà mặc kệ cho em chết quách đi cho xong."

Bất cứ ai "diễn kịch một vai" suốt thời gian dài như vậy cũng sẽ có vài phần nổi đoá, huống chi người làm những việc đó lại là Thi Tĩnh Xuyên.

Dù sao thì chú Lưu đang lái xe phía trước lúc này đã bắt đầu cân nhắc xem mình có nên xin nghỉ phép một thời gian không. Bởi vì tình cảnh bây giờ thực sự quá đỗi ngượng ngùng.

Bùi Hữu cũng không ngờ điểm mấu chốt lại nằm ở đây. Bởi vì kiểu quan tâm tương tự như vậy ở thế giới trước của cậu thực ra khá bình thường. Ngay cả anh bạn người dẫn đường hồi đó cũng chăm sóc cho cậu đủ kiểu, nhưng đó tuyệt đối là tình cảm kiểu bạn bè, vì vậy làm sao cậu nghĩ tới phương diện kia cho được.

"...Thế thì, em đã đồng ý chưa?" Bùi Hữu không phải kiểu người hay lật lọng, nhưng cậu đã cẩn thận nhớ lại rất nhiều lần, quả thực mình chưa từng đồng ý về phương diện này.

Thi Tĩnh Xuyên nghe vậy liền im lặng, bởi vì Bùi Hữu đúng là chưa từng trả lời rõ ràng.

Thấy hắn không nói lời nào, Bùi Hữu đại khái đã biết câu trả lời: "Như vậy, Thi Tĩnh Xuyên, tính cách của chúng ta có lẽ không hợp nhau đâu." Đây chắc chắn là lần đầu tiên trong đời cậu từ chối một người một cách nhẹ nhàng như vậy.

Nhưng chú Lưu ở phía trước nghe thấy câu này vẫn suýt chút nữa đạp nhầm chân ga. Ông cảm thấy sau khi chuyến xe này kết thúc, có lẽ ông thực sự cần phải "biến mất" một thời gian.

"Sao, không hợp chỗ nào?" Thi Tĩnh Xuyên sẵn lòng lắng nghe.

Mặc dù không có kinh nghiệm yêu đương nhưng Bùi Hữu vẫn có thể trả lời rất dễ dàng: "Em cảm thấy hai người muốn ở bên nhau thì nên tôn trọng lẫn nhau, tin tưởng lẫn nhau và thấu hiểu lẫn nhau." Mà Thi Tĩnh Xuyên rõ ràng là không làm được một điều nào cả.

"Em cảm thấy anh không đủ tôn trọng em à?" Thi Tĩnh Xuyên dựa vào thứ tự trong lời nói của Bùi Hữu để phán đoán xem cậu xem trọng điều nào nhất.

Quan điểm của Bùi Hữu về việc này lại rất thực tế: "Anh không cần phải tôn trọng bất cứ ai cả." Bởi vì đối phương vốn dĩ là một người cao cao tại thượng.

"Nhưng nếu em muốn hẹn hò với ai, dĩ nhiên em vẫn hy vọng đó là một mối quan hệ lành mạnh và ổn định." Đương nhiên nguyên nhân chủ yếu nhất là vì Bùi Hữu không phải kiểu người luỵ tình, chỉ cần tâm tư của cậu nhạy cảm hơn một chút thôi thì đã chẳng độc thân đến tận bây giờ. Thế nên với cá nhân của Bùi Hữu, mọi suy nghĩ của cậu đều xuất phát từ lý trí.

"Còn gì nữa không?" Thi Tĩnh Xuyên đưa tay lấy một điếu thuốc.

Bùi Hữu vốn tưởng đối phương sẽ nổi trận lôi đình, không ngờ hắn lại bình tĩnh như thế: "...Hết rồi."

"Vậy thì đối tượng là đàn ông cũng được đúng không?" Thi Tĩnh Xuyên rủ mắt châm điếu thuốc trong tay.

Trước đây Bùi Hữu chưa từng suy nghĩ về phương diện này, làm sao dám khẳng định: "Có lẽ em cần phải quan sát thêm."

"Quan sát? Sợ là em sẽ không có cơ hội đó đâu." Thi Tĩnh Xuyên liếc qua, nhìn cậu một cách nặng nề.

Trước Tiếp