Nam Chính Trong Truyện Cẩu Huyết Hắn Tự Cong

Chương 39

Trước Tiếp

Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...

CHƯƠNG 39

Bữa cơm tân gia chính thức lẽ ra phải được tổ chức vào ngày đầu tiên dọn vào nhà mới, nhưng rõ ràng hiện tại đã qua thời điểm đó rồi. Vì vậy ngoài việc thực hiện lời hứa, Bùi Hữu chỉ đơn thuần mời mọi người đến góp vui, không yêu cầu họ mang theo bất kỳ món quà nào.

Tuy nhiên với tư cách là chủ nhà, Bùi Hữu vẫn phải giữ đúng lễ tiết, mặc dù không cần quá khách sáo nhưng ít nhất trà nước và cơm canh vẫn phải chuẩn bị cho thật đầy đủ.

Vì vậy những ngày tiếp theo, Bùi Hữu không phải đang tư vấn thủ tục cải tạo nhà xưởng thì cũng là đang ở trong bếp nghiền ngẫm việc nấu nướng.

Cậu có tâm huyết không? Vô cùng tâm huyết, chỉ thiếu điều xem nấu ăn như một đề tài nghiên cứu khoa học mà thôi. Nhưng mà sự thật rất oái ăm, bất kể cậu có nghiêm túc học và thực hành đến đâu, món ăn làm ra lúc nào cũng có mùi vị rất kỳ quái, nói thẳng ra thì chẳng khác nào đang "chế thuốc độc".

Cuối cùng ngay cả một người không dễ dàng nhận thua như Bùi Hữu cũng phải nhìn rõ hiện thực rằng: cậu thực sự không có thiên phú trong việc nấu ăn, thậm chí ngay cả khi "sao chép" đúng như công thức những kết quả vẫn trớt quớt y như cũ.

Vậy nên đến ngày 6 tháng 1, Bùi Hữu chỉ đi siêu thị mua một ít trái cây và đồ ăn vặt về, còn cơm nước thì cậu không định làm khó bản thân nữa, chuẩn bị gọi đồ ăn bên ngoài cho rảnh nợ.

Cứ như vậy, chẳng mấy chốc đã đến 10:30 sáng.

Lúc Bùi Hữu đã rửa sạch trái cây, chuẩn bị bưng ra phòng khách thì tiếng chuông cửa đầu tiên vang lên. Bùi Hữu nghe thấy liền tạm gác lại việc đang làm, đi ra mở cửa: "Chị quản lý."

"Mau xách đồ giúp chị đi, tay chị sắp đứt luôn rồi đây này." Cánh tay của Tô Tuyết Phấn đã mỏi nhừ.

Lúc này Bùi Hữu mới để ý thấy cô đang xách một cái túi rất lớn, chiều dài và rộng khoảng hơn một mét: "Em đã nói là đừng mua đồ gì rồi mà chị?" Cậu đưa tay nhận lấy cái túi.

"Này không phải chị mua đâu." Tô Tuyết Phấn xoa xoa cánh tay nhức mỏi rồi mới bước vào nhà: "Mấy bộ đồ này đều là của hãng TB, chị cảm thấy rất hợp với em nên mới mang qua thôi."

Bùi Hữu rót cho cô một tách trà: "Thế thì cũng nhiều quá rồi ạ."

Nhìn không khác gì đi giao hàng sỉ.

"Nhiều gì chứ, chỉ có vài bộ quần áo thôi mà." Tô Tuyết Phấn không có nhiều thời gian để chuẩn bị, nếu không thì cô đã mang nhiều hơn thế rồi: "Sau này em nhớ mặc nhiều đồ của hãng TB vào nhé."

Rõ ràng là xem cậu như một cái giá treo đồ di động của shop rồi.

"......Em thấy làm vậy cũng vô ích thôi." Bùi Hữu vừa không dấn thân vào giới giải trí vừa không làm việc liên quan đến giới thời trang, làm như vậy cũng sẽ không có sức ảnh hưởng gì cả.

Tô Tuyết Phấn uống một ngụm trà để nhuận giọng: "Sao lại vô ích được? Chẳng phải thời gian qua em đã nổi đình nổi đám trong giới đua xe sao?" Thế nên những mẫu quần áo do cậu chụp lúc trước bây giờ đều đang bán rất chạy.

"Vậy nên sau này quần áo của em, hãng TB sẽ bao trọn gói." Cô hào phóng như vậy thực ra không phải muốn làm một vị Bồ Tát sống, bởi vì cô đã đoán trước được sức ảnh hưởng của Bùi Hữu trong giới đua xe sau này.

Bùi Hữu cảm thấy mình cần phải nói rõ: "Chắc là tạm thời em sẽ không tham gia thi đấu nữa đâu." Trừ khi những chiếc xe của xưởng cậu được chế tạo xong.

"Không sao, chỉ cần em không giải nghệ là được." Tô Tuyết Phấn đã hạ quyết tâm phải thầu luôn mảng trang phục của Bùi Hữu.

Tuy Bùi Hữu không mấy khắt khe trong việc ăn mặc, nhưng cậu cũng có một lưu ý duy nhất: "Em không thích tông màu nóng." Chúng thật sự không hợp với cậu.

"Được rồi, em yên tâm đi, chị hiểu em hơn em tưởng đấy." Tô Tuyết Phấn ngồi một lát rồi đứng dậy đi tham quan quanh phòng khách và ban công, vô tình tầm mắt của cô lướt qua một chiếc khuy măng sét ở dưới sàn: "Đây là khuy măng sét của nhà ES phải không?"

ES là thương hiệu xa xỉ hàng đầu thế giới, bất kỳ món phụ kiện nhỏ nào cũng có giá trên bảy con số, mà theo cô nhận xét thì chiếc khuy măng sét này có lẽ còn đắt hơn.

"......" Bùi Hữu định vào đi bếp bưng trái cây đã rửa ra, kết quả vừa mới đi tới cửa bếp đã nghe thấy câu này, thế là cậu quay lại: "Chắc là bạn em không cẩn thận để rơi đấy ạ." Cậu cúi người nhặt món đồ ấy lên.

Tô Tuyết Phấn cũng hiểu, có điều khi cô xoay người định đi vào trong thì lại nhìn thấy một chiếc khuy măng sét có kiểu dáng khác dưới gầm bàn trà: "Ở kia còn một cái nữa kìa."

"......" Bùi Hữu thật sự chịu thua luôn.

Tô Tuyết Phấn thấy cậu lại đi tới nhặt món đồ lên, không nhịn được mà bật cười, ho nhẹ một tiếng: "Người bạn này của em giàu thật đấy."

Tuy cô cũng có tiền nhưng chưa hào phóng đến mức có thể vứt đồ hiệu ES lung tung như vậy.

"Cũng cũng chị ạ." Bùi Hữu cất đồ đi, sau đó vào bếp bưng trái cây ra mời khách.

Đúng lúc này, chuông cửa lại vang lên lần nữa.

"Để chị ra mở cửa cho." Tô Tuyết Phấn thấy Bùi Hữu bận rộn không ngơi tay nên chủ động đi mở cửa.

Bùi Hữu đặt hai đĩa trái cây xuống bàn: "Làm phiền chị quá." Cậu tranh thủ đi vào bếp bưng những thứ còn lại ra.

"Ái chà, chúng ta thế mà lại không phải là những người đến đầu tiên." Chú Lưu còn chưa vào nhà mà đã nghe thấy tiếng trước rồi.

Tuy Tô Tuyết Phấn làm nghề kinh doanh nhưng với tư cách là một công dân, cô cũng thường xuyên phải đi đến các cơ quan ban ngành để làm việc, vì vậy vừa thấy mặt những người này, cô đã đoán ra thân phận của họ là ai.

"Chào mọi người, tôi là Tô Tuyết Phấn." Cô chủ động đưa tay bắt tay chú Lưu và những người đi cùng.

Nhóm của chú Lưu cũng biết Tô Tuyết Phấn, thế nên không cần Bùi Hữu phải giới thiệu, họ đã tự giới thiệu bản thân với nhau.

"Mọi người đã quen nhau hết rồi ạ?" Lần này Bùi Hữu không đi đưa trà cho từng người, cậu pha sẵn một ấm trà rồi để họ tự rót. Nhóm của chú Lưu cũng không khách sáo với Bùi Hữu, đặc biệt là trong chuyện ăn uống, họ thực ra còn thích tự tay làm hơn: "Ở nhà nhóc có bát hay thau lớn nào không?"

Lần này đến đây, họ đều tự mang theo các món ăn đã nấu sẵn.

"...... Có ạ, ở trong tủ khử trùng." Bùi Hữu nhìn đống chén đĩa xoong nồi mà mọi người mang tới: "Có cần phải nấu cơm không?" Cậu hỏi.

"Bọn chị không mang cơm theo đâu." Chị Lý lấy mấy cái chén lớn từ trong bếp ra.

Lý Viễn Dương nghe vậy cũng xung phong lên tiếng: "Nếu em không biết nấu cơm thì để anh." Anh ta biết nấu.

"Cái đó thì không cần đâu ạ." Bùi Hữu vẫn chưa tệ đến mức đó.

Nhưng nhóm của chú Lưu vẫn không yên tâm: "Thôi em cứ ngồi yên đó đi, để bọn chị làm cho." Họ sợ đến lúc thức ăn đã bày ra hết rồi mà lại không có cơm để ăn.

Mặc dù Tô Tuyết Phấn không tham gia nhưng nhìn cảnh tượng này, cô vẫn sinh ra cảm giác ngưỡng mộ, sự hòa hợp và thoải mái trước mắt này là thứ mà bình thường cô hiếm khi cảm nhận được.

"Còn ai đến nữa không?" Cô nhìn Bùi Hữu đang rảnh tay.

Bùi Hữu trước đó đã thông báo cho Cố Tri Hạo: "Chắc là còn một người nữa ạ."

Cậu vừa nói xong, Tô Tuyết Phấn còn chưa kịp trả lời thì chuông cửa bên ngoài lại reo lên một lần nữa.

"Ai ra mở cửa đi kìa?" Chú Lưu đứng ở gần cửa nhất nhưng tay ông đang dính dầu mỡ, không tiện cầm tay nắm cửa.

Bùi Hữu đã đi về phía cửa ngay khi chú Lưu lên tiếng: "Để cháu." Hiện giờ cậu không bận việc gì, nếu ngay cả cửa cũng để khách mở thì thật là không phải phép.

"Được." Chú Lưu liền tập trung vào việc của mình.

Tô Tuyết Phấn tưởng đâu người đến lần này sẽ là cái anh chàng hay vứt khuy măng sét lung tung kia nên cũng hướng mắt nhìn ra. Nhưng không ngờ, cô vừa nhìn ra thì đã thấy Bùi Hữu bị ai đó nhét vào lòng một bó hoa hồng đỏ chói như lửa.

"Chúc mừng tân gia!" Cố Tri Hạo còn mang theo một khẩu súng bắn dây kim tuyến, "đoàng" một phát bắn về phía Bùi Hữu.

Bùi Hữu bó tay toàn tập: "...Hoa này ở đâu ra vậy?"

"Mua chứ đâu." Cố Tri Hạo nói có chút thiếu tự tin.

Bùi Hữu tin cậu ta mới là lạ, món đồ này nhìn qua là biết dành cho con gái rồi: "Không nói thật là tớ vứt đấy."

"......" Cố Tri Hạo phát hiện mình chẳng thể nào lừa được Bùi Hữu, thế là vì một chút lòng tự trọng còn sót lại, cậu ta cố tình nói bằng cái giọng bé bé: "Đúng là tớ mua thật mà." Cậu ta không muốn lãng phí nên tận dụng lại thôi.

"Rồi sao nữa?" Bùi Hữu tiện tay đặt bó hoa lên tủ rồi dẫn Cố Tri Hạo vào nhà.

Lúc này Cố Tri Hạo mới thấy trong nhà còn có rất nhiều người khác, thế là cậu ta ngoan ngoãn chào các cô chú một vòng, sau đó mới trả lời câu hỏi của Bùi Hữu: "Cái này ban đầu là tớ mua tặng cho Tiểu Vân."

"Nhưng tụi tớ vừa cãi nhau một trận, tớ không muốn lãng phí hơn 200 tệ này cho nên..." Cố Tri Hạo càng nói càng cảm thấy chột dạ, đến cuối cùng gần như không dám ngẩng đầu lên nhìn Bùi Hữu.

Bùi Hữu nghe xong thì thở phào nói: "Không phải nhặt từ thùng rác về là được rồi." Cậu suýt nữa thì đã muốn đi khử trùng toàn thân.

"Hay là để tớ đi mua một bó khác nha..." Cố Tri Hạo cũng cảm thấy mình làm chuyện này là có hơi keo kiệt.

Bùi Hữu không bận tâm đến chuyện đó, cậu vừa đơn giản dọn dẹp đống kim tuyến kim sa ở cửa vừa nói: "Không cần đâu, cậu cứ đem bó hoa này đi c*m v** bình là được." Dù sao bỏ qua sự tích của bó hoa thì màu đỏ cũng rất có cảm giác chúc mừng.

Tô Tuyết Phấn chứng kiến cảnh này suýt thì cười chết: "Đây là bạn học của em sao?" Cô cảm thấy đối phương cũng trạc tuổi Bùi Hữu.

"Vâng ạ." Bùi Hữu vào nhà lại gỡ nốt mấy sợi kim tuyến còn sót trên tóc và trên người xuống.

Tô Tuyết Phấn dựa lưng vào sofa, thỉnh thoảng lại lên tiếng nhắc nhở: "Trên cổ áo vẫn còn kìa."

"Cảm ơn chị." Bùi Hữu mất vài phút mới chỉnh lý được sạch sẽ.

Tô Tuyết Phấn lắc đầu, hiếm khi có chút cảm thán: "Những người xung quanh em đều thật thà quá." Điểm này thì cô không bằng được.

"Cũng bình thường thôi ạ." Bất kể là trước đây hay bây giờ, may mắn là Bùi Hữu vẫn luôn gặp được nhiều người tốt.

Trong lúc họ đang trò chuyện, chị Lý vừa bận việc trong bếp xong đi ra: "Bùi Hữu ơi, em định cải tạo lại cái nhà xưởng đó đúng không?" Mấy ngày trước chị nghe chú Lưu nói nơi đó không được tốt cho lắm.

Tô Tuyết Phấn nghe vậy cũng nhìn về phía Bùi Hữu, cô cũng không ngờ cậu còn mua được cả nhà xưởng.

"Em cũng có dự định đó ạ." Bùi Hữu thành thật trả lời.

Chị Lý nghe thấy vậy liền ngồi xuống nói với cậu: "Vậy em nhớ phải mời các cơ quan ban ngành có liên quan đến làm khảo sát hiện trường nhé." Nếu không sau này không đạt tiêu chuẩn thì rắc rối lắm.

"Còn cần lưu ý điều gì nữa không chị?" Gần đây Bùi Hữu cũng đang tìm hiểu thông tin về mảng này.

Chị Lý liền giảng giải cho Bùi Hữu một lượt về các quy trình cần thực hiện: "Ngoài ra em phải xác định phương án trang trí trước, sau đó mới có thể đi xin cấp giấy phép thi công." Chị khá am hiểu về lĩnh vực này.

"Vâng." Bùi Hữu ghi lại mấy điểm quan trọng trên điện thoại: "Vậy còn công ty thiết kế thì sao, có thể dùng công ty lần trước không chị?" Cậu khiêm tốn thỉnh giáo.

"Dùng bên ND đi, họ mạnh về mảng này hơn." Chị Lý suy nghĩ một lát rồi nói.

Bùi Hữu chưa từng nghe qua cái tên này: "Chị có số liên lạc không ạ?"

"Có chứ." Chị Lý đẩy số điện thoại qua cho Bùi Hữu: "Cần chị giúp em thương lượng giá cả không?"

Bùi Hữu lắc đầu: "Lần này em muốn tự mình làm."

"Được." Chị Lý cũng không làm thay việc của cậu.

Sau khi Cố Tri Hạo cắm hoa xong đi tới, nghe thấy những lời này thì tinh thần lại một phen hốt hoảng: "Cậu mua cả nhà xưởng rồi sao?"

Trong thời gian cậu ta mải mê yêu đương, Bùi Hữu đã tiến xa đến mức này rồi cơ à?

"Ừ, mua mấy ngày trước rồi." Bùi Hữu lưu xong số điện thoại, đứng dậy nhận lấy bình hoa từ tay cậu ta.

Cố Tri Hạo đứng ngây ra tại chỗ, bỗng nhiên cảm thấy mùi vị yêu đương cũng chẳng còn thơm tho gì nữa: "Sao cậu trâu bò thế?!!"

Trước Tiếp