Nam Chính Trong Truyện Cẩu Huyết Hắn Tự Cong

Chương 38

Trước Tiếp

Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...

CHƯƠNG 38

Hai ngày sau, ngày 31 tháng 1. Đoàn xe hộ tống Thi Tĩnh Xuyên đã đậu sẵn dưới Thanh Sơn Hoa Đình từ lúc trời còn chưa sáng, vừa kính cẩn vừa xa hoa.

"Hôm nay em không lái xe ra ngoài à?" Thi Tĩnh Xuyên khoác lên mình bộ đồ vest, đeo đồng hồ, không quên mang theo khẩu súng làm vũ khí phòng thân.

Bùi Hữu bỏ trứng gà luộc và dưa chuột đã rửa sạch lên đĩa, sau đó pha cho hắn một gói yến mạch: "Chiếc xe đó phô trương quá, họ tưởng em là con mồi béo bở mà chém giá thì sao."

Cậu đã đi xem qua 2-3 cái nhà xưởng nhưng đều không mua được vì giá cả quá cao.

"......" Thi Tĩnh Xuyên liếc cậu một cái rồi kéo ghế ngồi xuống bàn ăn sáng: "Vậy sau này em sẽ không lái nữa à?" Lúc trước hắn chọn chiếc xe đó cũng đã tốn không ít tâm tư.

"Để vài ngày nữa đã." Bùi Hữu đợi hắn ăn xong, không dọn dẹp chén đũa trên bàn mà đi thay giày, đích thân tiễn Thi Tĩnh Xuyên xuống lầu.

Lúc này trời vẫn chưa sáng hẳn, bên ngoài mờ mờ hơi sương, trong không khí lan toả làn hơi lạnh lẽo.

Vừa bước ra khỏi thang máy, Thi Tĩnh Xuyên liền quàng khăn choàng cổ bằng len cashmere đang vắt trên tay lên người Bùi Hữu: "Đừng để bị cảm."

Tuy thỉnh thoảng có hay giận dỗi, nhưng lúc này trong lòng hắn thực sự có chút không nỡ xa cậu.

"Lát nữa em sẽ lên ngay mà." Bùi Hữu mặc ít nhưng thực sự không thấy lạnh, cậu trả lại khăn choàng cổ cho Thi Tĩnh Xuyên.

Thi Tĩnh Xuyên không nhận: "Lần này đi, có lẽ trong một thời gian ngắn anh sẽ không quay lại thành phố F được." Ba năm qua cũng bởi vì chiếc vòng cổ quái gở kia nên hắn mới chuyển một số công việc qua đây, nhưng trọng tâm của nhà họ Thi vẫn luôn ở nước M. Vì vậy lần này trở về, ít nhất hắn phải bận rộn cả tháng trời.

"Ừm, khi nào anh quay lại thì gọi điện báo cho em một tiếng." Thấy Thi Tĩnh Xuyên không nhận lại khăn, Bùi Hữu đành trực tiếp quàng nó lên cổ hắn.

Thi Tĩnh Xuyên cũng phối hợp dừng bước: "Bùi Hữu."

Hắn nhẹ giọng gọi tên cậu.

"Sao?" Bùi Hữu chỉnh lại hai đầu khăn cho cân đối rồi lùi lại một bước.

Thi Tĩnh Xuyên nhìn thiếu niên đang giãn ra khoảng cách với mình: "Ôm một cái đi." Hắn giơ một cánh tay lên.

"......" Bùi Hữu không biết có phải là ảo giác của mình hay không, dường như cậu thấy được một chút dịu dàng và lưu luyến trong mắt của Thi Tĩnh Xuyên: "Được thôi, nhưng anh không được nhúc nhích."

Cậu có thể ôm, nhưng chỉ có thể là cậu chủ động ôm.

"Được, anh không nhúc nhích." Thi Tĩnh Xuyên hạ luôn cả cánh tay đang giơ lên xuống.

Bùi Hữu đưa tay ra ôm hắn: "Thượng lộ bình an."

Đó là lời chúc phúc dành cho bạn bè, cũng là lời cảm ơn dành cho đối phương. Bởi từ khi cậu bị thương, Thi Tĩnh Xuyên vẫn luôn chăm sóc cậu. Tuy trong cuộc sống hằng ngày có đôi lúc cả hai bất đồng ý kiến, nhưng Bùi Hữu vẫn luôn ghi nhớ lòng tốt của hắn.

"Ừ." Thi Tĩnh Xuyên hơi cúi đầu, tựa vào vai Bùi Hữu một lát: "Nhớ trông chừng đồ đạc của anh cho kỹ." Lần này ngoại trừ vũ khí và điện thoại, hắn chỉ mang theo một chiếc máy tính.

Khoảnh khắc hắn tựa xuống vai mình, Bùi Hữu cảm thấy có phần lạ lẫm, nhưng cậu cũng không nghĩ ngợi nhiều mà buông tay ra: "Anh yên tâm." Chỉ cần là chuyện đã hứa, Bùi Hữu nhất định sẽ làm tốt.

"Vậy được." Thi Tĩnh Xuyên nhìn Bùi Hữu một lần cuối, sau đó sải bước về phía đoàn xe: "Đừng tiễn nữa, em lên nhà đi."

Lần này hắn không quay đầu lại nữa mà trực tiếp lên xe.

Sau khi hắn rời đi, Bùi Hữu trở lên nhà khóa chặt cửa phòng làm việc và phòng ngủ mà Thi Tĩnh Xuyên vẫn thường dùng. Để đề phòng vạn nhất, cậu còn đi một vòng quanh phòng khách và những nơi khác, xác định hắn thực sự không để lại thứ gì bên ngoài mới bắt đầu dọn dẹp bàn ăn, sau đó tự chuẩn bị cho mình một phần trứng gà, dưa chuột và yến mạch để ăn sáng.

Hôm nay Bùi Hữu còn phải đi xem nhà xưởng, ăn sáng xong cậu liền gọi điện cho chú Lưu.

"...... Đúng giờ ghê nhỉ." Hôm nay chú Lưu được nghỉ phép nên dậy muộn hơn bình thường một chút.

Bùi Hữu xếp chén đĩa đã lau khô vào tủ khử trùng: "Dù sao cũng sắp đến Tết rồi ạ." Đến lúc đó ai nấy đều nghỉ lễ, lấy đâu ra người rảnh rỗi mà tiếp cậu.

"Cũng đúng." Chú Lưu chuẩn bị xong xuôi liền bước ra cửa: "Vị trí lần này hơi hẻo lánh, chúng ta hẹn gặp trực tiếp ở đó nhé." Chú Lưu đi từ bên này qua chắc cũng mất tầm 30 phút.

"Vâng, làm phiền chú rồi ạ." Bùi Hữu đeo lên vai chiếc ba lô đã chuẩn bị sẵn, khóa cửa lại rồi xuất phát đến vùng ngoại ô Sa Thành.

40 phút sau.

Bùi Hữu bước xuống từ xe dịch vụ, thấy chú Lưu đang đứng dựa vào xe hút thuốc: "Chú Lưu." Cậu chủ động chào một tiếng.

"Hôm nay nhóc cũng biết khiêm tốn rồi đấy hả?" Thấy cậu đến, chú Lưu dụi tắt điếu thuốc trên tay.

Bùi Hữu biết đối phương đang trêu chọc mình nên cậu cũng thoải mái nói: "Như vậy mới dễ ép giá ạ." Trước đó có một chỗ cậu khá ưng ý nhưng vì giá cả không thương lượng được nên không thành.

"Giá chào bán ở đây là 7 triệu tệ, nhưng chắc là chúng ta có thể mặc cả được kha khá đấy." Chú Lưu cầm điện thoại gọi cho bên người bán.

Bùi Hữu hiểu rõ, bởi vì nơi này trước không có thôn sau không có tiệm, xung quanh đến một tiệm tạp hóa cũng không có, tóm lại chỉ gói gọn trong hai chữ: hẻo lánh. Tất nhiên không phải là không có ưu điểm, ít nhất môi trường ở đây rất đẹp, diện tích cũng lớn, ước chừng khoảng 5000 mét vuông. Vì thế nếu giá thấp, Bùi Hữu cũng có thể chấp nhận được.

"Người ta sắp đến rồi." Chú Lưu cất điện thoại, dẫn Bùi Hữu vào xem qua tình hình chung quanh: "Nhóc thấy thế nào?"

Thực ra theo ý kiến cá nhân, chú Lưu không mấy hài lòng với nơi này. Đầu tiên là việc ăn ở và đi lại không tiện, sẽ chẳng có ai muốn đến đây làm việc; thứ hai là nơi này hơi cũ kỹ, nếu muốn xây dựng lại thì cũng phải tốn một khoản tiền lớn. Tóm lại sau khi xem xong, chú Lưu đã sinh ra ý định muốn khuyên cậu từ bỏ.

Nhưng Bùi Hữu lại đang cân nhắc tình hình tổng thể, cậu cảm thấy việc xây dựng cơ sở hạ tầng cũng không quá khó, vì vậy vẫn phải xem giá cả như thế nào trước đã.

"Nếu 4 triệu thì cháu sẽ chốt." Con số này không phải Bùi Hữu nói bừa, cậu đã tính toán dựa trên giá bất động sản thấp nhất ở vùng ngoại ô rồi giảm thêm 20%.

Chú Lưu thầm nghĩ đứa nhóc này đúng là giàu thật, nhưng ông vẫn nhắc nhở cậu một câu: "Đối phương yêu cầu phải thanh toán trong một lần đấy."

Hơn nữa còn phải sang tên ngay lập tức, vì vậy sẽ không có nhiều thời gian cho Bùi Hữu xoay tiền.

"Nếu thương lượng được giá thì cháu sẽ trả luôn một lần ạ." Trong lúc nói chuyện, Bùi Hữu thấy một người đàn ông trung niên đang tiến về phía này.

Chú Lưu cũng chú ý thấy, ông liền hạ thấp giọng bảo: "Lát nữa nhóc nhớ phối hợp với chú." Chú Lưu đang chuẩn bị giúp Bùi Hữu ép giá.

"Vâng ạ." Vẻ mặt của Bùi Hữu trở nên nghiêm túc, ánh mắt hiện lên vẻ chê bai và chuẩn bị muốn bỏ đi. Nhưng cái vẻ mặt này rơi vào mắt người ngoài thì chính là: trong lòng rõ ràng không vừa ý nhưng vì phép lịch sự tối thiểu nên mới miễn cưỡng ở lại.

Chú Lưu: "......"

Không ngờ nhóc này cũng biết diễn ghê.

Nhưng hiện tại không phải là lúc để đùa giỡn, vì người bán đã đi tới trước mặt rồi.

"Anh là anh Lưu phải không?" Người đàn ông đưa tay bắt tay chú Lưu. Chú Lưu cũng không quen biết đối phương, đều nhờ vào bạn của bạn ông giới thiệu: "Đúng thế."

"Đây là Bùi Hữu." Chú Lưu giới thiệu.

Người đàn ông trung niên nãy giờ đã để ý đến sắc mặt của Bùi Hữu, lúc này trong lòng cũng hơi thấp thỏm, lo là lần này lại không bán được: "Chào cậu."

Hắn ta hơi hạ thấp tư thế, đưa tay bắt tay Bùi Hữu.

"Tôi còn có việc bận, ông cho tôi cái giá thấp nhất đi." Bùi Hữu để ý thấy đối phương hơi khom lưng quá mức, biết ngay là hắn đang gấp rút muốn tống khứ nơi này đi.

Chú Lưu dựa vào năng lực nghề nghiệp nên cũng nhận ra ngay, liền phối hợp: "Tôi cũng nói thật, chúng tôi vừa đến đây thì đã thấy hối hận rồi." Chú nói với vẻ đầy tâm huyết, lại còn tỏ vẻ nể mặt người giới thiệu lắm mới ở lại.

Người đàn ông trung niên cảm kích trong lòng nhưng cũng rất khó xử, bởi vì nếu bán với giá quá thấp thì vốn liếng để hắn ta gây dựng lại sự nghiệp sẽ ít đi rất nhiều. Hắn ta do dự hồi lâu rồi nói: "5 triệu được không?"

Đây đã là giới hạn cuối cùng của hắn.

"3,8 triệu." Bùi Hữu nói một cách tùy hứng, giống như chẳng quan tâm đến việc có mua được hay không.

Chú Lưu liếc dọc liếc ngang: "...Nhóc đã nghĩ kỹ chưa?"

"......" Bùi Hữu dường như cũng hơi hối hận vì mình đã lỡ lời: "Thôi bỏ..." Cậu vừa định đổi ý, người đàn ông trung niên liền lập tức lên tiếng ngắt lời cậu: "Bán bán bán, tôi bán!"

Mặc dù lòng đau như cắt nhưng vẫn phải cố giữ lại mối này.

Vẻ mặt của Bùi Hữu vẫn không cảm xúc: "Bán thật à?" Cứ như không ngờ đối phương sẽ đồng ý vậy.

"Đúng, tôi bán, cậu có mang giấy tờ theo không?" Người đàn ông lo Bùi Hữu sẽ đổi ý, muốn tiền trao cháo múc ngay lập tức.

Cảm xúc mà Bùi Hữu thể hiện ra lúc này giống như là "đâm lao thì phải theo lao", đồng ý thì không hài lòng, mà không đồng ý thì lại thấy không phù hợp với phẩm chất của mình. Cậu im lặng hồi lâu mới làm như hạ quyết tâm nói: "Có mang."

"Vậy chúng ta đi làm thủ tục thôi." Người đàn ông trung niên lúc này vô cùng mừng rỡ, thầm nghĩ đối phương đúng là còn trẻ ít kinh nghiệm, nếu đổi thành người khác thì chắc là đã không nghĩ ngợi nhiều mà bỏ đi luôn rồi. Hắn ta không thể để Bùi Hữu có thời gian bình tĩnh lại, phải nhanh chóng cầm được tiền trong tay.

Thế là Bùi Hữu "vạn lần không cam lòng" cùng đối phương đi đến cơ quan chức năng làm thủ tục. 3,8 triệu tệ, tiền trao cháo múc, thời hạn lấy giấy chứng nhận quyền sở hữu là một tháng sau.

Chú Lưu nhìn Bùi Hữu nói: "Hình như hôm nay nhóc có lái xe hay không cũng không ảnh hưởng gì đâu nhỉ."

Bởi vì đối phương căn bản chẳng thèm nhìn xe của cậu.

"...... Kế hoạch không theo kịp thay đổi ạ." Bùi Hữu theo sau chú Lưu, trực tiếp leo lên ghế phụ.

Chú Lưu nhìn cậu một cái, khởi động xe: "Dạo này chú thấy nhóc có gì đó khác khác." Cảm giác này rất tinh vi, ông cũng không nói rõ được, chỉ cảm thấy Bùi Hữu có vẻ đã gần gũi hơn trước một chút.

"Vâng, cháu đã nghĩ thông suốt một vài chuyện." Bùi Hữu thắt dây an toàn, chuyển cho chú Lưu một chút tiền uống cà phê, không nhiều, thực sự chỉ là một chút thôi.

Chú Lưu nhìn lướt qua điện thoại xong, cũng không từ chối: "Nhóc định khi nào thì mời cơm tân gia đây?" Họ đã chờ lâu lắm rồi.

"Khi nào thì mọi người có thời gian ạ?" Bùi Hữu thì lúc nào cũng được.

Chú Lưu suy nghĩ một lát: "Ngày 6 đi, ngày 6 này bọn chú được nghỉ." Nói là nghỉ nhưng thực tế vẫn phải có người trực, nhưng đa số đều có thể đến.

"Vâng, để cháu gửi tin nhắn cho mọi người." Bùi Hữu soạn một tin nhắn rồi sao chép gửi cho từng người một.

Cô quản lý là người trả lời nhanh nhất: "Nhà em còn thiếu đồ điện hay gia dụng gì không, để chị mua mang qua." Họ nói chuyện thẳng thắn, không vòng vo.

"Dạ không cần đâu, em mua đủ cả rồi." Bùi Hữu nói.

Trước Tiếp