Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...
CHƯƠNG 36
Người đàn ông cao lớn này thực ra chưa từng có dính dáng đến hai chữ "dịu dàng", nhưng lúc này động tác cài cúc áo giúp Bùi Hữu của hắn lại mang theo vài phần ôn hòa hiếm thấy.
"Ở CA có hai kỹ sư khá giỏi, em có thể để mắt đến họ." Thi Tĩnh Xuyên vừa thong thả cài lại cúc áo cho Bùi Hữu vừa ngước mắt lên: "Một người là Karl đã từ chức, người kia là Hermann vẫn còn ở lại CA."
Mặc dù Thi Tĩnh Xuyên không có hứng thú với miếng bánh nhỏ như CA, hắn chỉ nhắm vào những ngành công nghiệp nền tảng của nhà họ Thần, nhưng điều đó không có nghĩa là trong tay hắn không nắm giữ những bí mật cốt lõi của CA.
"Em sẽ nhắc chuyện này với Franz một tiếng." Bùi Hữu nhìn động tác của Thi Tĩnh Xuyên, luôn cảm thấy đối phương đối xử với mình có hơi tốt quá.
Thi Tĩnh Xuyên cài xong viên cúc áo cuối cùng nhưng cũng không rời xa Bùi Hữu: "Em đã nghĩ xong định hướng trong tương lai chưa?"
Ngành công nghiệp ô tô hiện tại thực chất đang ở trong một bước ngoặt quan trọng, cũng là lúc các doanh nghiệp lớn đang liều mạng muốn đột phá công nghệ năng lượng mới. Vì vậy nếu Bùi Hữu muốn tìm ra một con đường phát triển trong đó, cậu chỉ có cách phá vỡ rào cản kỹ thuật nhanh hơn họ một bước, nếu chỉ làm theo cách truyền thống thông thường thì sẽ chẳng có cách nào thành công bức phá được vòng vây.
Bởi vì những dòng xe chạy bằng nguyên liệu đã dần đi đến hồi kết, sự trỗi dậy của nguồn năng lượng mới là điều ắt sẽ xảy ra.
"Nghĩ rồi, theo kịp thời đại, làm năng lượng mới." Những gì Bùi Hữu đang học hiện tại cũng bao gồm những nội dung ở phương diện này.
Thi Tĩnh Xuyên nghe vậy liền đưa tay giúp Bùi Hữu chỉnh lại cổ áo sơ mi: "Có cần đối tác không?" Đây là sự giúp đỡ, cũng là sự đánh giá cao mà hắn dành cho cậu.
"Không cần." Bùi Hữu không muốn làm ăn chung với bạn bè, vả lại cha cậu cũng đã từng nói, chỉ có những kẻ không có năng lực và thiếu tự tin vào bản thân mới vội vàng đi tìm đối tác.
Thi Tĩnh Xuyên nghe câu trả lời này cũng không thấy ngạc nhiên. Ngay từ cái lần xem Bùi Hữu đua xe ô tô, hắn đã cảm nhận được rồi. Tuy đối phương vẫn còn trẻ, đang là lúc hăng hái và nhiệt huyết nhất, nhưng thực chất lại là một người dám đương đầu với thử thách và không dễ dàng khuất phục.
Vì vậy, tính cách của Bùi Hữu thực sự rất hợp với khẩu vị của hắn.
Tuy nhiên, hắn cũng nói ra một câu thật lòng: "Sản xuất kinh doanh cuối cùng vẫn phải hòa nhập vào tư bản thôi." Đó là xu hướng tất yếu nếu một doanh nghiệp muốn trở nên lớn mạnh hơn.
"Bây giờ em từ chối anh, sau này cũng không được phép đồng ý với kẻ khác." Thi Tĩnh Xuyên đã bắt đầu lộ ra sự chiếm hữu ngay từ lúc này.
Bùi Hữu cũng rất chân thành nói: "Sau này em sẽ tự mình làm tư bản."
Mặc dù gia đình của cậu không oai phong bằng Thi gia, nhưng Bùi gia cũng là một gia tộc hiển hách về tài chính. Vì vậy tuy Bùi Hữu thích đua xe và học đủ thứ linh tinh, nhưng môn tài chính luôn là môn bắt buộc phải học từ nhỏ. Vì vậy chỉ cần cho cậu một chút thời gian tích lũy, Bùi Hữu hoàn toàn có thể tự mình đứng lên.
"Ừ, tốt lắm, rất có chí khí." Thi Tĩnh Xuyên không nghi ngờ năng lực của Bùi Hữu, người mà hắn nhìn trúng thì nên có mục tiêu như vậy: "Nhưng nếu em gặp phải vấn đề không giải quyết được, cũng phải nhớ mở miệng ra mà nói."
Đừng để đến lúc đó lại giống như cuộc đua xe motor hôm nay, một mình âm thầm chịu đựng.
Bùi Hữu hiểu ý hắn: "Em biết rồi."
Đúng lúc này, điện thoại của Bùi Hữu vừa mới yên tĩnh được một lát lại bỗng nhiên vang lên lần nữa.
"Em nghe máy đi, anh đi xem nồi canh chín chưa." Thi Tĩnh Xuyên liếc qua màn hình điện thoại của cậu rồi đứng dậy đi vào bếp.
Bùi Hữu cầm điện thoại, nhìn rõ cái tên trên màn hình liền bắt máy.
"Chú Lưu ạ?" Cậu tắt TV đi.
Chú Lưu ở đầu dây bên kia vừa mới bận việc xong: "Chiều nay nhóc gọi điện cho chú có việc gì thế?" Ông biết nếu Bùi Hữu không có việc gì thì sẽ không gọi điện thoại cho mình.
"Chuyện chiều nay đã giải quyết xong rồi ạ." Bùi Hữu dùng một bên vai không bị thương dựa vào ghế sofa, sau đó hỏi sang một chuyện khác: "Gần đây có công ty ô tô nào phá sản không chú?"
Cậu đang lên kế hoạch đi "thu mua đồ rẻ".
"......" Chú Lưu cảm thấy Bùi Hữu đang xem mình như cái tổng đài 1080 hay sao ấy: "Cái này chú phải đi hỏi người khác đã." Nhưng mà... "Nhóc muốn làm gì vậy?" Chú Lưu cầm cái ly đi về phía phòng nghỉ để rót nước.
Bùi Hữu cũng không vòng vo: "Cháu muốn mua."
"Mua công ty hả?" Cái ly trên tay chú Lưu suýt chút nữa thì rơi mất: "Chẳng phải nhóc mới mua nhà sao?"
Bùi Hữu "vâng" một tiếng: "Chú có thể giúp cháu lưu ý một chút được không ạ?" Cậu bắt buộc phải chuẩn bị sẵn công ty trước khi nhóm người của Franz về nước.
"...... Lưu ý thì được, nhưng nhóc có thể chấp nhận được mức giá khoảng bao nhiêu?" Chú Lưu thực sự không phải có tư tưởng hạn hẹp, ông chỉ cho rằng Bùi Hữu vừa mới mua nhà xong, lúc này trong tay chắc cũng không mấy dư dả.
Mức giá mà Bùi Hữu đưa ra đúng là có hơi "eo hẹp": "Khoảng hơn 1 triệu tệ ạ?"
"......" Chú Lưu cảm thấy cậu đang nằm mơ giữa ban ngày: "Làm gì có chỗ nào rẻ như thế chứ?" Ngay cả một xưởng sản xuất ô tô bình thường nhất, giá khởi điểm cũng không dưới 5 triệu.
"Quy mô nhỏ một chút cũng được ạ." Trước đây Bùi Hữu đã thấy qua có nơi đấu giá khởi điểm chỉ vài trăm nghìn.
Chú Lưu sao lại không biết câu "nhỏ mà có võ", nhưng công ty ô tô khác với những công ty khác, riêng máy móc và thiết bị thôi là đã một đống rồi, nên cho dù diện tích có nhỏ đến đâu thì cũng không thể chỉ có 100-200 mét vuông được.
"Vậy địa điểm thì sao, có yêu cầu gì không?" Ông hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn quyết định đi hỏi giúp Bùi Hữu.
Bùi Hữu không có quyền đòi hỏi, cậu cũng rất tự biết mình biết ta mà trả lời: "Ngoại trừ giá cả, cháu không có yêu cầu nào khác."
"...... Được rồi, lát nữa chú sẽ báo lại sau." Chú Lưu cúp máy, sau đó cũng không chậm trễ, gọi ngay một cuộc điện thoại cho bạn mình.
Đối phương nghe xong yêu cầu của ông: "Nếu chỉ là nhà xưởng không thì vẫn có một chút khả năng."
"Vậy là không có thiết bị sao?" Ban nãy hình như chú Lưu đã quên thảo luận chuyện này với Bùi Hữu, ông đành tạm dừng cuộc gọi, gửi một tin nhắn thoại cho cậu.
Đúng lúc này, Thi Tĩnh Xuyên đang bưng bát canh gà từ trong bếp đi ra.
"Thiết bị sản xuất ô tô à?" Hắn đặt canh xuống bàn ăn, hỏi Bùi Hữu.
Bùi Hữu vừa gõ tin trả lời chú Lưu vừa đáp lời Thi Tĩnh Xuyên: "Ừm." Yêu cầu của cậu đối với thiết bị khá cao nên có hay không cũng được.
Nghe vậy, Thi Tĩnh Xuyên đi tới phòng khách, đưa cho Bùi Hữu một tấm thẻ: "Em mua đồ mới hết đi." Dù sao cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền.
"......" Bùi Hữu không nhận tấm thẻ đó, cậu không chắc chắn lắm hỏi lại: "Có phải anh đối xử với em tốt quá mức rồi không?"
Tốt đến mức cậu cảm thấy hơi chột dạ.
"Anh đối xử tốt với em không được sao?" Thi Tĩnh Xuyên thấy cậu không nhận liền trực tiếp nhét tấm thẻ vào túi áo sơ mi của cậu: "Em là người bạn đầu tiên của anh mà."
Nói là "bạn trai" thì hơi sến súa, nên hắn đã đổi sang một từ nghe có vẻ phóng khoáng hơn. Nhưng hắn cũng nhấn mạnh: "Em tuyệt đối không được phản bội anh đâu đấy."
Kẻ khác phản bội thì hắn chỉ cần trừng phạt một chút là xong xuôi, nhưng nếu là Bùi Hữu, hắn sợ rằng mình sẽ không thể rộng lượng được như thế.
Bùi Hữu đương nhiên sẽ không phản bội bạn bè, nhưng cậu cũng không nhận tấm thẻ này, vì cậu cảm thấy cách làm của đối phương có chút vấn đề: "Bạn bè là phải từ hai phía."
"Hơn nữa bây giờ em còn chưa thử bước đầu tiên mà anh đã đưa thẻ rồi, vậy thì không còn cảm giác thành tựu nữa." Thứ cậu thích là quá trình chinh phục khó khăn chứ không phải là một kết quả sáo rỗng không cần phải nỗ lực gì.