Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 35
Nửa giờ sau.
Thi Tĩnh Xuyên mặt không cảm xúc bưng ra hai món ăn từ trong bếp, dáng vẻ lạnh lùng và cao ngạo.
"......" Bùi Hữu thấy vậy cũng không ngồi yên nữa, cậu đứng dậy đi vào bếp lấy chén đũa từ tủ khử trùng, sau đó rửa thêm một ít trái cây, chia làm hai phần rồi bưng ra đặt trước mặt hắn: "Anh vất vả rồi."
Ngoại trừ việc thiếu đi một chút không khí lãng mạn thì mọi thứ khác đều rất ổn.
Thi Tĩnh Xuyên liếc cậu một cái, trong lòng vẫn không mấy dễ chịu: "Ngày mai anh không có ở nhà, em định tính sao?"
Thực ra hắn cũng đã nghĩ đến việc tìm người tới nấu cơm, nhưng vừa nghĩ đến việc trong không gian này có thêm một người lạ nữa, hắn lại không muốn.
"Gọi đồ ăn bên ngoài là được." Sau khi tham gia hai cuộc đua xe vừa qua, Bùi Hữu đã không còn thiếu tiền như trước nữa, trong thẻ ngân hàng cũng đã tích cóp được gần 1,7 triệu tệ, vậy nên mấy ngày sau cậu sẽ cho phép bản thân nghỉ ngơi thật tốt.
Thi Tĩnh Xuyên cầm đũa lên, ăn một miếng: "Đồ ăn bên ngoài không có dinh dưỡng." Tuy lần trước khi hắn bị thương cũng toàn dùng đồ ăn bên ngoài, nhưng lần này Bùi Hữu bị thương nặng hơn hắn lại còn mất nhiều máu như vậy, nên hắn vẫn hy vọng Bùi Hữu có thể tẩm bổ cho đàng hoàng. Vì vậy, hắn im lặng một lát rồi nói: "Anh sẽ dặn người mang cơm đến cho em." Làm vậy vừa có thể tránh được sự quấy rầy của người ngoài, vừa có thể chăm sóc tốt cho cơ thể của Bùi Hữu.
"Làm phiền anh rồi."
Thật ra Bùi Hữu không tin điểm yếu của mình lại nằm ở việc nấu nướng, cậu định tranh thủ mấy ngày này xem thêm video, nghiên cứu kỹ lại lần nữa.
Thế là Thi Tĩnh Xuyên lại một lần nữa thấy được sự kiên trì khó hiểu thoáng qua trên gương mặt Bùi Hữu: "Em lại đang suy nghĩ chuyện gì đó?" Hắn hơi tò mò hỏi.
"Mấy ngày nữa em sẽ nói cho anh biết." Bùi Hữu đã thất bại hai lần, lần này cậu muốn âm thầm nỗ lực, chờ thành công rồi mới nói.
Mà Thi Tĩnh Xuyên nghe lời này thì lại tưởng đối phương cuối cùng cũng đã thông suốt, định lén lút tạo ra một sự "tình thú" bất ngờ, thế là một chút bực bội lúc trước cũng miễn cưỡng tan đi.
Sau bữa tối, hắn cũng không để Bùi Hữu phải động tay động chân, chủ động dọn dẹp sạch sẽ phòng ăn và nhà bếp, đi ngoài vứt rác.
"Phải đợi thêm một lát nữa thì canh mới chín." Tối nay Thi Tĩnh Xuyên cũng không vội đi làm việc ngay mà dành nhiều thời gian để ở bên cạnh Bùi Hữu.
Bùi Hữu thấy hắn đi tới liền chia một nửa quả cam đã bóc vỏ cho hắn: "Lần sau chúng ta nấu canh trước, sau đó mới xào rau." Nếu không cơm đã tiêu hóa hết rồi mà canh vẫn chưa chín.
"Được." Thi Tĩnh Xuyên nhìn Bùi Hữu đưa cam cho mình một cách tự nhiên như vậy, hắn cảm thấy nếu đối phương chịu đem một phần hiểu chuyện này đặt vào chuyện tình cảm thì tốt biết mấy: "Lúc nãy tắm xong, em đã thay thuốc chưa?" Hắn nhận lấy miếng cam, ngồi xuống bên cạnh Bùi Hữu.
"Chưa." Bùi Hữu ăn một múi cam rồi nói tiếp: "Mới phẫu thuật xong, không cần phải thay thuốc ngay đâu nhỉ?"
Lúc nãy tắm cậu cũng đã đặc biệt cẩn thận, chắc là vết thương sẽ không bị dính nước.
"Để anh xem thử." Thi Tĩnh Xuyên đặt miếng cam xuống, nói Bùi Hữu cởi cúc áo ra.
Bùi Hữu ăn nốt múi cam trên tay, sau đó đi rửa tay sạch sẽ, cuối cùng mới ngồi lại sofa cởi cúc áo sơ mi.
"Sao rồi?" Cậu hỏi Thi Tĩnh Xuyên.
Thi Tĩnh Xuyên khi giúp Bùi Hữu kiểm tra vết thương thì không có một chút cảm xúc ái muội nào cả, hắn quan sát tỉ mỉ vô cùng: "Hình như hơi bị dính nước rồi."
Bởi vì dấu vết thuốc bôi ban đầu đã bị hỏng.
"Có cần đến bệnh viện thay thuốc không?" Bùi Hữu hơi lo sẽ bị nhiễm trùng.
"Không cần." Thi Tĩnh Xuyên xách túi thuốc đã mua ở bệnh viện qua: "Anh thay thuốc cho em là được." Trình độ của hắn không thua kém bác sĩ bình thường là bao.
"...... Anh nhớ nhẹ tay một chút đó." Bùi Hữu không màng đến thể diện, trực tiếp căn dặn đối phương.
Thi Tĩnh Xuyên đã lấy thuốc ra: "Ừ, yên tâm đi." Giọng nói của hắn trầm ổn hữu lực, nghe qua rất có cảm giác an toàn.
"Có cần sát trùng không?" Bùi Hữu cởi hẳn chiếc áo sơ mi của mình ra.
"Tất nhiên rồi." Thi Tĩnh Xuyên vô cùng thành thục giúp Bùi Hữu lau sạch phần thuốc cũ trên vết thương.
Bởi vì trận đau ban ngày, hiện tại sống lưng của Bùi Hữu vẫn có hơi căng thẳng.
"Em đau không?" Thi Tĩnh Xuyên nhận ra cơ bắp sau lưng cậu đang gồng lên quá mức, hắn tạm thời không chạm vào vết thương mà dùng tăm bông thấm cồn I-ốt, nhấn nhẹ vài cái vào vùng da xung quanh để Bùi Hữu thả lỏng tâm trạng.
Lúc này Bùi Hữu không thấy đau: "Anh đang sát trùng à?" Cảm giác lành lạnh.
"Đúng vậy." Khi Thi Tĩnh Xuyên nói câu này mới thực sự đổi hai chiếc tăm bông mới để chính thức sát trùng.
Giờ thì Bùi Hữu đã cảm thấy đau một chút rồi: "Thi Tĩnh Xuyên."
Hễ đối phương xuống tay hơi nặng là Bùi Hữu lại gọi tên hắn.
"......" Ngay cả đối với chính mình, Thi Tĩnh Xuyên cũng chưa bao giờ kiên nhẫn như thế: "Sắp xong rồi." Hắn trấn an Bùi Hữu một câu rồi tiếp tục bôi thuốc.
Cũng chính vào lúc này, điện thoại của Bùi Hữu đang đặt trên bàn trà vang lên một tiếng.
"Có tin nhắn kìa." Thi Tĩnh Xuyên hy vọng Bùi Hữu phân tán sự chú ý một chút, nếu không nghe cậu gọi tên thêm mấy tiếng nữa, hắn sợ mình sẽ không thể kiềm chế được mất.
Nãy giờ Bùi Hữu vẫn luôn tập trung sự chú ý vào vết thương, nếu không phải Thi Tĩnh Xuyên nhắc nhở thì cậu cũng không nghe thấy tiếng động này: "Để em đi lấy điện thoại." Cậu thấy tên hiển thị dường như là nhân viên kỹ thuật của CA.
"Em đi đi." Thi Tĩnh Xuyên tạm thời dừng lại động tác.
Bùi Hữu rướn người lấy điện thoại, mở ra khung trò chuyện của đối phương.
"Chuyện cậu nói lần trước, tôi đã bàn bạc với Karl rồi." Giao diện trò chuyện của Franz vẫn luôn hiển thị trạng thái "đang nhập".
Bùi Hữu gõ vài chữ nhưng cũng không vội trả lời, cậu chờ tin nhắn thứ hai của đối phương.
"Em biết tiếng nước D à?" Thi Tĩnh Xuyên tiếp tục giúp cậu bôi thuốc.
Sự chú ý của Bùi Hữu đang đặt vào điện thoại, cậu cảm thấy không còn đau như vậy nữa: "Em biết nhiều thứ tiếng lắm." Nói chung ngoài việc nấu ăn ra, những thứ khác Bùi Hữu đều có thể làm tốt.
Họ đang trò chuyện bâng quơ, tin nhắn thứ hai của Franz đã gửi tới:
"Nếu hợp tác, chúng tôi chỉ có thể góp vốn bằng kỹ thuật." Làm vậy thì dù có lỗ, họ cũng chỉ mất đi một chút thời gian mà thôi. "Ngoài ra, chúng tôi cũng sẽ không tham gia vào bất kỳ hoạt động ngoài lề nào." Họ chỉ muốn tập trung vào việc nghiên cứu và sản xuất xe.
Hai điều này vừa hay lại rất hợp với mong muốn của Bùi Hữu: "Anh đã từ chức chưa?" Cậu gửi tin nhắn đã soạn sẵn qua.
"Tạm thời thì chưa." Franz không ngờ ông chủ của họ lại đột ngột quay về, hiện tại tình hình ở CA có chút phức tạp: "Nhưng cũng sắp rồi." Anh ta dự định chờ ông chủ đi khỏi là sẽ từ chức.
Bùi Hữu đọc tin nhắn này, lướt ngón tay trả lời: "Được, chờ tin tốt từ anh."
Thời gian đối phương chủ động liên lạc còn nhanh hơn dự tính của cậu. Vì vậy xác suất thành công của việc hợp tác lần này đã đạt đến 70%.
"Ai vậy?" Thi Tĩnh Xuyên giúp Bùi Hữu thay thuốc xong, không thèm thu dọn đồ đạc mà trực tiếp ngồi xuống bên cạnh cậu.
Bùi Hữu cũng không che giấu: "Nhân viên kỹ thuật của CA."
"......" Thi Tĩnh Xuyên nghe vậy liền dồn hết tầm mắt lên người Bùi Hữu: "Em đào góc tường của người ta cũng nhanh ghê nhỉ."
Lúc trước hắn chỉ tùy ý ám chỉ một câu, không ngờ Bùi Hữu lại ghi nhớ và thực hiện.
"Chỉ là tình cờ thôi." Bùi Hữu cảm nhận vết thương sau lưng một chút, cầm lấy áo sơ mi định mặc lại lên người.
Thi Tĩnh Xuyên nhìn những ngón tay đang cài cúc áo của cậu: "Để anh giúp cho."