Mười Hai Ngày Trên Bán Đảo Scandinavia

Chương 37: Hot Sugar

Trước Tiếp

Văn Vu Dã không đợi ở nhà. Hắn bật chia sẻ vị trí, xuống tầng, tiếng nói trong điện thoại và tiếng người trước mắt trùng khớp với nhau.

Đến khi gặp được, bước chân chậm lại, Văn Vu Dã mỉm cười, như thể hai người mới gặp nhau hôm qua, hỏi: “Em ăn cơm chưa?”

“Em ăn rồi, suất ăn máy bay.” Biện Xá Xuân nhăn mày, “Dở chết đi được.”

“Vậy lát nữa gọi đồ ăn đêm. Mấy hôm nay trời lạnh sâu, em có mang áo khoác dày không?”

Hành lý của Biện Xá Xuân chỉ có một chiếc ba lô với một mảng xẹp lép, đeo hờ hững trên vai phải, rõ ràng không nhét nhiều thứ: “Không, em nghĩ có thể mặc đồ của anh.”

“Được.” Văn Vu Dã dẫn anh vào nhà, cười hỏi, “Sao đột nhiên đến vậy?”

“Nhớ anh chứ sao.” Biện Xá Xuân cũng cười, buột miệng thốt ra, tạm dừng rồi nói tiếp, “Tiện thể mừng sinh nhật anh luôn.”

Văn Vu Dã sững người, mở điện thoại nhìn ngày tháng, mới nhớ ra hai hôm nữa là ngày sinh nhật. Hắn chợt cảm thán: “Mới đó mà đã gần ba mươi rồi.”

Biện Xá Xuân liếc hắn, cười: “Anh còn bận tâm tuổi tác à?”

“À.” Văn Vu Dã thản nhiên nói đùa, “Dù sao trong truyền thuyết đô thị, lập trình viên làm đến ba mươi tuổi là chết mà.”

Biện Xá Xuân khịt mũi: “Em không tin anh thật sự lo lắng về vấn đề này.”

Văn Vu Dã cười, đúng là hắn không cần lo.

“Chỉ là cảm thấy mấy năm nay trôi qua nhanh thật.”

“Đúng vậy.” Biện Xá Xuân đồng tình sâu sắc, “Lơ ngơ một cái mà qua rất lâu rồi. Bây giờ nghĩ lại, dịch bệnh đã là chuyện của năm năm trước, cảm giác không thật chút nào…”

Thang máy đến, tầng mười hai.

Biện Xá Xuân đi theo hắn ra khỏi thang máy, đèn cảm ứng sáng lên, anh cười: “Nhanh thì nhanh thôi, chúng ta chưa già mà.”

Văn Vu Dã mở cửa, tự nhiên nhét chiếc chìa khóa dự phòng đặt trên kệ giày vào tay Biện Xá Xuân. Hắn không nói là cho mượn hay tặng, có lẽ là vế sau, chỉ quay đầu nhìn Biện Xá Xuân: “Anh cảm thấy em chẳng khác gì hồi năm nhất.”

Biện Xá Xuân vui vẻ nhướng mày: “Thật hả? Nghĩa là em chăm da có hiệu quả.”

“Nhìn em cứ như người sẽ không già đi.”

Biện Xá Xuân suy nghĩ một lát, cũng không hình dung ra mình già sẽ thế nào: “Nếu tóc bạc, có phải nhuộm tóc không cần tẩy nữa không?”

Lần đầu tiên Văn Vu Dã nghe thấy cách giải quyết độc đáo như vậy, mở trình duyệt tìm kiếm: “Hình như không lên màu.”

“À.” Biện Xá Xuân tiếc nuối, “Vậy thì cứ tranh thủ lúc còn trẻ mà quậy thôi!”

Văn Vu Dã không bày tỏ ý kiến. Sau khi quen với thói quen sinh hoạt của Biện Xá Xuân, hắn thấy người này quậy mỗi ngày mà chưa chết đã là một kỳ tích, đành phải dùng lời nhắn định kỳ vào buổi sáng và buổi tối để nhắc nhở anh sống điều độ, không biết có hiệu quả hay không.

Biện Xá Xuân cởi áo khoác, ngồi xuống ghế sofa cạnh lò sưởi: “À, thứ bảy này anh rảnh không? Tiện thể gặp em gái em luôn.”

“Rảnh.” Văn Vu Dã tìm áo khoác trong tủ quần áo cho Biện Xá Xuân mặc, “Ngày mai em tính sao? Anh phải đi làm, còn một cuộc họp bắt buộc, chắc về muộn.”

“Nằm ở nhà.” Biện Xá Xuân không cần nghĩ ngợi, duỗi thẳng tứ chi, thoải mái nằm ngửa, “Cày cuốc suốt một tháng, bây giờ em không muốn làm gì hết.”

Một tiếng “nhà” tự nhiên của anh nghe thật ấm áp. Văn Vu Dã cong môi, đưa cho anh một chiếc áo khoác dạ màu caramel. Đây là màu ấm hiếm hoi trong tủ quần áo của hắn, là sản phẩm từ giỏ hàng của Phù Tái Vọng.

Nhưng chiếc áo đó phải đến thứ bảy Biện Xá Xuân mới mặc ra ngoài, vì anh thật sự nằm ở nhà trọn một ngày. Văn Vu Dã tan làm về nhà hôm thứ sáu, đèn phòng khách chưa bật, yên tĩnh như mọi khi. Hắn bật đèn, thay giày, chợt nhận ra có gì đó sai sai, trong nhà còn có một người mà?

“Biện Xá Xuân?”

Không có tiếng trả lời. Văn Vu Dã lại nghĩ, chẳng lẽ đi chơi rồi? Cho đến khi mở cửa phòng ngủ, Biện Xá Xuân chui ra khỏi đống chăn lộn xộn với cái đầu rối bù không kém. Anh ngước đôi mắt ngái ngủ, lẩm bẩm như nói mê: “Chào mừng anh về nhà.”

Anh không thay đồ ngủ, chỉ mặc một chiếc áo phông trắng rộng thùng thình. Sợi dây chuyền bạc cực mảnh dán vào xương quai xanh như dòng suối nhỏ lấp lánh ánh nước. Xem ra anh đã dậy, rồi lại ngủ.

Văn Vu Dã vừa ngạc nhiên vừa buồn cười, vặn chiếc đèn bàn cạnh giường: “Em ngủ bao lâu rồi?”

Biện Xá Xuân vuốt tóc, gạt mấy lọn tóc dài che mặt ra sau, để lộ vầng trán có mấy dấu hằn, biện hộ cho mình: “Đây là ngủ trưa.”

Văn Vu Dã nhìn điện thoại, cạn lời: “Tám rưỡi tối, ngủ trưa?”

“Em bắt đầu ngủ từ bốn giờ chiều… Thì sao?” Biện Xá Xuân liếc hắn. Ý định ban đầu là muốn hắn đừng nhiều lời, Đại vương Xá Xuân dù ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, cứ lặp đi lặp lại cũng là điều hiển nhiên không cần phải bàn cãi. Nhưng vừa liếc mắt, lý trí vốn không tỉnh táo lại bị vẻ đẹp trai của người đối diện làm cho mê mẩn.

Hôm nay Văn Vu Dã mặc một chiếc áo len dệt kim màu đen ôm sát, khoác ngoài là áo vest nhung kẻ màu đen, cổ áo chữ V, bờ vai và vòng eo đều rất đẹp mắt.

Ánh mắt Biện Xá Xuân nhìn qua ngay lập tức dán chặt vào người hắn, thẳng thừng hỏi: “Đi làm mà ăn mặc quyến rũ như vậy?”

Văn Vu Dã bị cách dùng từ của anh làm nghẹn lời, mất tự nhiên chỉnh cổ tay áo: “Có một cuộc họp đánh giá sản phẩm.”

Biện Xá Xuân “ồ” một tiếng. Anh thường xuyên tán gẫu qua điện thoại với Văn Vu Dã, luôn cảm thấy Sáng Giới xé một người ra làm ba phần để dùng. Một kỹ sư phần mềm vừa vận hành, vừa quản lý, vượt qua cả front-end và back-end, lại còn phải hoàn thiện sản phẩm, tham gia không biết bao nhiêu cuộc họp… Nhưng bây giờ xem ra, những cuộc họp này không hoàn toàn vô ích.

Anh ngủ đủ rồi, chống tay ngồi dậy, nhìn chằm chằm Văn Vu Dã, cười để lộ hai chiếc răng nanh, hai cánh tay thon thả móc vào cổ hắn rồi kéo xuống.

Văn Vu Dã bất đắc dĩ hôn anh một cái. Nhận thấy lúc này đối phương quá dư thừa năng lượng, hắn vội vàng ấn vai anh, lùi lại một chút, hạ giọng thương lượng: “… Ngày mai còn phải gặp em gái em.”

Câu này thuyết phục được Biện Xá Xuân. Nếu để lại dấu vết gì đó đi gặp Biện Vãn Hạ, cô ấy chưa chắc đã ngại, còn anh nhất định sẽ xấu hổ và giận dữ muốn chết.

Nhưng khả năng tự chủ của Biện Xá Xuân không cao. Yên tĩnh chưa đầy nửa phút, anh lại quấn lấy hắn, giơ một ngón tay mặc cả: “Một lần.”

Tâm lý Văn Vu Dã vừa được thả lỏng lại tức tốc dâng lên, chỉ hận không thể ngất xỉu ngay tại chỗ. Hắn quay cuồng suốt mười ba tiếng từ bảy rưỡi sáng đến tám rưỡi tối, Biện Xá Xuân còn không cho hắn nghỉ.

Còn về cái gọi là “một lần” mà người này nói, hắn tuyệt đối không tin. Lần đầu của họ xảy ra vào cuối tuần sau Lễ Tình nhân. Văn Vu Dã nghĩ Lễ Tình nhân đầu tiên bên nhau nên đảm bảo nghi thức, vì vậy hắn kết thúc công việc sớm rồi bay sang Quảng Đông tìm anh. Vốn dĩ không phải để đắm chìm trong t*nh d*c, chỉ là cùng nhau đi dạo ăn uống. Buổi tối, Biện Xá Xuân mở hai chai rượu ngon, bật một bộ phim tình cảm ít người biết. Xem được nửa chừng, anh đoán hết được tình tiết nửa sau bộ phim. Quá chán nản, cũng có thể là không chịu nổi nữa, anh lật người, giật mạnh cổ áo Văn Vu Dã, cắn một cái thật mạnh vào cổ hắn. Khi sự tự chủ của Văn Vu Dã lung lay, anh mò ra một hộp bao cao su từ ngăn kéo dưới bàn trà, vị bạch đào.

Tóm lại, cuối tuần đó mệt hơn cả đi làm.

Trong lúc hắn đấu tranh tư tưởng, Biện Xá Xuân chắp hai tay, trông vô cùng lương thiện.

Văn Vu Dã thở dài: “Ngày mai trời mưa, ga trải giường không nhanh khô đâu.”

“Chẳng phải nhà anh có máy sấy à?” Biện Xá Xuân phản bác ngay lập tức.

Thôi được rồi, Văn Vu Dã cam chịu mở tủ đầu giường, vừa xé vỏ bao vừa nhẹ nhàng hỏi, “Vậy em tự làm được không?”

Biện Xá Xuân trả lời bằng hành động dứt khoát.

Lúc làm chuyện đó, Văn Vu Dã không thích nói chuyện. Người vốn trầm lặng đến lúc này càng ít lời. Phản ứng cơ thể đủ để biểu đạt mọi cảm xúc. Biểu cảm của hắn luôn nghiêm túc, môi mím chặt, nhưng khi tình cảm dâng trào thì hơi thở rất mạnh.

Miệng Biện Xá Xuân thì không chịu ngơi nghỉ. Lúc làm, anh không nói nên lời, chỉ có thể dựa vào ánh mắt để đùa cợt và giận dỗi trong im lặng. Hễ rảnh ra một chút là không nhịn được nói vài câu, rõ ràng giọng nói đứt quãng, phát âm lộn xộn, nhưng vẫn phải nói, phải hỏi, phải cười, phải chửi, phải khen, phải làm nũng, phải cầu xin, chẳng biết đâu là thật, đâu là giả.

Mỗi lần ngồi xuống, đuôi tóc quẹt vào ngực áo đẫm mồ hôi của Văn Vu Dã, đến khi hết sức, anh mềm nhũn nằm gục, vẫn còn cười hỏi bằng giọng thều thào, sướng không.

Văn Vu Dã quay đầu, cổ đỏ bừng đến tận mang tai, nhất quyết không trả lời.

Biện Xá Xuân còn muốn hỏi nữa. Văn Vu Dã nâng cằm, hung dữ chặn miệng anh lại, tay phải ôm lấy eo anh, ác ý ấn xuống. Tiếng thét kêu đau bị khoang miệng nuốt chửng.

Một lần đương nhiên không đủ. Không chỉ vì tính chủ quan của Biện Xá Xuân quá mạnh, mà Văn Vu Dã cũng không đến mức ngồi yên trước mỹ nhân. Hiệp sau hắn bế Biện Xá Xuân vào phòng tắm, giữa hơi nước ấm áp và mờ ảo, hơi thở càng thêm nóng bỏng.

“Cái này không tốt bằng loại em mua lần trước.” Lúc tựa vào thành bồn tắm xé vỏ bao cuối cùng, Biện Xá Xuân phàn nàn, “Lần sau em mang thêm hai hộp nữa.”

“Ừm.” Văn Vu Dã lầm bầm đáp một tiếng. Tay hắn móc vào khoeo chân Biện Xá Xuân, nhấc cao thêm một chút.

Nói đến đây, lúc đầu khi trang hoàng nhà cửa, hắn không muốn lắp bồn tắm. Sau đó ma xui quỷ khiến lại mua, chỉ là chưa dùng lần nào. Không ngờ lần đầu phát huy tác dụng lại trong tình huống này… Coi như không lỗ.

Quá nửa đêm, Văn Vu Dã tắm xong, ra khỏi phòng tắm, thấy ga trải giường phòng ngủ chính lung tung rối loạn. Nghĩ đến việc phải giặt, sấy khô rồi trải lại, hắn vô cùng hối hận vì sao lúc đầu không giải quyết luôn trong phòng tắm. Đúng là sắc đẹp làm lu mờ lý trí.

Hắn dùng chút sức lực cuối cùng dọn dẹp qua loa tàn cuộc, mắt díu lại vì buồn ngủ. Chiếc áo vest kia bị vứt vào một xó. Văn Vu Dã cảm thấy một thời gian nữa hắn sẽ không mặc nó để tham dự bất kỳ dịp trang trọng nào. Nhưng theo sở thích của Biện Xá Xuân, có lẽ vài bộ đồ nghiêm túc ít ỏi của hắn cũng khó thoát khỏi tai ương…

Văn Vu Dã mở cửa phòng ngủ phụ, quăng mình xuống bên cạnh Biện Xá Xuân. Anh chưa ngủ, lười biếng dựa vào đầu giường nghịch điện thoại, khóe mắt đuôi mày vẫn vương nụ cười.

“Anh thấy cửa sổ lồi này…”

“Không thấy.” Giọng Văn Vu Dã rõ ràng là buồn ngủ. Hắn nhắm hờ mắt, ôm lấy vai Biện Xá Xuân, ngón tay ấn môi anh rồi thăm dò khoang miệng, vô tình ngắt lời, “Có ý tưởng gì thì để sau được không? Ít nhất là đợi ngày mai.”

Biện Xá Xuân gạt tay hắn: “… Em đang muốn nói cửa sổ lồi này hơi lọt gió!”

Trước Tiếp