Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Biện Xá Xuân đã viết rất nhiều cảnh hôn.
Nụ hôn đầu ngây ngô thời cấp ba, chiếc rèm cửa bị gió thổi che đi bóng dáng gầy gò của chàng thiếu niên; nụ hôn cận kề cái chết trên chiến trường, hòa lẫn máu và nước mắt, trút hết lời muốn nói giữa môi và răng; nụ hôn từ biệt giữa đám đông, chạm nhẹ rồi tách ra, ánh mắt buồn bã thay thế hơi ấm mềm mại của cơ thể… Anh chắt lọc từng chữ để dàn dựng hết cảnh hôn này đến cảnh hôn khác. Chúng diễn ra trong bối cảnh được trau chuốt từng li từng tí, hoa lệ và duy mỹ, giống như lời bài hát kia, một nụ hôn khiến chúng sinh điên đảo.
Cho đến giờ phút này, tất cả ẩn dụ và phóng đại đều tan biến hoàn toàn khỏi tâm trí. Anh mất đi ngôn ngữ mà anh từng tự hào, thậm chí cả khả năng ghi nhớ và năng lực suy nghĩ. Anh chỉ có thể cảm nhận trong bóng tối tĩnh lặng, giống như lá cây cảm nhận tuyết, thủy triều cảm nhận mặt trăng.
Họ nghiêng đầu sao? Hình như là vậy, anh không chắc. Hiện tại anh không thể phân biệt được động tác và hình dáng cụ thể. Môi Văn Vu Dã hơi lạnh, đầu lưỡi lại ấm áp, nhưng cả hai đều không nóng bỏng bằng lòng bàn tay đang áp vào má anh. Thật khó để nói ai là người giữ vai trò chủ đạo trong nụ hôn này. Họ có nhịp điệu tương đồng, cảm xúc tương đồng, không cần tấn công dồn dập, không cần sát phạt mãnh liệt, chỉ tự nhiên muốn gần nhau hơn một chút, gần thêm một chút.
Nhắm mắt, nín thở, các giác quan không biết là mất đi cảm giác hay nhạy cảm hơn, dù sao thì mùi hương xạ hương kia càng lúc càng đậm, khiến anh hơi choáng váng.
Nụ hôn của Văn Vu Dã không nhanh không chậm, có vẻ bình tĩnh như con người hắn. Biện Xá Xuân hôn rất thoải mái, cho đến khi nhận ra mình quên thở, muốn dừng lại. Văn Vu Dã phối hợp lùi lại, nhưng cánh tay vòng qua eo anh lại truyền đến lực đối kháng, không mạnh, chỉ không cho phép anh rời đi.
Nội tâm Biện Xá Xuân run rẩy, nhưng anh thừa nhận sự mạnh mẽ trong dịu dàng này lại khiến anh thỏa mãn. Anh hé mắt, khuôn mặt Văn Vu Dã ở ngay trước mặt, nhưng anh không thấy rõ biểu cảm, chỉ kịp phát ra một tiếng th* d*c khe khẽ, Văn Vu Dã áp sát ngay lập tức.
Một nụ hôn ướt át ấm áp kéo dài không cho phép né tránh.
Chưa xong hả? Cuối cùng anh không nhịn được mà dở khóc dở cười nghĩ thầm, anh bất đắc dĩ dùng răng nanh cắn nhẹ vào môi dưới Văn Vu Dã.
Thật ra anh cắn rất nhẹ, thậm chí còn sợ bị hiểu lầm là trêu ghẹo. Nhưng Văn Vu Dã khựng lại, rồi từ từ buông ra. Ngay sau đó, hắn như một loài động vật to xác lười biếng, gác cằm lên vai anh, im lặng ôm anh một lát.
Tay Biện Xá Xuân nhẹ nhàng đặt trên lưng hắn. Qua lớp vải cotton, anh có thể cảm nhận rõ ràng sự nhấp nhô của xương và cơ bắp.
Anh mất nửa phút để chuyển đổi hơi thở từ chế độ chủ động sang thụ động, cuối cùng cũng hiểu cảm giác “lý trí từ từ quay về” là thế nào. Anh cười thầm, thở dài trong lòng, haiz, tình yêu là mặc cho ý chí sa ngã.
Một lúc lâu sau, Văn Vu Dã mới thực sự buông tay, ngẩng đầu, giọng nói hơi khàn vương ý cười: “Vậy là anh vượt qua giai đoạn khảo sát rồi à?”
“Anh nói xem?” Biện Xá Xuân lười biếng đáp, “Em hôn chơi à?”
“Sao tự dưng lại qua?” Văn Vu Dã cười, hỏi nhỏ, “Anh làm đúng cái gì sao?”
Biện Xá Xuân bị câu hỏi này của hắn chọc cười, nghiêm túc suy nghĩ một lúc mới đáp: “Thay đổi về lượng dẫn đến thay đổi về chất chăng?”
Không ai muốn vòng ra bật đèn. Văn Vu Dã bật đèn pin điện thoại, bước về phía phòng ngủ, đương nhiên họ không cùng một phòng, nhưng bây giờ xem ra đó không phải vấn đề.
Biện Xá Xuân phải thừa nhận, trong vài bước đi từ phòng bếp đến cửa phòng, đầu óc anh thoáng qua một vài ước muốn thầm kín. Không thể nói là lỗi thời, chỉ có thể nói âu là chuyện thường tình. Thậm chí trong một giây ngắn ngủi, anh còn hối hận lúc đi siêu thị không mua một hộp.
Cũng may là không mua. Qua không giờ, nói chính xác là ngày 25 tháng 12, Lễ Giáng sinh, tức là ngày thứ mười hai, hôm nay Văn Vu Dã phải về nước.
Văn Vu Dã đặt tay lên tay nắm cửa, quay đầu nhìn anh: “Em có đi cùng anh không?”
Biện Xá Xuân cười bất đắc dĩ: “Anh không định đặt vé vào phút chót đấy chứ, ngại tiền nhiều quá à?”
Văn Vu Dã nghẹn lời, cũng hơi bất lực. Trước khi tới Bắc Âu, có hành trình nào không được hắn tính toán kỹ lưỡng? Hắn tự bào chữa cho mình: “Em không nhắc đến chuyện về nước, anh cũng không tiện hỏi.”
Nghĩ rằng có lẽ Biện Xá Xuân phải ở lại vài ngày nữa mới về, Văn Vu Dã hơi tiếc nuối, nhưng không nói gì thêm. Tuy nhiên, Biện Xá Xuân tựa vào khung cửa, vừa cười vừa nhả ra một câu: “Em đặt rồi, cùng chuyến với anh.”
Văn Vu Dã sững sờ.
Biện Xá Xuân chiêm ngưỡng biểu cảm của hắn một lúc mới chậm rãi bổ sung: “Không chỉ em cùng chuyến với anh, Diễm Huy cũng vậy. Không bay về sớm thì chuyến bay bị hủy mất.”
“… Cũng đúng.” Văn Vu Dã đã quen với việc anh bất ngờ trêu chọc. Hắn mỉm cười, ấn tay nắm cửa, rồi quay đầu nói chúc ngủ ngon.
Biện Xá Xuân đáp lời rồi về phòng, nằm trên giường, mãi không ngủ được, cũng không dám nhắn tin cho Văn Vu Dã, sợ càng khó ngủ hơn. Anh trằn trọc đến hơn một giờ, bật video bài giảng luyện thi Đại học môn toán lên xem, cuối cùng ngủ thiếp đi, nhưng giấc ngủ không sâu, còn mơ một giấc mơ.
Có lẽ vì bên tai đang phát bài giảng luyện thi Đại học môn toán nên anh mơ thấy mình xuyên không về thời cấp ba. Văn Vu Dã trở thành đàn anh mới chuyển trường. Hắn thấp hơn bây giờ một chút, gương mặt non nớt hơn một chút, các đường nét cơ bắp trên người cũng không rõ ràng, chỉ là vẫn đẹp trai đến kinh thiên động địa. Thư tình hắn nhận được nhiều như bài thi mẫu được dán trên tường.
Biện Xá Xuân trong mơ vẫn giữ nguyên tất cả ký ức, vì vậy anh cực kỳ nhiệt tình xun xoe quanh đàn anh không quen biết, giống như vừa nhặt được bảo bối nào đó. Văn Vu Dã chưa trưởng thành trong mơ nóng nảy hơn bây giờ rất nhiều, chảnh hết sức, mặt lạnh như bài poker, thỉnh thoảng lên tiếng cũng chưa chắc là lời hay ý đẹp. Nhưng Biện Xá Xuân nhìn kiểu gì vẫn thấy thú vị, càng thua càng hăng, làm không biết mệt. Kể cả khi bị Tưởng Diễm Huy chế giễu, anh vẫn mặc kệ, chạy đến lớp Khoa học thực nghiệm khối mười hai bên đối diện, vừa đi vừa cười thầm, bây giờ thì chảnh, sau này có mà hối hận.
Biện Xá Xuân không phải người sẽ yêu thầm, trong mơ có chỗ dựa nên càng không sợ gì. Văn Vu Dã bị anh làm phiền đến mức không chịu nổi, không hiểu tại sao có người bị từ chối nhiều lần như vậy mà vẫn bình thản. Hắn cũng hỏi thành câu như vậy.
Văn Vu Dã chỉ thấy đàn em nhướng mày, thần bí bảo hắn lại gần một chút. Hắn nghi ngờ, do dự nghiêng đầu, chỉ nghe đối phương nói bừa: “Em bói Tarot, em là định mệnh của anh.”
Văn Vu Dã quay người định đi, lại bị anh kéo lại. Biện Xá Xuân cười híp mắt nhìn hắn: “Thật mà, anh đừng không tin, sớm muộn gì anh cũng là người yêu của em thôi.”
Ánh mắt của Văn Vu Dã thời niên thiếu hơi né tránh. Thật khó để nói trong đó có nhiều hoang mang hơn, cạn lời hơn, hay không thể nhịn được nhiều hơn.
Sau đó, Biện Xá Xuân bị chuông báo thức của mình đánh thức. Ký ức trong mơ trở nên mơ hồ, chỉ nhớ được đến đây, thật đáng tiếc.
Anh bước ra khỏi phòng, đầu tiên nghe thấy Tưởng Diễm Huy gọi điện thoại với đồng nghiệp trong phòng tắm, kèm theo tiếng chai lọ mỹ phẩm cầm lên rồi đặt xuống. Đi đến phòng khách thì thấy Văn Vu Dã đứng trong phòng bếp, lấy một quả táo trong tủ lạnh ra rửa, thấy anh dậy thì đặt bánh mì và nước ấm lên bàn ăn.
Biện Xá Xuân nhìn hắn, lại nghĩ đến giấc mơ kia, cười nói: “Tối qua em mơ thấy anh hồi cấp ba.”
Văn Vu Dã ngẩn người, vẻ mặt hồi tưởng: “Cấp ba…?”
“Ừm, lớp mười một.” Biện Xá Xuân ngậm lát bánh mì, trêu chọc, “Trong mơ, hồi đó anh lạnh lùng lắm, đó là suy đoán chủ quan của em hay anh thật sự là người như vậy?”
Văn Vu Dã suy nghĩ một lát rồi trả lời: “Tàm tạm thôi.” Nhưng Biện Xá Xuân cảm thấy hắn hơi thiếu tự tin.
Anh cảm thấy lời tự đánh giá của Văn Vu Dã không đáng tin, quyết định hỏi người có thẩm quyền hơn, thế là mở khung chat với Thời Trác. Quy đổi theo giờ, hiện tại trong nước khoảng ba giờ rưỡi chiều, đúng lúc Thời Trác hay làm việc riêng.
“goodbyeSpring: Hỏi cậu chuyện này. Cậu có nhớ Văn Vu Dã hồi cấp ba trông thế nào không?”
Quả nhiên đối phương trả lời ngay lập tức.
“Không nhịn được hóa thân thành một con cá cố chấp: ? Cậu muốn ảnh chụp á, anh ấy đẹp trai từ bé đến lớn, đáng ghét thật…”
“goodbyeSpring: Không nói ngoại hình.”
“goodbyeSpring: Tính cách thế nào?”
Lần này, dòng chữ “Đối phương đang nhập tin nhắn…” còn chưa kịp hiện ra, lời đánh giá của Thời Trác đã đến, ngắn gọn và đanh thép.
“Không nhịn được hóa thân thành một con cá cố chấp: Vua làm màu.”
Biện Xá Xuân nhìn mấy chữ đó cười không ngừng, cảm nhận được ánh mắt nghi ngờ của Văn Vu Dã đổ về phía mình. Anh run rẩy giơ màn hình cho hắn xem.
Đứng trước nhân chứng, Văn Vu Dã không thể phản bác, đành nhận danh hiệu cho thời niên thiếu ngông cuồng ngày xưa, bào chữa yếu ớt: “… Hồi nhỏ không hiểu chuyện.”
Biện Xá Xuân không muốn dễ dàng bỏ qua bất kỳ cơ hội nào trêu chọc hắn, tiếp tục truy vấn: “Có phải lúc đó anh lén lút đổi ảnh đại diện từ cú tuyết sang Tezuka Kunimitsu không?”
“…” Văn Vu Dã im lặng, không biết là thật sự không nhớ ra hay từ chối trả lời.
Anh mải mê trò chuyện ở đầu dây bên này, điện thoại thì cứ rung liên tục. Thời Trác giống như một người qua đường gặp phóng viên trên phố, bị hỏi một câu rồi bỏ qua, liên tục ném ra những nghi vấn của mình.
“Không nhịn được hóa thân thành một con cá cố chấp: Cậu hỏi vấn đề này làm gì?”
“Không nhịn được hóa thân thành một con cá cố chấp: Sao lại còn tìm hiểu chuyện quá khứ của người khác thế?”
“Không nhịn được hóa thân thành một con cá cố chấp: … Hai người?”
Biện Xá Xuân tranh thủ liếc nhìn rồi trả lời: “Ừm.”
Thời Trác bị ném cho một câu chuyện nửa vời, thầm chửi một tiếng “Chết tiệt” ngay tại chỗ làm, rồi bắt đầu nhắn tin liên hồi. Nhưng Biện Xá Xuân cố tình làm lơ, không trả lời thêm một chữ nào. Thế là Thời Trác quay sang quấy rầy bạn trai mới của anh, lần này thì bặt vô âm tín. Văn Vu Dã ngay cả một chữ “Ừ” còn không thèm trả lời. Hứ, bản chất làm màu quả nhiên bộc lộ hết.
Cuối cùng, Thời Trác mắng mỗi người một câu trong khung chat rồi phẫn nộ tiếp tục làm việc.
Nhưng Thời Trác hiểu lầm bọn họ. Sau khi giải quyết bữa sáng qua loa, họ bắt đầu thu dọn hành lý để ra sân bay. Tuyết lớn khiến quãng đường vốn không dài trở nên khó đi vô cùng. Sau khi cả nhóm chật vật ngồi lên máy bay, họ mới có thời gian xem tin nhắn trước khi cất cánh.
Biện Xá Xuân thấy dáng vẻ bứt rứt của Thời Trác, càng kiên quyết không trả lời. Sau đó, anh nhắn tin cho Văn Vu Dã ngồi phía trước cách mấy hàng ghế: “Có cần công khai không?”
Họ có nhiều bạn chung, nhưng không phải anh muốn công khai chủ quyền, chỉ là thực sự không muốn tin tức bị rò rỉ từ Thời Trác trước khi có thông tin chính thức. Bình thường anh hay phá Thời Trác, sợ tên xui xẻo này hóng hớt xong lại bất chấp sự thật, thêm thắt vô tội vạ, hoàn toàn chìm đắm trong nghệ thuật của riêng mình. Đến lúc đó, anh có mồm cũng không giải thích được.
Câu trả lời của Văn Vu Dã không nằm ngoài dự đoán.
“Hướng dẫn viên săn cực quang Bắc Âu: Tùy em.”
Thế là Biện Xá Xuân lướt album ảnh. Đáng tiếc, anh không có thói quen chụp ảnh khi ra ngoài, điện thoại chỉ toàn ảnh phong cảnh. Đợi về nước rồi tính vậy, anh tạm gác ý nghĩ này lại, hy vọng cấp trên giao thêm thật nhiều việc để Thời Trác không có thời gian buôn chuyện.
Trước khi chuyển sang chế độ máy bay, anh lướt bảng tin theo thói quen, bất ngờ phát hiện ảnh đại diện cú tuyết có động tĩnh.
Văn Vu Dã đăng một câu hát.
“Each one believing that love never dies.”
~Hết chương 32~
Tác giả:
Ờm, Tiểu Xuân rất thích đặt biệt danh linh tinh cho người mình thích.
Callback cuối chương 2, câu hát là lời bài hát được phát trên xe vào đêm họ đến Stockholm.
Tiêu đề trích từ bài “Lonely Christmas”, cảm thấy đặt ở đây khá thú vị, mặc dù giống tiếng lòng của Thời Trác hơn =))))