Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau đó đương nhiên là một cuộc giải tán trong không vui. Mấy bàn người tụ tập trong tiệm trà sữa chỉ trong vòng vài phút đã tản đi quá nửa. Tôn Linh Nhiễm vẫn ngồi ở vị trí cũ, cho đến tận khi mọi người đã đi hết, cô ta vẫn chưa kịp phản ứng lại, vừa rồi Tiểu Chu là đang mắng cô ta sao?
Cậu dùng thái độ đó để mắng cô ta sao? Cô ta nhìn miếng bánh kem dâu tây đặt trước mặt mà mình đã tự hỏi nhân viên để gọi, nó được mang lên muộn hơn, màu kem hồng đặc biệt chói mắt, bên trên còn đặt một quả dâu tươi vừa to vừa đỏ.
Nó nằm chình ình ở chính giữa, trông giống hệt cái mũi của gã hề, như thể đang cố tình tới để nhạo báng cô ta vậy. Một cảm giác không rõ là uất ức hay là gì đó trào dâng lên trong lòng.
Chu Gia Lương đã mắng cô ta, lại còn là vì Lâm Độ.
Đúng… vì Lâm Độ. Đều tại con tiện nhân đó, sao có thể khiến người ta ghét đến nhường này chứ.
Chỉ hận không thể bắt nó đi chết ngay lập tức.
Hận không thể xé nát gương mặt đạo đức giả có chút nhan sắc đó của nó.
Tại sao đi đâu cũng thấy bóng dáng của con người này, cứ như âm hồn không tan, nghĩ đến thôi đã thấy buồn nôn.
Cô ta dùng hết vốn từ độc địa nhất trong lòng để mắng chửi Lâm Độ một lượt, nhưng cảm giác khó chịu vẫn không giảm bớt chút nào.
Làm sao có thể là vì Lâm Độ được chứ. Tôn Linh Nhiễm bắt đầu phản bác lại suy nghĩ vừa rồi của mình.
Cô ta quen biết Tiểu Chu đâu phải ngày một ngày hai, sớm đã biết cậu là người sợ phiền phức nhất, chắc chắn là vì lúc đó bọn cô sắp cãi nhau đến nơi, khiến cậu cảm thấy phiền nên cậu mới nổi cáu thôi.
Không phân biệt là ai cả.
Đúng vậy, chắc chắn là như thế.
Cậu ấy trước nay luôn đối sự không đối nhân, không đời nào lại vì Lâm Độ mà mắng cô ta.
Tuyệt đối không thể nào.
Nhưng dù có nghĩ thế nào đi nữa, trong lòng cô ta vẫn thấy rất phiền, phiền đến phát điên.
Ngọn lửa khô nóng trong lòng không thể đè nén được, nhìn cái bánh kem dâu tây như mũi gã hề trên bàn đang nằm đó giễu cợt mình, tay cô ta phản ứng nhanh hơn não, vung một phát, cái bánh kem cùng với đĩa và nĩa đều bị quét ngã xuống đất.
Một loạt tiếng loảng xoảng vang lên. Trong không gian tĩnh lặng của tiệm trà sữa lúc này, âm thanh đó đặc biệt chói tai. Chiếc đĩa vỡ tan thành từng mảnh sứ, miếng bánh kem biến dạng hoàn toàn, cái “mũi gã hề” kia lăn mấy vòng đến bên cạnh chân bàn bên cạnh rồi dừng lại.
Trên ống tay áo của Tôn Linh Nhiễm cũng dính không ít lớp kem màu hồng đáng ghét. Cô ta nhìn những vệt kem dính dớp khó chịu trên tay áo, nghĩ đến việc mình bắt nạt Lâm Độ thực chất cũng mang lại cảm giác như thế này.
Dù có đánh, có mắng… video cũng đã quay, nhưng nó cứ mềm oặt như chẳng gây ra được sát thương gì lớn lao vậy. Ngày hôm sau nó vẫn cứ rách nát đứng ở đó, ngược lại chính bản thân cô ta lại bị vấy bẩn đầy mình.
Tởm lợm đến chết đi được.
“Cô làm cái gì thế hả!!” Nhân viên phục vụ đột nhiên từ sau quầy thu ngân chạy ra, giọng nói oang oang làm Tôn Linh Nhiễm giật nảy mình.
“Đến tiệm chúng tôi đập đĩa ném bát, cô muốn làm gì hả?” Trong tiệm hiện tại ngoài bàn của bọn họ ra thì không còn ai khác, nhân viên chỉ vào Tôn Linh Nhiễm, “Chúng tôi mở cửa làm ăn, cô đến để phá quán đấy à?”
“Con gái con lứa gì mà tính khí nóng nảy thế, sáng sớm ra đã nổi nóng cái gì không biết?”
Người nhân viên này trông tuổi tác cũng không lớn hơn bọn họ là bao, vừa rồi ở phía sau đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Cô gái này vừa mới mắng một cô gái khác chạy đi mất, cái bộ dạng lúc cô ta mắng người, nhân viên đứng cách xa mấy mét còn cảm thấy như bị bạo lực vậy.
Tôn Linh Nhiễm lúc đầu chưa kịp phản ứng, đến khi nhận ra nhân viên đang nhắm vào mình, cô ta thẹn quá hóa giận lại đẩy luôn cái ly đồ uống trên bàn xuống đất, nước đổ lênh láng.
Cô ta lườm nhân viên: “Cái loại phục vụ như cô ở đây lên mặt với ai đấy? Tôi cứ đập đấy thì sao nào?”
“Mấy cái đĩa bát rách này đáng giá bao nhiêu tiền mà cô dám quát tháo tôi, cô tính là cái thứ gì hả?”
Cảm nhận trực diện cái sự hống hách này, nhân viên lườm ngược lại một cái: “Cô nói năng kiểu gì đấy, cái loại vô văn hóa?”
Tôn Linh Nhiễm: “Tôi nói chuyện với phục vụ thì cần gì phải văn hóa?”
“Tôi có phải phục vụ hay không không liên quan đến cô.” Nhân viên nói, “Nhưng hôm nay cô không đền tiền thì đừng hòng bước chân ra khỏi đây!”
“Mấy cái đĩa rách thì được mấy đồng? Cái thái độ nói chuyện với khách hàng của loại phục vụ như cô là thế nào, gọi ông chủ của các người ra đây.” Tôn Linh Nhiễm lườm cô ấy một cái.
Cô ta đang nghĩ hôm nay là ngày sao quả tạ chiếu hay sao? Sao từ lúc ra ngoài đến giờ toàn gặp phải những hạng người đen đủi, những chuyện xui xẻo thế này? Phiền đến chết mất thôi.
Người nhân viên kia không biết lôi đâu ra một cây chổi, bầu không khí nhất thời vô cùng căng thẳng. Phạm Bạch Huyên vội vàng ngăn ở giữa hai người trước khi cuộc ẩu đả nổ ra.
Tôn Linh Nhiễm bị ai đó kéo tay từ bên cạnh, vừa quay đầu lại đã thấy một gương mặt nữ sinh trông nửa quen nửa lạ.
Cô ta cũng mới chú ý tới hóa ra vẫn còn có người ở lại. Lúc nãy họ có nói chuyện với nhau, hình như cô ấy là người cùng lớp với Tiểu Chu, cô ta nghe bọn họ gọi cô ấy là lớp trưởng.
Tôn Linh Nhiễm có ấn tượng khá tốt với vị lớp trưởng này, dáng người không cao, diện mạo cũng bình thường, đeo một cặp kính gọng trong suốt trông hơi quê mùa, mắt kính dày cộp như đáy chai bia, nhìn qua là biết kiểu học sinh giỏi, không có gì đe dọa.
Phạm Bạch Huyên là lớp trưởng lớp A3, cùng đi chơi với cả nhóm. Chuyện không vui vài phút trước đã khiến đám đông người thì tản đi, kẻ thì rút lui gần hết. Cô ấy không đi, thấy nữ sinh này và nhân viên tiệm gây gổ với nhau nên đã kịp thời ngăn lại.
Phạm Bạch Huyên từng gặp nữ sinh này hai lần ở trường. Ở trên lớp cũng nghe Quý Gia Lạc kể qua, mỗi lần nữ sinh này nhìn thấy Chu Gia Lương là cả đôi mắt đều đặt hết lên người cậu ấy, thích đến mức không thể rõ ràng hơn được nữa. Ngược lại, về nữ sinh họ Lâm kia, cô ấy có chút không đoán định được.
Màn kịch náo loạn này dưới sự hòa giải của Phạm Bạch Huyên cuối cùng cũng bình ổn trở lại, sau khi đền tiền, Tôn Linh Nhiễm và Phạm Bạch Huyên cùng bước ra khỏi cửa tiệm trà sữa.
“Hôm nay đúng là xui xẻo quá mà. Đầu tiên là Lâm Độ, sau đó lại đến cái cô phục vụ kia.” Tôn Linh Nhiễm thở dài, “Chẳng biết từng người một phát bệnh cái gì không biết.”
“À thôi không nói nữa. Lúc nãy đông người quá, mình quên mất chưa hỏi tên cậu, mình là Tôn Linh Nhiễm.”
“Phạm Bạch Huyên.”
“Huyên Huyên, cậu cùng lớp với Tiểu Chu à? Mình nghe bọn họ đều gọi cậu là lớp trưởng.”
Phạm Bạch Huyên: “Đúng vậy. Lớp A3.”
“Cậu ở lớp thực nghiệm ban xã hội à?”
“Ừm, mình ở lớp A19. Chắc cậu chưa gặp mình bao giờ, học kỳ này mình mới từ Dục Anh chuyển sang.”
Tôn Linh Nhiễm bĩu môi nói: “Với cái người tên Lâm Độ lúc nãy, bọn mình vốn là bạn học cũ ở Dục Anh.”
“Còn cậu? Cậu thi đỗ cấp ba vào đây hay là học từ khối Trung học cơ sở của trường Trung học Trực thuộc lên thế? Trước đây cậu cũng cùng lớp với Tiểu Chu à?”
Cứ hễ nói đến chuyện liên quan tới Chu Gia Lương, cô ta lại không nhịn được mà hỏi đông hỏi tây.
Tôn Linh Nhiễm: “Ngại quá, hình như mình hỏi hơi nhiều phải không?”
“Không sao, quan tâm quá nên mới loạn thôi.”
“Cậu nhìn ra rồi à?”
Chẳng phải là quá rõ ràng rồi sao.
Tuy nhiên Phạm Bạch Huyên đương nhiên không nói ra, chỉ lướt qua câu hỏi đó: “Mình với Chu Gia Lương và bọn họ đều là học thẳng lên, cấp hai cũng học cùng lớp.”
“Vậy các cậu quen nhau lâu thật đấy.” Tôn Linh Nhiễm tính toán một chút, “Lâu hơn mình quen cậu ấy nhiều.”
Cô ta cẩn thận hồi tưởng lại, mùa đông năm kia bố cô ta được thăng chức lên quản lý cấp cao, có đưa cô ta đi dự tiệc tất niên của tập đoàn một lần. Đó là lần đầu tiên cô ta gặp Chu Gia Lương. Đến tận bây giờ cô ta vẫn còn nhớ, mùa đông năm đó ở Bắc Kinh đặc biệt lạnh, mỗi hơi thở ra đều mang theo làn khói trắng.
Trên thảm cỏ khổng lồ trong khuôn viên tập đoàn được sửa sang thành một sân bóng đá, cô ta nghe thấy những người đi cùng đang bàn tán, cậu quý tử nhà Chủ tịch Chu dạo này thích đá bóng, bố cậu ấy vung tay một cái liền xây cho cậu một sân bóng ngay tại mảnh đất tấc đất tấc vàng này.
Tôn Linh Nhiễm chỉ nghĩ đó là con trai của lãnh đạo lớn tập đoàn nên được nuông chiều quá mức, cho đến khi bữa tiệc tối trở nên nhàm chán, cô ta lẻn ra ngoài hít thở không khí, đám người chơi đùa cùng cậu trong sân bóng đã tản đi, chàng trai cao gầy, mảnh khảnh một mình tựa lưng vào hàng rào dây thép gai.
Cô ta đến giờ vẫn nhớ ngày hôm đó cậu mặc một chiếc áo phao lông vũ màu trắng tinh, chẳng chút để tâm mà tựa vào hàng rào sắt của sân bóng, trông rất ngầu khi nhìn vào điện thoại, ánh sáng phản chiếu lên khuôn mặt, đôi mắt mỏng khép hờ, lười nhác và trầm mặc.
Giống như một chàng hoàng tử bé cô độc.
Ngày hôm đó, cô ta như phát điên, đi hỏi thăm thông tin về cậu khắp nơi. Cô ta biết cậu là con trai độc nhất của Chủ tịch tập đoàn Chu Thị, là người thừa kế duy nhất được vạn phần yêu thương. Biết cậu đang theo học tại trường Trung học Trực thuộc Đại học C, thành tích rất tốt.
Ngày hôm đó, cô ta đã biết được tên của cậu, Chu Gia Lương.
Chu Gia Lương.
Cái tên chính là lời nguyền ngắn nhất.
–
Mùa thu ở phương Bắc đến thật vội vã, sau trận mưa đêm qua, hôm nay gió thổi tiêu điều suốt cả ngày. Lâm Độ mặc một chiếc áo khoác hoodie màu xám trắng, gió thổi qua lớp vải cotton, cảm giác lạnh lẽo từng đợt từng đợt ập đến.
Lúc Lâm Độ rời đi đã nói với những người khác là cô về nhà, nhưng thực tế cô không về, trong lòng rất ngột ngạt… sợ hãi, hối hận, luống cuống… đủ loại cảm xúc từ bốn phương tám hướng ập đến, lấp đầy lồng ngực như thổi căng một quả bóng bay, tắc nghẽn đến mức sắp nổ tung.
Cô cứ đi đi dừng dừng, lang thang vô định trên phố rất lâu, đi từ buổi sáng mà không biết từ bao giờ đã đến sập tối.
Tiểu Nghiêu nói trong WeChat rằng sau đó đám con trai đã đến nhà Chu Gia Lương rồi, hai nữ sinh lớp A3 không quen biết kia thì ở lại an ủi Tôn Linh Nhiễm, cậu ấy vốn không thân với những người khác nên cũng tìm lý do kéo Quan Tử Mặc rời đi.
Lâm Độ nhìn thấy tin nhắn này của Tống Tiểu Nghiêu thì đã là sáu giờ chiều, sợ Tiểu Nghiêu lo lắng, cô đứng bên lối vào ga tàu điện ngầm Tân Nhai Khẩu, hai tay ôm điện thoại trả lời tin nhắn.
Mưa Ôn Đới: [Ừm ừm, cậu về nhà chưa?]
Mưa Ôn Đới: [Đều tại mình làm bầu không khí hỏng bét hết]
Tống Tiểu Nghiêu dường như luôn canh chừng bên điện thoại, vừa nhận được tin của cô là trả lời ngay lập tức, lại còn là một chuỗi liên tiếp.
Tiểu Nghiêu: [Độ Độ… cậu và Tôn Linh Nhiễm kia, có phải quan hệ không tốt như cậu ta nói không?]
Tiểu Nghiêu: [Mấy ngày trước Tuyền Nhi đã nói với mình là cảm thấy thái độ của cậu ta đối với cậu hơi lạ rồi]
Tiểu Nghiêu: [Lúc đó mình không để tâm, nhưng cái thế trận ngày hôm nay làm mình cũng thấy sợ luôn] Tiểu Nghiêu:
[Cảm giác nếu ‘siêu cấp đẹp trai’ mà không lên tiếng là cậu ta có thể động thủ đánh cậu luôn ấy]
Tiểu Nghiêu: [Nhưng mà hình như hai người họ không yêu nhau thật đâu, sau khi cậu đi cậu ấy cũng đi luôn]
Lâm Độ nhìn những dòng tin nhắn hiện lên liên tục trên thanh thông báo, không biết nên trả lời thế nào. Những gì Tôn Linh Nhiễm đã làm với cô, đâu chỉ đơn giản như thế.
Cô nghiêng đầu nhìn ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, gió đêm dường như cũng nhuốm màu neon, thổi lồng lộng vào bên sườn người, cô vẫn không biết phải nhắn lại sao cho phải. Tin nhắn của Tiểu Nghiêu vẫn chưa dừng lại.
Tiểu Nghiêu: [Nhưng mà Độ Độ này, cậu không sao chứ?]
Tiểu Nghiêu: [Mấy ngày nay hình như cảm thấy trạng thái của cậu không được ổn lắm]
Tiểu Nghiêu: [Có phải cậu gặp chuyện gì rồi không, hay là mình qua nhà cậu cùng làm bài tập nhé]
Tiểu Nghiêu: [Thầy Lâm chắc là không phiền nếu mình làm phiền muộn thế này đâu nhỉ?]
Tầm mắt Lâm Độ vừa hay dừng lại trên sơ đồ tuyến tàu điện ngầm trước mặt, không biết đã đi bao lâu rồi, từ đây về nhà cô cũng phải ngồi tàu điện ngầm qua mấy trạm.
Cô hít một hơi, thu lại ánh nhìn, đầu ngón tay nhấn lên bàn phím trên màn hình.
Mưa Ôn Đới: [Mình không sao đâu, đừng lo lắng]
Mưa Ôn Đới: [Nếu có chuyện gì mình sẽ nói với các cậu mà]
Cách đó không xa, đèn giao thông bên đường chuyển từ đỏ sang xanh, một làn sóng người lại chen vai thích cánh tràn tới, Lâm Độ cất điện thoại, theo dòng người hối hả bước xuống thang cuốn.
Cô chen chúc trong toa tàu chật kín hành khách của tuyến số 4, rõ ràng chỉ cần đổi sang tuyến số 10 ngồi một trạm đến phố Tô Châu là có thể về nhà rất nhanh, nhưng không hiểu sao cô lại theo dòng người xuống xe ở trạm trước đó.
Chẳng biết sao lại đi bộ đến dưới chân tòa nhà Lý Tưởng.
Trời đã tối hẳn, chìm dần vào một mảng đen kịt. Đèn đường hai bên mã lộ xa xôi như hai đường kẻ đứt quãng màu cam vàng, càng xa càng như áp sát rồi giao nhau, nơi chân trời xa nhất trong tầm mắt, những đám mây đen màu xanh mù mịt đang cuồn cuộn cuộn trào.
Không biết có phải lại sắp mưa không. Vết nước mưa trên mặt đất cơ bản đã khô hết, Lâm Độ ngồi xuống bậc thềm dưới chân tòa nhà. Thực ra cô mới chỉ đến đây tổng cộng ba lần, có lẽ vì mỗi lần đều để lại ký ức sâu sắc, nên dường như cô cảm thấy mình đã đến đây rất nhiều lần rồi.
Có điều hai lần trước đến vẫn là cuối hè, lần nào về cũng mang theo một người đầy nốt muỗi đốt, thoắt cái đã là mùa thu rồi. Nơi này giống như có ma lực, vừa ngồi xuống là đầu óc lại không nhịn được mà tua lại rất nhiều chuyện đã xảy ra gần đây. Chuyện cuối cùng chính là cuộc xung đột với Tôn Linh Nhiễm sáng nay.
Tôn Linh Nhiễm hình như còn quan tâm đến cậu ấy hơn cả những gì cô tưởng tượng. Vẻ mặt giận dữ của Tôn Linh Nhiễm sau khi cô nhìn cậu ấy một cái, đến giờ vẫn còn khắc sâu trong tâm trí cô.
Tầm này xung quanh thỉnh thoảng vẫn có người đi ngang qua, ném tới những ánh nhìn tùy ý. Lâm Độ ôm lấy đầu gối, vùi đầu vào đó thật lâu, đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, cô mới lấy hết can đảm định gửi cho cậu thêm một tin nhắn WeChat.
Mưa Ôn Đới: [Có thể gặp nhau một lát không? Lần cuối cùng thôi. Mình đợi cậu ở tòa nhà Lý Tưởng.]
Cả ngày không ăn gì, bụng đói đến mức người hơi lả đi, cô đi đến cửa hàng tiện lợi cách đó không xa mua một chiếc bánh mì, nép vào chỗ khuất gió mà gặm hết.
Lúc vứt túi rác vào thùng, điện thoại sáng lên, Tiểu Nghiêu lại gửi tin nhắn nói nghe Quan Tử Mặc bảo bọn Chu Gia Lương lại đi ăn đồ nướng rồi, không biết mấy giờ mới về được.
Còn cậu, vẫn giống như trước đây. Chẳng hề hồi âm.
Có lẽ ngay từ đầu cô đã không có cơ hội rồi. Cơ hội được đứng bên cạnh một con cưng của trời như thế, sao có thể rơi xuống đầu cô được chứ. Huống chi, cô lại là kẻ mang theo mưu đồ khác.
Thế nhưng có lẽ cái tính bướng bỉnh đã trỗi dậy, Lâm Độ ngồi trên bậc thềm lạnh lẽo như nước này, chính là rất không muốn rời đi. Cô mất một lúc lâu mới hiểu ra được, cảm giác này chính là không cam lòng.
Thời gian trôi qua dường như đặc biệt chậm. Từ sáu giờ mười lăm đến sáu giờ hai mươi mà cứ ngỡ như đi qua nửa thế kỷ. Nhưng dường như nó cũng trôi qua rất nhanh, cô mơ mơ màng màng gục đầu lên gối định ngủ thiếp đi, chỉ nhớ mang máng lần cuối cùng xem đồng hồ là 10 giờ 28 phút đêm. Đài phát thanh đêm khuya yêu thích của cô sẽ bắt đầu phát sóng sau hai phút nữa.
Trên đầu hơi đau một chút, kèm theo một tiếng động trầm đục. Lâm Độ lim dim đôi mắt ngẩng đầu lên, thấy bàn tay thuôn dài của chàng trai đang hơi khum lại, ngón trỏ hơi cong, lộ ra những đốt ngón tay rõ rệt như khung ô, rõ ràng, cậu đã dùng nó gõ vào đầu cô hai cái.
Cô chậm chạp ngước mắt lên, trong đêm tối mờ ảo, Lâm Độ có chút thẫn thờ, giọng nói mang theo chút âm mũi nũng nịu: “Cậu đến rồi à?”
Cô không hề biết rằng, trên người mình có vài phần ngây ngô không theo kịp thời đại, lúc nói chuyện ngơ ngác dụi dụi đôi mắt, trông rất động lòng người.
“Ừ.” Cô nghe thấy Chu Gia Lương đáp một tiếng. Trong đêm thu se lạnh, tiếng đáp ấy nương theo không khí lạnh truyền đến bên tai cô. Cảm giác sắp ngủ thiếp đi vừa rồi tức khắc tan biến sạch sành sanh.
Cậu thực sự đến rồi.
Đầu óc cô hơi bị đình trệ. Có chút quên mất mục đích hẹn cậu đến đây.
Trí não xoay chuyển hồi lâu, chợt nhớ ra điều gì đó, cô ngẩng đầu hỏi cậu: “Mọi người giải tán rồi à?”
Tống Tiểu Nghiêu nói sau khi từ nhà cậu về, bọn họ lại đi ăn đồ nướng tiếp.
Cậu vốn đã đủ cao rồi, khiến cô phải ngẩng đầu lên nhìn. Bây giờ cô ngồi trên bậc thềm, cậu đứng dưới hai bậc, cô càng phải ngửa cổ ra sau, gáy đau nhức vô cùng, nhưng vẫn không muốn cúi đầu xuống.
“Được một nửa.” Chu Gia Lương nói.
Chẳng có gì vui. Một lũ người gào thét như điên, cậu chạy về đây luôn.
“Đợi ở đây suốt à?” Lần này hiếm khi cậu lại chủ động hỏi cô trước.
Cậu cứ đứng như vậy, cúi đầu nhìn cô, dường như không có ý định ngồi xuống, là định nói đôi câu rồi đi sao?
Lâm Độ đưa tay xoa xoa cổ, gật đầu, nói: “Ừ.”
“Bao lâu rồi?”
“Không biết nữa.” Mười giờ hơn trừ đi sáu giờ hơn là bao nhiêu? Cô hơi lười vận động não để tính toán rõ ràng.
Chàng trai trước mặt đút tay vào túi quần, lấy ra một điếu thuốc lá điện tử, khựng lại một chút rồi lại cất vào.
Lâm Độ cuối cùng cũng cúi đầu xuống, nhìn cánh tay gân guốc hơi nổi xanh của cậu chống bên túi quần làm lộ ra vạt áo lỏng lẻo, những nếp gấp bị gió thổi qua từng đợt, như những gợn nước dập dềnh.
“Nếu tôi không đến thì sao.”
Câu hỏi này Lâm Độ chẳng cần suy nghĩ: “Không biết.”
Cậu cứ lòng vòng hỏi cô cái gì thế không biết. Cô có chút giận, cắn c*n m** d*** rồi lại ngẩng đầu lên, nói một cách thẳng thừng: “Cậu đối với tất cả những người con gái theo đuổi cậu đều như vậy sao?”
Chu Gia Lương nghẹn họng: “Tôi làm sao cơ?”
Vành mắt Lâm Độ đỏ đỏ, có chút oán trách, nhưng lời thốt ra lại mang giọng điệu rất hờn dỗi: “Ôm người ta rồi lại coi như không quen biết.”
“Thế chẳng phải là thằng đểu sao?”
Chu Gia Lương rút tay ra khỏi túi, cảm thấy khá oan ức.
Lâm Độ bất chấp tất cả: “Cậu chính là như thế đấy.”
Chẳng biết tại sao, cậu đến rồi cô lại thấy tủi thân. Có chút muốn khóc, cổ họng nghẹn lại, giọng nói cũng trở nên nhỏ và trầm hơn: “Sau này mình không làm phiền cậu nữa.”
Chàng trai trước mặt khẽ thở hắt ra một hơi, lùi lại phía sau một chút, cúi người xuống vẫn còn cao hơn cô một chút.
Cậu cũng mặc kệ luôn: “Cứ làm phiền đi.”
Có ý gì đây?
Lần này Lâm Độ đã có thể nhìn thẳng vào cậu, nhìn thẳng vào đôi mắt đen lánh đẹp đẽ như trẻ thơ giữa viền mắt mỏng manh kia.
Đêm rất tối, xung quanh cũng không có mấy ánh đèn, nhưng vì khoảng cách quá gần, cô có thể nhìn rõ đôi mắt đẹp, làn da trắng trẻo lạnh lẽo và chiếc cổ dài thanh tú của cậu. Lâm Độ đột nhiên nảy sinh một tia thôi thúc, cô đưa tay vòng qua cổ chàng trai rồi ôm lấy cậu.
Cằm tựa lên bờ vai gầy của cậu, giọng cô yếu ớt: “Vậy cậu đến tìm mình để làm gì?”
Không khí xung quanh tĩnh lặng trong một giây. Nhiệt độ cơ thể của chàng trai trẻ càng sát gần hơn, bàn tay thon dài của cậu áp lên lưng cô. Rõ ràng là đến để ôm cô, vậy mà cậu vẫn cứ phải nói: “Đến để cho cậu làm phiền đấy.”