Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ăn uống no say xong, cả nhóm bàn nhau chuyển địa điểm. Trần Gia Tụng bị ép uống mấy ly, lúc này đang tựa vào sofa nghỉ ngơi, một lúc lâu không nói gì.
Tô Dữu Nịnh xem giờ, thì thầm vào tai anh: “Sắp chín giờ rưỡi rồi, chưa về nhà hả? Mai em còn phải đi làm.”
Trong bóng tối, Trần Gia Tụng khẽ né: “Đừng nói sát tai anh.”
“Sao thế?”
“Ngứa.”
Trần Gia Tụng chống một tay bên hông cô, người thì không nhúc nhích, chỉ hơi nghiêng đầu đi.
“Ồ.” Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn nghe theo, cô bị Trần Gia Tụng dồn sát vào trong cùng của sofa, bên cạnh là cửa sổ, chẳng còn chỗ để né, đành chọc vào cánh tay anh: “Anh nhích qua bên kia chút đi…”
“Qua đâu.”
Dưới gầm bàn, Trần Gia Tụng chụp lấy cổ tay cô. Anh uống rượu nên cơ thể có chút nóng, lúc đầu ngón tay trượt vào lòng bàn tay cô, khiến lông tơ khắp người Tô Dữu Nịnh dựng đứng: “Anh làm gì vậy!”
Ánh mắt hoảng hốt lia quanh, may mà chỗ này ở góc khuất, không ai nhìn qua.
Tô Dữu Nịnh sợ đến đỏ mặt tim run, đôi mắt to tròn ngấn nước.
Chỉ nắm tay thôi mà, gan bé thế.
Trần Gia Tụng bật cười khẽ, những ngón tay dài buông lỏng. Tô Dữu Nịnh vừa định rút tay khỏi lòng bàn tay nóng rực của anh thì anh lại khẽ móc lấy ngón út của cô.
Đệm ngón tay ấm nóng lướt qua làn da mịn, Tô Dữu Nịnh lập tức cứng đờ, nửa người tê dại.
Khác hẳn dáng vẻ căng thẳng của cô, Trần Gia Tụng trông điềm nhiên như không, còn trêu: “Không làm gì cả, cho em cũng thấy ngứa một chút.”
“…”
Ai lại nhỏ nhen thế chứ.
Tô Dữu Nịnh tức giận véo một cái lên mu bàn tay anh, Trần Gia Tụng tựa vào sofa, nghiêng đầu cười thầm.
“Chơi gì đấy?” Trương Nhiễm hát hò một lúc, gào mệt mới đi tới, đứng đối diện bàn, đánh giá hai người dưới ánh đèn mờ mờ, thắc mắc: “Hai người nóng lắm à?”
“Hả?” Tô Dữu Nịnh ngồi ngay ngắn: “Không nóng mà.”
Trương Nhiễm: “Thế sao mặt cậu đỏ?”
Tô Dữu Nịnh: “…”
Trương Nhiễm: “Mặt A Tụng cũng đỏ.”
Tô Dữu Nịnh khựng lại, quay sang nhìn. Trần Gia Tụng ngồi nghiêng, nửa khuôn mặt ẩn trong bóng tối, nhìn không rõ, nhưng đúng là vành tai hơi ửng đỏ.
“Mắt kém thì đi chữa.” Giọng Trần Gia Tụng trầm khàn, anh khẽ ho một tiếng như để che giấu, mang theo chút không vui, “Không uống nữa, về nhà.”
Nghe hai chữ “về nhà”, Tô Dữu Nịnh vội cúi đầu thu dọn đồ đạc.
“Tôi cũng đi.” Trương Nhiễm vừa nói vừa vòng qua bàn dài, đi về phía Tô Dữu Nịnh, vẫy tay: “ Dữu Tử, qua đỡ tôi một chút.”
“Cậu sao thế?” Cô hỏi.
“Giả say.” Trương Nhiễm đáp, “Không thì bọn kia còn lôi tôi đi hiệp hai.”
“Ồ ồ.” Tô Dữu Nịnh đứng dậy, vừa mới dịch nửa bước đã bị Trần Gia Tụng nắm cổ tay kéo về chỗ cũ, “Nó nặng thế, em đỡ nổi à?”
Giọng Tô Dữu Nịnh nhỏ xíu: “Chỉ là giả say thôi mà…”
Có phải say thật đâu, làm cho có dáng thôi.
Trần Gia Tụng đứng lên, thân hình cao gầy vai rộng, chắn trước mặt Tô Dữu Nịnh như bức tường, kéo cánh tay Trương Nhiễm vắt lên cổ mình.
Anh quá cao, Trương Nhiễm loạng choạng, “Móa, cậu có thù với tôi à, kéo mém lìa tay rồi.”
Trần Gia Tụng ngoài cười nhưng trong không cười: “Uống say mà nhiều lời thế?”
Trương Nhiễm: “…”
Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn đi theo phía sau hai người. Sắp tới cửa, Lục Hành lảo đảo men say bước tới, chỉ vào ba người bọn họ, líu lưỡi nói: “Đừng… đừng đi mà, hiệp hai…”
Trần Gia Tụng không thèm để ý, tay trái đưa ra sau, đốt ngón tay thon dài cong lại, ngoắc ngoắc gọi Tô Dữu Nịnh.
Cô tiến tới: “Sao thế?”
Trần Gia Tụng đẩy Trương Nhiễm ra, thuận thế vòng tay ôm vai Tô Dữu Nịnh, cả người ngã lên người cô, đầu nặng nề tựa vào cổ cô: “Tôi cũng giả say.”
Tô Dữu Nịnh: “…”
Trương Nhiễm: “?”
Tô Dữu Nịnh bất đắc dĩ dìu Trần Gia Tụng ra khỏi phòng. Trương Nhiễm vừa đối phó với con ma men Lục Hành vừa chửi ầm vào lưng Trần Gia Tụng: “Vô sỉ! Tiểu nhân! Hại bạn!”
Trần Gia Tụng đưa tay đóng sầm cửa phòng lại.
Tiếng ồn ào bị ngăn cách, Tô Dữu Nịnh nói thầm: “Trương Nhiễm còn ở trong đó…”
“Quan tâm cậu ta làm gì, lớn từng này rồi, không tự về được à?” Trần Gia Tụng nói không chút áy náy, “Ồn muốn chết.”
“Ờ…” Tô Dữu Nịnh đẩy cổ tay đang vắt trên vai mình, “Họ không nhìn thấy nữa rồi, anh đừng giả nữa.”
“Anh giả gì.”
“Giả say.” Cô nhắc.
“Không giả.” Trần Gia Tụng nghiêm túc, “Anh say thật.”
“…” Ai mà tin, Tô Dữu Nịnh lại vùng vằng đẩy ra, chút sức đó trong mắt Trần Gia Tụng như đang chơi đùa, khóe môi anh cong lên, tay ôm gáy cô kéo vào trước ngực, cúi đầu nhìn gương mặt phồng má giận dỗi.
Đôi mắt ươn ướt mà sáng ngời, ánh đèn rơi trên hàng mi cong dày, in xuống chiếc bóng xinh đẹp.
Mới có chốc lát mà mặt cô lại đỏ rồi.
Trần Gia Tụng ngẩn ngơ nhìn mấy giây, quên cả động tác, bị Tô Dữu Nịnh dùng chút sức thoát ra.
Cô bước nhanh kéo giãn khoảng cách, bóng lưng như viết đầy hai chữ “không vui”.
Nếu sau gáy cô không đỏ ửng.
Trần Gia Tụng nhướng mày, tâm trạng rất tốt, sải bước đuổi kịp. Chẳng mấy chốc tới cửa, anh rút một tấm thẻ đưa lễ tân: “Tính vào tài khoản tôi, lát nữa phiền gọi xe giúp bọn họ.”
Cậu lễ tân quen anh, đáp ngay: “Anh yên tâm.”
…
Nhét tên “ma men” quấn người vào ghế phụ xong, Tô Dữu Nịnh mệt đến thở hổn hển.
“Chút nữa anh không được quậy, em phải lái xe. Anh mà còn làm loạn nữa là em thả anh giữa đường, mặc kệ luôn đấy.” Cô trèo lên xe, vừa cài dây an toàn vừa nghiêm túc nói.
Trần Gia Tụng lười biếng dựa vào ghế, học giọng cô đối phó: “1”
Tô Dữu Nịnh: “…”
Đúng là y như học sinh tiểu học!
Không còn sớm nữa, Tô Dữu Nịnh lười đôi co, cô chỉnh ghế rồi khởi động xe, trên đường đi Trần Gia Tụng rất yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng nhắc cô về tình hình đường sá.
Qua cầu, đi thẳng đường lớn Phổ Đông, chẳng bao lâu đã tới khu biệt thự anh ở, Tô Dữu Nịnh quen thuộc dừng xe, tháo dây an toàn, nhắc: “Đến rồi.”
Ghế phụ im re.
Cô nghi ngờ liếc sang, không biết từ lúc nào anh đã ngủ mất.
Hai tay khoanh trước ngực, mặt nghiêng về phía cửa sổ, mi mắt rủ xuống, khuôn mặt phóng túng, ngạo nghễ, đẹp trai thường ngày hiếm khi im lặng như vậy.
Chắc là giả vờ chứ gì, sao mà ngủ nhanh thế?
Không mấy tin anh, Tô Dữu Nịnh đưa tay định chọc chọc mặt anh, nhưng tới giữa chừng sực nhớ gì đó lại rụt tay về, dè dặt gọi: “A Tụng?”
Không đáp.
Suy nghĩ một chút, lại gọi: “… Cậu chủ?”
Vẫn không đáp.
Chắc tám chín phần là ngủ thật rồi, bình thường cô mà gọi như thế, nói gì anh cũng trả lời.
Tô Dữu Nịnh thở dài thật sâu, xuống xe vòng qua đầu xe, mở cửa ghế phụ, cô định đỡ anh xuống, nhưng nhìn thân hình cao ráo rắn chắc của anh lại thấy quá khó.
Cô làm sao vác nổi anh…
Tô Dữu Nịnh chọc chọc cánh tay anh, cố gắng dịu dàng nói: “Dậy nào, tới rồi.”
Chọc mấy cái mạnh hơn chút Trần Gia Tụng mới chậm rãi mở mắt, túm lấy bàn tay đang nghịch của cô: “Tới đâu.”
Cô đáp: “Nhà anh.”
“Ừ.”
Anh trông có vẻ không hài lòng lắm, mi mắt vừa nhấc đã khép lại, tới lúc bước chân xuống xe cũng lảo đảo.
Tô Dữu Nịnh theo phản xạ đưa tay đỡ, Trần Gia Tụng thuận thế tựa vào tay cô, cả người như không xương ngã về phía cô.
Tô Dữu Nịnh chống tay lên ngực anh, không cho anh ngã sang, lẩm bẩm bất mãn: “Đừng đè em, anh nặng lắm.”
“Trương Nhiễm không nặng?”
“Hả?”
“Em cho nó dựa.”
Tô Dữu Nịnh thật sự nghe không nổi: “Em cho cậu ấy dựa lúc nào?”
“Suýt thì.” Trần Gia Tụng ngang ngược, “Nếu không phải anh cản, có phải em đã đi đỡ nó rồi không? Đỡ nó chẳng phải là cho nó dựa à? Sao nó thì không nặng, đến lượt anh lại nặng?”
“…”
Tô Dữu Nịnh không muốn đôi co với ma men, mà cũng không đẩy nổi anh, đành nửa dìu nửa kéo lôi anh tới cửa biệt thự. Tóc mái ngắn lòa xòa của anh lướt qua vành tai cô, cọ đến ngứa tê, mấy lần cô muốn tung cước đá anh văng ra.
Khó nhọc lết tới cửa, Tô Dữu Nịnh th* d*c: “Ngẩng đầu.”
Khóa cửa thông minh có nhận diện khuôn mặt, tiếc là chủ nhà không phối hợp, cứ dúi mặt vào vai cô, nhất quyết không chịu ngẩng lên.
Tô Dữu Nịnh lại kéo tay anh, có lưu vân tay, cũng có thể mở.
Trần Gia Tụng né: “Kéo tay anh làm gì.”
“Ai kéo…” Da mặt Tô Dữu Nịnh đâu có dày như anh, nói không nên lời, chỉ còn biết quát: “Mau mở cửa!”
Trần Gia Tụng nói: “Dùng mật mã mở.”
Tô Dữu Nịnh từ chối: “Không.”
Anh truy hỏi: “Tại sao không.”
Cô bịa: “Em không biết mật mã.”
“Ồ, thật sự không biết?”
“…Quên rồi.”
“Vậy anh nói lại lần nữa.”
“…Không cần!” Tô Dữu Nịnh tức phồng má, cãi cũng cãi không lại, sức cũng không bằng, bị anh đè lên vai nửa ngày chân sắp nhũn rồi, giằng co nữa cũng vô ích, cô đành bấm mở bằng mật mã——
[230621]
“Bíp” một tiếng, khóa mở, cùng lúc đó có tiếng cười trầm khàn của Trần Gia Tụng vang lên.
Mặt Tô Dữu Nịnh nóng bừng. Cô buông tay khỏi chốt khóa muốn đi, “Em mặc kệ anh đấy.”
“Không được.” Trần Gia Tụng níu lấy cô, mở cửa đồng thời ôm cả người cô kéo vào trong: “Em mặc kệ là anh ngủ ngay trước cửa.”
“Anh có ngủ ngoài đường em cũng—”
Chưa nói dứt lời, cả người đã bị anh kéo vào. Trong nhà tối om, khiến người ta vô cớ thấy căng thẳng.
Trần Gia Tụng bật đèn, giọng dịu xuống: “Anh thật sự khó chịu, đau dạ dày.”
Vừa nói anh vừa đứng không vững, vai trùng xuống, thân hình thẳng tắp hiếm hoi hơi khom.
Tô Dữu Nịnh lập tức lo lắng: “Uống nhiều quá à, hay ăn trúng gì rồi?”
“Không biết.” Lông mày đẹp của anh nhíu chặt, trán dường như rịn mồ hôi: “Lâu lắm rồi không uống rượu.”
Anh nhìn rất đáng thương, không còn cãi nữa, Tô Dữu Nịnh bị dọa sợ, vội thay giày đỡ anh lên lầu: “Có cần em mua thuốc giải rượu không, hay nấu gì cho anh ăn nhé, không thì mình đi bệnh viện luôn đi…”
Trần Gia Tụng ngoan ngoãn đi theo cô, giọng cũng nhẹ đi: “Sao cũng được.”
Nghe lời thế, đừng bảo đau đến lú rồi nha?
Tô Dữu Nịnh hãi hùng khiếp vía dìu anh vào phòng ngủ, vừa ngồi lên mép giường, Trần Gia Tụng đã đổ người xuống, nghiêng đầu vùi mặt vào gối.
Mu bàn tay gân guốc, khớp xương rõ đẹp đặt lên vùng dạ dày, cơ bắp trên cánh tay kéo căng, đôi chân dài buông thõng tùy ý, rõ ràng là một khung cảnh vừa gợi cảm vừa mập mờ, thế mà vì sự lặng im của anh lại lộ ra chút yếu ớt.
Tô Dữu Nịnh lo lắng quỳ cạnh đầu giường, chỉ dám khẽ khàng chạm vai anh: “Anh sao rồi, khó chịu lắm hả?”
Từ trong gối mơ hồ vọng ra vài âm tiết.
Cô nghe không rõ, ghé sát hơn: “Anh nói gì?”
Anh lại lẩm bẩm một câu.
Vẫn không nghe được. Cô sốt ruột, đứng lên, đầu ngón tay vừa chạm vào xương quai xanh của anh thì bàn tay thon dài của Trần Gia Tụng đã chụp lấy tay cô.
Đầu ngón tay mát lạnh, sạch sẽ.
Tô Dữu Nịnh khựng lại, đúng lúc nhìn thấy anh nhấc mặt khỏi gối, bốn mắt chạm nhau, cô thấy rõ ý cười nơi đáy mắt anh.
“Anh…”
Giả vờ à?
Cô bị chọc tức, mắng: “Đồ lừa ——”
Chưa kịp mắng hết, trời đất đã đảo lộn, đến khi ý thức kịp quay về, cả người Tô Dữu Nịnh đã bị anh giữ eo đè xuống dưới.
Lưng chìm vào nệm mềm, chân bị khóa chặt, trước mắt là khuôn mặt đẹp trai đến vô lý, ngay cả độ cong hàng mi rủ xuống cũng đẹp.
“Anh anh anh…” Cô hoảng đến líu lưỡi, nghiêm mặt chất vấn: “Anh muốn làm gì?”
Trần Gia Tụng thản nhiên nói: “Em chưa trả lời.”
Lại nói thứ cô nghe không hiểu, Tô Dữu Nịnh mờ mịt: “Trả lời gì?”
Anh nhìn cô chằm chằm, ánh trăng rót vào phòng, là hỏi lần thứ hai trong ngày —
“Nhớ anh chưa?”