Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước

Chương 1: Chỉ mình anh có bạn gái chắc?

Trước Tiếp

[Cậu chủ: Mấy giờ tan làm.]

Tô Dữu Nịnh gửi email xong, cúi đầu xuống đúng lúc màn hình điện thoại sáng lên.

Cô di chuột đến góc phải dưới màn hình máy tính, mở WeChat, trên đó hiện 10 tin nhắn chưa đọc, người ghim đầu danh bạ chiếm tận 9 tin.

[Cậu chủ: Anh về Thượng Hải rồi.]

[Cậu chủ: Thời tiết tệ quá.]

[Cậu chủ: Em đâu rồi.]

[Cậu chủ: ?]

[Cậu chủ: Bật “Không làm phiền” với anh rồi à?]

[Cậu chủ: 🤨]

[Cậu chủ: Được.]

[Cậu chủ: ?]

[Cậu chủ: Mấy giờ tan làm.]

Tô Dữu Nịnh nhìn thời gian gửi tới, tin nhắn đầu lúc 17:03, tin thứ chín lúc 17:05, cô mới không trả lời 2 phút mà thôi…

Khung chat hiển thị “đang nhập…”, sắp hiện tin thứ mười, Tô Dữu Nịnh vội đáp: [Nửa tiếng nữa, có chuyện gì à?]

[Cậu chủ: Đợi em dưới lầu.]

Tô Dữu Nịnh khựng lại, nhìn xuống từ tầng 14 của tòa văn phòng, vị trí làm việc của cô gần cửa sổ, nhìn ra mặt đường, bên phải phía trước có một dãy xe đỗ bên lề, cô liếc một cái là thấy chiếc của Trần Gia Tụng.

Chiếc Bronco Raptor đã độ, to hơn hẳn mấy xe trước sau một vòng, phô trương hống hách giống hệt chủ nhân của nó.

[Hữu Hữu may mắn: Anh chạy tới con phố phía trước đợi đi.]

[Cậu chủ: Tại sao.]

[Cậu chủ: Anh không thể gặp người khác à?]

Tô Dữu Nịnh rất muốn gõ chữ “đúng”, nhưng lại không dám. Cô lưỡng lự vài giây vẫn chưa nghĩ ra lý do thì tin nhắn tiếp theo của Trần Gia Tụng đã tới.

[Cậu chủ: Năm rưỡi xuống.]

[Cậu chủ: Hoặc anh lên.]

Tô Dữu Nịnh lười để ý đến anh, thoát khỏi khung chat thì thấy một tin nhắn chưa đọc khác.

[Trương Nhiễm: test]

Không đầu không đuôi, Tô Dữu Nịnh gửi một dấu chấm hỏi.

Trương Nhiễm trả lời rất nhanh: [Tôi thật sự chịu hết nổi rồi.] Rồi gửi kèm một ảnh chụp màn hình.

Tô Dữu Nịnh mở ra xem, là lịch sử chat giữa Trương Nhiễm và Trần Gia Tụng vài phút trước.

[Trần Gia Tụng: Có đó không?]

[Trương Nhiễm: Nói.]

[Trần Gia Tụng: Nhắn cho Tô Dữu Nịnh một tin.]

[Trương Nhiễm: Cậu ấy chặn cậu rồi à?]

[Trần Gia Tụng: ?]

[Trương Nhiễm: Đã nhắn.]

Một phút sau.

[Trần Gia Tụng: Trả lời cậu chưa.]

[Trương Nhiễm: Chưa.]

[Trần Gia Tụng: Ờ.]

[Trần Gia Tụng: Chặn cậu rồi à?]

[Trương Nhiễm: ?]

[Trần Gia Tụng: Trả lời tôi rồi.]

Đóng ảnh lại, Trương Nhiễm lười gõ chữ, gửi thẳng một đoạn voice dài.

Tô Dữu Nịnh còn ở văn phòng nên không tiện mở nghe, đành chuyển giọng nói thành văn bản.

Trương Nhiễm: “Không phải tôi nói chứ, năm nay cậu ta rốt cuộc bao nhiêu tuổi rồi, lớn đầu rồi mà có trưởng thành tí nào không. Biết thì là cậu không trả lời tin nhắn hai phút, không biết còn tưởng cậu bơ cậu ta hai năm đấy. Không rời được à? Cứ như thú cưng.”

Tô Dữu Nịnh không nhịn được cười.

Trần Gia Tụng và Trương Nhiễm đều là bạn thân từ nhỏ của cô, ba người đã quen biết vài chục năm, sau khi lên đại học mới xa cách một thời gian ngắn. Trương Nhiễm vẫn luôn ở tại Thượng Hải, cô và Trần Gia Tụng đến phía Bắc, mùa hè năm ngoái tốt nghiệp trở về, mấy người nhanh chóng lại tụ họp.

[Trương Nhiễm: May là cậu trả lời tin của cậu ta trước, không thì tối nay đi ăn người nào đó lại bày cái mặt khó ở ra cho xem.]

Tô Dữu Nịnh gõ: [Đi ăn?]

[Trương Nhiễm: Ừ, cậu ta nói có chuyện cần ăn mừng.]

Tô Dữu Nịnh nghĩ nghĩ, chẳng lẽ là thi đấu đoạt giải? Nhưng giải rally* chẳng phải đã qua hơn nửa tháng rồi sao…

Giải Rally
Nghĩ không ra, cô đành gõ tiếp: [Ăn mừng gì thế?]

[Trương Nhiễm: Ai biết đâu.]

[Trương Nhiễm: Tôi còn lật cả lịch xem rồi.]

[Trương Nhiễm: Cũng chẳng thấy có gì đáng ăn mừng cả.]

Trương Nhiễm gửi một ảnh chụp lịch, hôm nay hiển thị ngày 21/06/2027, chỗ khoanh tròn bên dưới có hai chữ nhỏ: Hạ chí.

Tô Dữu Nịnh chẳng hiểu gì, còn chưa kịp nói thì WeChat lại bật ra tin nhắn của Trần Gia Tụng——

Một dấu hỏi tràn đầy bất mãn.

Tô Dữu Nịnh trả lời đối phó: [1]

[Cậu chủ: ?]

Tô Dữu Nịnh vội trích lại tin nhắn một phút trước của anh “Năm rưỡi xuống”, rồi trả lời: [Biết rồi ^^]

Lúc này mới yên tĩnh.

Tô Dữu Nịnh lại chuyên tâm làm việc một lúc. Cô học ngành ngôn ngữ văn học, đồng thời lấy song bằng Hán ngữ và Anh ngữ, tốt nghiệp xong về Thượng Hải vào làm ở một nhà xuất bản, hiện chủ yếu phụ trách mảng xuất bản văn học nước ngoài.

Chẳng mấy chốc ngoài trời đổ mưa. Tô Dữu Nịnh lấy ô trong ngăn kéo, đúng giờ tan làm.

Cô bắt kịp chuyến thang máy đầu tiên, người không nhiều, nhìn quanh không thấy đồng nghiệp quen nào, lúc này cô mới yên tâm.

Ra khỏi tòa nhà băng qua đường, mưa lớn hơn tưởng tượng. Cô che ô cúi đầu đi về phía xe của Trần Gia Tụng, lúc gần đến trước cửa ghế phụ thì một bóng dáng cao gầy vòng qua đầu xe đi tới.

Trong tầm mắt chỉ chứa được một đôi chân dài thon, Tô Dữu Nịnh nhấc ô lên mới nhìn rõ người đến.

Thân hình cao ngất, kết hợp với gương mặt lạnh lùng sắc bén, mí mắt mỏng hơi cụp, chân mày đuôi mắt tuấn tú phóng khoáng đến mức khiến người ta chẳng thể rời mắt.

Nhịn xuống xúc động muốn nuốt nước miếng, Tô Dữu Nịnh che ô tới trước mặt anh, nhỏ giọng hỏi: “Sao anh lại xuống xe thế.”

Trần Gia Tụng mở cửa xe, vừa đón lấy ô của cô vừa cúi người, một tay vòng sau chân, bàn tay thon rộng áp lên mặt ngoài đùi cô, hơi dùng lực bế bổng cả người cô lên.

Hai chân bỗng chốc lơ lửng, Tô Dữu Nịnh tròn xoe mắt, theo bản năng chống tay lên vai anh.

Trong khoảnh khắc còn đang ngẩn ngơ cô đã bị anh nhét vào trong xe, cô ngây ra nhìn anh đóng cửa, vòng qua đầu xe trở lại ghế lái.

Cửa xe đóng lại, Trần Gia Tụng quăng chiếc ô gập ra ghế sau, bắt đầu cởi áo khoác mô-tô xanh trắng.

Làn da lộ ra ngoài g*** h** ch*n dường như vẫn vương chút mát lạnh từ lòng bàn tay anh, Tô Dữu Nịnh suy nghĩ mấy giây, yếu ớt nói: “Em đâu phải không lên được đâu…”

Mặc dù chiếc xe việt dã bánh to đã độ lại nâng gầm thêm vài phân, nhưng cô cũng không thấp đến mức như con nít mà trèo lên không nổi.

Tô Dữu Nịnh lầm bầm phàn nàn, Trần Gia Tụng liếc nhìn đôi chân trắng mịn thẳng tắp của cô, hạ giọng: “Nhiệt độ thấp thế này, mặc quần short không lạnh à?”

Anh trai ơi, nói chuyện cho có lý chút đi.

Hôm nay Thượng Hải nhiệt độ cao nhất là 37 độ đó!

Tô Dữu Nịnh không phục: “Lạnh chỗ nào?”

Trần Gia Tụng hạ điều hòa trong xe hai độ, dừng nửa giây, lại hạ thêm hai độ.

Tô Dữu Nịnh: “…”

Gió lạnh mười sáu độ phả tới, cô tức mà chẳng dám nói.

Trần Gia Tụng hỏi: “Lạnh không.”

Cô uất ức đáp: “Lạnh…”

Anh hài lòng hừ một tiếng, vừa chỉnh cao nhiệt độ vừa đưa áo khoác phủ lên đùi cô, hung hăng lại không nói đạo lý: “Đắp vào.”

Áo khoác dính chút mưa nhưng vẫn sạch sẽ, Tô Dữu Nịnh ngửi thấy mùi bạc hà chanh dễ chịu, không kìm được sờ lên phù hiệu đám mây xanh trên đồ đua: “Sao hôm nay anh còn mặc áo khoác vậy?”

Cuối tháng Sáu trời nóng thế, chẳng lẽ bị ốm nên mới mặc nhiều.

Trong lúc cô còn nghĩ ngợi, Trần Gia Tụng chậm rãi nói: “Không phải em muốn xem à.”

Cô nghiêng đầu qua, chạm vào ánh mắt thẳng thắn của anh, giờ phút này vẫn còn tâm trí nghĩ, mắt hai mí của anh đẹp thật, hàng mi dày rũ xuống khiến những đường nét vốn sắc lạnh dịu dàng hơn.

Có lẽ anh sẽ chẳng thay đổi nhiều nữa, dẫu tuổi có lớn hơn nhưng vẫn tràn đầy vẻ thiếu niên.

Trần Gia Tụng nhìn thấu ánh mắt cô, kiêu ngạo nhướng mày.

Hừ, đẹp trai thì sao, tính vẫn xấu như cũ.

Tô Dữu Nịnh thu mắt về, lẩm bẩm: “Em muốn lúc nào…”

Nói nửa chừng, cô chợt nhớ lại nửa tháng trước, ngày anh vô địch giải rally Hoàn Tháp, Tô Dữu Nịnh chụp màn hình lúc anh tháo mũ trên livestream, lúc gửi cho anh không nhịn được khen: [Đồng phục mới của đội đẹp ghê.]

Chừng hơn một tiếng sau, anh bận xong mới nhắn lại: [Nói cho rõ, người đẹp hay đồng phục đẹp.]

Bình thường Tô Dữu Nịnh nhất định sẽ cãi bướng bảo “đồng phục đẹp”. Nhưng hôm đó anh đoạt quán quân, tâm trạng cô cũng tốt, bèn nghe theo lòng mình: [Đều đẹp.]

Trần Gia Tụng nói: [Không có lựa chọn đó.]

Phiền muốn chết, cứ phải hỏi tới cùng, Tô Dữu Nịnh đành trả lời bừa: [Video nhìn không rõ, lướt qua thì thấy cái nào cũng đẹp.]

Một lúc lâu sau Trần Gia Tụng mới nhắn: [Về Thượng Hải rồi nhìn kỹ lại lần nữa.]

Bây giờ…

Tô Dữu Nịnh nhìn chiếc áo phủ trên đùi, lại nhớ tới gương mặt gần sát lúc cô che ô cho anh khi nãy, thầm nghĩ, được rồi, đúng là người đẹp hơn…

Nhưng bảo cô nói thẳng với anh á, đừng hòng.

Cô cúi đầu không nói lời nào, Trần Gia Tụng nhìn lướt qua vành tai phiếm hồng của cô, cong môi cười.

Một tràng cười sảng khoái, trong trẻo.

Tô Dữu Nịnh không nhịn được quay sang hỏi: “Anh cười gì vậy?”

“Vui thì cười thôi, không được à.”

Anh chống một tay lên cửa sổ, một tay lười biếng đặt trên vô lăng, dưới chiếc áo thun đen đơn giản, đường nét cơ bắp trên cánh tay hiện rõ, gân xanh nổi lên, da lại trắng.

Chẳng lẽ dạo này tập luyện nặng lắm sao, vóc dáng hình như còn đẹp hơn…

Mặc dù thoạt nhìn thì vẫn cao gầy, nhưng cởi áo khoác ra lại rất có thứ để xem, nhất là mặc đồ đen trông khá gợi cảm…

Trần Gia Tụng chống cằm, hờ hững liếc sang: “Nhìn chưa đã à?”

Hai má trắng nõn của Tô Dữu Nịnh ửng hồng, lườm anh: “Đi mau đi!”

Đợi hai người lề mề tới chỗ tụ họp thì đã gần hai tiếng trôi qua.

Tô Dữu Nịnh đi sau Trần Gia Tụng băng qua một vườn hoa rộng, lúc đi ngang qua mấy bàn cạnh tường hoa, các cô gái đang chụp ảnh check-in thấy anh đều không nhịn được quay điện thoại lén chụp.

Tô Dữu Nịnh rất biết điều đi chậm lại, cúi đầu né ống kính, kéo giãn khoảng cách với Trần Gia Tụng.

Không xa có một cô gái xinh đỏ mặt đi tới, Tô Dữu Nịnh nhận ra, định lách sang bên cạnh trốn.

Trần Gia Tụng phát hiện động tác nhỏ của cô, vươn cánh tay dài kéo cô lại: “Em trốn cái gì.”

Thân hình thon dài gần 1m88 áp xuống, trước mắt Tô Dữu Nịnh thoáng tối sầm, cô giãy giụa đấm vào cánh tay rắn chắc của anh: “Á, anh nặng quá, buông ra…”

Như mèo con gãi ngứa, Trần Gia Tụng nhếch môi, nửa ôm nửa khóa cô vào ngực dẫn đi thẳng, chẳng thèm liếc sang bên cạnh.

Hai người vừa đùa vừa tới phòng riêng cuối dãy. Đẩy cửa vào, cả nhóm bên trong đã chơi đến quên trời đất, uống rượu, lắc xí ngầu, hát hò, hoàn toàn không nhận ra hai người họ đến muộn.

Trần Gia Tụng kéo Tô Dữu Nịnh đến chỗ ngồi cạnh cửa sổ, trên bàn bày đầy món đã gọi sẵn.

Đèn trong phòng mờ mờ, Tô Dữu Nịnh nhìn vài giây rồi chỉ chiếc bánh Basque vị thanh mai và nho gần nhất, rồi chỉ taco tôm lớn ở xa, cuối cùng ánh mắt dừng ở khoai tây chiên phô mai nấm truffle đen, ghé sát tai anh thì thầm: “Chừng đó là được.”

Nói xong cô ngoan ngoãn ngồi thẳng, ánh mắt mong chờ nhìn anh.

Trần Gia Tụng gom hết mấy món cô nhìn trúng kéo về trước mặt cô, lại rót cho cô một ly trà trái cây vị bưởi, ngón tay thon đẩy tới, ra lệnh: “Ăn.”

Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn cầm nĩa, cả buổi chiều bận rộn nên giờ đói meo, nhìn món nào cũng thấy ngon.

Cúi đầu ăn một hồi, hai má phồng lên.

Bên kia nhóm người chơi xong một ván, nhìn thấy hai người họ, một người lảo đảo bước lại.

Trương Nhiễm ngồi xuống đối diện, oán than như mang mối thù to: “Hai người còn biết đường tới à?”

Tô Dữu Nịnh ngơ ngác ngẩng đầu.

Hiếm khi thấy cô ăn nhiều như vậy, Trần Gia Tụng hỏi: “Ngon không?” Giọng nói trầm thấp lạnh nhạt, vô cùng êm tai giữa không khí ồn ào.

Tô Dữu Nịnh nhìn anh, gật đầu nói: “Ngon lắm.”

Trần Gia Tụng trầm ngâm ừ một tiếng.

Trương Nhiễm hỏi: “Này, hai người có nghe tôi nói không đấy?”

Còn chưa kịp trả lời, đã có thêm vài người ngồi xuống bên cạnh, tất cả đều là tay đua cùng đội với Trần Gia Tụng.

Một người nâng ly rượu đưa tới trước mặt Trương Nhiễm, cười nói: “Anh Nhiễm thua rồi còn tính chuồn à, còn thiếu một ly, không được lật kèo nha.”

Trương Nhiễm uống rượu vào là đỏ mặt ngay, lúc này đã ngà ngà: “Tha cho tôi đi, tôi thật sự uống không nổi nữa, lát nữa bạn gái tôi mà biết là giận đó.”

“Khoe khoang chứ gì, chỉ mình anh có bạn gái chắc?”

Trương Nhiễm gật gù: “Công nhận luôn, đúng là chỉ mình tôi.”

“Vãi…”

Cả đám vừa cười vừa ồn ào hò hét.

Lằng nhằng một hồi, Trần Gia Tụng với lấy ly rượu, uể oải nói: “Được rồi, để tôi uống thay.”

Trương Nhiễm cảm động được 0.1 giây: “Em trai tốt, không uổng công bình thường anh thương cậu.”

“Cút.”

Trần Gia Tụng ngửa đầu định uống, người đến “đòi nợ” chặn lại, dù gì cũng là đồng đội tốt, Lục Hành sợ anh thù dai: “Không phải cậu lái xe tới à, uống được không?”

Trần Gia Tụng thản nhiên nói: “Được.” Rồi bổ sung: “Xe tôi có người lái.”

Lục Hành hỏi: “Ai?”

Vừa dứt lời, một cái đầu nhỏ chầm chậm thò ra từ sau bờ vai rộng của Trần Gia Tụng, giọng yếu ớt: “Em…”

Trong tầm mắt là gương mặt trắng trẻo sạch sẽ, xinh xắn, đôi mắt to tròn, vừa ngoan ngoãn vừa thuần khiết.

Lục Hành sững người hai giây: “Em gái Nịnh…” ngập ngừng một chút rồi quay sang trách Trần Gia Tụng: “Cậu ở đây uống rượu, bắt cô gái người ta lái xe cho cậu, có quá đáng không đấy? Với lại xe của cậu con gái lái nổi à?”

“Con gái thì sao.” Trần Gia Tụng nói, “Cô ấy học rất nhanh.”

Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn gật đầu: “Em lái được mà…”

Dáng vẻ trả lời nghiêm túc đáng yêu quá, Lục Hành nhịn không được muốn lách qua người bên cạnh để nói chuyện đôi câu: “Em gái Nịnh à…”

Trần Gia Tụng ngả lưng ra sau, chắn trọn Tô Dữu Nịnh sau lưng mình, hỏi: “Cậu với cô ấy quen thân lắm à.”

“Hả? Cũng thân chứ, chẳng phải đã ăn với nhau mấy lần rồi sao?”

“Hai lần, nói với nhau không quá mười chữ.”

Lục Hành không hiểu: “Rồi sao?”

Trần Gia Tụng ngửa cổ uống cạn ly, yết hầu khẽ lăn, kết luận: “Hai người không thân.”

Lục Hành: “?”

Trần Gia Tụng hạ mí mắt, giọng lạnh nhạt: “Gọi cô ấy là Tô Dữu Nịnh.”

—————————-

Chú thích:

Tên nữ chính là Tô Dữu Nịnh (苏柚柠/SuYouNing), chữ Dữu trong tên còn có nghĩa là trái bưởi, và có phát âm giống chữ Hữu (有/you)

Trước Tiếp