Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước

Chương 12: Ngủ ở chỗ em một đêm.

Trước Tiếp

30 giây.

20 giây.

10…

Nhìn đèn đỏ sắp hết, Tô Dữu Nịnh vội gõ trong khung chat: [Mời anh ăn bingsu được không?]

[Hữu Hữu may mắn: / mong đợi / mong đợi]

Lại ngẩng đầu, đèn xanh sáng lên, Trần Gia Tụng đã bước về phía cô.

Tô Dữu Nịnh đón anh: “Anh muốn thêm xoài hay vải?”

Trần Gia Tụng nắm cổ tay cô, xác nhận đường xá an toàn rồi dắt cô đi về phía chỗ đỗ xe bên đường.

“Cả hai.” Anh nói.

“Ồ ồ.”

Tô Dữu Nịnh thở phào, ngoan ngoãn theo sau.

Trần Gia Tụng lại lái chiếc việt dã bánh to kia, mở cửa ghế phụ, chưa kịp để cô phản ứng, anh đã thành thục bế cô lên, đặt nghiêng vào ghế, một tay chống cạnh đùi cô.

Tô Dữu Nịnh còn chưa kịp xoay người, đôi chân đã bị anh “khóa” lại, bất ngờ đối diện ánh mắt anh ở khoảng cách gần, tim cô đập rất nhanh: “Sao thế?”

Bàn tay còn lại của Trần Gia Tụng ấn lên lưng ghế, những ngón tay dài khẽ gõ hai cái rồi mới chậm rãi nói: “Anh đợi em ba tiếng.”

Giọng nói rất thấp, Tô Dữu Nịnh nuốt nước bọt.

“Giữa trời nóng nực, ba tiếng, em biết anh đáng thương thế nào không.”

Cô nhỏ giọng hỏi: “Trên xe không bật điều hòa à…”

“Đấy là trọng điểm hả?”

“Không, không.”

Trần Gia Tụng như bức tường chắn trước mặt, đùi chạm đầu gối cô, dáng người bao trọn lấy cô, ở tư thế mang cảm giác áp bách ấy, Tô Dữu Nịnh chầm chậm cúi đầu.

Mới cúi được nửa thì cằm đã bị nâng lên.

“Trốn gì.” Anh hỏi.

Cô nói: “Em sai rồi.”

Mặt bị anh giữ, cô đành tiếp tục giải thích: “Em đâu biết anh sẽ tới, nếu biết thì chắc chắn em tan làm sớm rồi.”

Anh nói: “Anh nhắn tin cho em rồi.” Ngừng một nhịp lại bổ sung, “Bảy tiếng, em không trả lời được một tin.”

“…”

Tô Dữu Nịnh chột dạ cọ cọ ngón tay vào tay anh, lặp lại: “Em sai rồi…”

Từ đầu ngón tay truyền đến cảm giác mịn màng, khô ráo, mềm mại.

Trần Gia Tụng dừng lại, nghĩ bụng trời nóng thế mà sao cô chẳng ra tí mồ hôi nào, da vẫn mềm mịn như vậy, anh đang định sờ thêm cái nữa, tầm mắt chợt rơi xuống, đúng lúc bắt gặp đôi mắt sáng của cô đang nhìn mình chăm chú.

“Nhìn gì.”

“Anh…”

“Anh làm sao.”

“Hôm nay anh đặc biệt đẹp trai.”

“…”

Vài giây sau.

Cậu chủ chậm rãi nói: “Ồ.”

Vành tai ửng đỏ.

Hiệu quả không tệ, Tô Dữu Nịnh tiếp tục tiến lên: “Không chỉ đẹp trai mà còn cao nữa, ngoài anh ra em chưa gặp ai ngoài đời cao được 1m88 cả.”

“1m88,32.” Anh chỉnh lại.

“…” Tô Dữu Nịnh nghẹn lời, nhưng vẫn phối hợp nói tiếp, “Ồ ồ ồ, ghê thật.”

Thấy sắc mặt anh khá hơn nhiều, cô chọt chọt cánh tay anh hỏi: “Mình đi nhé? Trễ nữa là bingsu hết mất.”

Trần Gia Tụng gật đầu bảo được, rút tay về đồng thời vòng lấy đôi chân thon của cô, xoay ra trước ghế, xác nhận khoảng cách an toàn giữa cô với cửa xe rồi lùi lại, hất tay một cái, cửa xe đóng “cạch”.

Ánh mắt Tô Dữu Nịnh dõi theo anh vòng qua đầu xe.

Gió đêm lùa qua mái tóc trước trán anh, khi lộ ra đôi mắt xinh đẹp, cô lén nghĩ, tuy là cô đang dỗ anh thật, nhưng những gì cô nói đều là lời thật lòng.

Trần Gia Tụng thật sự rất đẹp trai, dù cô đã quá quen thuộc với anh nhưng trong đầu vẫn hiện lên ý nghĩ ấy không biết bao nhiêu lần.

Cài dây an toàn xong, trước khi nổ máy, cậu chủ cất giọng kênh kiệu.

“Ít ngọt, ít đá, xoài phải xắt nhỏ, vải để nguyên trái, ít dừa, gạo mà cứng quá là anh không ăn.”

“…”

“Nhớ chưa?” Kẻ kén ăn hỏi.

Tô Dữu Nịnh cạn lời hai giây, ngoan ngoãn đáp: “Nhớ rồi.”

Nếu bớt chua ngoa và kén ăn chút thì chắc còn đẹp trai hơn nữa, cô nghĩ thế, mà khóe môi đã vô thức cong lên.

Chẳng mấy chốc đã tới cổng khu chung cư, trước khi xuống xe, Tô Dữu Nịnh đưa cho anh một phần bingsu.

“Về nhớ ăn ngay nhé.” Cô dặn.

Trần Gia Tụng không nhận, cụp mắt nhìn cô: “Đuổi anh à?”

Cô nào dám, vội giải thích: “Muộn lắm rồi, em sợ ảnh hưởng anh nghỉ ngơi.”

Anh nói: “Tới nhà em đi, ăn xong bingsu là anh đi ngay.”

Tô Dữu Nịnh còn đang do dự.

Anh lại bổ sung: “Đừng nghĩ nhiều, anh chỉ muốn đi thăm chè trôi nước thôi.”

“…” Im lặng hai giây, cô nói nhỏ: “Là Mochi…”

“Ờ.” Cậu chủ chẳng mấy để tâm, rất thản nhiên: “ Chè trôi nước với Mochi cũng không khác mấy.”

Thấy anh không có ý lùi bước, Tô Dữu Nịnh nghĩ ngợi rồi rốt cuộc cũng gật đầu.

Chỉ ăn một bát bingsu thôi mà, chắc nhanh thôi.

Khi xuống xe, Trần Gia Tụng mở cửa ghế sau lấy một túi giấy. Tô Dữu Nịnh hỏi đó là gì, anh bảo quà tặng cho Mochi.

“…” Khó mà tưởng tượng nổi, từ bao giờ quan hệ của bọn họ tốt vậy?

Tô Dữu Nịnh còn đang thắc mắc, đi sóng vai với anh vào khu nhà.

Sắp tới cửa đơn nguyên thì trời chẳng báo trước cuộn một tiếng sấm, Tô Dữu Nịnh giật mình, ngẩng đầu lên thì mưa đã trút xối xả, quãng đường chưa đầy một phút, về đến nhà thì cô và Trần Gia Tụng đã ướt như chuột lột.

Vào cửa, Trần Gia Tụng đặt túi và bingsu xuống đất, kéo cổ áo, cau mày dùng một tay cởi áo thun ra.

Tô Dữu Nịnh đổi giày xong, vừa ngẩng lên đã thấy ngón tay thon dài của người bên cạnh đặt lên khóa quần.

“Anh–anh–anh…” Cô trợn tròn mắt lùi lại: “Anh làm gì mà c** đ* vậy!”

“Ướt rồi.” Trần Gia Tụng nói, “Dính khó chịu.”

“Thì… thì anh… cũng không thể cởi ngay ở cửa chứ.” Tô Dữu Nịnh hoảng đến lắp bắp, dựa vào tường, mặt đỏ bừng.

Trần Gia Tụng liếc cô một cái, ánh mắt dời xuống rồi lảng đi, cuối cùng vẫn nhịn không cởi tiếp nữa.

“Ờ.” Không biết vì sao mặt anh cũng đỏ theo, vừa cúi đầu đổi giày vừa nói: “Em vào tắm trước đi.”

Tô Dữu Nịnh hoàn hồn: “Thế còn anh?”

“Đợi em tắm xong.” Anh nói, lại cười không đứng đắn: “Cũng không thể tắm chung.”

Tô Dữu Nịnh nghe vậy liền quay lưng bỏ đi, nhỏ giọng lầm bầm “đồ lưu manh”, nhưng vẫn lọt vào tai Trần Gia Tụng.

Anh nhướng mày, xách đồ dưới đất lên, theo sau cô đi vào phòng khách.

Tô Dữu Nịnh tức giận, không thèm ngoái đầu, chui thẳng vào phòng ngủ, lúc đóng cửa còn cố ý khóa lại.

Trần Gia Tụng cho hai phần bingsu vào tủ lạnh, lúc đóng cửa tủ vẫn không nhịn được khẽ cười.

Chọc chút là đỏ mặt tới tận gáy.

Nhàn rỗi chẳng có việc gì, Trần Gia Tụng ung dung tựa vào tủ lạnh, vừa cười vừa nhớ lại đường cong cơ thể đẹp mắt mà ban nãy anh vô tình nhìn được.

Bình thường cô kín đáo lắm, nhưng thật ra cái gì cần có đều có, thậm chí anh còn thấy lờ mờ viền ren đen đầy đặn.

Nghĩ thêm nữa…

Trần Gia Tụng giật mình hoàn hồn, thầm chửi mình một tiếng, đứng thẳng dậy rồi rẽ vào bếp tìm nước uống.

Uống liền mấy ngụm cũng không dịu đi, anh chống một tay lên mặt đá lạnh, bực bội vuốt tóc mái ra sau.

Cúi mặt xuống, lại không đúng lúc mà nhớ về buổi tối hai ngày trước.

Hai người ngủ chung một giường, ban đầu là một trái một phải, ở giữa còn chừa cả khoảng trống lớn, ai ngờ nửa đêm cô gặp ác mộng, bất an chui vào lòng anh.

Anh khựng lại một thoáng, nhưng rất nhanh liền “thừa nước đục thả câu”, ôm cô cả đêm với chút tâm tư không đứng đắn.

Gầy, eo rất nhỏ, chắc anh dùng một bàn tay là nắm được bảy tám phần.

Dù trước giờ anh ôm cô rất nhiều lần, nhưng đây là lần đầu chỉ cách một chiếc áo thun mỏng, vào một đêm yên tĩnh như thế, trong một khung cảnh rung động như thế, ôm lấy cô.

Cô rất ấm, cũng rất mềm…

Cô dán vào ngực anh, đến thở sâu anh cũng không dám, sợ làm cô tỉnh, cứ giữ nguyên một tư thế, tay tê rần cũng không dám nhúc nhích.

Mãi đến gần sáng anh mới đứng dậy rời đi.

Mặc dù cả đêm gần như không ngủ, nhưng thật ra anh vẫn…

Khá thoải mái.

Uống hai ngụm hết phần nước còn lại, phòng ngủ truyền ra chút động tĩnh rất khẽ, Trần Gia Tụng hoàn hồn, bình tĩnh một lúc rồi đi ra phòng khách.

Mấy phút sau Tô Dữu Nịnh sấy khô tóc bước ra, mặc đồ ở nhà rộng rãi thoải mái, đưa cho anh một chiếc khăn mới.

Trần Gia Tụng nhận lấy, không nói nhiều, thò tay vào túi giấy lấy gì đó rồi đi vào phòng.

Anh để trần thân trên, Tô Dữu Nịnh đưa khăn xong liền dời mắt, mãi đến khi anh vào hẳn phòng tắm cô mới phản ứng…

Áo quần của anh đều ướt cả rồi, lát nữa anh mặc gì đây…

Vừa lóe lên ý nghĩ đó, Tô Dữu Nịnh vội vàng lấy điện thoại, mở app giao hàng để đặt dịch vụ đi chợ mua gấp vài bộ đồ cho anh, ai ngờ vì mưa lớn, tất cả đơn chạy việc vặt đều tạm ngưng nhận.

Tô Dữu Nịnh hoang mang ngồi phịch xuống sofa, cầu mong cậu chủ ít nhất nên quấn khăn tắm rồi ra…

Suy nghĩ lung tung một lúc, Mochi ngủ dậy đói bụng, lững thững từ ban công bước ra, cọ vào chân cô vươn vai.

Dạo này Tô Dữu Nịnh ít bầu bạn với nó, trong lòng áy náy, bèn bế nó lên hôn một chút, rồi mở cho nó một hộp pate.

Mochi thỏa mãn ngồi cạnh ăn, đến mức còn chẳng phát hiện người nào đó lại tới nhà.

Chẳng bao lâu phòng ngủ vang lên tiếng động, Tô Dữu Nịnh căng thẳng cúi đầu, vừa vuốt cái đầu nhỏ của Mochi, vừa len lén ngước mắt nhìn về phía ấy…

Cửa mở.

Đập vào mắt trước là đôi chân thon dài, nhìn lên nữa, không quấn khăn tắm, nhưng…

Ể?

Tô Dữu Nịnh ngẩng đầu, cậu chủ lau tóc bước ra, mặc áo thun đen sạch sẽ và quần short xám đậm, tư thái lười biếng như ở nhà mình.

Anh đi tới, ra dáng chủ nhà ngồi xuống bên cạnh Tô Dữu Nịnh, dang tay tựa vào sofa, ngửa đầu, nhắm mắt nghỉ ngơi.

?

Áo quần ở đâu ra vậy?

Tô Dữu Nịnh khựng lại, chợt nghĩ đến gì đó, quay đầu nhìn chiếc túi giấy anh mang đến.

Túi đã đổ, đồ bên trong đổ hết ra, quà cho Mochi gì chứ? Rõ ràng toàn là đồ của anh!

Tô Dữu Nịnh tức tối chọc vào eo anh, nói: “Đồ lừa đảo.”

Trần Gia Tụng bị cô chọc cả người căng lại, theo bản năng nắm lấy đầu ngón tay cô, chậm rãi mở mắt: “Gì đó.”

Cô nói: “Thứ anh mang tới căn bản chẳng phải đồ cho Mochi.”

Trần Gia Tụng nhìn theo hướng cô chỉ, thản nhiên “ờ” một tiếng, không chút áy náy nói, “Nó thích thì cho nó mặc cũng được.”

“…”

Tô Dữu Nịnh tức quá vớ gối ôm ném anh.

Trần Gia Tụng nghiêng đầu cười khẽ, đón lấy cái gối mềm nhũn chẳng hề có sức sát thương, ôm vào ngực rồi thuận đà ngã xuống.

Chỉ có điều là ngã về phía cô.

Tô Dữu Nịnh vô thức né ra sau, ai ngờ lại vừa khéo để anh gối đầu lên chân mình.

Cô sững người trong thoáng chốc, tựa sát lưng ghế, quên cả nhúc nhích.

Cậu chủ thoải mái chỉnh lại tư thế, gối trên đùi cô nhắm mắt sai bảo: “Anh tụt đường, choáng đầu, em xoa cho anh đi.”

Tô Dữu Nịnh giơ tay định đẩy anh ra.

Anh còn nói: “Vì đợi tin nhắn của em nên cả ngày chưa ăn gì.”

Bàn tay đưa ra của cô khựng giữa không trung.

“Thật à?” Cô không nhịn được lo lắng.

“Lừa em làm gì.” Trần Gia Tụng nhàn nhạt, giọng cũng nhẹ, như thật sự chẳng còn sức: “Không thấy ngon miệng, vốn định rủ em ăn tối, ai dè chẳng liên lạc được.”

“Ồ…” Anh dễ dàng khơi lên cảm giác áy náy trong cô, Tô Dữu Nịnh đành hạ tay, cẩn thận từng li từng tí đặt lên trán anh: “Lực thế này được không?”

Cậu chủ nói: “Cũng không tệ lắm.”

Chưa xoa được mấy cái, điện thoại “ting ting” vang một tràng, đó là tiếng thông báo cô cài riêng cho nhóm công ty, cô nghĩ đã trễ thế này thì chắc chuyện quan trọng, cô bèn dừng tay, với điện thoại kiểm tra.

Vài giây sau.

Trần Gia Tụng hỏi: “Có chuyện gì?”

“Bảo là tối nay bão đổ bộ Thượng Hải, mưa lớn dự kiến kéo dài hai ngày, nên mai làm việc tại nhà.”

“Ồ.” Trần Gia Tụng có vẻ không ngạc nhiên, lười nhác nâng mi mắt, đối diện ánh nhìn trong veo của Tô Dữu Nịnh: “Vậy xem ra hôm nay—”

Anh cười: “Anh chỉ có thể mượn chỗ em ngủ tạm một đêm rồi.”

Trước Tiếp