Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước

Chương 11: Đêm nay ngủ thế nào?

Trước Tiếp

Trần Gia Tụng ngồi bên giường nghe cô kể xong chuyện vừa rồi liền đứng dậy định ra ngoài.

Tô Dữu Nịnh theo phản xạ kéo vạt áo anh: “Anh đi đâu vậy?”

“Lễ tân.” Giọng anh lạnh hẳn. “Xem camera.”

Tô Dữu Nịnh kéo không nổi, đành vứt cái gối ôm trong lòng, vòng tay ôm lấy cánh tay anh: “Thôi mà, chắc chỉ đi nhầm phòng, người ta đi ngay rồi.”

Trần Gia Tụng cúi đầu nhìn cô: “Vậy anh ta có làm em sợ không.”

Tô Dữu Nịnh nghĩ một chút rồi nói: “Một chút xíu.”

Cậu chủ sầm mặt lại.

Cô vội sửa lời: “Một chút xíu cũng không sợ.”

“…”

Trầm mặc hai giây, Trần Gia Tụng nhéo nhẹ má cô, giọng vẫn rất hung dữ: “Vậy sao em còn khóc.”

Cảm giác mềm mềm dưới tay khiến tâm trạng anh tốt hơn chút.

Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn để anh nhéo hai cái, thấy mặt anh dịu lại, cô bèn nói sang chuyện khác: “Chỗ đau của anh vẫn nhức đúng không, để em bôi thuốc cho.”

Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ áp vào tay anh, từ góc nhìn của Trần Gia Tụng, anh thậm chí có thể thấy xương quai xanh trắng dưới cổ áo rộng của anh mà cô đang mặc, rồi xuống dưới… Cô mặc áo của anh, để trần cặp chân dài.

Yết hầu anh khẽ lăn, vội dời mắt.

“Ồ.”

Tô Dữu Nịnh vội vàng buông anh ra, lùi ra sau: “Đưa thuốc cho em đi.”

Cảm giác mềm mại rời đi, Trần Gia Tụng hơi ngẩn người, lấy thuốc trong túi ra.

Anh ném cho cô rồi đưa lưng về phía cô ngồi trên mép giường.

Tô Dữu Nịnh nói: “Anh kéo áo lên…”

Chưa kịp dứt lời, anh nắm gấu áo thun giật thẳng qua đầu, quăng đại lên ghế.

Động tác liền mạch, không cho cô thời gian phản ứng.

“…”

Thân hình anh rất đẹp, da lại trắng, phía sau lưng phải đỏ một mảng lớn, bầm tím, nhìn hơi đáng sợ.

Cảm giác áy náy của Tô Dữu Nịnh lại dâng lên, cô cúi đầu im lặng nhận lỗi.

Đợi vài giây không thấy động tĩnh, anh khẽ cười: “Sao, còn chưa nhìn đủ?”

Cô ngơ ngác: “Nhìn gì?”

“Cơ thể anh.”

“…”

“Mặt trước còn đẹp hơn, có muốn quay lại cho em xem không.”

Anh vừa nói vừa định nghiêng người, Tô Dữu Nịnh vội đẩy vai anh: “Ngồi yên!”

“Ò, biết dùng dầu thuốc không?”

Trần Gia Tụng lười biếng ngồi đó, vai lưng giãn ra, đường cong cơ bắp hiện rõ, không khoa trương, thon gọn đẹp mắt.

Mà mở miệng thì lại rất muốn ăn đòn: “Đổ ra tay chà ấm, đặt lên chỗ đau thì nhẹ tay thôi, dùng quá sức thì vết thương lại nặng lên, lúc đó kiếp sau em cũng phải chịu trách ——”

Tô Dữu Nịnh không nghe được nữa, lòng bàn tay cô ấn xuống cố ý dùng thêm chút lực.

Cơ bắp Trần Gia Tụng kéo căng, lập tức im lặng.

“…”

“Anh còn nói lung tung nữa là em mặc kệ anh.” Tô Dữu Nịnh nhẹ nhàng hơn, xoa đến cuối bèn thổi nhẹ.

Chưa thổi được mấy lần, Trần Gia Tụng nghiêng người đi, đồng thời đưa tay ra sau nắm lấy đầu ngón tay cô.

Cô khựng lại: “Sao thế?”

“Đủ rồi.”

Giọng có chút mất tự nhiên, cũng thấp hơn mấy tông.

“À.” Tô Dữu Nịnh thu tay lại, vặn nắp lọ thuốc rồi bò đến đầu giường đặt lên bàn nhỏ.

Trần Gia Tụng vẫn ngồi bên mép giường không nhúc nhích, dừng mấy giây mới quay đầu hỏi: “Đêm nay ngủ thế nào?”

Tô Dữu Nịnh nhìn sang.

Anh tiếp tục hỏi: “Một cái giường, hay mở thêm phòng đôi?”

Anh ngầm thừa nhận sẽ không đi, giống như hai người đã cùng đồng ý vậy.

Tô Dữu Nịnh nghĩ nghĩ: “Vậy mở một phòng đôi…”

Cô còn chưa nói hết Trần Gia Tụng đã nhanh chóng tiếp lời: “Hết phòng đôi rồi.”

“Sao anh biết.”

“Đoán.”

“…”

Tô Dữu Nịnh kéo gối qua ôm vào lòng, lầm bầm: “Vậy anh còn hỏi em.”

Giường rộng hơn hai mét, mỗi người một bên chắc không sao.

Cô không muốn cố tỏ ra cứng rắn nữa, tối nay cô thật sự bị dọa sợ, nếu anh rời đi, e là cô sẽ thức trắng.

Hai người trầm mặc ngồi thêm một lúc, vẫn là Trần Gia Tụng hỏi trước: “Giờ ngủ chưa?”

Cô nói: “Chưa buồn ngủ…”

“Vậy ngắm sao một lúc.”

Trần Gia Tụng đứng dậy, đưa tay về phía cô.

Bàn tay thon dài, móng tay sạch sẽ, bàn tay này vừa nãy đã dịu dàng dỗ dành cô.

Tô Dữu Nịnh nhìn một thoáng, tai hơi đỏ.

“Anh…”

“Anh làm sao.”

Tô Dữu Nịnh túm gối ném anh: “Mặc áo vào đã!”

“…”

Sau khi lề mề một lúc mới ra ban công, Trần Gia Tụng đứng trước kính thiên văn loay hoay chỉnh, rồi ngoắc tay gọi cô lại.

Tô Dữu Nịnh tới gần liền bị anh kéo tới trước mặt.

Trần Gia Tụng hạ vai, chỉnh kính xuống đúng tầm mắt cô, giọng nói trầm thấp vang ngay trên đỉnh đầu cô:

“Nhìn đi.”

“Ừm… ừm.”

Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn đáp, ghé sát, nhắm một mắt.

Đập vào mắt là bầu trời đêm xanh sẫm, rắc vài vì sao lấp lánh, sáng và to hơn hẳn mọi khi cô thấy.

Trần Gia Tụng đứng sau lưng cô, tư thế như ôm trọn cô vào lòng.

Anh rảnh rỗi nghịch tóc cô, hỏi: “Sao thế nào?”

Cô nói: “Không tệ.”

“Chỉ không tệ?”

Trần Gia Tụng cười nói cô yêu cầu cao, nghịch tóc cô thêm vài giây rồi khoanh tay tựa khung cửa sau lưng, chân dài bắt chéo, lặng lẽ chờ cô xem xong.

Trên núi ban đêm yên tĩnh, cảnh cũng đẹp. Tô Dữu Nịnh dần thoát khỏi nỗi hoảng sợ, vô thức chìm trong sự tĩnh lặng này, dù thật ra giờ cô chẳng mấy hứng thú với bầu trời sao kia.

Đang ngắm, ống kính bỗng tối thui.

Tô Dữu Nịnh dùng mắt còn lại thấy là tại Trần Gia Tụng giở trò, không biết từ lúc nào anh đã men sang đối diện kính viễn vọng, thân hình cao lớn che kín tầm nhìn, còn cố ý hỏi: “Chăm chú vậy cơ à, đẹp lắm hả?”

Trong tầm mắt chỉ còn một màu đen, chẳng thấy gì.

Cô im lặng hai giây, định rời đi thì anh lười biếng khom người, đưa mặt sát ngay trước ống kính.

Qua kính thiên văn, gương mặt điển trai của anh bị phóng to vặn vẹo, trông kỳ kỳ.

Tô Dữu Nịnh thấy buồn cười, nhưng lại không cười.

Yên lặng một lúc, cô nghĩ đến câu hỏi của anh, nhỏ giọng trả lời.

“Đẹp.” Cô nói.

Sáng thứ hai đi làm, thân thể Tô Dữu Nịnh vẫn còn đau nhức vì leo núi, hơn nửa ngày vẫn chưa lấy lại tinh thần.

Ăn sáng cũng mơ mơ màng màng, mắt díp lại, dù hôm qua cô đã ngủ bù mười tiếng.

Tưởng Đồng Đồng thấy thế không nhịn được hỏi: “Cuối tuần đi đâu chơi thế?”

Tô Dữu Nịnh yếu ớt trả lời: “Leo núi.”

“?” Tưởng Đồng Đồng kinh ngạc, “Bình thường đi shopping nửa tiếng cậu đã than mệt, sao dám leo núi vậy?”

Tô Dữu Nịnh cũng muốn biết tại sao, chắc bị ma xui quỷ khiến.

Tưởng Đồng Đồng lại hỏi: “Đi với ai?”

Cô khựng lại, mơ hồ đáp: “Bạn…”

Tưởng Đồng Đồng: “Nam hay nữ vậy?”

Cô vô thức trả lời: “Nam ——” nói lỡ rồi, bèn gượng gạo bẻ lái, “Nam nữ đều có.”

“Cậu không ổn nha.” Tưởng Đồng Đồng nhìn chằm chằm vào mắt cô, “Cậu có phải kiểu người thích đông vui đâu. Nam nữ đều có? Thế chắc là nhiều người. Vậy cậu đi vì ai?”

“Không vì ai cả.”

“Vậy là ai?”

“…”

Tô Dữu Nịnh chưa trả lời được mấy câu đã đỏ mặt, muốn né cũng không né được, ánh mắt Tưởng Đồng Đồng cứ như muốn nhìn xuyên qua cô.

Vài giây sau, cô lí nhí: “Bạn thanh mai trúc mã của tớ.”

“Ồ…” Tưởng Đồng Đồng đáp một tiếng đầy ẩn ý, cô ấy biết Tô Dữu Nịnh có hai cậu bạn trúc mã, còn biết một người hiện đã có người yêu.

Tưởng Đồng Đồng nhớ lại, hỏi: “Vậy lần này cậu leo núi vì cái anh bạn vừa đẹp trai vừa chảnh lại còn siêu biết chọc người khác bực đó à?”

Lần này cả tai Tô Dữu Nịnh đỏ lên: “Tớ đâu có dùng nhiều tính từ thế.”

Tưởng Đồng Đồng gật gù như ngộ ra: “Vậy thì đúng là vì anh ta rồi.”

Tô Dữu Nịnh: “…”

“Cậu đỏ mặt cái gì, có ý với anh ta à? Thích hả? Thích thì nói cho anh ta biết đi.” Tưởng Đồng Đồng cười tủm tỉm, “Bạn hóa người yêu, chuyện tốt còn gì.”

Tô Dữu Nịnh nghe đến chữ “thích” liền căng thẳng, như con mèo xù lông: “Đừng nói lung tung…”

Tưởng Đồng Đồng: “Tớ nói lung tung chỗ nào.”

Cô nói: “Tớ không muốn yêu đương.”

Tưởng Đồng Đồng chộp ngay trọng tâm: “Không muốn yêu, nhưng cậu không phủ nhận là thích.”

“…”

Trực giác của Tưởng Đồng Đồng lúc nào cũng nhạy bén, Tô Dữu Nịnh nói được mấy câu đã lộ sơ hở, cuối cùng dứt khoát im luôn.

May mà vài phút sau đến giờ họp của phòng, “thẩm vấn” mới tạm dừng.

Tuần sau Tô Dữu Nịnh phải theo tổng biên tập đi công tác nước ngoài, công việc sắp xếp trước đó đều phải làm xong sớm, cô vùi đầu bận suốt buổi chiều, bữa tối cũng không kịp ăn, đến lúc ngẩng lên ngoài trời đã tối.

Cô hoàn hồn, nhìn thấy đã gần chín giờ.

Tắt máy tính.

Lúc xuống lầu cô kiểm tra tin nhắn, không ngoài dự đoán, WeChat có hơn năm chục tin nhắn chưa đọc.

“…”

Tô Dữu Nịnh căng thẳng bấm vào, nhanh chóng suy nghĩ nên nhắn gì để bên kia mới không giận.

Tin nhắn mới nhất ——

[Cậu chủ: Anh sắp báo cảnh sát rồi.]

Tô Dữu Nịnh không nhịn được bật cười, vừa bước ra khỏi tòa nhà vừa trả lời: [Em đến rồi!]

Kèm một sticker mèo cọ lòng bàn tay.

Cô lướt qua loạt tin nhắn phía trên, rất nhiều, quá nửa là dấu hỏi với dấu chấm, thỉnh thoảng chen vài chữ, câu nào cũng khó ở.

Tô Dữu Nịnh cẩn thận từng li từng tí, tìm từ khóa, còn chưa kịp xem tới đầu, khung chat đã báo có tin mới.

Cô vội kéo xuống cuối.

[Cậu chủ: Công ty bắt cóc em à?]

[Hữu Hữu may mắn: Có việc gấp mà~ Anh tìm em có chuyện gì vậy?]

[Cậu chủ: Em nói xem.]

Hỏng rồi, còn chưa đọc xong phía trên.

Tô Dữu Nịnh vội lướt lên, chưa được mấy dòng, bên kia lại khó chịu.

[Cậu chủ: Đi bộ còn cắm mặt vào điện thoại làm gì.]

? Sao anh biết.

Đang ngơ ngác thì khung chat hiện tiếp: [Ngẩng đầu.]

Tô Dữu Nịnh dừng lại, chậm rãi ngẩng đầu.

Cách vạch sang đường, trong khoảnh khắc dòng xe lướt qua, cô đối diện với ánh mắt của anh.

Trần Gia Tụng cao ráo chân dài, dù chỉ mặc áo phông quần dài đơn giản cũng tôn dáng, anh đút một tay vào túi quần đứng bên kia đường, trong màn đêm chỉ mình anh là chói mắt.

Và là đẹp nhất.

Tô Dữu Nịnh ngơ ngác nhìn anh, định chạy sang hỏi sao anh ở đây, ai ngờ vừa lúc đèn đỏ.

Cô ngoan ngoãn đứng lại.

Hai người nhìn nhau mấy giây, Trần Gia Tụng cúi đầu gõ điện thoại.

Trong khoảng trống lúc Tô Dữu Nịnh do dự nên ngẩng đầu hay cúi đầu, cô vừa hạ mắt đã thấy màn hình sáng lên.

[Cậu chủ: Trước khi đèn xanh, dỗ cho anh vui đi.]

 

Trước Tiếp