Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Dạo gần đây chân của Tô Niệm bị sưng phù rất nghiêm trọng, tối nào Từ Thanh Dục cũng xoa bóp cho cô, anh chẳng biết học được bộ kỹ thuật này từ đâu mà bóp rất dễ chịu, Tô Niệm đang nằm nghiêng trên giường, mắt nhắm mắt mở sắp chìm vào giấc ngủ thì một cuộc gọi video từ Tân Nhu lại làm cô thức giấc.
Tháng trước Tân Nhu vừa sinh một bé trai, cậu nhóc trắng trẻo như một cục bột nhỏ, vô cùng đáng yêu, có điều nhóc tì này không hay cười, cũng chẳng hay khóc, suốt ngày cứ giữ vẻ mặt nghiêm túc, kể cả trước mặt mẹ ruột cũng vậy, Tân Nhu than thở với Tô Niệm: “Có đôi khi mình làm mặt xấu muốn dỗ nó cười, mà mình thấy cái ánh mắt nó nhìn mình cứ như nhìn một kẻ ngốc ấy.”
Thế nhưng cũng có ngoại lệ, nhóc tì “mặt đơ” bẩm sinh này hễ thấy Tô Niệm là lại cười rạng rỡ như hoa, Tô Niệm không cần nói gì, chỉ cần chạm mắt là nhóc tì lập tức nheo mắt cười tươi rói, điều này khiến Tân Nhu vừa ghen tị vừa thấy buồn cười, cứ nói mãi là mình sinh ra một đứa “sói mắt trắng”, chỉ biết lấy lòng mẹ vợ tương lai mà quên luôn cả mẹ ruột.
Tô Niệm có trực giác mình đang mang thai con gái, không chỉ vì cô thích ăn cay, mà cô đã vài lần mơ thấy một bé gái môi đỏ răng trắng, buộc tóc hai bên, vừa chạy về phía cô vừa gọi mẹ.
Tân Nhu bảo nếu đúng là con gái thì chắc chắn cô ấy phải thay con trai đặt cọc con dâu trước mới được, chẳng gì bằng tình cảm thanh mai trúc mã, thế nên bây giờ, một ngày ba lần Tân Nhu đều bế con sang “thỉnh an” mẹ vợ tương lai.
Tô Niệm trêu đùa với em bé một lúc thì tinh thần tỉnh táo hẳn, cô đặt điện thoại lại tủ đầu giường, xoay người nhìn người đang bóp chân cho mình, chỉ cần nhìn đôi lông mi dài rủ xuống của anh là Tô Niệm biết ngay anh đang không vui.
Cô vỗ vỗ vào chiếc gối bên cạnh, nói với người đang dỗi kia: “Ba Đậu Đậu, đừng bóp nữa, nằm xuống với em một lát đi.”
Từ Thanh Dục nghe thấy cách gọi này thì tâm trạng khá hơn một chút, anh lấy chăn đắp cho cô, rồi nằm xuống sát lưng cô, vòng tay ôm cô vào lòng.
Tô Niệm tự giác rúc vào lòng anh, tìm một vị trí thoải mái rồi lười biếng hỏi: “Sao lại không vui thế?”
Cằm Từ Thanh Dục tựa vào hõm vai cô, tay khẽ xoa bụng cô, hồi lâu mới mở lời: “Anh không thích bạn em cứ nói mãi chuyện con trai cô ấy với con gái mình.”
Tô Niệm chẳng cần đoán cũng biết là vì lý do này, chưa nói đến việc có đúng là con gái hay không, nếu thực sự là con gái, nỗi lo của “người cha già” này chắc không phải chỉ mọc thêm vài sợi tóc bạc là giải quyết xong đâu.
Cô nghiêng đầu nhìn anh: “Người ta trêu thôi mà.”
Từ Thanh Dục rất nghiêm túc: “Trêu cũng không được.”
Tô Niệm thấy buồn cười: “Chẳng lẽ sau này con gái lớn lên, anh không cho nó yêu đương à?”
Từ Thanh Dục khựng lại, đáp: “Chuyện tương lai để tương lai tính.”
Hiện tại anh từ chối nghĩ về bất cứ chuyện gì liên quan đến việc con gái sẽ có bạn trai.
Tô Niệm sờ mặt anh: “Ngộ nhỡ con bé giống em, gặp được một người bạn trai tốt như anh, anh cũng không cho?”
Từ Thanh Dục nhất thời cứng họng, Tô Niệm nhướng mày cười với anh.
Từ Thanh Dục rướn người tới cắn môi cô: “Em đào hố cho anh nhảy.”
Dưới nụ hôn của anh, Tô Niệm cười lí nhí: “Em đâu có, giờ em làm gì còn sức mà đào hố.”
Nụ hôn của Từ Thanh Dục sâu hơn, tay luồn vào trong chăn, đặt lên nơi tròn trịa mềm mại rồi hơi dùng sức như muốn trừng phạt cô, từ cổ họng Tô Niệm không tự chủ được mà phát ra tiếng rên khẽ.
Hơi thở của cả hai cùng trở nên dồn dập, Từ Thanh Dục kịp thời dừng lại, rời khỏi môi cô rồi chuyển sang hôn nhẹ nhàng như gió xuân quanh khóe môi, Tô Niệm không thỏa mãn với sự chạm môi hời hợt này, cô luồn tay vào tóc anh, muốn nhận được nhiều hơn nữa.
Từ Thanh Dục xoa vai cô, thấp giọng dỗ dành bên tai: “Ngoan, ráng nhịn một chút, giờ chưa được đâu.”
Cô sắp đến ngày dự sinh rồi, anh không dám k*ch th*ch cô vào lúc này.
Tô Niệm dần tỉnh táo lại trong giọng nói khàn đặc của anh, đôi gò má vốn đã ửng hồng nay lại càng đỏ hơn, cô cắn mạnh vào cằm anh một cái, bực bội nói: “Em mới không thèm nhịn nhé.”
Làm như cô h*m m**n lắm không bằng.
Từ Thanh Dục cười khàn: “Phải, em không cần nhịn, là anh phải nhịn.”
Tô Niệm kéo chăn trùm kín đầu, không muốn nói chuyện với anh nữa.
Từ Thanh Dục cũng chui vào trong chăn tối om, ôm cô vào lòng xin lỗi: “Đừng giận nữa, anh lỡ lời rồi, xin mẹ Đậu Đậu tha thứ cho anh.”
Tô Niệm vốn định lờ anh đi, nhưng thấy anh xin lỗi chân thành như vậy, cô đành miễn cưỡng tha thứ, chỉ là cái sự nóng rực đang áp sát eo cô ngày càng rõ rệt, cô muốn lờ đi cũng không được.
Cô cựa quậy, xoay người nhìn anh, nhỏ giọng: “Có cần em giúp anh không?”
Ánh mắt Từ Thanh Dục trong bóng tối càng thêm thâm trầm: “Em định giúp anh thế nào?”
Tô Niệm hỏi lại: “Anh muốn em giúp thế nào?”
Giọng anh khàn đến mức như có lửa đốt trong cổ họng: “Anh đã nghĩ ra rất nhiều cách bắt em giúp, nhưng anh vẫn phải nhịn, bây giờ không được.”
Tô Niệm cho anh cơ hội cuối cùng: “Anh đừng có hối hận đấy nhé.”
Anh đã nhịn từ đầu năm đến tận bây giờ, mấy tháng giữa thai kỳ, những lúc cô khó chịu anh đều dùng tay giúp cô giải tỏa, cô cũng từng giúp anh… được coi là nửa lần đi, nhưng chỉ một lần không trọn vẹn đó thôi mà tay cô đã mỏi nhừ suốt hai ngày, sau đó anh không để cô giúp nữa.
Từ Thanh Dục nén hơi thở: “Ừ, anh không hối hận.” Anh cắn tai cô, giọng càng lúc càng thấp: “Dù sao sau này anh cũng sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời.”
Tô Niệm bị hơi thở của anh làm cho tim run rẩy, cô lấy chân đá anh: “Không để em giúp thì cách xa em ra một chút.”
Cứ dính sát thế này cô cũng thấy khó chịu theo.
Từ Thanh Dục cười rồi nới lỏng khoảng cách giữa hai người, nhưng cằm vẫn đặt lên vai cô, anh dùng chiếc mũi cao cọ cọ vào cổ cô, dịu dàng thương lượng: “Năm sau chọn ngày lành, chúng ta tổ chức đám cưới nhé?”
Tô Niệm chẳng thèm suy nghĩ mà đáp ngay: “Thôi đừng, tổ chức đám cưới mệt lắm.”
Cô cứ nghĩ đến một đống việc khi làm đám cưới là thấy nhức đầu, cô chẳng có chút hứng thú nào với việc đó cả.
Từ Thanh Dục nói: “Cứ để anh lo hết, chắc chắn không để em mệt đâu.”
Tô Niệm không nói gì.
Từ Thanh Dục lại tiếp tục: “Tìm một hòn đảo nào đó, chỉ có người thân hai nhà và vài người bạn thôi, không làm phức tạp đâu.”
Anh như sực nhớ ra điều gì, tay xoa bụng cô: “Có thể để bé Đậu Đậu làm phù dâu nhí cho chúng mình.”
Tô Niệm nghe thấy cũng bắt đầu thấy xiêu lòng. Cô quay lại nhìn anh: “Nhưng năm sau em muốn bắt đầu chuẩn bị lại cho studio của mình.”
Tô Diệp đã khỏe lại, giờ chuyện trong nhà không cần cô phải lo lắng nữa, cô và Tân Nhu đã bàn bạc xong, đợi sau khi hồi phục sức khỏe sẽ làm lại studio đang dang dở trước kia.
Từ Thanh Dục hứa với cô: “Chắc chắn sẽ không làm lỡ việc của em.”
Tô Niệm chậm rãi xoay người trong lòng anh, hai người đối mặt nhau, ngón tay cô nghịch ngợm đôi môi anh: “Anh hứa với em thêm một việc nữa thì em sẽ đồng ý tổ chức.”
Từ Thanh Dục không hề do dự: “Được, mười việc anh cũng hứa.”
“Không cần, một việc thôi, anh đã hứa là không được nuốt lời đâu đấy.”
“Ừ. Nói đi, chuyện gì?”
Tô Niệm cẩn trọng ướm lời: “Em đã hứa với Tô Diệp là để anh ấy đặt tên cho em bé.”
Sắc mặt Từ Thanh Dục lập tức đanh lại, dứt khoát từ chối: “Không được, chuyện gì cũng được trừ chuyện này.”
Tô Niệm nhỏ giọng phản kháng: “Anh vừa hứa với em rồi mà.”
Từ Thanh Dục nói: “Anh rút lời rồi.”
Tô Niệm lẩm bẩm: “Anh vô lý thế.”
Từ Thanh Dục đáp: “Trong chuyện này anh không muốn có lý gì hết, Tô Diệp muốn đặt tên thì bảo anh ta tự đi mà sinh con, con gái anh mắc mớ gì phải để anh ta đặt tên.”
Nói xong anh quay ngoắt người đi, để lại cái gáy đen sì đối diện với cô.
Tô Niệm gãi gãi cổ anh: “Giận rồi à?”
Từ Thanh Dục đâu chỉ là giận, anh là cả đến từng sợi tóc đều đang giận.
Tô Niệm ghé sát tai anh gọi: “Từ Thanh Dục?”
Từ Thanh Dục nhắm mắt không thưa.
“Chồng ơi?”
Từ Thanh Dục vẫn nhắm mắt ngó lơ.
“Ba Đậu Đậu?”
Lần này gọi “ba Đậu Đậu” cũng không ăn thua nữa.
Tô Niệm “ái chà” một tiếng: “Em hơi đau bụng…”
Nghe cái tiếng “Ái chà” đó là biết cô đang diễn giả trân, vậy mà vẫn có người cam tâm tình nguyện mắc bẫy.
Từ Thanh Dục chống người dậy nhìn cô, ánh mắt hiện rõ vẻ lo lắng: “Đau thật à?”
Tô Niệm đáng thương thành thật đáp: “Đau giả ạ.”
Từ Thanh Dục tức đến mức muốn xuống giường uống ngay một cốc nước đá.
Tô Niệm vội vàng kéo cánh tay anh lại: “Em sai rồi.”
Từ Thanh Dục hỏi: “Sai ở đâu?”
Tô Niệm thừa biết mình sai ở đâu: “Thứ nhất, không nên hứa với Tô Diệp để anh ấy đặt tên cho con. Thứ hai, không nên lừa anh.”
Từ Thanh Dục hừ một tiếng.
Tô Niệm dang tay ra với anh: “Anh ôm em một cái được không?”
Từ Thanh Dục rủ mắt nhìn cô, một giây không động đậy, hai giây không động đậy, chưa đến giây thứ ba anh đã cúi xuống ôm chầm lấy cô vào lòng.
Tô Niệm vòng tay qua eo anh, khóe môi âm thầm cong lên.
Từ Thanh Dục chỉ hận bản thân không tiền đồ, anh day day tai cô, nói với vẻ nghiến răng nghiến lợi: “Anh đúng là con cá ngốc trong hồ, chỉ cần em thả mồi một cái, dù có cách xa mười trượng anh cũng phải lao đến cắn câu.”
Tô Niệm khẽ hỏi: “Thế anh có nguyện ý cắn câu của em không?”
Nửa ngày sau, Từ Thanh Dục lý nhí đáp: “Nguyện ý.”
Tô Niệm vuốt tóc anh, mắt cong lại cười rạng rỡ: “Thế thì anh không ngốc đâu, anh là người thông minh nhất thế gian đấy.”
Cô rướn người chạm vào môi anh, thì thầm: “Bởi vì em cũng chỉ thả mồi cho mỗi mình anh thôi.”
Bất kể ban đầu là vì lý do gì, ngay từ cái nhìn đầu tiên cô đã xác định là anh.
Và rồi… tình chẳng biết bắt đầu từ đâu, mà lại sâu đậm đến thế.
Từ Thanh Dục ôm chặt lấy cô: “Vậy đó là vinh hạnh của anh nhỉ?”
Tô Niệm nhếch môi: “Tất nhiên.”
Ý cười nơi đáy mắt Từ Thanh Dục không giấu được nữa, dần dần lan tỏa.
Hai người trán tựa vào trán, nhìn nhau cười hạnh phúc.
Cuối tháng mười, một tiếng khóc vang dội xé toạc bầu trời lúc rạng đông.
Vợ chồng Từ Thanh Dục Tô Niệm đón một cô công chúa nhỏ chào đời.
Mẹ tròn con vuông.