Miếng Mồi - Đông Nhật Ngưu Giác Bao

Chương 102

Trước Tiếp

Tô Niệm được Từ Thanh Dục dìu lên xe, trước khi xe lăn bánh, cô tặng cho Tô Diệp một ánh mắt “tự cầu phúc đi”, Từ Thanh Dục là cố tình, anh dự định Tết Dương lịch năm nay hai gia đình sẽ cùng ăn một bữa cơm, để hai người này có oán khí hay lửa giận gì thì cứ xả ra trước đi, tránh để đến lúc trên bàn ăn lại gây gổ, nhìn khó coi.

Bầu trời hơi âm u, trông như sắp mưa, trong xe rất yên tĩnh.

Từ Thanh Dục nằm trên ghế, đầu gối lên đùi Tô Niệm, mặt áp sát vào bụng cô, nhắm mắt dưỡng thần, tay Tô Niệm từng nhịp từng nhịp v**t v* tóc anh, đêm qua anh không ngủ được bao nhiêu, nửa đêm cô thức dậy, phía bên kia giường đã lạnh ngắt, phòng sách thì vẫn sáng đèn, Tô Niệm không đi làm phiền anh, có những lúc, có lẽ anh cần không gian riêng tư như vậy để sắp xếp lại cảm xúc của mình.

Bàn tay đang nghịch tóc anh của Tô Niệm đột nhiên dừng lại, cô lật tóc anh ra, tách riêng một sợi từ bên trong: “Từ Thanh Dục, anh có một sợi tóc sắp bạc rồi này.”

Từ Thanh Dục vòng tay ôm eo cô, ngón tay vỗ nhẹ vào hõm eo cô: “Nhổ giúp anh đi.”

“Nhổ đi sẽ mọc ra nhiều hơn đấy.”

“Không sao đâu.”

Tô Niệm nín thở, cẩn thận dùng lực thật mạnh nhổ sợi tóc nửa xám nửa trắng kia xuống, đưa đến trước mắt anh: “Xong rồi, Từ Thanh Dục, anh mọc tóc bạc rồi, anh già rồi.”

Từ Thanh Dục mở mắt ra, không nhìn sợi tóc trong tay cô mà ngước lên nhìn cô: “Anh cũng chỉ lớn hơn em có ba tuổi thôi.”

Anh nhấn mạnh hai chữ “thôi”.

Tô Niệm đáp lại: “Lớn hơn một ngày cũng là lớn, huống hồ là ba tuổi, lúc em học mẫu giáo thì anh đã lên tiểu học, em lên cấp hai thì anh lên cấp ba, em lên cấp ba thì anh đã vào đại học rồi.”

Vòng tay Từ Thanh Dục siết chặt quanh eo cô: “Cho nên, em là đang chê anh già.”

Tô Niệm không thừa nhận: “Em không hề nói thế nhé.”

Từ Thanh Dục hừ lạnh một tiếng, chẳng thèm vạch trần tâm tư nhỏ mọn của cô.

Lúc xuống xe, anh mở cửa xe, Tô Niệm vừa định bám tay anh để xuống thì Từ Thanh Dục đã cúi người, trực tiếp bế bổng cô ra khỏi xe.

Tiếng kêu kinh ngạc của Tô Niệm suýt chút nữa đã thốt ra khỏi họng, cô đấm mạnh vào vai anh một cái, chẳng thèm nhìn xem đây là đâu, trước cổng bệnh viện đông nghịt người, anh lại nổi cơn điên.

Mọi người xung quanh nhìn thấy cảnh này đều nở nụ cười thiện chí.

Tô Niệm bí mật véo mạnh vào tay anh: “Anh mau thả em xuống đi.”

Từ Thanh Dục mặt không biến sắc: “Anh phải chứng minh cho bà xã thấy là anh vẫn chưa quá già chứ.”

Tô Niệm tự làm tự chịu, bị bao nhiêu người đi đường chú ý nên cô vô cùng ngượng ngùng, rúc đầu vào lồng ngực anh, nhỏ giọng hỏi: “Có nặng không?”

Tuy dáng người cô không thấy béo lắm, nhưng thực tế cũng đã tăng thêm mười cân thịt rồi.

Bước chân Từ Thanh Dục rất vững chãi: “Không nặng,” anh cúi đầu nhìn cô, “Ở nhà bộ anh bế ít lắm sao?”

Tô Niệm giấu mặt trước ngực anh, lầm bầm một câu: “Ở nhà lúc bế có mặc quần áo đâu…”

Nói được một nửa, cô kịp thời cắn lưỡi dừng lại, cô đang nói cái gì vậy chứ, đúng là lú lẫn mất rồi.

Từ Thanh Dục khẽ cười: “Quần áo thì đáng bao nhiêu trọng lượng đâu.”

Tô Niệm túm tóc sau gáy anh, không cho anh nói tiếp.

Từ Thanh Dục nói: “Đừng lo, có thêm một em nữa anh vẫn bế nổi.”

Tô Niệm vòng hai tay qua cổ anh, ghé sát tai anh thì thầm: “Ông xã em giỏi quá, chẳng già chút nào.”

Khóe miệng Từ Thanh Dục dần cong lên, anh biết cô đang dỗ dành anh vui, và cô cũng luôn biết cách làm thế nào để anh cảm thấy hạnh phúc.

Sau khi rời bệnh viện, Tô Niệm nhận được điện thoại của Thi Lâm, bà hỏi thăm tình hình khám thai trước, sau đó bảo hai người buổi tối về nhà cũ ăn cơm.

Tô Niệm đáp: “Dạ vâng, con đang thèm món thạch sữa hạnh nhân mẹ làm quá.”

Thi Lâm cười vui vẻ: “Mẹ biết ngay là con sẽ thích ăn mà, mẹ sắp làm xong rồi, con về đến nhà là có ăn ngay.”

Từ Thanh Dục nói với Thi Lâm: “Mẹ, con muốn ăn món thịt xào của mẹ.”

Thi Lâm nói: “Mẹ mặc kệ con muốn ăn gì, con muốn ăn gì thì đi mà nói với chú Quan.”

Từ Thanh Dục đáp: “Vậy mẹ nói giúp con với chú Quan một tiếng đi.”

Thi Lâm bảo: “Mẹ không nói, muốn nói thì tự con đi mà nói.”

Nhưng khi Tô Niệm và Từ Thanh Dục về đến nhà cũ, Thi Lâm đang hớn hở đứng trong bếp làm món thịt xào.

Về khoản làm cho Thi Lâm vui lòng, Tô Niệm và Từ Thanh Dục chẳng cần nhìn nhau cũng có được sự ăn ý tuyệt vời.

Từ Thanh Văn thấy anh trai vào cửa, mắt sáng lên, hưng phấn lao tới: “Anh, em có thể sửa thư phòng của anh thành studio của em không?”

Trên đường về, Từ Thanh Văn nghe thấy Tô Diệp gọi điện thoại cho ai đó nói về chuyện trang trí nhà cửa, từng chi tiết đều trúng phóc ý thích của cô ta, cô ta vốn định suốt quãng đường không thèm nói với Tô Diệp câu nào, cuối cùng vẫn không nhịn được mà tò mò hỏi một câu, Tô Diệp đưa cho cô ta xem ảnh phòng trẻ em và phòng sách đã trang trí xong.

Từ Thanh Văn nhìn thấy ảnh là không chịu nổi nữa, Tô Diệp người này chẳng ra sao, nhưng gu thẩm mỹ thì lại khá ổn, cô ta luôn muốn lắp một studio ở nhà, chỉ là chưa nghĩ ra nên làm thế nào.

Vừa về đến nhà, Từ Thanh Văn đi quanh các phòng trên lầu dưới lầu một vòng, cuối cùng chấm trúng phòng sách của anh trai, cô ta chụp vài tấm ảnh gửi cho Tô Diệp, Tô Diệp thấy thái độ thỉnh giáo khiêm tốn của cô ta cũng không tệ, nên miễn cưỡng đưa ra vài ý kiến cho cô ta.

Căn nhà mà Tô Diệp đang sửa sang là căn biệt thự ở Lâm Hi Uyển, căn biệt thự đó lúc trước Thái Vân chết sống không cho bán, vì đó là của hồi môn mà Tô Kiến Phong để lại cho Tô Niệm, Thái Vân vẫn luôn không nói với Tô Niệm, vì bà biết lúc đó nếu bà nói ra, Tô Niệm chắc chắn sẽ bán nhà lấy tiền để lấp vào cái hố không đáy của công ty.

Với Thái Vân, vĩnh viễn những thứ nắm chắc trong tay mới là thực tế nhất, bà không thể để Tô Niệm dâng hết tất cả mọi thứ vào đó, ý nghĩ ban đầu của Thái Vân rất đơn giản, nếu Tô Niệm thật sự không kiên trì nổi nữa thì cuối cùng cũng sẽ phải bán công ty, giữ lại căn nhà đó coi như chừa cho mình một đường lui, ít nhất cũng không đến mức trong nửa phần đời còn lại phải ngủ ngoài đường.

Sau khi Tô Niệm biết căn biệt thự đó là của hồi môn ba để lại cho mình, cô vẫn muốn bán nó đi, Tô Diệp hiện tại đang kẹt tiền, bán nhà đi ít nhất có thể giúp anh ấy giải quyết khó khăn tạm thời.

Tô Diệp không vào công ty của nhà họ Lâm, anh ấy đang khởi nghiệp lại từ đầu, anh ấy muốn vực dậy nhà họ Tô một lần nữa, và anh ấy muốn từng đồng tiền của công ty đều phải sạch sẽ, như vậy ba của anh ấy ở dưới suối vàng mới có thể yên lòng.

Dù Tô Diệp có kẹt tiền đến mấy cũng không đời nào đồng ý bán của hồi môn của em gái, Tô Niệm không thuyết phục được anh ấy, nếu đã không cho bán thì anh ấy hãy dọn vào Lâm Hi Uyển mà ở. Từ khi về nước anh ấy toàn phải đi thuê nhà, bây giờ anh ấy hận không thể bẻ đôi một đồng ra mà tiêu, vậy tại sao phải để trống căn nhà lớn như vậy mà đi thuê ngoài, vừa ở không thoải mái lại vừa phí tiền thuê.

Kết quả là Tô Diệp vẫn không đồng ý.

Tô Niệm có cách trị Tô Diệp, cô chỉ nói nếu anh ấy chịu dọn vào Lâm Hi Uyển thì quyền đặt tên cho em bé sẽ nhường cho anh ấy, ngay đêm đó Tô Diệp đã dọn đồ vào ở, anh ấy tận dụng thời gian rảnh rỗi, sửa một phòng thành phòng trẻ em, rồi theo sở thích của em gái mà trang trí lại thư phòng cùng nhà ấm trồng hoa.

Từ Thanh Dục hiện tại vẫn chưa biết quyền quyết định tên của Hạt Đậu Nhỏ đã bị bà xã mình đem cho mất, anh trả lời Từ Thanh Văn về vấn đề thư phòng: “Được thôi, em muốn làm thế nào cũng được, không cần hỏi anh.”

Từ Thanh Văn reo hò nhảy dựng lên: “Anh, anh là tốt nhất! Giờ em đi bảo người ta dọn đồ trong phòng sách của anh đây!”

Cô ta không thể chờ thêm được giây nào nữa.

Mắt Từ Thanh Dục nhìn theo Tô Niệm đang đi vào bếp, anh đang định lơ đãng gật đầu đồng ý thì bỗng dừng lại: “Đợi một chút.”

Tô Niệm vào bếp chưa đầy mười phút đã bị Thi Lâm và dì Phương ép ăn no chừng lửng dạ, kể từ khi cơn ốm nghén bỗng dưng hết sạch, không có thứ gì là cô không thích ăn, thấy cái gì cũng muốn nếm một miếng, cô xoa bụng, thong thả đi vòng quanh trong phòng khách, cô phải tiêu bớt thức ăn đã, nếu không lát nữa sẽ không ăn nổi món cá hấp sắp ra lò mất.

Từ Thanh Dục từ trên lầu đi xuống, trên tay cầm một cuốn sách.

Tô Niệm nhìn anh: “Anh cầm sách làm gì thế?”

Từ Thanh Dục đi đến trước mặt cô, từ trong cuốn sách lật ra một bức ảnh, đưa cho cô.

Ánh mắt Tô Niệm sững lại.

Bối cảnh của bức ảnh là trước cổng trường cấp ba của Tô Niệm, chắc là vào ngày khai giảng năm lớp 10, Thi Lâm và Từ Thanh Văn đứng phía trước, Từ Viễn Giang và Từ Thanh Dục đứng phía sau họ, cả gia đình trông thật ấm áp và hòa thuận.

Và ở góc của bức ảnh đó, Tô Niệm đang nhìn về phía trước cười rạng rỡ, cô không ngờ mình lại vô tình lọt vào bức ảnh chụp chung của gia đình bốn người họ.

Đây có tính là… lần đầu họ gặp nhau không?

Tô Niệm v**t v* bức ảnh, vành mắt hơi ươn ướt, cô ngước nhìn anh: “Thế này có tính là một bức ảnh gia đình đầy đủ không anh?”

Từ Thanh Dục v**t v* khóe mắt cô, trầm giọng nói: “Tính chứ.”

Tô Niệm nghĩ đến điều gì đó, mỉm cười với anh: “Anh có biết lúc đầu khi em gặp anh lần đầu tiên trong phòng bệnh của mẹ, em đã nghĩ gì không?”

Từ Thanh Dục hỏi: “Nghĩ gì?”

Tô Niệm đáp: “Em đã nghĩ, người đàn ông này sao mà đẹp trai quá chừng.”

Đẹp đến mức, dù anh hết lần này đến lần khác phớt lờ cô, thì lần tiếp theo gặp lại, cô vẫn có đủ dũng khí để mỉm cười chào hỏi anh.

Có lẽ… có những chuyện cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi định mệnh.

Trước Tiếp