Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bạch Nhung giật mình, suýt nữa làm rơi điện thoại xuống dưới quầy. Cậu chớp mắt ngẩng đầu, vẻ mặt đầy kinh ngạc: "Cô..."
Đối phương đeo khẩu trang, ngượng ngùng cười cười.
Phía sau còn một hàng dài đang chờ, Bạch Nhung vốn định nói không cần phiền vậy đâu nhưng vừa mở miệng đã bị đối phương đoán trước.
"Dùng định mức nhân viên thôi, anh yên tâm." Cô còn giơ tay làm động tác ok.
Bạch Nhung mỉm cười với cô, hạ giọng nói: "Cảm ơn nhé."
Xách theo hơn mười ly trà sữa quay lại xe, Bạch Nhung hỏi Ứng Phi Trục: "Chúng ta mỗi người đưa một nửa?"
Ứng Phi Trục: "Không cần mang qua, để họ tự đến lấy."
Bạch Nhung nhìn thời gian: "Nhưng giờ cũng muộn rồi mà."
Ứng Phi Trục hiểu rất rõ đám người kia, nhún vai: "Có ai ngủ đâu, em nhắn trong nhóm gọi họ một tiếng là được."
Bạch Nhung nghĩ nghĩ, chụp một tấm ảnh mười mấy ly trà sữa rồi gửi vào nhóm chat.
[Bạch Nhung: Tiệm trà sữa mới khai trương tháng trước.]
Cậu còn chưa kịp hỏi ai rảnh đến lấy, Tương Dao đã là người đầu tiên nhảy ra.
[Tương Dao: Uống uống uống! Khi nào Bạch Tiểu Nhung về tới nhà, tôi lập tức qua lấy!]
Ngay sau Tương Dao là Minh Lộ.
[Minh Lộ: Hãng này ngon đấy. Lần trước không mang cơm hộp cho tụi tôi, lần này tôi cũng muốn uống!]
[Tương Dao: Có phải Bạch Tiểu Nhung mua cho nhiều người không, để tôi gọi tam cây tới giúp.]
Tam cây là cách Tương Dao gọi ba người của tổ hợp BOX, Lâm Tang, Lâm Nhược với Lâm Văn Ngọc. Nguyên hình của họ đều là thần mộc thượng cổ nên Tương Dao quen miệng gọi chung là tam cây.
Xét về tuổi tác, ba người họ còn lớn hơn cả Ứng Phi Trục. Chỉ là thần thụ được Thiên Đạo ưu ái nhưng lại thiếu năng lực công kích mạnh, hiện tại xem như làm việc dưới trướng Ứng Phi Trục.
Có thể nói, toàn bộ yêu quái trong Sơn Hải đều từng bại dưới tay Ứng Phi Trục.
[Minh Lộ: Vậy tôi gọi luôn Hồ Hà Dương. Sau Tết âm lịch, lão Hồ thần thần bí bí không thấy đâu. Có chuyện gì thế nhỉ?]
Thấy tin này, Bạch Nhung cũng sững lại.
Quả thật đã rất lâu cậu không gặp Hồ Hà Dương, việc quay [Vườn Bách Thú Kỳ Diệu] cũng đang tạm hoãn. Nói ra thì fans của Hồ Hà Dương còn chạy tới Weibo của Bạch Nhung hỏi thăm hành trình của anh.
Có mấy tài khoản marketing suy đoán Hồ Hà Dương đang ở núi sâu rừng già quay phim gì đó, nếu không sao lại không chụp được chút tung tích nào, nhưng sự thật là ngay cả quản lý của Hồ Hà Dương hiện tại cũng không tìm ra anh ở đâu.
[Phương Đông Thanh: Hôm nay cậu ta ở nhà, tôi thấy đèn phòng sáng.]
Minh Lộ lập tức trở nên phấn khích.
[Minh Lộ: Vậy tôi đi gọi cậu ta!]
Không lâu sau, Bạch Trạch cũng xuất hiện trong nhóm, chỉ là tài khoản lại mang tên Long Phú Tu.
[Bạch Trạch (Long Phú Tu): Ai mua?]
Bạch Nhung ngơ ngác gửi một icon giơ tay.
[Bạch Trạch (Long Phú Tu): Vậy tôi qua lấy, tiện mang đồ cho nhóc.]
Bạch Nhung chỉ nghĩ đối phương nói mang đồ ăn vặt gì đó, cũng không để tâm. Mãi đến nửa tiếng sau, cậu ngồi xếp bằng trên thảm, nhìn chồng giấy chứng nhận bất động sản dày cộp mà Long Phú Tu mang tới, rơi vào trầm tư sâu sắc.
Bạch Nhung: "Mấy cái này..."
Long Phú Tu: "Đều cho nhóc."
Bạch Nhung nhìn xấp giấy cao hơn cả bình hoa, đã không còn khả năng đếm nổi số lượng: "Tôi không thể nhận được!"
"Nhóc có thể." Long Phú Tu lạnh lùng nói: "Tất cả đều do tôi tự mua, sau này chắc chắn sẽ tăng giá."
Bạch Nhung tin lời Long Phú Tu, nhưng chính vì thế, cậu mới càng không thể nhận.
Thế nhưng Long Phú Tu không cho cậu cơ hội từ chối. Khi Ứng Phi Trục không có mặt, đối diện riêng với Bạch Nhung, hắn lại vô cùng bình tĩnh.
"Tôi thấy trên mạng có người nói nhóc không xứng với Ứng Phi Trục." Long Phú Tu nói đến đây, lập tức nhíu chặt mày: "Nhóc là do tôi với Bạch Trạch nuôi lớn, Ứng Phi Trục là cái thá gì cơ chứ! Khả năng kiếm tiền của tên đó còn kém hơn cả tôi!"
"..."
Bạch Nhung thật sự không biết Long Phú Tu nghe được mấy lời này từ đâu ra, kiên nhẫn nói: "Có vài người oán khí tương đối nặng, không cần để ý họ nói gì."
Long Phú Tu hất cằm: "Dù sao tôi không cho phép họ nói như vậy."
Thôi được rồi.
Nhưng mấy cái này...
Bạch Nhung nhẩm tính giá trị, cảm thấy mình có làm quần quật trong giới giải trí mười năm cũng không kiếm nổi.
Long Phú Tu lại chỉ dẫn thêm: "Còn thẻ đen tôi cho nhóc, dùng nhiều vào."
Bạch Nhung lau mồ hôi, cái thẻ đen ấy đến giờ vẫn nằm yên trong ngăn kéo phòng cậu.
d*c v*ng tiêu dùng của cậu rất thấp, ngay cả tiền cát xê tự mình kiếm được cũng hiếm khi tiêu, càng không nói đến việc dùng thẻ của Long Phú Tu.
Nói xong một hồi, Long Phú Tu cũng không nán lại lâu, rời đi trước khi Ứng Phi Trục từ phòng tắm bước ra. Hắn nhìn ra được Bạch Nhung với Ứng Phi Trục đang yêu nhau, cũng không muốn làm Bạch Nhung khó xử. Chỉ là mỗi lần nhìn thấy Ứng Phi Trục, hắn vẫn không nhịn được muốn đánh nhau với đối phương một trận.
Cách giải quyết duy nhất chính là ít gặp mặt.
----
Ứng Phi Trục mặc đồ ngủ dựa sát bên Bạch Nhung. Vừa ra khỏi phòng tắm, y liền tiến thẳng tới bên cậu, như thể một giây cũng không thể rời xa.
Mái tóc ngắn màu đen còn nhỏ nước tí tách, làm ướt cả áo ngủ trên người.
Bạch Nhung liếc mắt nhìn, lập tức ngồi thẳng dậy, kéo Ứng Phi Trục vào phòng tắm. Cậu ấn y đứng trước gương, cắm máy sấy, lòng bàn tay luồn vào mái tóc ướt, động tác dịu dàng giúp y sấy tóc.
Bạch Nhung im lặng sấy tóc cho Ứng Phi Trục, cất máy sấy xong thì xoay người định xuống lầu, lại bị Ứng Phi Trục ôm chặt eo, mạnh mẽ kéo vào lòng.
"Tâm trạng không tốt à?" Ứng Phi Trục vẫn ngồi trên ghế, ôm lấy vòng eo mảnh khảnh mềm mại của tiểu yêu quái, nghiêng mặt tựa vào lưng cậu, thoải mái nheo mắt.
"Cũng ổn."
"Vì mấy cuốn sổ nhà đất kia?"
Bạch Nhung không biết nên nói thế nào. Cậu hiểu Long Phú Tu với Bạch Trạch cho mình những thứ này là vì coi cậu như đứa trẻ được họ nuôi lớn từ nhỏ nhưng cậu đã mất ký ức đoạn thời gian đó, hiện tại phần lớn ký ức đều bắt đầu từ viện phúc lợi.
Giáo dục từ bé khiến cậu rất khó lòng thản nhiên nhận lấy từng ấy đống sổ đỏ đó.
Bạch Nhung không nói gì, Ứng Phi Trục đã đoán ra câu trả lời.
"Vậy cứ tạm thời nhận đi, sau này tìm cơ hội trả lại." Ứng Phi Trục rất dứt khoát nói: "Nếu không nhận của tên đó, tôi mua cho em."
"..." Cậu cũng không phải quá muốn đồ của Ứng Phi Trục.
Ứng Phi Trục khẽ cười một tiếng, dứt khoát đứng dậy, bế Bạch Nhung đi tới mép giường, cùng cậu nằm xuống: "Không cần để ý mấy chuyện đó."
Ứng Phi Trục đưa tay khảy nhẹ phần tóc mái còn vương mùi dầu gội của Bạch Nhung, cụp mắt, ánh mắt vô cùng dịu dàng: "Với Long Phú Tu mà nói, mấy thứ này không đáng là gì."
"Ừm." Bạch Nhung nói khẽ: "Ứng tiên sinh mà nói câu này trên mạng, kiểu gì cũng bị người ta mắng."
Ứng Phi Trục bật cười: "Cậu ta là Tì Hưu. Cho cậu ta một cục tiền, chưa tới một năm là có thể tiền đẻ ra tiền, trở thành người giàu nhất thế giới."
Chuyện này ngay cả bản thân y cũng không làm được, thiên phú của Tì Hưu chính là chiêu tài.
"Với cả..." Ứng Phi Trục dịu dàng vuốt lưng Bạch Nhung: "Đợi tới khi Thiên Đạo trở lại thời kỳ còn nhỏ, em sẽ nhớ lại những chuyện trước kia. Đến lúc đó, em sẽ cảm thấy quen thuộc với bọn họ hơn."
Chính vì thiếu đi ký ức mấy trăm năm đó mới hình thành nên tính cách của Bạch Nhung hiện tại.
Bạch Nhung chợt nhớ tới Cùng Kỳ: "Cùng Kỳ vẫn đang tìm Đào Ngột sao?"
"Ừ. Cậu ta có thù oán với Đào Ngột sau khi bị oán khí khống chế, dù thế nào cũng sẽ tìm được."
Bản thân tính cách của Cùng Kỳ vốn đã không tốt, lại còn đánh qua đánh lại với Đào Ngột mấy ngàn năm, coi nhau như kẻ thù sống còn. Lần này bị ám toán suýt mất mạng, mối thù này không báo, e là hắn không thể tĩnh tâm bế quan dưỡng thương.
Đèn trong phòng đột nhiên tắt ngúm, Bạch Nhung hoàn hồn, bị Ứng Phi Trục đắp chăn lên người.
Ứng Phi Trục ôm cả người lẫn chăn kéo vào lòng, dứt khoát nói: "Ngủ."
Trà sữa không hề ảnh hưởng tới giấc ngủ của Bạch Nhung. Cậu ngủ một mạch tới sáng, tỉnh dậy trong sân đầy hương hoa, cùng Ứng Phi Trục ăn bữa sáng.
Cậu uống một ngụm sữa đậu nành, chưa kịp cảm thán hôm nay cho hơi nhiều đường, chiếc điện thoại đặt trên bàn đã reo lên trước.
Là Thi Hoài nhắn tin cho cậu.
[Thi Hoài: Mau lên xem Weibo đi! Có một thằng tên là Chung Tề Lân, tuyến mười tám hay gì đó, không biết bị làm sao mà cứ lên Weibo phát điên mắng cậu kìa!]
[Thi Hoài: Tên đó còn nói cậu có tài nguyên như bây giờ là nhờ bán thân. Thằng nhóc này đang sủa cái đéo gì vậy chứ?!]
[Thi Hoài: Nó còn nói cậu với Long Phú Tu cũng có quan hệ mờ ám. Thằng đó có biết Long Phú Tu là ai không vậy?]
Tin nhắn của Thi Hoài gửi tới liên tùng tục.
Bạch Nhung đặt cốc sữa đậu nành ấm xuống, rút khăn giấy lau tay rồi mới chậm rãi trả lời.
[Bạch Nhung: Chắc em biết vì sao anh ta lại nhắc tới mình rồi.]
[Bạch Nhung: Không cần để ý tới anh ta, công ty sẽ xử lý.]
[Thi Hoài: Anh chỉ là không chịu nổi cảnh tên đó mắng cậu thôi. Ai mà chẳng biết chính nó mới là kẻ bán thân, còn bán cho người đã có vợ. Vợ người ta trực tiếp đứng ra tung bằng chứng hai người họ có quan hệ luôn rồi!]
Đây là lần đầu Bạch Nhung nghe tới chuyện này.
Hai người kia công khai cùng nhau tham dự tiệc tối, làm cậu còn tưởng người ở bên Chung Tề Lân là người độc thân.
[Bạch Nhung: Chuyện này em không biết...]
[Thi Hoài: Là chuyện tối hôm qua đó! Cậu không thấy hotsearch à? Đối phương trực tiếp tung một đống ảnh trên giường, tuyên bố đang tiến hành thủ tục ly hôn, ngầu không chịu được luôn á!]
Bạch Nhung hơi ngơ ngác.
[Bạch Nhung: Tối qua em ngủ sớm, không xem Weibo.]
Đêm qua cậu có uống chút rượu trong bữa tiệc, tuy không say nhưng sau khi tắm xong, được Ứng Phi Trục ôm lên giường, chẳng bao lâu đã mơ mơ màng màng ngủ mất.
[Thi Hoài: Nhìn tình hình này, có vẻ kim chủ bao dưỡng tên đó cũng vứt bỏ nó rồi. Sáng nay lên xem, tài nguyên rớt một đống, hai hợp đồng đại ngôn cũng tuyên bố hết hạn.]
Bị tung ảnh giường chiếu, kim chủ lại không còn. Nếu không có gì bất ngờ, sau này Chung Tề Lân sẽ không còn cơ hội xoay mình.
Bạch Nhung lên Weibo xem tình hình.
Vị phu nhân của nhà sản xuất kia vốn cũng là người trong giới, quanh năm đi công tác, đây cũng là lý do bà ấy mãi không phát hiện chồng mình ngoại tình, hơn nữa còn là ngoại tình đồng tính.
Bạch Nhung chọc chọc Ứng Phi Trục, đưa điện thoại qua, mềm mại hỏi: "Ứng tiên sinh, đây là do anh nhắc nhở sao?"
Ứng Phi Trục liếc nhìn một cái, vẻ mặt không thay đổi: "Tôi chỉ bảo cô ấy có thời gian thì tới sảnh tiệc nhìn thử."
"..." Vậy khác gì trực tiếp tung chuyện ngoại tình của đối phương đâu.
Tuy nhiên, Bạch Nhung không phải thánh mẫu.
Rõ ràng đây là vấn đề của Chung Tề Lân và người kia. Giờ hai người đều tự chuốc lấy hậu quả, bị cư dân mạng mắng chửi, cậu chẳng hơi đâu mà đi đồng tình.
Bạch Nhung xem qua mấy bài tổng hợp drama, cảm thán: "Đúng là một người phụ nữ sấm sét gió cuốn."
Chỉ trong một đêm, từ xác nhận chồng ngoại tình tới lục điện thoại tìm ảnh, kế đó tìm người chuyên nghiệp tung hai kẻ đó lên mạng tiến hành hủy diệt xã hội, cuối cùng tuyên bố ly hôn.
Nhanh tới mức người thường xuyên lướt Weibo như Bạch Nhung cũng không kịp phản ứng.
Ứng Phi Trục thay cậu tắt điện thoại: "Không cần để ý tới tên đó, bộ phận pháp lý của công ty sẽ xử lý."
Chung Tề Lân lên mạng phát điên, bịa đặt tung tin đồn như vậy, đã cấu thành hành vi vu khống.
Bạch Nhung mím môi cười: "Được."
Cậu không để chuyện này trong lòng nhưng không ngờ, vừa ăn xong lại nhận được một cuộc điện thoại.
Lần này người tìm cậu là Cùng Kỳ, người đang truy tìm tung tích của Đào Ngột.