Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 74

Trước Tiếp

Âm nhạc trong sảnh tiệc đột nhiên đổi giai điệu, tiết tấu nhanh hơn hẳn so với khúc piano ban nãy.

Người đàn ông xa lạ đứng bên cạnh với dáng vẻ hùng hổ kia thật sự khiến Bạch Nhung ngơ ngác.

"Vậy anh muốn tôi nói cái gì?" Bạch Nhung cau mày, chóp mũi khẽ động hai cái: "Anh rất kỳ quái."

Biểu cảm của người kia vặn vẹo: "Tôi kỳ quái? Bạch Nhung, cậu đừng tưởng dựa vào việc leo lên tổng giám đốc công ty là có thể coi thường tôi! Cậu căn bản không hiểu, bọn họ chỉ xem chúng ta là đồ chơi thôi!"

Bạch Nhung: ?

Đồ chơi với xem thường gì chứ?

Cậu thấy người này nên rẽ trái, bắt xe buýt số 108, xuống ở Tây Bắc đường số 68 để đi khám bệnh thì hơn. Ở đó là bệnh viện tâm thần tốt nhất thành phố A, chắc chắn chữa được chứng điên của người này.

Bạch Nhung mím môi, sắc hồng nơi cánh môi bị ép đến trắng bệch: "Tôi không quen anh, cũng không hiểu anh đang nói cái gì."

Nghe vậy, người kia có chút lúng túng lùi lại một bước nhưng rất nhanh, gã vứt bỏ cảm giác xấu hổ, chuyển sang tức giận hơn: "Cậu đừng coi thường người khác!"

Bạch Nhung: "Tôi không coi thường anh, tôi cũng không biết anh dựa vào đâu mà kết luận như vậy. Với tôi, anh chỉ là người xa lạ, tôi lấy lý do gì để coi thường anh?"

Giọng nói của cậu đã mang theo chút không vui. Cậu chỉ cảm thấy người này cố tình gây sự, sao lại có người trừu tượng đến mức này cơ chứ?

Tự ý thức quá mức.

Trên người người kia nồng mùi nước hoa phấn son, lời nói tuy kỳ quái nhưng nghĩ kỹ cũng không khó đoán thân phận.

Gã tức giận chỉ vào mình: "Chúng ta thường xuyên bị đem ra thảo luận cùng nhau, sao cậu lại nói không quen tôi?! Chẳng phải là công ty của mấy người làm marketing trói buộc hình tượng sao?"

Bạch Nhung cảm giác mình chỉ cần há miệng là có thể phun ra cả chuỗi dấu ba chấm.

Thật sự quá cạn lời.

Cậu rất thành thật nói: "Xin lỗi, Sơn Hải chưa từng làm marketing ác ý kiểu đó."

"Không thể nào!" Người kia khẳng định chắc nịch: "Không ai bỏ qua lượng lưu lượng này cả."

"Tôi không biết anh lấy kết luận này từ đâu nhưng cho dù Sơn Hải có làm marketing, cũng có rất nhiều cách. Vì sao nhất định phải trói anh vào cùng tôi?"

Sắc mặt người kia biến đổi: "Không thể nào!"

Bạch Nhung dùng kỹ năng diễn xuất cho mình thêm can đảm. Cậu tưởng tượng bản thân là một thiếu gia kiêu ngạo, ngẩng đầu lên, nói đầy khí thế: "Vì sao không thể? Tôi xem rất nhiều phim truyền hình với điện ảnh, trí nhớ tôi cũng rất tốt. Nếu tôi không nhận ra anh, vậy chỉ có thể chứng minh anh chỉ là một minh tinh hạng mười tám trở lên."

Sắc mặt người đàn ông lập tức sa sầm, vẻ mặt u ám, lớp nền dày cũng không che nổi.

Bạch Nhung tiếp tục: "Với cả ai nói tôi giống anh."

Ánh mắt cậu lướt qua người đàn ông, nhìn về phía bóng dáng phía sau gã: "Anh không nói gì sao?"

Người kia tưởng Bạch Nhung lại định nói gì đó, theo bản năng hỏi một câu "cái gì", vài giây sau mới nhận ra Bạch Nhung đang nhìn về phía sau mình. Gã quay đầu lại, chỉ thấy một người đàn ông vóc dáng như bức tượng Hy Lạp, ngũ quan tuấn tú, giữa mày lại mang theo vẻ cuồng dã sắc bén.

Gã vội nhìn sang Bạch Nhung: "Anh ta là?"

Giọng Bạch Nhung lạnh xuống: "Có phải anh nghĩ rằng chúng tôi giống nhau không?"

Ứng Phi Trục bước hai bước đến bên Bạch Nhung, thấp giọng hỏi: "Cậu ta nói cái gì?"

Bạch Nhung: "Chắc là cảm thấy em bị anh bao nuôi."

"???"

Ứng Phi Trục quay đầu, lập tức hiểu gã đàn ông trông như khỉ kia là loại người gì. Y ôm lấy Bạch Nhung, dịu giọng dỗ dành: "Cậu ta nói bậy. Tôi thề, trăm ngàn năm nay tôi chỉ thích mỗi em."

Bạch Nhung vốn đang cố căng mặt để tỏ ra mình không dễ bắt nạt, nghe xong câu này liền không nhịn được bật cười, tựa vào người y.

Ứng Phi Trục dang tay ôm lấy Bạch Nhung, hoàn toàn phớt lờ gã đàn ông phía sau đang ghen tức đến méo mó.

"Hơn nữa, nếu tôi thật sự làm vậy, sao Long Phú Tu có thể bỏ qua cho tôi được."

Nghe đến cái tên Long Phú Tu, người đàn ông vốn còn ghen ghét vặn vẹo kia lập tức sững sờ.

Có lẽ người bình thường không biết Long Phú Tu là ai nhưng vì muốn tìm kim chủ lấy tài nguyên, gã đã tra rất nhiều tư liệu giới nhà giàu, biết rõ Long Phú Tu là một trong những người giàu nhất nước.

Bạch Nhung chớp mắt: "Chú Long sẽ làm gì?"

Ứng Phi Trục thở dài: "Với Long Phú Tu mà nói, em chẳng khác con của cậu ta. Cậu ta có thể tặng cả công ty cho em."

Một đại yêu quái Tì Hưu nóng nảy như vậy, khi đối diện với Bạch Nhung lại hiếm khi hòa nhã. Có thể nói ngoài Bạch Trạch ra, chỉ có Bạch Nhung mới được Tì Hưu công nhận là người thân.

Bạch Nhung thật sự chưa từng hiểu rõ những chuyện này.

Cậu tiếp xúc với Long Phú Tu không nhiều. Trong tiềm thức, cậu luôn rất ngoan ngoãn, kính trọng đối phương nhưng lại thiếu vài phần thân mật như khi đối diện với Bạch Trạch.

Ứng Phi Trục ôm lấy bờ vai mảnh khảnh của Bạch Nhung, ngay cả ánh mắt cũng không thèm cho gã đàn ông phía sau: "Buổi trưa em ăn khá nhiều rồi. Chúng ta đi tới bếp tìm chút đồ ăn, ăn lót dạ trước."

"Bếp có đồ ăn sao?"

"Có nhưng ở đây toàn là đồ trang trí, đẹp mà không ăn được. Đợi kết thúc tôi sẽ đưa em đi tiểu viện Nhục Thu."

"Được."

Bạch Nhung rời đi cùng Ứng Phi Trục, tìm được phòng bếp nhỏ trong sảnh tiệc, tùy ý dựa vào đảo bếp, đút cho nhau bánh kem nhỏ.

"Cái này ngon, không quá ngọt." Bạch Nhung thử một miếng bánh kem thấy ổn, giơ tay đưa đến môi Ứng Phi Trục.

Bánh kem đã thiếu một miếng, nhưng Ứng Phi Trục không chần chừ, há miệng ăn hết. Y gật đầu: "Cũng được."

Bạch Nhung rảnh tay còn lại, mở Weibo tìm tin tức liên quan đến mình. Giữa vô số bài hot, cuối cùng cũng tìm ra tên của người vừa rồi.

"Chung Tề Lân." Bạch Nhung đọc tên xong, lại nhìn số bình luận với lượt thích.

"Hơn một nghìn thảo luận. Cũng tạm thôi, mà chỉ có hai ba bài Weibo nhắc đến." Vậy mà người kia lại có thể tự cho mình là trung tâm đến mức nghĩ rằng họ luôn bị đem ra thảo luận cùng nhau.

Ứng Phi Trục đưa cho Bạch Nhung một miếng trái cây: "Đừng để ý cậu ta, tôi sẽ xử lý."

Bạch Nhung lắc đầu nhìn Weibo: "Thôi, phiền phức lắm."

Ứng Phi Trục cong môi: "Không phiền, chỉ là nói một câu thôi."

Bạch Nhung ngẩng đầu khỏi điện thoại, tinh nghịch trêu đùa: "Anh không phải định nói câu này đấy chứ."

Cậu hắng giọng, hạ thấp âm điệu, bắt chước giọng của Ứng Phi Trục: "Trời lạnh rồi, để Chung Tề Lân phá sản đi."

Ứng Phi Trục bất lực, đưa tay khẽ gõ lên sống mũi cao của Bạch Nhung: "Tôi đại khái biết ai dẫn cậu ta tới. Nếu cậu ta đã tỏ ra như bị ủy thân chịu uất ức, vậy không bằng giúp cậu ta giải thoát."

Nửa tiếng sau, Bạch Nhung rời khỏi bữa tiệc trước, ngồi trong xe đợi hơn mười phút mới thấy Ứng Phi Trục quay lại.

Khác với những khách mời bá tổng tự mang tài xế, Ứng Phi Trục tự tay mở cửa ghế lái, vén áo vest ngồi vào. Y hiếm khi dùng tài xế, trừ lúc ngồi ké xe của Phương Đông Thanh.

Bạch Nhung đã chơi mấy ván Anipop (Candy Crush Saga phiên bản China), thấy y trở về liền hỏi: "Về rồi à? Chúng ta đi luôn sao?"

"Ừ, đi ngay." Trông có vẻ như tâm trạng của Ứng Phi Trục đang rất tốt.

Bạch Nhung đi thêm một nước trong game, vượt qua màn xong mới quay sang hỏi: "Anh đi tìm ai vậy?"

Ứng Phi Trục đạp ga khởi động xe, vui vẻ mở ngăn đồ ăn vặt bên ghế phụ cho Bạch Nhung, trả lời: "Một nhà sản xuất của công ty Trung Việt."

Bạch Nhung nghĩ mãi không nhớ ra là ai.

Ứng Phi Trục nhắc cậu nhớ ra: "Chính là kim chủ phụ trách cuộc sống sinh hoạt của Chung Tề Lân."

Bạch Nhung sặc một chút. Đây là lần đầu tiên cậu nghe dùng cách nói này để chỉ kim chủ: "Anh nói với ông ta cái gì?"

"Cũng không nói gì nhiều, chỉ chuyển đạt lại thái độ của Chung Tề Lân rằng cậu ta cảm thấy mình bị bao nuôi, vậy thôi."

"..."

Chung Tề Lân rõ ràng cực kỳ chán ghét uất ức, thậm chí cảm thấy nhục nhã vì chuyện bị bao nuôi. Cho nên khi gã nghĩ lầm Bạch Nhung cũng bị bao nuôi, gã cũng coi Bạch Nhung như kẻ cùng mình lăn lộn trong bùn lầy.

Chẳng qua thân là người cung cấp tài nguyên, nhà sản xuất kia chắc chắn sẽ không vui.

Mọi thứ đều là người tình ta nguyện. Đã cầm tài nguyên, còn sau lưng bày ra bộ dạng oan ức, diễn cho ai xem chứ?!

Giới giải trí chưa bao giờ thiếu những kẻ muốn dựa vào thân thể để leo lên. Nếu đã cảm thấy uất ức, vậy thì đổi người khác đi.

Bạch Nhung trầm mặc, cậu không muốn can dự vào mấy chuyện này. Nói cho nghiêm túc, chuyện lần này vốn dĩ là Chung Tề Lân tự mình tìm đến trước.

Lúc rảnh rỗi, Bạch Nhung lướt qua không ít tin tức giải trí với scandal về Chung Tề Lân. Người này không xuất thân từ trường lớp chuyên nghiệp, trái lại từ nhỏ đã sống khá hỗn loạn.

Sau khi tốt nghiệp trung học, vì ngoại hình coi như ổn, gã vô tình được chọn tham gia một chương trình tuyển tú nhưng thực lực không có, ngay vòng đầu đã bị loại. Tuy thất bại trong việc debut nhưng nhờ vậy mà bước chân vào cái vũng bùn mang tên giới giải trí.

Trước kia, Chung Tề Lân không gầy đến thế, vóc dáng khá bình thường. Có lẽ vì muốn chiều theo gu thẩm mỹ của vịkim chủ hiện tại, gã đã cố tình nhịn ăn đến mức gầy trơ xương, mặc quần áo vào nhìn chẳng khác nào bộ xương khoác một tấm ga trải giường.

Bạch Nhung: "Thôi, không nhắc đến người đó nữa."

Xe chạy xuyên qua trung tâm thương mại phồn hoa, Bạch Nhung bỗng nhìn thấy một thương hiệu trà sữa mà mình vẫn luôn muốn thử, liền lên tiếng: "Chờ chút."

Ứng Phi Trục giảm tốc độ, cũng nhìn thấy cửa hàng trà sữa bên ngoài: "Muốn uống à?"

Bạch Nhung gật đầu. Dạo gần đây cậu liên tục thấy quảng cáo của thương hiệu trà sữa này trên các nền tảng, bình luận toàn lời khen, nhìn mà lòng ngứa ngáy, rất muốn nếm thử.

Ứng Phi Trục tìm một chỗ dừng xe tạm thời ven đường: "Tôi đi mua cho em."

Bạch Nhung tháo dây an toàn bằng một tay, nói: "Em tự đi, nhanh lắm!"

Ứng Phi Trục vẫn theo xuống xe: "Đi cùng nhau, tiện mua thêm cho mấy người khác."

Bạch Nhung nhẩm tính, phải mua hơn mười ly trà sữa, một mình đúng là không tiện xách thật: "Được, vậy cùng đi."

Ngoại trừ dịp Tết âm lịch, thành phố A lúc nào cũng phải xếp hàng, mua trà sữa lại càng không ngoại lệ, nhất là mấy thương hiệu đang hot trên mạng.

Bạch Nhung với Ứng Phi Trục ngoan ngoãn đứng ở cuối hàng chờ đến lượt. Cách ăn mặc hôm nay của Bạch Nhung khá khác thường, tuy không đeo khẩu trang hay mũ nhưng tạm thời vẫn chưa bị ai nhận ra.

Mãi đến lúc tới lượt gọi món, Bạch Nhung mới lên tiếng: "Trà sữa đặc trưng của tiệm, mười hai ly, cảm ơn."

Nói xong, cậu mở mã thanh toán, chờ nhân viên thu ngân quét mã.

Thu ngân là một cô gái trẻ, cô ngẩng đầu nhìn Bạch Nhung vài lần rồi mới quét mã nhận tiền. Thông báo thanh toán thành công vừa hiện lên, cô liền hạ giọng hỏi nhỏ một câu: "Nhung bảo, ly của anh em cho thêm trân châu nhé."

Trước Tiếp