Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 16

Trước Tiếp

Ứng Phi Trục vẫn luôn cảm thấy Bạch Nhung khác với những yêu quái khác nhưng mơ hồ trong đó vẫn có một chút dè chừng, chỉ là y không ngờ rằng nỗi sợ của Bạch Nhung lại là... sợ ông chủ!

Ứng Phi Trục đỡ trán.

Bạch Nhung nhỏ giọng biện giải vì tiền lương của mình: "Ai cũng vậy mà, bởi vì ông chủ có thể trừ lương..."

Không chỉ trừ lương, còn có thể cho nhân viên cút luôn.

Bạch Nhung không muốn bị trừ lương, càng không muốn bị đuổi việc. Tìm được một công việc vừa thoải mái lại còn khá thích đã là chuyện quá khó rồi.

Ứng Phi Trục vừa tức vừa buồn cười: "Vậy được, tháng này trừ lương cậu một ngàn."

Bạch Nhung tròn mắt, có chút sốt ruột: "A?"

Ứng Phi Trục lại hung hăng xoa đầu Bạch Nhung một trận, động tác có chút trả đũa, lại rất cẩn thận tránh không chạm vào vòng hoa chính tay y đặt lên đầu cậu. Sau khi xoa cho đã tay, lúc rút tay về, y lại vô tình chạm vào gáy cậu.

Chỉ là một cái chạm rất nhẹ nhưng Ứng Phi Trục vẫn lập tức nhận ra nhiệt độ làn da của đối phương hơi cao. Y nhíu mày, kéo cổ tay Bạch Nhung đi về phía phòng trong: "Vào trong trước, cậu ở ngoài bao lâu rồi?"

Bạch Nhung nhẩm tính: "Hình như là bốn tiếng."

"Ở thêm chút nữa là cảm nắng thật đấy."

Bạch Nhung lảo đảo theo sau y, yếu ớt cãi lại: "Không đến mức vậy đâu, tôi ngồi dưới tán cây mà."

Ứng Phi Trục cau mày. Y coi như đã hiểu, con tiểu yêu này căn bản không biết cách chăm sóc bản thân.

Vào đến phòng, Bạch Nhung mới dần cảm thấy nóng, đứng dậy đi bật chiếc quạt cũ kỹ trong phòng.

Ứng Phi Trục nhìn cậu loay hoay với chiếc quạt đã gỉ sét, chân mày nhíu càng sâu: "Không có điều hòa sao?"

Bạch Nhung không quay đầu, vừa chỉnh quạt vừa trả lời: "Có phòng có, có phòng không. Trước đó có mạnh thường quân quyên mười cái điều hòa, đều lắp hết vào phòng ngủ của bọn trẻ rồi."

Ứng Phi Trục không nói thêm gì, chỉ lấy điện thoại ra nhắn một tin cho trợ lý.

Bạch Nhung chỉnh xong quạt, gió máy thổi lên người, cuối cùng cũng xua tan được hơi nóng ngoài trời. Cậu ngồi xếp bằng trên tấm thảm xốp ghép màu sặc sỡ.

Tấm thảm đã cũ, loang lổ những vết đen, mỗi dấu vết đều là dấu vết của thời gian cùng ký ức.

Thấy Ứng Phi Trục vẫn cúi đầu nhìn điện thoại, Bạch Nhung chậm chạp nhận ra: Ông chủ chắc chưa từng ở trong môi trường không có điều hòa thế này.

Sợ đối phương khó chịu, cậu vội giải thích: "Trên lầu có phòng sinh hoạt bật điều hòa nhưng trong đó toàn trẻ con, hay là tôi dẫn Ứng tổng tới đó nhé?"

"Không cần." Ứng Phi Trục xoa nhẹ giữa mày. Thấy Bạch Nhung vẫn lo lắng, y nói thêm: "Tôi không nóng. Với lại, tôi thích yên tĩnh."

Dù gần đây y có xu hướng nuôi Bạch Nhung như nuôi nhóc con nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc y thích trẻ con loài người.

Bạch Nhung nhìn chằm chằm Ứng Phi Trục một lúc, xác nhận đối phương thật sự không đổ mồ hôi mới miễn cưỡng tin câu "không nóng" của y.

Sau đó cậu lại không nhịn được tò mò.

Lúc nào Ứng Phi Trục cũng là dáng vẻ tổng tài chuẩn chỉnh, tây trang tối màu. Dù đôi khi không đeo cà vạt, cúc áo sơ mi cũng mở lỏng lẻo nhưng áo vest lúc nào cũng chỉnh tề, nhìn thôi đã thấy nóng.

Vậy mà dù là bây giờ hay lúc trước ở phim trường, Bạch Nhung dường như chưa từng thấy y đổ mồ hôi.

Ứng Phi Trục nhắn tin xong, cất điện thoại vào túi áo vest, hỏi: "Mấy giờ ăn cơm?"

Bạch Nhung nhìn điện thoại: "Nửa tiếng nữa. Lát nữa mấy sinh viên quay phim phóng sự cũng ăn cùng, nếu họ có hơi kích động thì mong Ứng tổng đừng giận."

Ứng Phi Trục bật cười, xoa nhẹ lòng bàn tay: "Cậu đang thương lượng với tôi hay đang yêu cầu?"

Câu nói như một gáo nước lạnh tạt xuống đầu Bạch Nhung. Cậu lập tức nhận ra mình vừa nói hơi quá, lúng túng nói: "Xin lỗi Ứng tổng, tôi, tôi không có ý đó..."

"Yên tâm, tôi không giận." Ứng Phi Trục cắt ngang lời cậu, hơi cúi người. Khuôn mặt tuấn tú đột ngột tiến sát lại, dừng ở khoảng cách chỉ còn một nắm tay.

Động tác quá bất ngờ khiến tim Bạch Nhung thắt lại. Cậu không nghe lọt tai câu "không tức giận" kia, còn tưởng đối phương sắp đánh mình.

Bạch Nhung căng thẳng đến mức hàng mi run rẩy, cúi đầu không dám nhìn thẳng, chỉ mong ông chủ đừng ra tay quá nặng.

Vài giây trôi qua, không có cơn đau nào xuất hiện.

Bạch Nhung lấy hết can đảm mở mắt, lập tức rơi vào một đôi con ngươi thâm thúy. Đôi mắt ấy giống như hố đen, như xoáy nước tối sẫm, nhìn mãi cũng không thấy đáy, giống như mọi thứ của cậu đều đang nằm trong tầm kiểm soát của người kia.

Đầu ngón tay Bạch Nhung tê dại, vội vã né ánh nhìn ấy đi.

Ứng Phi Trục bật cười.

Khoảng cách gần đến mức Bạch Nhung có thể cảm nhận được lồng ngực y khẽ rung theo tiếng cười.

"Đừng lo." Ứng Phi Trục nói: "Tôi sẽ không tức giận."

Nửa người Bạch Nhung tê rần vì tiếng cười ấy. Cậu lặng lẽ lùi lại một chút, trong đầu bất giác hiện lên đủ loại tin đồn giới giải trí như bao dưỡng, kim chủ...

Từ nhỏ đến lớn, Bạch Nhung chưa từng động lòng với ai, bất kể nam hay nữ. Ở độ tuổi mà tình cảm tràn lan nhất, trong đầu cậu chỉ có học hành, thi cử và làm thêm.

Vì ngoại hình nổi bật, Bạch Nhung từng nhận được vài lời mời nhưng khi đó cậu quá nghèo, quá bận. Viện phúc lợi có trợ cấp cho trẻ đậu đại học, nhưng điều kiện ở Ánh Dương không tốt, mỗi tuần cậu chỉ được khoảng hai trăm tệ.

Một tháng tám trăm ở thành phố A gần như không thể sống.

May mà Bạch Nhung học giỏi, chịu được khổ, phần lớn thời gian đều vùi đầu đi làm thêm, làm gì còn tâm trí yêu đương.

Chẳng qua không phải cậu không hiểu gì.

Trên đời không có bữa trưa miễn phí.

Bạch Nhung cảm nhận được thiện ý mà Ứng Phi Trục dành cho mình. Ban đầu cậu nghĩ đó chỉ là vận may, giống như Tương Dao hay Phương Bác Thâm. Nhưng khoảnh khắc đối phương đột ngột tiến sát vừa rồi, trong đầu cậu bỗng vang lên hồi chuông cảnh báo.

Bao dưỡng, kim chủ, đủ loại dưa trong giới giải trí lần lượt hiện lên. Toàn thân Bạch Nhung căng cứng, dè dặt thử dò:
"Cảm ơn Ứng tổng. Ứng tổng đối xử với tôi rất tốt, tôi biết..."

Ứng Phi Trục kéo dài giọng, lười nhác nói: "Biết là được rồi, sau này đừng sợ tôi nữa."

Bạch Nhung "vâng" một tiếng, lại rơi vào im lặng.

Phòng sinh hoạt đã lâu không dùng, diện tích rất rộng. Khi không ai nói chuyện, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Bạch Nhung nhìn lá cây ngoài cửa sổ, như đang nói chuyện phiếm: "Ứng tổng đối với người mới nào cũng tốt như vậy sao?"

"Dĩ nhiên là không." Ứng Phi Trục quay đầu, hơi kinh ngạc: "Sao cậu lại nghĩ vậy?"

Bạch Nhung đổi tư thế, ánh mắt vẫn không rời khỏi cửa sổ. "Vì tôi cảm thấy Ứng tổng rất chiếu cố tôi."

Ứng Phi Trục trả lời rất dứt khoát: "Bởi vì cậu có thể là hậu duệ của một người bạn cũ của tôi."

Bạch Nhung: "...???"

"Hả?" Bạch Nhung hoàn toàn không giữ được vẻ bình tĩnh trước đó nữa.

"Cậu cho tôi cảm giác rất quen." Ứng Phi Trục nói: "Có thể là con cháu của bạn cũ nào đó."

Bạch Nhung nghi ngờ nhìn y: "Bạn cũ của Ứng tổng lớn tuổi lắm sao?"

Ứng Phi Trục gật đầu: "Ừ."

Bạch Nhung nghĩ đến cái đuôi không phải loài người của mình, hít sâu một hơi, uyển chuyển nói: "Có thể là Ứng tổng cảm giác nhầm rồi."

"Biết đâu được. Dù sao cậu cũng hợp mắt, nói không chừng tôi thật sự là trưởng bối của cậu."

Hai chữ "trưởng bối" lập tức xóa sạch toàn bộ những suy đoán về bao dưỡng, kim chủ trong đầu Bạch Nhung. Cậu không còn nghĩ ngợi lung tung nữa, vẫn kiên trì cho rằng Ứng Phi Trục đã nhầm.

Trừ khi bạn của y cũng là yêu quái. Nhưng nếu thật sự là yêu quái làm sao có thể không tìm được con mình?

Trừ khi là bị chủ động vứt bỏ.

Trước Tiếp