Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khi rời khỏi nhà ăn, Bạch Nhung lập tức gọi điện cho Cốc Ly Sơn.
Cốc Ly Sơn trầm ngâm vài giây, cho cậu một câu trả lời dứt khoát: "Nếu cậu không thấy phản cảm, vậy hoàn toàn có thể thử. Bao giờ quay? Tôi lái xe qua ngay."
Bạch Nhung: "Chỉ quay trong một ngày thôi. Anh Cốc, nếu anh không tiện, em tự mình lo được."
Chuyện này vốn không phải công việc chính thức, vì việc riêng mà làm phiền Cốc Ly Sơn, Bạch Nhung thật sự cảm thấy áy náy.
Cốc Ly Sơn hỏi lại: "Cậu một mình ổn chứ?"
Bạch Nhung gật đầu rất nghiêm túc: "Anh Cốc, em làm được."
Cốc Ly Sơn đứng dậy, đi tới bên cửa sổ văn phòng: "Vậy được. Vừa hay tôi đang chọn kịch bản cho cậu, tối xong tôi sẽ gửi qua."
Hắn dừng một chút, nói tiếp: "Nếu ngày mai với ngày kia không có việc gì, cậu có thể tới công ty dự thính lớp biểu diễn ở khu A tầng tám. Tôi đã chào hỏi với giáo viên rồi."
Kỳ nghỉ đột nhiên bị rút ngắn, Bạch Nhung ngẩn người vài giây, cuối cùng vẫn gật đầu: "Vâng, em biết rồi."
Trước khi cúp máy, Cốc Ly Sơn xoa trán, ngữ khí có chút không tự nhiên: "À đúng rồi, cậu có thể gọi tôi bằng tên đầy đủ cũng được."
Đại não Bạch Nhung trong chốc lát không theo kịp tiết tấu của đối phương: "Dạ?"
Cốc Ly Sơn nói rất vòng vo nhưng thành thật: "Cậu cứ gọi tôi là anh Cốc, làm tôi cứ có ảo giác cậu đang gọi tên trình duyệt vậy."
"..."
Bạch Nhung ngượng đến mức ngón chân bấu chặt xuống đất, vội sửa miệng: "Được được, Anh Ly Sơn. Sau này em gọi như vậy, được không?"
Cốc Ly Sơn nhẹ nhõm thở ra, đồng thời cũng may mắn vì Bạch Nhung dễ nói chuyện.
Ban đầu khi nghe Ứng Phi Trục yêu cầu mình xuống núi dẫn theo một người mới, Cốc Ly Sơn cũng có chút lo lắng. Lỡ như gặp phải loại đại yêu quái khó ở như Tương Dao thì thôi, e là hắn sẽ bị hành cho thảm.
Nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy Bạch Nhung, Cốc Ly Sơn đã hiểu rõ đứa nhỏ này mềm đến mức nào.
Tính cách như vậy đặt trong giới giải trí rất dễ bị bắt nạt, nhưng có ông chủ đứng phía sau, chuyện công việc lại do hắn trấn giữ, người khác cũng không chiếm được tiện nghi gì.
Ngược lại, còn tiện cho chính anh. Dẫn một tiểu yêu quái ngoan ngoãn, hiền lành, dễ nói chuyện như vậy, còn có thể cọ được không ít tín ngưỡng.
Sau khi cúp điện thoại, Bạch Nhung cầm di động, quay lại trả lời cho nam sinh muốn quay phim tài liệu kia.
Biết được Bạch Nhung đồng ý xuất hiện hỗ trợ quay chụp, người cầm camera vui mừng khôn xiết.
"Em tên là Lý Tường." Nam sinh tràn đầy tinh thần: "Hai người kia là bạn học của em, Tần An An và Từ Hạo Tồn. Tài khoản D Station kia là ba bọn em cùng làm."
Bạch Nhung cũng giới thiệu tên mình, lần lượt chào hỏi từng người. Ôm khay trong tay, cậu nói với Lý Tường: "Tôi qua bếp giúp một lát. Nếu các cậu cần tìm tôi, cứ hỏi mấy cô trong viện là được."
Sau khi Bạch Nhung rời đi, Lý Tường vẫn còn chìm trong hưng phấn, vừa ăn mì vừa không ngừng khoe với bố mẹ rằng hôm nay mình đã được tiếp xúc gián tiếp với thần tượng.
Trong ba người, Tần An An là nữ sinh duy nhất, tâm tư cũng tinh tế hơn nhiều.
"Cậu đừng có kể chuyện này với bạn bè linh tinh." Cô nhắc nhở: "Lỡ như Bạch Nhung không muốn người khác biết mình từng ở viện phúc lợi thì sao?"
Lý Tường theo bản năng hỏi: "Tại sao chứ? Tới viện phúc lợi giúp đỡ không phải là chuyện tốt sao? Anh ấy còn có thể lấy chuyện này làm tuyên truyền mà."
Tần An An bày dáng vẻ chán ghét nhìn hắn một cái: "Cậu quên rồi à? Hôm qua chúng ta vừa hỏi viện trưởng, hôm nay viện không có tình nguyện viên."
Thấy Lý Tường vẫn chưa hiểu, Từ Hạo Tồn cũng sốt ruột thay cho ông bạn mình: "Ý của An An là Bạch Nhung rất có thể chính là trẻ lớn lên ở viện phúc lợi nên mới thân với các cô ở đây như vậy."
Động tác nhai của Lý Tường khựng lại.
Tần An An thở dài: "Nhỡ đâu người ta không muốn thân phận này bị lộ trên mạng thì sao. Tốt nhất cậu đừng nói lung tung."
Lý Tường vội vàng gật đầu: "Được được được, tớ không nói đâu. Vừa nãy không nghĩ tới."
——
Bạch Nhung giúp dì trong bếp dọn dẹp xong, tìm một góc râm mát để ăn sáng.
Nhà ăn cách khu ký túc xá không xa, lúc ăn cậu có thể nghe thấy tiếng trẻ con vui đùa phía trước, đoán chắc đồ ăn vặt và đồ chơi mình mang về đã được chia rồi.
Trẻ con không hiểu được những cay đắng của xã hội khi lớn lên; ở độ tuổi này, chỉ cần có đồ chơi mới và đồ ăn vặt là có thể vui rất lâu.
Hy vọng bộ phim tài liệu này có thể giúp được viện phúc lợi.
Bạch Nhung thầm nghĩ trong lòng.
Di động trong túi đột nhiên rung lên. Cậu thu hồi suy nghĩ, lấy ra xem, thấy là một số điện thoại lạ gọi tới.
"Alô?"
Một giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên bên tai cậu.
"Đang ở đâu?"
"???"
Bạch Nhung siết chặt điện thoại: "Ứng tổng?"
Ứng Phi Trục "ừ" một tiếng.
Dù không hiểu vì sao Ứng Phi Trục gọi cho mình, cũng không hiểu vì sao lại hỏi đang ở đâu, Bạch Nhung vẫn ngoan ngoãn trả lời: "Tôi về nhà, ở viện phúc lợi Ánh Dương."
Đầu dây bên kia im lặng.
Vì là cấp trên trực tiếp nên Bạch Nhung không dám cúp máy, chỉ nín thở chờ đợi.
Một lúc sau, Ứng Phi Trục mới lên tiếng: "Được. Chờ tôi một lát."
Cuộc gọi bị cúp.
Bạch Nhung ngơ ngác, chỉ có thể đoán rằng Ứng Phi Trục muốn tới viện phúc lợi. Còn vì sao, cậu hoàn toàn không hiểu.
Hôm nay rõ ràng là ngày nghỉ nhưng Bạch Nhung lại bận rộn chẳng khác gì đi làm. Vừa quay phim tài liệu, vừa báo cho Cốc Ly Sơn, còn có khả năng phải tiếp đãi ông chủ.
Bạch Nhung vươn hai tay nâng mặt, ngồi dưới bóng cây, thở dài.
Quay phim tài liệu không quá khó, cũng không cần diễn xuất gì nhiều, chỉ cần ghi lại sự thật là được.
Bạch Nhung chơi cùng bọn trẻ trên sân thể dục. Nói là chơi cùng, thực tế lại giống như cậu bị bọn nhỏ vây quanh, coi như một "đồ chơi lớn".
Bạch Nhung lớn lên xinh đẹp.
Những đứa trẻ từng cùng thời với cậu đều đã ra xã hội, lại không còn lời đồn về cái đuôi yêu quái nên bọn nhỏ trong viện không sợ vị anh trai có cùng xuất thân này. Huống chi, mỗi lần Bạch Nhung về viện đều mang theo rất nhiều đồ ăn vặt với đồ chơi.
Mặt trời treo trên cao, cái nóng gay gắt làm những cành cây vừa bị tỉa héo rũ rất nhanh nhưng không thể dập tắt nhiệt tình của bọn trẻ.
Bạch Nhung ngồi dưới bóng cây, bên cạnh chất đầy lá khô, còn cậu phụ trách bện vòng hoa.
Đây là tay nghề cậu học được khi đi làm thêm. Ban đầu chỉ bện vài cái cho mấy bé gái, sau đó bị cả đám trẻ quấn lấy. Thứ gì vừa đẹp vừa lạ như vậy, cả con trai lẫn con gái đều thích.
Bạch Nhung bện liền một hơi hơn mười vòng. Đúng lúc làm xong, mấy cô lo bọn trẻ phơi nắng lâu dễ bị cảm nắng, gọi chúng vào trong, lúc này cậu mới thật sự thở phào.
Sau khi tiễn bọn trẻ đi, các cô cũng giục cậu về phòng nghỉ, bật điều hòa cho mát.
Bạch Nhung nheo mắt nhìn về phía ánh nắng: "Con ngồi thêm một lát nữa đã."
Biết cậu quen thuộc nơi này, các cô cũng không ép, vội quay lại chăm mấy đứa trẻ khác.
Bạch Nhung dựa vào thân cây, mùi bùn đất và nhựa cây quen thuộc quanh quẩn đầu mũi.
Đất bị nắng hun lên tỏa ra mùi rất riêng. Trong tay cậu còn cầm một vòng hoa dư, đang cúi đầu ngắm nghía.
Sau lưng có tiếng bước chân tới gần. Bạch Nhung tưởng là Lý Tường, liền hỏi: "Quay xong chưa thế? Tối nay tôi còn phải về nội thành."
Người phía sau trả lời nhưng không phải giọng của Lý Tường: "Quay cái gì?"
Bạch Nhung lập tức nhận ra có gì đó không đúng, quay đầu lại, liền thấy Ứng Phi Trục đang đứng ngay sau lưng mình.
"Ứng tổng..."
Đại não Bạch Nhung trống rỗng trong chớp mắt. Dù đã đoán được Ứng Phi Trục sẽ tới nhưng cậu không ngờ đối phương lại nhanh như vậy, còn xuất hiện không một tiếng động phía sau mình.
May mà cậu không có thói quen nói xấu ông chủ...
Bạch Nhung đứng dậy, giấu vòng hoa ra sau lưng: "Có công việc gì sao ạ?"
Ứng Phi Trục "tch" một tiếng: "Không, tới xem cậu."
Từ sau khi rời núi Bắc Trạch, Ứng Phi Trục vẫn như thường lệ quay về công ty làm việc nhưng ngồi chưa được bao lâu đã thấy thiếu thiếu cái gì đó, cảm giác ấy kéo dài đến khi y gặp Cốc Ly Sơn.
Công việc sao vui bằng nuôi nhóc con được?!
Nghĩ thông suốt rằng bên cạnh mình thiếu một nhóc con ngoan ngoãn yên tĩnh, Ứng Phi Trục liền gọi điện, hỏi địa chỉ của Bạch Nhung rồi bay thẳng tới đây.
Bạch Nhung: "???"
Cậu mờ mịt ngẩng đầu nhìn Ứng Phi Trục, khuôn mặt nhỏ tràn đầy nghi hoặc.
Ứng Phi Trục giơ tay xoa đầu cậu.
Tóc Bạch Nhung rất mềm, đen bóng, nhìn thôi đã khiến người ta muốn sờ thử. Những người thân thiết với cậu hầu như đều từng xoa đầu cậu, bao gồm Tương Dao, Thi Hoài...
Ứng Phi Trục hoàn toàn không cảm thấy hành động của mình có gì không ổn, xoa đủ rồi mới thu tay về: "Tối nay về ký túc xá công ty không?"
Câu này Bạch Nhung trả lời được: "Chắc là được. Lý Tường nói tôi chỉ cần quay một lát."
Phim tài liệu chủ yếu quay viện phúc lợi, không phải sân khấu riêng của cậu, thời lượng của cậu trong đó cũng chỉ vài phút.
Ứng Phi Trục: "Ừ, để tôi đưa cậu về ký túc xá."
Hơi thở của Bạch Nhung suýt nữa ngừng lại.
Bạch Nhung: "..."
Cậu thật sự không dám tin.
Ứng Phi Trục vốn chỉ tiện miệng kiếm cớ, không quan tâm Bạch Nhung tin hay không. Y vươn tay về phía cậu: "Bây giờ về được chưa? Xe ở ngoài rồi."
Bạch Nhung hoàn hồn, do dự một lát, nói: "Chưa được, tôi phải ăn trưa với cô viện trưởng."
Cậu rất lo Ứng Phi Trục sẽ giận nhưng lần này cậu về là để ăn bữa cơm với viện trưởng. Hơn nữa bà chắc chắn đã chuẩn bị món cậu thích, cậu không nỡ phụ lòng.
Nói xong, cậu cúi đầu, không dám nhìn Ứng Phi Trục.
Cậu cảm thấy mình thật không biết điều. Ông chủ đích thân tới đón nhân viên về ký túc xá, vậy mà nhân viên lại từ chối.
Bạch Nhung nắm chặt vòng hoa trong tay, tâm trạng rối bời.
Ứng Phi Trục nói: "Được, vậy ăn cơm trước."
Nói xong, y lấy vòng hoa đã bị Bạch Nhung nắm hơi héo từ tay cậu, nhẹ nhàng đặt lên tóc cậu.
Cảm nhận được động tác ấy, Bạch Nhung lấy hết can đảm ngẩng đầu, vừa hay thấy khóe môi Ứng Phi Trục nhếch lên: "Khá xinh."
Ứng Phi Trục bình luận, có chút cười như không cười, tiện tay phủi chiếc lá dính trên tóc Bạch Nhung: "Đừng sợ tôi. Tôi không dễ giận như vậy đâu."
Bạch Nhung móc móc lòng bàn tay, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Làm gì có nhân viên nào không sợ ông chủ nổi giận chứ..."
Ứng Phi Trục: "..."