Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Em ra ngoài gây dựng sự nghiệp
Đệ tử bị lượng thông tin khổng lồ này vả xây xẩm mặt mày.
Sau đó, anh ta chậm rãi nghiêng người sang một bên, "Không cần thông báo, để tôi đưa ngài..." Ánh mắt anh ta đảo qua một vòng, "... các vị vào thẳng bên trong."
Lâm Túc gật đầu, "Cũng được."
Đệ tử dẫn đường cho họ vào trong.
Lâm Túc dắt tay Tuyết Nê Mã, "đứa nhỏ" lên tiếng trong tiềm thức: [Mười bảy năm trôi qua, cậu dắt cốt nhục thiên tài trở về nhà họ Dịch.]
Cậu nhìn thẳng phía trước: Suỵt.
Tại nhà họ Dịch, Dịch Đại Minh đang ngồi ở tiền sảnh.
Đệ tử dẫn đường dừng lại trước sảnh, thoáng do dự, "Gia chủ, Lâm tiên sinh tới."
Dịch Đại Minh đang gạt bạt trà, ngẩng đầu lên, "Hửm? Túc lão đệ..." Lời nói bỗng khựng lại, nắp tách "keng" một tiếng va vào thành tách! Ông trố mắt nhìn hai bóng hình một lớn một nhỏ ngoài cửa như đúc từ một khuôn ra, sững sờ hồi lâu, "Cậu... cậu..."
Lâm Túc bước vào, "Lão Dịch, tôi tìm người kế nhiệm tới cho ông đây."
Tuyết Nê Mã bình tĩnh gật đầu chào, "Hân hạnh."
"..." Dịch Đại Minh ngơ ngác đáp, "Hân hạnh."
Dứt lời, cả căn phòng rơi vào tĩnh lặng.
Dịch Đại Minh quan sát hồi lâu mới ướm hỏi, "Khụ... đây là con của cậu với hội trưởng Hạ?"
Lâm Túc hờ hững nhìn ông.
"...Vậy là phải rồi!" Dịch Đại Minh khẳng định chắc nịch.
Ông lại tỉ mỉ quan sát, "Đôi lông mày lạnh lùng này có vài phần giống hội trưởng Hạ, còn khuôn miệng bỡn cợt này đúc từ cậu ra."
Lâm Túc ôn hòa nhìn ông, "..."
Dịch Đại Minh sực tỉnh, quay lại chủ đề chính, "Không phải chứ, Túc lão đệ, cậu nghiêm túc đấy à?"
Chưa bàn đến việc đứa nhỏ này chui ra đường nào... vấn đề là, muốn giao cho ông?
Trà nóng được bưng lên.
Lâm Túc ngồi xuống một bên, thong dong nhấp một ngụm trà: "Tất nhiên rồi, con tôi giao cho nhà ông làm người thừa tự, chẳng lẽ còn không đủ tư cách sao?"
Gương mặt Dịch Đại Minh nhăn nhó, "Đủ thì đủ, nhưng mà..."
Chén trà đặt cộp xuống bàn, Lâm Túc khẽ thở dài: Hết cách rồi.
Cậu lên tiếng, "Tiểu... Mã, cho ông thấy thực lực của con đi."
"Rõ." Tuyết Nê Mã lạnh lùng đáp.
Dứt lời, tà áo choàng thanh thoát không gió mà tự bay, sâu trong đôi mắt đen láy bỗng lóe lên luồng sáng. Ngay giây sau, bộ đồ trà đặt trên các bàn xung quanh bắt đầu "lạch cạch lạch cạch" rung chuyển dữ dội.
Linh lực mạnh mẽ kéo theo từ trường xung quanh, tấm biển treo trên tường lỏng cả ốc vít, "rầm" một tiếng rơi thẳng xuống mặt bàn...
Cả đại sảnh như đang rung chuyển.
Dịch Đại Minh hoảng hốt giơ tay, "Được rồi, được rồi..."
Tuyết Nê Mã thu tay về đúng lúc, mặt lạnh tanh, "Ông ơi, thế này đã đủ tư cách chưa?"
"Đủ... đủ lắm rồi."
Lâm Túc thong thả đứng dậy, "Vậy là được rồi."
"Ấy, khoan đã!" Dịch Đại Minh cũng vội đứng dậy, bước tới gần, "Cậu định để... ừm... quý tử của cậu ở lại nhà tôi thật đấy à?" Ông vội nhanh chóng hỏi dồn, "Hội trưởng Hạ có biết chuyện này không?"
Lâm Túc suy nghĩ một chút, "Lát nữa sẽ báo cho anh ấy."
Dịch Đại Minh: ???
Đôi mắt dày dạn sương gió bỗng trợn tròn.
Lâm Túc chỉ mỉm cười, vỗ vỗ vai ông, "Được rồi. Thời gian tới tôi có việc bận, cứ để nó ở nhà ông chăm tạm vài ngày nhé."
...Ra là gửi chăm hộ.
Bấy giờ Dịch Đại Minh mới hơi giãn cơ mặt, "Hầy, thôi được."
Sau khi bàn giao Tuyết Nê Mã xong, Lâm Túc cũng chuẩn bị ra về. Trước khi ra khỏi cửa, cậu còn ngoái đầu nhìn lại, dặn dò trong ý thức: Nê Mã, thể hiện cho tốt. Cho nhà lão Dịch trải nghiệm một tuần được "thần đồng" đào tạo cấp tốc đi.
[Được hoi.]
-
Vừa ra khỏi nhà họ Dịch, Lâm Túc lấy điện thoại ra xem.
Trên màn hình hiện lên mấy cuộc gọi nhỡ của Hạ Chấn Linh và tin nhắn thoại trên WeChat.
[Linh]:... Em lại làm gì?
[Linh]: Sao không trả lời?
[Linh]: ...Thôi, bây giờ anh qua nhà tìm em.
Lâm Túc bất lực thở dài: Chậc, Tiểu Hạ thật là thiếu kiên định quá.
Cậu cất điện thoại, cũng đi thẳng về nhà.
Vừa về tới nơi đã thấy Hạ Chấn Linh chờ sẵn trong phòng khách.
Trên người hắn vẫn mặc bộ đồng phục chưa kịp thay, có vẻ là đi thẳng từ hiệp hội qua đây. Hắn ngồi trên sofa, đôi chân dài miên man, lưng quay về phía ánh sáng bên ngoài, khi ngẩng đầu lên có khí thế làm người khác e dè.
Hạ Chấn Linh cười khẽ, "Em... làm gì rồi? Hỏi thì im như thóc."
Lâm Túc bình thản đi tới ngồi xuống, "Nhận một cái ủy thác."
Hạ Chấn Linh nhướng mày, "Ừm."
Lâm Túc bèn kể lại chuyện ủy thác của d*ch th** cho hắn nghe.
Hạ Chấn Linh nghe xong im lặng mất hai giây, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, "Mục đích ban đầu của nhà họ Dịch là tốt, nhưng người không thể trở thành thần được. Huống hồ d*ch th** còn không muốn..." Giọng hắn khựng lại một chút, "Sau đó thì sao?"
Ánh mắt hắn xoáy sâu vào cậu, "Em đã làm gì?"
"..." Lâm Túc không lảng tránh được chủ đề, đành nhỏ nhẹ khai báo, "Em đưa Nê Mã qua đó."
"?"
"Tám phần giống em, hai phần giống anh..."
Chân mày Hạ Chấn Linh giật nảy một cái! Hắn day nhẹ lông mày, cố gắng bình tĩnh.
Lâm Túc ghé sát lại, "Sao, anh không thích con trai?"
Hắn sững người trong giây lát rồi đột nhiên liếc mắt sang.
Hạ Chấn Linh nheo mày, trong đôi đồng tử sâu thẳm hiện lên một tia sáng. Hắn nhìn anh nửa cười nửa không, "Hình như em thật sự rất muốn đấy."
"..." Lâm Túc nuốt nước bọt.
Trong lúc bốn mắt giao nhau, người cậu bỗng nóng bừng lên.
Trong đầu vô thức nhớ lại cảm giác khi vòng kim loại lướt qua đầu lưỡi, cậu rục rịch: "...Vậy anh cho không?"
Hạ Chấn Linh nhìn cậu hai giây rồi đổ người sát tới ——
Trong nhà không có ai, linh thức cũng không ở đây.
Hắn không chút do dự ấn người xuống sofa trong phòng khách hôn ngấu nghiến. Lâm Túc vừa mở miệng đã bị đầu lưỡi đối phương quấn lấy, hai tay cậu bám chặt vào bộ đồng phục phẳng phiu, chẳng biết từ lúc nào đã bị đè xuống.
Lưng chạm vào đệm sofa, Hạ Chấn Linh từ trên cao hôn xuống, gần như bao trọn cả người cậu.
Nụ hôn nồng cháy mang theo chút triền miên, dồn dập.
Vòng eo săn chắc bị chặn lại, phía trên không kiềm được phát ra một tiếng rên, chân mày nhíu chặt. Lâm Túc nhìn gương mặt hắn qua tầm mắt mờ mịt, đưa tay xuống, cạch.
Ngay sau đó, bàn tay cậu bị siết lấy!
Hạ Chấn Linh chống người dậy, nhìn cậu đắm đuối.
Lâm Túc mím bờ môi ướt át, "Hôm nay... không có ai cả."
Lời nói dễ dàng k*ch th*ch thần kinh, chỉ trong nháy mắt, bàn tay đang nắm lấy cậu đã dẫn dắt xuống phía dưới.
Sóng nhiệt cuộn trào, nồng nhiệt như lửa bỏng.
......
Ánh nắng ngoài cửa sổ dần nghiêng bóng.
Bóng đổ dài trên sàn nhà, không biết qua bao lâu mới dừng lại, hơi nóng bao phủ dần tan đi.
Hạ Chấn Linh đứng dậy, khựng lại một chút.
Sau đó cúi người ghé sát vào, hôn lên khóe mắt ướt đẫm và đôi môi hé mở của người kia.
Hắn quay người rút khăn giấy, cầm lấy tay Lâm Túc.
Lâm Túc như được ngâm trong làn nước ấm, lười biếng tựa vào sofa, để mặc Hạ Chấn Linh tỉ mỉ lau sạch từng kẽ ngón tay cho mình. Ngón tay cậu thon dài như ngọc, khớp xương ửng hồng, nằm gọn trong tay Hạ Chấn Linh.
Hạ Chấn Linh cúi đầu nhìn, yết hầu lại khẽ chuyển động.
Sau đó hắn buông tay, đứng dậy chỉnh trang lại bộ đồng phục bị vò nát.
Hắn đứng nghiêng người trước mặt cậu, vai rộng eo thon.
Lâm Túc cuộn tròn trên sofa, nhìn hắn hai giây rồi dời mắt xuống dưới, nhớ nhung nói, "Anh..."
Hạ Chấn Linh quay lại, "Anh sao nào?"
Mặt Lâm Túc đỏ bừng, đắc ý, "Anh khá lắm."
Hạ Chấn Linh bỗng bật cười, hàng mi rũ xuống, "...Thích hửm?"
Tim Lâm Túc bỗng đập loạn nhịp, cậu quay mặt đi không thèm trả lời: Chậc, Hạ Chấn Linh lại bắt đầu đong đưa rồi.
Hắn nhanh chóng chỉnh lại quần áo, dọn dẹp quanh sofa, "Em tắm đi, anh gọi quản gia đến nấu cơm."
"...Dạo này quản gia làm gì thế?"
Hạ Chấn Linh nhíu mày nhớ lại, "Ở hiệp hội, đi dạo."
Lâm Túc ngồi dậy, "Nom không giống cải tạo lao động gì cả... Hay là cứ để ông ta về trường làm nghề cũ đi, tiện thể qua nấu cơm luôn."
"Cũng được."
Hạ Chấn Linh lấy lại vẻ lạnh lùng sắc sảo thường ngày, "Dạo này bận quá, quên mất ông ta. Suýt thì thả hổ về rừng."
-
Sau khi đưa Tuyết Nê Mã đến nhà họ Dịch, Lâm Túc vẫn đi dạy như bình thường.
Thể chất của d*ch th** khác người thường.
Cô bé không ở nội trú trong trường mà về nhà mỗi ngày, thế nên đương nhiên là gặp được Tuyết Nê Mã.
Giờ giải lao, cửa văn phòng của Lâm Túc lại vang tiếng gõ.
"Cộc cộc" hai tiếng, d*ch th** quen cửa quen nẻo chui vào, "Anh thầy giáo."
Lâm Túc kéo ghế ra, "Tiểu Thủy."
d*ch th** ngồi lên ghế, chớp chớp mắt, "Em gặp em Lâm Mã rồi, giỏi quá chừng luôn. Mấy bài giảng dạy em ấy, chỉ cần một ngày là học xong hết, em ấy còn nhấc bổng ông nội lên không trung nữa."
"..." Lâm Túc khựng lại, hiền hòa hỏi, "Vậy sao?"
"Dạ, đúng là con của thầy."
Lâm Túc suy nghĩ một chút, "Tiểu Thủy, có vẻ em rất tự nhiên chấp nhận thiết lập này nhỉ."
Đôi mắt nhạt màu của d*ch th** tĩnh như vùng biển lặng, "Thầy và hội trưởng Hạ đều có thần tính, em Tiểu Mã cũng có. Thế nên, không có gì lạ cả." Cô bé ngừng lại một chút rồi bổ sung thêm:
"Với lại mấy cuốn tiểu thuyết cũng có viết..."
Tim Lâm Túc nảy lên...!
Rốt cuộc Tiểu Thủy đọc loại tiểu thuyết gì vậy?
Cậu vội chuyển chủ đề, "Vậy sao, dạo này có thời gian đọc tiểu thuyết rồi à?"
d*ch th** mím môi, "Vì có em Tiểu Mã nên nhà em... bận lắm. Thế là em tranh thủ lén đọc một chút, còn tranh thủ vẽ tranh nữa..."
Lâm Túc hào hứng, "Cho anh xem nào?"
d*ch th** lấy điện thoại ra lướt cho anh xem. Màn hình đưa đến trước mặt thì nhìn thấy: (つ0w0)つ—=≡( O口O )/
"Vẽ Tiểu Mã tung ông nội lên trời đấy ạ."
"........."
Lâm Túc khen ngợi, "Vừa hình tượng vừa trừu tượng, sinh động lại mộc mạc, rất có khiếu nghệ thuật."
Đôi đồng tử màu xanh khói sáng lên rồi lại rũ xuống, "Nhưng mà ông nội có đồng ý cho em làm việc này không?"
"Đừng lo."
Một bàn tay xoa nhẹ lên đầu cô bé, Lâm Túc cười cười, "Chẳng phải em từng mơ thấy rồi sao?"
...
Chỉ một tuần sau, người nhà họ Dịch tìm tới nhà.
Dịch Đại Minh đích thân dẫn Tuyết Nê Mã tới, gương mặt già dặn hiện rõ vẻ mệt mỏi, ông cất tiếng chào:
"Túc lão đệ, hội trưởng Hạ cũng ở đây à."
Lâm Túc ngồi trên sofa, Hạ Chấn Linh nhìn thấy "Tuyết Nê Mã", chân mày lại giật giật.
Dịch Đại Minh nói, "Cốt nhục thiên tài của hai người, tôi thật sự không nuôi nổi, trả cho hai người đấy."
Lâm Túc nhướng mày, "Tiểu Mã không ngoan hả?"
"... Không phải." Dịch Đại Minh ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Lâm Túc bèn vỗ vỗ Hạ Chấn Linh, vô cùng hiền hậu, "Anh dắt con ra chỗ khác chơi đi."
Hạ Chấn Linh thoáng nở nụ cười, đứng dậy.
Hắn bước tới trước mặt Tuyết Nê Mã, mắt lớn trừng mắt nhỏ. Tuyết Nê Mã vẫn căng mặt, giơ tay ra, "Rể...cha hiền, dắt con vào phòng kể chuyện cho con nghe đi."
"..." Hạ Chấn Linh nắm tay nó, xách vào phòng.
Cửa phòng ngủ đóng cạch lại.
Lâm Túc và Dịch Đại Minh cùng dời mắt.
Dịch Đại Minh ngồi xuống, Lâm Túc mỉm cười với ông, "Cảm giác ở đỉnh cao huyền học thế nào?"
Dịch Đại Minh nghẹn lời. Hồi lâu sau, ông thở dài chấp nhận số phận, "Là... thứ chúng ta không chế ngự được."
Họ chỉ nghĩ đến việc bồi dưỡng ra "Thần", nhưng khi thực sự đối mặt mới nhận ra: Sức mạnh siêu phàm là thứ không thể dung hòa với cuộc sống của người bình thường. Ngoài sự kính ngưỡng, còn có sự sợ hãi, xa cách, và cô độc...
Lâm Túc hỏi, "Giờ ông tính sao?"
Dịch Đại Minh, "Hazzz... Túc lão đệ, cậu có gì cứ nói thẳng đi. Chúng ta mở lòng nói chuyện."
Lâm Túc bèn nói, "Năng lực của Tiểu Thủy đã vượt xa người thường, thể xác con bé không gánh vác nổi, tốt nhất là nên thu hồi lại phần mà các ông đã ban cho con bé."
Dứt lời, phòng khách chìm vào im lặng.
Nguồn tài nguyên và năng lực quý giá đã rót vào suốt 14 năm qua, đâu phải nói buông là buông được? Đôi mắt âm dương đơn truyền, sau này còn có thể sinh ra đời thứ hai không?
Địa vị của nhà họ Dịch liệu có lung lay không?
Với tư cách là gia chủ, mỗi quyết định của Dịch Đại Minh đều liên quan mật thiết đến cả gia tộc.
Như nhìn thấu suy nghĩ của ông, Lâm Túc nói, "Lão Dịch, ngay cả khi bỏ đi phần năng lực thuộc về thiên tài kia, Tiểu Thủy vẫn là một thiên sư có kinh nghiệm và kiến thức phong phú, làm người kế nhiệm các ông cũng dư dả."
Mặt Dịch Đại Minh xìu xuống, "Nhưng con bé muốn vẽ tranh và viết tiểu thuyết mà!"
Lâm Túc khựng lại, "...Ông biết hết rồi à?"
Dịch Đại Minh cũng khựng lại, "Con bé cũng nói với cậu rồi?"
Lâm Túc ôn tồn, "Tôi biết sau ông."
Dịch Đại Minh lập tức dễ chịu hơn, "Ồ, vậy còn nghe được."
"..."
Chủ đề bị lái sang một hướng kỳ quặc, bầu không khí dịu lại đôi chút.
Lâm Túc nhấp một ngụm trà rồi đặt xuống.
Chén trà khẽ chạm vào mặt bàn, khói trà lan tỏa trên mặt gỗ lê, "Lão Dịch, tài nguyên có thể tái tạo, còn con người chỉ có một. Còn về vấn đề địa vị gia tộc mà ông lo lắng..."
"Từ trước tới nay, tôi đã có một ý tưởng này."
Dịch Đại Minh ngước mắt nhìn cậu.
Lâm Túc ngồi ngay ngắn, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, "Soạn ra một bản minh ước tối cao, do bốn nhà đứng đầu cùng tuân thủ: Các thế gia không được chèn ép, cướp đoạt của nhau, kiên trì phát triển lành mạnh. Đồng thời thành lập một bên thứ ba, bồi dưỡng thêm nhiều thiên sư ngoài thế gia. Có thể chuyên sâu vào học thuật, cũng có thể thực hiện một số ủy thác chuyên biệt."
"Việc bồi dưỡng này, tôi muốn giao cho nhà họ Dịch ông thực hiện."
Dịch Đại Minh ngẩn người, "Giao cho chúng tôi?"
Lâm Túc từng bước dẫn dắt, "Đúng vậy, lão Dịch. Chẳng lẽ các ông không muốn bồi dưỡng thêm nhiều hậu bối sao? Chẳng lẽ ông không muốn trở thành một thư hương thế gia trong giới huyền học, học trò phủ khắp thiên hạ?"
Ánh mắt Dịch Đại Minh dao động, nhịp thở có phần dồn dập hơn.
Một lát sau, ông bắt đầu xiêu lòng, "Nhưng việc này nghe có vẻ quá lớn lao, nhân lực, tài chính... còn ba nhà kia nữa, liệu họ có đồng ý không?"
"Việc đó cứ giao cho tôi."
Lâm Túc vừa nói vừa đứng dậy, phủi tà áo, "Cánh của tôi, rơi rụng bên ngoài nhiều lắm..."
Cậu đứng thẳng người, từ trên cao nhìn xuống, nụ cười thanh thoát, "Chỉ cần ông gật đầu, chúng ta có thể bắt đầu bất cứ lúc nào."
Dịch Đại Minh bỗng cảm thấy máu trong người sục sôi, ông nín thở hồi lâu rồi đứng dậy, "Việc này, tôi phải về bàn bạc lại với trong nhà đã. Cho tôi hai ngày, hai ngày sau tôi trả lời cậu."
Lâm Túc mỉm cười, "Được."
Dịch Đại Minh vội vàng ra về.
...
Thành công lôi kéo được người vào cùng chiến tuyến, Lâm Túc phẩy ống tay áo, công thành danh toại trở về.
Sau đó, cậu bước về phía phòng ngủ đang đóng chặt cửa.
Với mối quan hệ giữa Hạ Chấn Linh và Tuyết Nê Mã, cậu đoán hai người đó đang ngồi đối diện nhau không nói lời nào, hoặc là Nê Mã đã biến lại thành quả cầu ánh sáng chờ quay về ý thức của cậu rồi.
Nghĩ đoạn, Lâm Túc đẩy cửa bước vào....
Cửa vừa mở đã thấy một người một linh đang ngồi bên mép giường, bầu không khí vô cùng hòa hợp. Hạ Chấn Linh đang giơ điện thoại lên, Tuyết Nê Mã vẫn trong hình hài đứa trẻ, một nửa phần tóc đã được vuốt lên tạo thành một kiểu tóc mới.
Lâm Túc:...?
Nghe thấy tiếng động, hai bóng người đồng loạt quay đầu lại.
Tuyết Nê Mã chớp mắt, đường nét gương mặt dường như lại càng giống Hạ Chấn Linh thêm vài phần. Suy nghĩ của Lâm Túc bỗng đình trệ, cậu ngơ ngác quay sang nhìn Hạ Chấn Linh, "... Anh đang làm gì thế?"
Hạ Chấn Linh thản nhiên cất điện thoại đi, "Không có gì."
—--------
[Lời tác giả]
Khốn (nhìn chằm chằm): Em ra ngoài gây dựng cơ nghiệp, anh ở nhà nặn mặt tạo hình.