Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 91: Khách hàng thứ tám

Trước Tiếp

Edit: Wine
Beta: Choze

Lâm - ánh trăng sáng - Túc, trở về!

Hội trường ngay lập tức bùng nổ:

"Đặc quyền tam S, còn cao hơn cả hai vị hội trưởng!"

"Kể từ khi quy tắc đánh giá được thiết lập, đây là tam S đầu tiên đúng không?"

"Không chỉ là tam S, mà còn là toàn S!!!"

......

Trong phút chốc, tất cả những ánh mắt ngỡ ngàng nóng rực đều đổ dồn vào Lâm Túc.

Hai người lúc trước đã kịp tranh thủ cố gắng thu mình vào một góc giữa muôn vàn lời bàn tán xôn xao, lúng túng tìm cách giảm bớt sự hiện diện của bản thân.

Ở gần đó, Lâm Túc hơi ngạc nhiên nhìn Bách Giang:

"Tiểu Bách, mọi người bàn bạc với nhau trước rồi à?"

Bách Giang cười híp mắt, chắp tay lại: "Dạ, gia chủ nhà họ Lục mới đề xuất trong tuần này. Tứ đại thế gia đều nhất trí thông qua, muốn dành cho thầy một bất ngờ~"

Lâm Túc vui vẻ, "Có lòng rồi."

Dù cậu cũng chẳng mấy bận tâm đến cấp A kia, nhưng dù sao "SSS" cũng lọt tai hơn "ASS" một chút.

Bách Giang hớn hở, "Không có gì!" *^▽^*

Sau khi cấp bậc nặng ký này được công bố, các bài phát biểu nhậm chức sau đó đều có vẻ hơi nhạt nhẽo. Tại một dịp tề tựu đông đủ các thế gia như thế này, e rằng tiệc chưa tan thì tin tức này đã truyền đi khắp giới rồi.

Lâm Túc kéo Hạ Chấn Linh đi "càn quét" quầy đồ ăn.

Cậu bưng đĩa thức ăn cảm thán, "Haizzz, hào quang của em lại rực rỡ thêm một chút rồi."

Hạ Chấn Linh ghé mắt cười khẽ, "Cánh của em nhiều như vậy, dư sức chắn gió cho em mà."

Lâm Túc dịu dàng, e thẹn, "Em...lại thích lông vũ* của anh hơn."

* "Lông vũ" là chữ "Linh" trong Hạ Chấn Linh.

Bên cạnh im lặng mất hai giây, "... Ừm."

Hạ Chấn Linh quay mặt đi, vờ tự nhiên, "Mọi người vẫn đang nhìn đấy..."

*Chỗ này raw là 开着的, tui không hiểu lắm nên có gì anh em hộ giá nha.

Lâm Túc nhìn góc nghiêng đoan chính của hắn, không kìm lòng được mà đưa tay sờ sờ vào hoa văn lông hạc trên chiếc vòng, nhịp thở đối phương bỗng chốc dồn dập, Hạ Chấn Linh quay ngoắt lại, nắm chặt lấy tay cậu kéo xuống....

"Đang ở ngoài, đừng sờ loạn."

Cậu giở trò một tí rồi thu tay lại, "Ò."

...

Bữa tiệc kết thúc vào khoảng hơn bốn giờ chiều.

Ánh nắng xế chiều xuyên qua rặng lá rừng trên lưng chừng núi, loang lổ sắc xanh biếc và đỏ kim, hắt lên trước cổng hội trường một vệt vàng nhạt.

Lâm Túc và Hạ Chấn Linh vừa ra khỏi cửa định rời đi thì phía sau có hai giọng nói gọi họ lại, "Lâm tiên sinh, hội trưởng Hạ."

Quay đầu lại thì thấy Tề Vong và Tiết Trí Bạch đang đi tới.

Tề Vong nâng một chiếc hộp gỗ tinh xảo được niêm phong kỹ lưỡng bằng cả hai tay, anh bước tới đưa chiếc hộp ra, "Đây là những tấm bùa tốt nhất mà tôi đã chế tác trong suốt một năm qua, nếu hai vị không chê..."

Lâm Túc nhận lấy xem qua: Nét vẽ linh khí thanh thuần, dưới sự chỉ điểm của Tiết Trí Bạch, kỹ thuật đã tinh xảo hơn trước rất nhiều.

Cậu vui vẻ, "Vậy tôi xin nhận nhé."

Tiết Trí Bạch nhấn mạnh, "Đây là tác phẩm kỳ công của đồ đệ tôi, ông đừng có lôi ra xài như giấy ăn giống mấy lá bùa của tôi đấy."

Lâm Túc: "Không đâu, xài của ông là đủ rồi."

Tiết Trí Bạch: "..."

Tề Vong: "..."

Hàn huyên đôi câu, hai bên cũng chào tạm biệt.

Thầy trò Tề Vong quay lại sảnh tiệc, Lâm Túc đứng ở cửa trông theo một lúc, bên tai bỗng vang lên một câu:

"Phẩm cấp rất cao, thảo nào có thể đứng vững ở nhà họ Tề nhanh như vậy."

Lâm Túc dời tầm mắt, "Kể từ sau khi Tề Ngọc Hành đi, nhà họ Tề không còn hậu bối nào xuất chúng nữa. Đại Lang trở về bản gia, cũng xem như đã vực dậy được nhà họ Tề..."

Cậu quay người, cùng Hạ Chấn Linh rời đi, "Nếu không sau này tứ đại thế gia gồm những ai, quả thực cũng khó nói."

Tuyết Nê Mã vui vẻ đi theo: [Vậy nên Đại Lang là phúc tinh.]

Lâm Túc chỉ ra: Mày cũng gọi cậu ấy là "Vậy Nên" à?

[... Hừ! Đừng có cắt câu lấy nghĩa bừa bãi.]

-

Tiệc vừa xong, hôm sau đã là thứ hai.

Tuần này d*ch th** bắt đầu đi học.

Lâm Túc không dạy lớp của cô bé, cả buổi sáng hai người không gặp nhau, cậu dạy xong lại về văn phòng nghỉ ngơi.

Mãi đến chiều, cửa văn phòng bị gõ vang.

"Cộc cộc" hai tiếng, Lâm Túc nói, "Vào đi."

Cửa mở ra, một cái đầu nhỏ với mái tóc dài màu nhạt thò vào, "Anh...thầy Lâm."

Lâm Túc kéo một chiếc ghế đến trước mặt, "Tiểu Thủy, ngồi đi."

d*ch th** đóng cửa bước vào, leo lên ghế ngồi ngay ngắn.

Cô bé đặt hai tay lên đầu gối, không nói gì.

Lâm Túc cũng không mở lời, chỉ nâng tay rót một chén trà nóng, lấy ra ít bánh ngọt. Rèm sáo trong văn phòng buông xuống một nửa, từng ô nắng tràn lên mặt bàn, khói trà nghi ngút.

Sau giây lát tĩnh lặng, bờ vai d*ch th** mới thả lỏng đôi chút.

Cô bé bưng trà nhấp một ngụm rồi đặt xuống, "Những lời anh thầy nói lúc trước có thật không ạ? Em có thể là chính em... chứ không phải là ai khác không?"

Lâm Túc chậm rãi, "Đó là lẽ đương nhiên."

Chắc hẳn d*ch th** đã hạ quyết tâm rất lớn mới đến đây, cô bé há miệng, khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt mà bình tĩnh lại hiện lên vẻ đắn đo. Cuối cùng lại cúi đầu, lần nữa im lặng.

Lâm Túc nhìn cô bé, "Em có thích làm Thiên sư không?"

d*ch th** khựng lại, thành thật, "Không ạ."

"Từ khi sinh ra em đã có thể nhìn thấy linh hồn, có những con quỷ chết rất thảm khốc, nhưng em đều nhìn thấy rất rõ ràng. Ngay cả trong mơ em cũng không ngừng quay về những kiếp trước của mình, đôi khi tỉnh dậy, em không phân biệt được hiện tại mình là ai nữa."

Giọng cô bé khe khẽ, "Em rất muốn dừng lại."

Đầu ngón tay Lâm Túc miết nhẹ vành tách, lồng trong làn khói nóng, "Vậy em có thích việc gì không?"

d*ch th** suy nghĩ một chút, "Em thích... vẽ tranh và đọc tiểu thuyết ạ."

Lâm Túc hứng thú, "Vậy sao?"

"Vâng, em từng lén xem qua hai lần. Những lúc đó, chúng có thể tạm thời đưa em đến một thế giới yên bình khác."

Lâm Túc xoa đầu cô bé, "Cảm hứng của em rất dồi dào, sau này dù có làm họa sĩ hay tiểu thuyết gia cũng sẽ rất xuất sắc."

Cái đầu nhỏ bên dưới lập tức ngẩng lên, đôi mắt sáng rực.

d*ch th** do dự một thoáng rồi nói, "Thật ra, em đã từng mơ thấy. Đó là một trong số ít những giấc mơ rất hạnh phúc."

Lâm Túc mỉm cười, "Giờ em đã xác định rõ ý muốn của mình chưa?"

Đôi bàn tay nhỏ bé siết chặt gấu váy, "Nếu em không muốn làm "thiên tài" nữa, anh thầy có thể giúp em đóng năng lực đó lại được sao?"

Ánh mắt Lâm Túc trong trẻo ôn hòa, "Nếu đó là tâm nguyện của em, anh có thể giúp. Nhưng việc này phải được sự đồng ý của ông nội em, anh không thể đảm bảo chắc chắn. Em muốn ủy thác cho anh chứ?"

d*ch th** định thần lại, hít một hơi sâu, "Dạ."

Một chiếc điện thoại được đưa đến trước mặt cô bé, "Anh nhận đơn."

Thông tin được điền vào, đầu ngón tay Lâm Túc lướt nhẹ, tức nghe thấy tiếng "Đing!":

[Người ủy thác: d*ch th**]

[Thân phận: Người kế nhiệm nhà họ Dịch, thiên sư cấp S, 14 tuổi.]

[Trạng thái: Đã nhận đơn]

Tuyết Nê Mã ghé sát vai cậu: [Không vấn đề gì chứ?]

Lâm Túc cất điện thoại, "Mệnh cách quy vị, vốn dĩ là lấy đi 'thứ' không thuộc về con bé, trút bỏ trách nhiệm không nên để con bé gánh vác. Chỉ cần nhà họ Dịch đồng ý thì không có vấn đề gì."

[Nhưng nhà họ Dịch muốn biến cô bé thành "mặt trời không lặn" để soi sáng khắp giới thiên sư kia mà?]

Lâm Túc cười khẩy, "Giới thiên sư vẫn chưa sa sút đến mức cần phải hy sinh hạnh phúc của một cô bé để soi sáng đâu."

Đôi mắt hạt đậu của Tuyết Nê Mã chớp chớp.

Ánh nắng từ khung cửa sổ chiếu vào, đáy mắt Lâm Túc như có vệt sáng lay động, tựa như một dòng sông dài đang chảy trôi, "Thời đại sẽ không vì thiếu vắng bất kỳ ai mà dừng lại, ngay cả trong suốt 17 năm tao chìm trong giấc ngủ..."

"Nó vẫn luôn không ngừng tiến về phía trước."

-

Ủy thác đã được nhận.

Đôi chân mày non nớt của d*ch th** đã giãn ra đôi chút, cô bé nằm bò lên bàn, nhẹ nhàng ăn bánh.

"Có thích ăn cái này không?"

"Thích ạ, có mùi vị của hạt thông."

Lâm Túc đang hiền hòa chăm em thì cửa văn phòng lại bị gõ. "Cộc cộc" hai tiếng, Bách Giang rạng rỡ đẩy cửa bước vào, "Thầy ơi! Chiều nay thầy có tiết dạy thay đúng không, em lại tới....."

Anh khựng lại: "Ui, Tiểu Thủy cũng ở đây hở~"

d*ch th** phồng má quay đầu lại, "Anh Bách Giang, em đến tìm anh thầy ăn đồ ăn ạ."

Bách Giang: ^v^?

d*ch th** chớp mắt, tự ngẫm lại, "Xưng hô này, không được gọi ạ?"

Bách Giang mỉm cười, "...... À, được chứ, được chứ."

Lâm Túc vẫy vẫy tay, "Tiểu Bách, lại đây ăn chung đi."

Bách Giang cố gắng ngồi xuống ôn hòa nhất có thể, "Dạ, anh thầy."

Ba người tụ tập ăn uống rôm rả một lúc.

Tiết đại cương buổi chiều của Lâm Túc sắp bắt đầu, cậu và Bách Giang đứng dậy. d*ch th** cũng tụt xuống khỏi ghế chuẩn bị rời đi, khi ba người ra khỏi văn phòng, Lâm Túc bỗng gọi cô bé lại:

"Tiểu Thủy, em đã nói với ông nội suy nghĩ ngày hôm nay chưa?"

d*ch th** dừng lại ở hành lang, lắc đầu, "Dạ chưa. Vì em thấy đó là những lời rất ương bướng."

Lâm Túc cười ôn hòa, "Em có thể thử nói với ông xem."

"Cháu gái có thể làm nũng với ông mà."

Hàng mi d*ch th** khẽ rung, một lúc sau mới nói, "Vâng ạ."

...

Dạy xong tiết, Lâm Túc về nhà lúc năm giờ chiều.

Hôm nay Hiệp hội Giám sát có việc,Hạ Chấn Linh không qua ngủ lại.

Cậu đành ngậm ngùi ăn một bữa tối "bình thường".

Vừa ăn xong thì điện thoại rung. Mở ra xem, quả đúng như dự đoán, là cuộc gọi từ: [Lão Dịch]

Điện thoại vừa kết nối, một tiếng thở dài thườn thượt truyền đến: "Túc lão đệ."

Lâm Túc cuộn tròn trên sofa, "Lão Dịch."

Dịch Đại Minh đi thẳng vào vấn đề, "Hôm nay Tiểu Thủy đến tìm cậu đúng không?"

"Đến văn phòng ăn chút bánh ngọt." Lâm Túc cười nói, "Con bé về nhà làm nũng với ông à?"

Dịch Đại Minh nghẹn lời, lại thở dài, "Hầy... tôi nào có phải không biết Tiểu Thủy vất vả. Nhưng sự trưởng thành hiện tại của nó có ý nghĩa rất trọng đại với nhà họ Dịch, thậm chí là cả giới phong thủy, rất có thể sẽ chạm tới đỉnh cao huyền học..."

Lâm Túc, "Lão Dịch, con người không thể tạo ra thần."

Dịch Đại Minh hậm hực, "Sao cậu biế...." Không biết nghĩ đến điều gì, ông chợt khựng lại.

Lâm Túc nói tiếp, "Con người không thể tạo ra thần, giới phong thủy cũng không còn thiếu trụ cột nữa. Tâm nguyện ban đầu của các ông đã thành hiện thực, cũng nên để Tiểu Thủy tự lựa chọn cuộc đời mình."

Dịch Đại Minh đột nhiên cảm thấy bế tắc, "......"

Lâm Túc hòa nhã, "Ông còn băn khoăn chuyện gì sao?"

Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, cuối cùng mới hừ một tiếng nói, "Cứ cho là không bàn đến chuyện thần thánh hay trụ cột gì đi nữa. Nhà họ Dịch tôi lớn thế này, cũng cần một người kế nhiệm chứ! Tiểu Thủy không làm nữa thì tôi biết đào đâu ra người khác đây?"

"..."

Lâm Túc lặng đi một chút.

Đây đúng là vấn đề thực tế nhất.

Dịch Đại Minh kết luận, "Tôi sẽ cố gắng giảm bớt gánh nặng cho Tiểu Thủy, chuyện này đừng nhắc lại nữa, kết thúc ở đây đi."

Cuộc gọi kết thúc.

Phòng khách yên tĩnh vài giây, góc ban công truyền đến tiếng "soạt soạt", Tuyết Nê Mã đang chơi bóng ở đó: [Đừng nói đơn này là cái ủy thác duy nhất cậu không hoàn thành được đó nha?]

Lâm Túc liếc nhìn nó một cái, cách không tóm lấy nó.

Đầu bên kia vang lên hai tiếng phản kháng: [Chít chít!]

Lâm Túc không thèm để ý Tuyết Nê Mã nữa, cậu dời mắt. Nhìn chằm chằm vào chiếc đèn pha lê rực rỡ suy nghĩ một lúc, bỗng nhiên lại quay ngoắt về nhìn con ngựa kia...

Hai giây sau, cậu dịu dàng: Nê Mã, mày lại đây chút.

Tuyết Nê Mã: [?]

-

Ngày hôm sau chỉ có một tiết dạy sớm, dạy xong là có thể về.

Đang là tiết trời cuối thu cao xanh vời vợi.

Ánh nắng chiếu rọi qua rặng lá rừng xanh mướt trên núi, con đường mòn lên núi uốn lượn trải dài.

Lâm Túc dừng lại ở đằng xa trước cổng nhà họ Dịch. Sau đó lấy điện thoại ra nhắn cho Hạ Chấn Linh một tin: Báo trước một tiếng, có lẽ tin đồn giữa chúng ta sắp có vài tiến triển. [Vẫy đuôi]

[Linh]: ?

Lâm Túc không cảm xúc cất điện thoại vào túi, nắm lấy một bàn tay nhỏ nhắn bên cạnh.

Bên cạnh cậu là một cậu bé khoảng 12 tuổi, nét mặt còn trẻ con non nớt, mặc một bộ đồ dài thanh nhã, tóc đen mắt sáng, trông từa tựa Lâm Túc.

Dáng nhỏ nhắn toát lên vẻ điềm đạm thoát tục.

Tuyết Nê Mã căng mặt nhỏ: [Ổn không vậy, nhà họ Dịch có ghét con trai không?]

Lâm Túc liêm chính nghiêm minh, "Xét thấy hành vi không "thiếu nhi" của mày lần trước, không cho phép mày xài mặt con gái nữa."

Cậu bổ sung, "Nếu họ không thích thì đổi lại sau."

Nói xong, cậu dắt tay Tuyết Nê Mã đi tới.

Hai người bước đến trước cổng.

Đệ tử gác cổng đã hoàn toàn nhẵn mặt Lâm Túc, vừa thấy anh đã tức thì chào hỏi, "Lâm tiên sinh!" Vừa dứt lời lại nhìn sang cậu bé bên cạnh, anh ta sững người.

Một lớn một nhỏ, y như đúc cùng một khuôn.

Đệ tử nhìn lom lom, "Ờm, đây là..."

Mặt Lâm Túc vô cùng bình thản, "Tôi tìm cho gia chủ nhà họ Dịch một người kế nhiệm đây, bảo ổng ra đây chút."

—---------

[Lời tác giả]

Lâm Túc: 17 năm sau, tôi mang cốt nhục thiên tài trở về.

Hạ Chấn Linh: ......

Trước Tiếp