Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Đồng phạm trẻ trung
Bệnh viện số hai nằm giữa Tuân Thành và thành phố lân cận.
Hàng ghế sau đã được điều chỉnh và cải tạo lại, bên trong rộng rãi, những chiếc ghế da dài đặt đối diện nhau.
Lâm Túc và Hạ Chấn Linh ngồi cùng một bên.
Xe riêng lăn bánh, khung cảnh phố phường vùn vụt lùi dần về sau.
Lâm Túc đang tò mò quan sát cấu trúc tiện lợi bên trong xe, bỗng một giọng nói bất chợt vang lên:
"Hôm nay cậu không mang pháp khí?"
Lâm Túc quay đầu, thấy Hạ Chấn Linh đang chăm chăm rũ mắt nhìn vào tai cậu, cậu giơ tay véo một cái, "Tôi nghĩ chỉ đi ăn thôi nên không đeo."
Hạ Chấn Linh nhẹ cau mày.
Lâm Túc, "Anh mang?"
Người bên cạnh im lặng một giây, "Ừm."
Cậu suy tư, ánh mắt từ từ di chuyển xuống... Hạ Chấn Linh siết chặt tay, nhìn thẳng vào cậu, "Cậu nhìn cái gì?"
Lâm Túc dời mắt, "Không có gì."
Trầm Thu ngồi đối diện lén lút quan sát: Ồ... | vo*)
...
Xe dừng trước cổng bệnh viện.
Lâm Túc xuống xe trước, cậu ngẩng đầu ngước nhìn toàn bộ tòa nhà bệnh viện, cuối cùng ánh mắt dừng lại tại một vị trí chuẩn xác.
Sau lưng truyền đến thanh âm, "Ở tầng năm."
Quay đầu thì thấy Lục Diễn Chu ngồi trên xe lăn vừa được đẩy xuống xe, tay cầm một chiếc la bàn:
"Còn có từ trường của một người khác."
Trên chiếc la bàn tinh xảo, kim đang rung lắc dữ dội. Đây là tình trạng chỉ xảy ra khi từ trường bị ngoại lực can thiệp, rõ ràng không phải của Phương Thù Dư.
Lâm Túc tràn trề hứng thú, "Ồ, xem ra không chỉ có bốn chúng ta đến thăm bệnh."
Cậu thấy Trầm Thu đã đẩy xe lăn lên, lập tức quay đầu lại.
"Đi thôi, tôi rất thích náo nhiệt."
Đi thẳng một mạch lên tầng năm của bệnh viện.
Sau khi băng qua cả một hành lang dài, phản ứng của la bàn càng lúc càng dữ dội, vừa rẽ vào khúc cua thì đột nhiên có một bóng người bỗng đứng dậy lao thẳng về phía họ,
"Tiểu tiên sinh...!"
Phương Thù Dư như thể cuối cùng cũng chờ được cọng rơm cứu mạng, dây thần kinh đang căng như dây đàn tức thì buông lỏng, hai tay bắt đầu run rẩy, đôi mắt ngấn lệ sáng rực, "Họ đang ở bên trong, còn muốn động vào đứa bé..."
Lâm Túc quay đầu nhìn cánh cửa, bên trong lờ mờ vọng ra tiếng niệm chú lẫn tiếng chuông leng keng.
"Đừng lo, không nhanh vậy đâu."
Phương Thù Dư thở phào nhẹ nhõm rồi lại nhìn sang bên cạnh, "Mấy vị đây là?"
Lâm Túc mỉm cười, "Bạn của tôi, không phiền chứ."
Mấy người trước mặt đều có ngoại hình xuất chúng, khí chất phi phàm. Lần Lục Diễn Chu đến Phương Thù Dư không có ở nhà, nhưng cô vừa nhìn đã biết thân phận của mấy người này không hề tầm thường.
Cô gật đầu, "Các vị cứ tự nhiên."
Thấy Lâm Túc chuẩn bị giơ tay đẩy cửa, cô lại vội vàng bổ sung, "Đúng rồi! Cửa bị khóa trái, không mở được."
Động tác của Lâm Túc khựng lại, không mở được?
Cậu khẽ thở dài, "Vậy tôi đành dùng lại chiêu cũ vậy."
Hạ Chấn Linh tức khắc cảnh giác, lùi lại nửa bước.
Mấy người bên cạnh còn chưa kịp phản ứng đã thấy cánh cửa "rầm" một tiếng bị đá văng ra! Tiếng chuông và tiếng niệm chú rõ mồn một bên trong bỗng bị cắt ngang, đình trệ một giây rồi vọng ra âm thanh:
"Ai!?"
Lâm Túc phủi phủi áo, thong dong bước vào, đứng đối diện với hai khuôn mặt giận dữ kinh ngạc của Chúc Kiến Phi và thầy pháp đầu trọc.
Cậu thân thiện, "Chúng tôi đến thăm bệnh, hi~"
Mặt Chúc Kiến Phi lập tức méo xẹo, "Là mày!? Mày..."
Khoan đã, "chúng tôi" là sao?
Ngay sau đó, một bóng hình từ sau lưng Lâm Túc bước ra, dáng người cao lớn, khí chất lạnh lùng, chính là Hạ Chấn Linh gã từng gặp qua một lần.
Hạ Chấn Linh đứng bên cạnh Lâm Túc, ánh mắt lạnh lẽo quét qua.
Giọng của gã như bị nghẹn lại, mắt đảo qua lại, "Mày, tụi bây... tại sao..."
Không phải là học sinh và hội đồng trường sao?
Tại sao lại cùng nhau xuất hiện, còn cùng nhau xuất hiện ngay trong phòng bệnh của gã!
Chúc Kiến Phi còn chưa kịp hiểu gì đã lại nghe thấy tiếng bánh xe quen thuộc. Ngay sau đó, chàng trai có gương mặt thanh tú đẩy Hội trưởng Hiệp hội Huy Thành bước vào.
Trầm Thu nhỏ giọng phàn nàn, "Sao lại lấy bàn chắn cửa, khó đẩy xe lăn vào quá."
Nói xong cậu ta ngẩng đầu chào hỏi, "Hi~"
Chúc Kiến Phi, "..."
Chúc Kiến Phi, "?????????"
Bốn người tươi rói đứng trước mặt gã.
Chúc Kiến Phi kinh ngạc há hốc miệng, mặt nhấp nháy đổi sắc liên tục như đèn neon. Cuối cùng, gã cũng muộn màng hiểu ra, giận dữ giơ tay chỉ, "Tụi bây, tụi bây là một bọn!!!"
Lâm Túc lắc đầu, "Đừng nói khó nghe như vậy, chúng tôi gọi là đội."
Chúc Kiến Phi tức đến nỗi run lẩy bẩy.
Cơn giận xộc lên, bụng gã quặn thắt từng cơn, gã hít từng hơi lạnh, vừa run rẩy chỉ tay vừa chửi mắng:
"Hay cho Hiệp hội Thiên sư! Tụi bây dám cấu kết với nhau, cứ chờ đó đi, tao sẽ đi kiện, kiện lên cơ quan giám sát...."
Nói xong, gã thấy mấy người trước mặt đồng loạt im lặng.
Một giây sau, Hạ Chấn Linh nãy giờ vẫn đứng lẳng lặng dựa vào tường ngước mắt lên, đưa tay lấy ra tấm thẻ từ trong áo khoác, mở ra.
Trên đó viết: [Hội trưởng Hiệp hội Giám sát Thiên sư]
Chúc Kiến Phi, "?"
Hạ Chấn Linh nhàn nhạt, "Ông muốn kiện gì, nói."
"........."
Chúc Kiến Phi như bị sét đánh ngang tai! Cả buổi không thốt nên lời.
Mặt gã tái mét ngồi đó, Hạ Chấn Linh liếc qua, "Nếu chưa nghĩ ra, vậy nói chuyện khác trước."
Nói rồi hắn chuyển dời tầm mắt, hướng về một bóng người đang dán sát vào tường, cố gắng lén lút bỏ chạy.
Từ lúc nhìn thấy thẻ giám sát, thầy pháp đầu trọc kia đã biến sắc, giờ đây đột ngột chạm phải ánh mắt của Hạ Chấn Linh, trong lòng giật thon thót, quay đầu định đổi hướng.
Hạ Chấn Linh không mang dao, vừa định giơ tay lên thì một bóng người đã nhanh tay hơn.
Vèo! một tiếng.
Chiếc bút trúc màu ngọc mực xé gió lao đi.
Xuyên thẳng qua cổ áo thầy pháp đầu trọc, mang theo một lực mạnh mẽ ghim chặt người đó vào bức tường phía sau! Cái đầu trọc láng bóng đập mạnh vào tường:
"A...!"
Một vài ánh mắt đồng loạt quay lại.
Lâm Túc giang tay, "A, trượt tay."
"..."
Nói rồi cậu bước tới rút cây bút ra.
Thầy pháp đầu trọc bị cậu dọa sợ khiếp hồn, theo bản năng dán chặt vào tường, "Cậu muốn làm gì?"
"Không phải tôi muốn làm gì, mà là ông nên làm gì."
"Cái gì?"
Lâm Túc nhìn Phương Thù Dư ở hành lang ngoài cửa rồi quay đầu lại, khóe mắt cậu cong lên một độ cong sắc bén:
"Ông không định quỳ xuống dập đầu tạ tội với người bị hại sao?"
Thầy pháp đầu trọc nín thở vài giây, gằn ra vài chữ từ kẽ răng, "... Đùa, đùa cái gì vậy." Gã bỗng liều lĩnh húc vào Lâm Túc! Lao vọt qua khe trống.
Gã chỉ lo cắm đầu chạy, hoàn toàn không nhận ra lúc gã xông qua Hạ Chấn Linh và Trầm Thu đang đẩy xe lăn đồng loạt dạt sang hai bên.
Vừa đến trước mặt Phương Thù Dư, chân gã bỗng nhiên như bị vấp.
Ngay sau đó quỳ "bịch" xuống.
Mặt gã kinh hãi tột cùng quỳ rạp xuống trước mặt cô.
Phương Thù Dư căm hận nhìn kẻ đầu sỏ đang quỳ trước mặt, cắn chặt môi, giọt lệ nóng cuối cùng cũng rơi xuống.
"A... sao...!"
Thầy pháp đầu trọc vặn vẹo giãy giụa cố gắng đứng dậy.
Lâm Túc giơ bút, khẽ điểm từ xa, "Một lạy."
Một lực mạnh như Thái Sơn đè xuống đỉnh đầu, thầy pháp đầu trọc còn chưa kịp phản ứng đã cúi người dập đầu với Phương Thù Dư cái bịch!
Lâm Túc, "Hai lạy."
Lại một âm vang thật lớn.
Trán của thầy pháp đầu trọc đã bầm một mảng tím đỏ, gã chống tay xuống đất gào lên, rút một lá bùa định vùng dậy, ánh mắt Lâm Túc sắc bén hạ xuống, nheo mắt: Hửm? Động tĩnh gì thế.
Mu bàn tay gầy gò trắng lạnh nổi gân xanh, cậu dùng sức ấn xuống, "Ba lạy."
Cơ thể đang uốn éo đập mạnh xuống đất.
Hướng về phía Phương Thù Dư, trán đập xuống đất, một tiếng "bốp!" mạnh mẽ vang dội.
Phương Thù Dư cũng giật nảy mình: !
Sau đó thân thể nặng nề đổ rầm xuống đất ngất xỉu tại chỗ.
Lâm Túc, "..."
Cậu thả tay: À, không đeo khuyên tai, không khống chế được lực rồi.
Cậu bước qua ngồi xổm xuống, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào đầu trọc đang bất tỉnh nhân sự.
Trầm Thu bên cạnh thấy thế cũng chạy đến, ngồi xổm xuống, đưa tay lay lay:
"Ân nhân, sao ổng cứng đơ rồi."
Lâm Túc lật "bịch" người kia lại, "... Chắc là ngủ rồi."
Lục Diễn Chu, "..."
Hạ Chấn Linh, "..."
Lâm Túc không cam tâm, "Tiếc quá, mới dập đầu được có ba cái."
Tuyết Nê Mã khinh bỉ: [Đúng là đồ bỏ.]
Phương Thù Dư, "... Không sao đâu, cái cuối cùng đã bằng mười cái rồi." Cô dừng lại một chút, nói tiếp, "Hơn nữa, dù có dập đầu một vạn lần tôi cũng sẽ không tha thứ."
Lâm Túc gật đầu, đứng dậy.
Khoảnh khắc đứng dậy, một cơn choáng váng ập đến. Mặt cậu tái nhợt, lui về nửa bước.
Bịch, lưng cậu tựa vào một nơi ấm áp.
Một bàn tay đỡ lấy eo, giữ vững cơ thể cậu, luồng điện ở vùng tiếp xúc sau lưng xẹt đến, vai Lâm Túc run lên, cậu quay đầu nhìn lại.
Ngay sau đó đã bị nắm eo kéo ra.
Hạ Chấn Linh rũ mắt nhìn cậu, môi mỏng mấp máy, thấp thoáng bật ra một chữ: Nghịch.
Lâm Túc, "......"
Cậu một tay vịn tường, hơi đứng thẳng người, "Anh phải hiểu, con người cũng có đôi lúc mất kiểm soát."
Hạ Chấn Linh cúi mắt, nhếch môi, "Chắc vậy."
-
Một kẻ chủ mưu đã bị thu phục.
Cuối cùng Phương Thù Dư cũng thôi gồng mình, cô đau lòng bật khóc, "Tiểu tiên sinh, đứa bé... còn cứu được không?"
Lâm Túc đáp, "Để tôi xem."
Nói rồi cậu xoay người, bàn tay trên eo cậu cũng buông ra, bước chân cậu khựng lại, quay đầu, Hạ Chấn Linh thu tay về đút vào túi, ánh mắt hờ hững: Sao thế?
Lâm Túc thở dài rồi quay đi: Nê Mã, tao còn không để ý anh ta đã đỡ tao năm phút rồi.
Tuyết Nê Mã bay đến: [Tui có để ý, nhưng mà thấy cậu rất tận hưởng nên không nói.]
"..." Lâm Túc nghiêm mặt: Mày nhìn nhầm rồi.
Đi đến trước giường Chúc Kiến Phi, từ lúc thầy pháp đầu trọc kia bị đóng vào tường, người này đã sợ đến im thin thít như chim cút.
Lúc này thấy Lâm Túc, gã mới giật mình, "Mày muốn làm gì!"
Lâm Túc không trả lời, nhìn vào bụng gã.
Chúc Kiến Phi vừa hãi vừa sợ, quay sang nhìn thấy Phương Thù Dư đi theo, lập tức giận dữ mắng, "Tao biết ngay... là con tiện..." A!!
Ngón tay Lục Diễn Chu siết sợi chỉ đỏ kéo nhẹ, câu chửi của gã lập tức chìm trong tiếng hét la thảm thiết.
Lâm Túc không quan tâm Chúc Kiến Phi đang đau đến chết đi sống lại, cậu cầm bút trúc trong tay, hướng về phía bụng gã vẽ một vòng tròn, một cái bóng gần như trong suốt tựa hồ như vạch bụng từ từ thoát ra.
Chúc Kiến Phi lăn lộn trên giường, đau đến mức túa mồ hôi lạnh.
Đáng tiếc tiếng kêu la thảm thiết của gã đã bị phong kín trong phòng, không có nhân viên y tế nào nghe thấy.
Lâm Túc ung dung thong thả, "Mới có trải nghiệm được bao lâu mà gào cái gì." Cậu dịu dàng nói, "Đừng gấp, từ từ ra..."
"A!!! Mày... a!"
Một hồi sau, một bóng đen nhỏ cuối cùng cũng thoát ra.
Lâm Túc quay đầu nói với Phương Thù Dư, "Về chuẩn bị một ngôi mộ gió cho đứa bé, nó đã bị giam giữ quá lâu." Dừng lại một chút, cậu lại nói, "Nhưng tôi sẽ đưa nó đi đầu thai, tuần sau chờ tin của tôi."
Phương Thù Dư che mặt òa khóc nức nở, "Lâm tiên sinh... cảm ơn ngài."
Lâm Túc mang theo một linh hồn nhỏ, chuẩn bị rời đi.
Chúc Kiến Phi vẫn lăn lộn trên giường, nhìn vào bụng mình gào thét, "Mang đi hết rồi sao vẫn chưa xẹp xuống!? A... đau chết mất!!!!"
Lục Diễn Chu nhẹ nhàng nhếch môi, đầu ngón tay lại khẽ động, im lặng quay đi.
Đoàn người rời khỏi phòng bệnh.
Không biết Khổng Phất đã đến từ lúc nào, lẳng lặng mang thầy pháp đầu trọc đã chết ngất đi.
Cửa phòng đóng "cạch" một tiếng.
Chỉ còn mỗi mình Chúc Kiến Phi đang sống dở chết dở ở bên trong.
-
Thầy pháp đầu trọc bị ném vào Hiệp hội Giám sát.
Lâm Túc tin rằng với thủ đoạn của Hạ Chấn Linh thì có thừa cách làm người ta sống không bằng chết.
Còn về Chúc Kiến Phi, đợi Phương Thù Dư trút hết hận thù rồi tính sau.
Cậu mang linh hồn nhỏ kia qua chỗ Hắc Bạch Vô Thường trước, hai người Hắc Bạch hưng phấn chơi đùa với đứa bé trong vòng tay. Cậu cất tiếng, "Tìm cách moi ra một suất đầu thai."
Hai bóng người trước mặt cứng đờ.
Lâm Túc ôn hòa, "Với lại, nó còn nhỏ, đừng có mang tới cái sân mấy ông mở party."
Bạch Vô Thường phát ra một tiếng nức nở, "... Hic."
Tuyết Nê Mã kinh ngạc cảm thán: [Ổng tính làm vậy thiệt kìa!]
Lâm Túc đi guốc trong bụng y nên tất nhiên biết thừa mưu đồ.
...
Một cuối tuần bận rộn cứ thế trôi qua.
Thứ Hai đến trường cậu mới nghe Trần Hữu thuật lại trên mạng cũng đang sóng to gió lớn.
"Cậu không xem sao!?"
Trần Hữu kinh ngạc, lại lật đật mở điện thoại ra cho cậu xem, "Còn nhớ doanh nhân trong tin nóng hồi trước không? Có tin hành lang là người đó tên Chúc Giản Thành, ông chủ của tập đoàn Thành Minh. Ban đầu trên mạng đang mắng chửi ầm ĩ, nhưng cậu xem nè..."
Điện thoại đưa tới, chỉ thấy bài đăng từ của mấy cư dân mạng thích đi ngược số đông, tự moi tin vì đam mê, soi kính hiển vi đào ra loạt tin:
— Chẳng phải hồi trước kêu là doanh nhân đó bị yểm bùa à? Nhưng mà trang web chính thức của tập đoàn Thành Minh đăng ảnh ông chủ dẫn nhân viên đi teambuilding đúng ngày đó đây. [ảnh]
— Ủa gì vậy trời, tôi là nhân viên công ty nè, công ty chúng tôi ngày nào cũng yên bình mà? [đập bàn]
— Còn ai chưa xem video này không! Sốc cả lò nhà tôi luôn! [video]
Lâm Túc chưa cần mở, mới chỉ nhìn bìa đã thấy khu biệt thự quen thuộc đập vào mặt. Bình luận bên dưới quả nhiên thống nhất một chữ: Vãi!
— Mấy bữa trước trong group lan truyền khắp xóm luôn mà! Người trong video là ông chủ Chúc Kiến Phi của tập đoàn Kiến Đạt.
— Công bằng mà nói, trông người này giống bị chơi bùa hơn.
— Tập đoàn Kiến Đạt? Hừ, ha ha... Khuyến khích mọi người search thử về công ty này tí đi.
— Trời ơi! Đúng là là Kiến Kiến nha! [ha ha]
— Nghiêm tra tập đoàn Kiến Đạt!!!
......
Ngón tay Trần Hữu chọt một cái, như thể mang theo một tin động trời, chọt mở video cho cậu xem:
"Nhất định cậu phải xem cái này! Tớ sợ điên luôn, ai mà ngờ nửa tháng trước ổng còn quấy rối học sinh, giờ đã bị đưa vào bệnh viện vì to bụng rồi."
Video quen thuộc lại được phát lên từ một góc quay khác.
Trần Hữu vừa bật vừa nói, "Mặc dù bây giờ vẫn chưa có bằng chứng cụ thể là doanh nhân nào, nhưng Chúc Kiến Phi đã nổi như cồn rồi."
Lâm Túc cũng phối hợp thưởng thức lại lần nữa.
Vụ này lan truyền rộng rãi thế này, ngoài sự nhiệt tình góp sức của dân mạng ra thì chắc chắn không thể thiếu bàn tay thổi lửa của đối thủ cạnh tranh.
Còn về tập đoàn Thành Minh bên kia...
Cậu nghĩ đến ngày tháng đăng ảnh teambuilding trên trang web chính thức, chắc hẳn Chúc Giản Thành cũng đã chuẩn bị. Nếu lúc này đã chọn im lặng, vậy ắt hẳn là đang chờ tung một đòn lớn.
Đang suy nghĩ, trước mặt có người ló đầu qua.
Trần Hữu hoài nghi nhìn chằm chằm, "Cậu có đang xem không đó, sao tớ thấy ánh mắt không tập trung gì hết vậy?"
"..."
Lâm Túc thu lại suy nghĩ, chớp mắt, "Có xem, tôi xem theo cách vĩ mô."
"?" Trần Hữu: Đỉnh.
-
Chưa được hai ngày sau.
Lâm Túc đang dùng bữa trên sân thượng, điện thoại bỗng rung lên. Cậu cầm máy lên, thấy tin nhắn của Lục Diễn Chu nhảy ra: [Đường link web] *O▽O*
Cậu nhìn chằm chằm emoji vài giây: ...Tốt lắm, là A Thu.
Nhấn vào đường link, chỉ thấy một bài tổng hợp cực kỳ đầy đủ.
Phía trên cùng là một tấm thư luật sư to tướng. Tập đoàn Thành Minh đã kiện người "tự xưng" là cựu nhân viên của công ty ra tòa vì tội "vu khống bôi nhọ".
Mấy ngày nay vụ việc đang hot, chắc chắn án phạt sẽ không nhẹ.
Phía dưới là một bài báo tường tận về lịch sử phát triển của tập đoàn Kiến Đạt, cả mối quan hệ của anh em hai người cũng bị phanh phui.
Cư dân mạng lập tức phẫn nộ chửi bới:
— Bản đời thực của Thạch Sanh Lý Thông!
— Anh em hết lòng hết dạ, mày lại đâm sau lưng!?
— Thực ra danh tiếng của tập đoàn Thành Minh rất tốt, mọi người hãy quan tâm đến doanh nghiệp này nhiều hơn.
— Gã ông chủ đốn mạt kia chắc là tàn đời rồi nhỉ? Nếu vậy em cũng yên tâm nói ra, ông già b**n th** này thật sự rất tởm, lúc trước cứ lấy chuyện quyên góp tòa nhà để quấy rối học sinh ở trường tụi em. Tụi em là học sinh cấp ba đấy...
— Eo, tởm vãi.
— b**n th**! Mau tố cáo lên các cơ quan chức năng đi...
...
Nhưng chưa đến lượt cư dân mạng tố cáo thì ở cuối bài báo tổng hợp, tập đoàn Thành Minh đã kiện gã lên.
Từ kinh doanh phi pháp đến biển thủ công quỹ, vụ nào cũng có bằng chứng đầy đủ. Các thành viên trong đội ngũ cốt cán, bao gồm cả Chúc Kiến Phi đều đã bị đưa đi điều tra.
Lâm Túc lướt qua, "Bằng chứng đầy đủ như vậy chắc là Phương Thù Dư đưa."
Tuyết Nê Mã: [Hóa ra đây là kế hoạch trả thù của cô ấy!]
"Một trong những thôi."
Lâm Túc tắt điện thoại, "Còn về phần đứa bé, hẳn là sẽ giải quyết xong trong tuần này."
Tuyết Nê Mã: 【●'皿'●】 Hừ!
Một bàn tay xoa tan biểu cảm trên mặt nó, "Đừng bắt chước A Thu."
[......Chít chít!]
...
Dư luận trên mạng đổi chiều.
Dưới sự liên thủ của Phương Thù Dư và anh chị chồng, những tội ác trong quá khứ của Chúc Kiến Phi bị bóc ra tr*n tr**.
Đầu bên kia bọn họ đang xử lý chuyện công ty.
Còn bên này, Lâm Túc cũng chuẩn bị đến hiệp hội để xin thụ lý kết án.
Tính cả án Tam Thanh Yển lần trước, đây là lần thứ hai cậu nhận ủy thác tại hiệp hội, cấp độ của ủy thác cơ bản do hội trưởng phân hội quyết định, sau khi kết án sẽ được tải lên hệ thống.
Sau khi tan học vào thứ Sáu, cậu đi thẳng đến hiệp hội.
Vừa vào văn phòng đã gặp ngay Cát Lập Lập và Thư Dương. Cát Lập Lập quay đầu nhìn thấy cậu:
"Đại nhân, sao ngài lại đến đây!"
Lâm Túc lấy thẻ Thiên Sư ra, "Tôi tới xin kết án."
"Ồ đúng đúng đúng." Cát Lập Lập lập tức nhận lấy, bảo Thư Dương quẹt thẻ, "Vừa hay hôm nay Hội trưởng Mạnh cũng ở đây, có thể gửi thẳng đến cho ông ấy."
Lâm Túc gật đầu, lại suy đoán, "... Cậu lại tới đây đánh bài hả?"
Cát Lập Lập thở dài, "Sao mà được, hội trưởng đang ở đây mà."
"......" Tức là nếu không có thì sẽ đánh bài được.
Cậu lặng lẽ nhìn chằm chằm Cát Lập Lập: So với mở party thì cũng chẳng nghiêm túc hơn là bao.
Đang yên tĩnh chợt nghe thấy một tiếng, "Ủa?"
Quay đầu thì thấy Thư Dương đang di chuột, "Sao không gửi cho hội trưởng được nhỉ? Tôi reset rồi mà." Cậu ta lại cầm thẻ Thiên Sư quẹt lại một lần nữa, "Vẫn không được?"
Lâm Túc thò đầu ra, "Rớt mạng?"
Thư Dương nhìn chằm chằm màn hình, "Chắc không phải đâu, game tôi treo dưới nền vẫn chạy mượt mà."
Cậu ta khựng lại, "...À."
Lâm Túc, "......"
Tuyết Nê Mã tán thưởng: [Cái văn phòng này vui phết.]
Thư Dương ngượng ngùng lảng sang chuyện khác, "Tôi nhắn tin cho hội trưởng bảo ông ấy xem thử. Ngài ngồi chờ một lát nhé."
Lâm Túc kéo ghế lại, "Cho tôi xem game."
Thư Dương, "?"
Tin nhắn đã được gửi đi.
Hai người không hề e dè mở game lên. Lâm Túc đang háo hức khám phá "tinh cầu hạnh phúc" của Thư Dương thì nghe thấy tiếng bước chân từ bên ngoài truyền đến, vội vã tiến vào.
Cùng với tiếng gọi, "Lâm tiểu hữu!"
Thư Dương tức tốc quay về màn hình chính.
Lâm Túc ngẩng đầu đã thấy Mạnh Viễn Bình ngoài cửa bước vào, trong tay cầm theo một tờ đơn. Ông nhìn thấy Lâm Túc, ánh mắt sáng rức, không kịp điều chỉnh lại nhịp thở.
"Không phải vấn đề hệ thống."
Ông bước nhanh đến, "Vừa mới nhận được, tổng bộ đích thân gửi đánh giá cấp bậc xuống!"
—---------------
[Lời tác giả]
Mạnh Viễn Bình (phấn khích): Là tổng bộ gửi đấy!
Túc: ...Vậy thì sao?